Truyen3h.Co

내가 태형을 만났을 때.

8

bbikewtie

Chín giờ tối hẳn là thời gian Jungkook đi ngủ, bởi vì tám giờ rưỡi Taehyung liền phát hiện tốc độ chớp mắt của cậu trở nên rất chậm chạp, phản ứng cũng chậm hơn bình thường, anh cùng cậu nói chuyện phải đợi vài giây mới có thể nhìn thấy cậu chậm rãi ừ một tiếng.

Taehyung cảm thấy Jungkook hiện tại rõ ràng đã rất mệt mỏi rất muốn đi ngủ, nhưng vẫn cố gắng lấy lại tinh thần, trong có chút đáng yêu, hắn trong chốc lát liền đứng dậy đề nghị muốn đi.

"Tiểu Jeon nghỉ ngơi sớm một chút, Taehyung cũng phải trở về nghỉ ngơi."

Jungkook ngồi trên ghế, biểu cảm trên mặt không chút thay đổi lộ ra một chút ngây ngốc, cậu nhìn anh một hồi, mới ừ một tiếng, ánh mắt từng chút từng chút mở to, sau đó dụi mắt đứng lên.

"Tiểu Jeon buồn ngủ..."

"Tôi biết Tiểu Jeon mệt." anh để lại một túi dâu tây lớn, chỉ mang theo hai hộp dâu tây trong đó dùng màng bảo quản bọc lại, "Tiểu Jeon tạm biệt."

Jungkook giơ cánh tay lên có chút cứng ngắc vung lên, ánh mắt tinh thần một chút, "Taehyung tạm biệt."

anh đẩy cửa có chút cũ kỹ đi ra ngoài, trời càng tối liền lộ ra ánh sáng bóng đèn cũ treo trên cửa này càng ảm đạm, anh ngẩng đầu nhìn bóng đèn, lưu ý một chút kích thước rồi liền đi ra ngoài.

Jungkook đi theo hắn, thấy anh đi vào trong bóng tối đặc biệt lo lắng, lông mày đều nhíu lại, "Taehyung, đen, nhìn không thấy đâu."

anh đứng ở ngoài cửa, mở đèn pin di động, "em xem, tôi có đèn."

Jungkook nhớ rõ cái đèn mang cậu về nhà rất lợi hại, khuôn mặt nhỏ nhắn nghiêm túc gật gật đầu, "Được! "

Taehyung hướng về phía cậu cười cười, "Được rồi, mau trở về đi." Nói xong xoay người đi về phía trước.

Dưới phố H chính là H trấn, chờ hắn đi tới cầu thang, chuẩn bị xuống lầu, bỗng nhiên dừng lại quay đầu lại nhìn, liếc mắt một cái, hắn nhìn thấy cách đó mười thước, đứng ở ngoài cửa lẳng lặng nhìn hắn, Jungkook của hắn.

Như vậy một người sợ trời tối vẫn là đi ra tiễn hắn.

anh không muốn cậu đứng ở bên ngoài quá lâu, vẫy vẫy tay về phía cậu rồi xoay người bước nhanh xuống cầu thang, nhưng hắn không đi đến cùng, mà đi tới một vị trí xác định Jungkook không nhìn thấy dừng lại.

Đợi ba phút sau mới rón rén đi ra ngoài, duỗi cổ thăm dò xem Jungkook có đi vào hay không, xác định không phát hiện người mới yên tâm đi về phía homestay.

Trở về homestay, hắn đưa hai hộp dâu tây được bọc trong màng bảo quản cho bà lão, và nói rằng hắn sẽ không trở lại ăn tối vào ngày mai.

Trước khi đi ngủ, Jimin gọi điện thoại cho hắn, điện thoại vừa reo người đối diện bắt máy đã bắt đầu thao thao bất tuyệt.

"Tại sao cậu đang nghỉ ngơi ở trấn cổ mà sao có thể bận rộn như vậy?! gọi cũng không đọc! Cậu đếm số tin nhắn mà tôi đã gửi cho cậu là bao nhiêu! Đối với một người đẹp trai như tôi như vậy có tốt không? Tôi không còn là Jiminie quan trọng nhất của cậu nữa, phải không?! "

anh nằm ở trên giường ấn mi tâm, "Không nên tùy tiện lấy cho mình biệt danh thấy ghê như vậy."

Người bên kia điện thoại im lặng một lát, thanh âm bỗng nhiên trở nên thật cẩn thận, "Thanh âm này của cậu. Không đúng lắm."

Đèn trong phòng đã tắt, ngoài cửa sổ cũng im ắng, nhưng Taehyung một chút buồn ngủ cũng không có, hắn mặc kệ mọi thứ, trong đầu đều là nghĩ về Mạc Tiểu Jeon cô độc một mình.

Hắn luôn nhịn không được nghĩ, Jungkook mất bà nội từ khi nào?

Cậu có sống một mình sau khi mất bà không?

Ăn cơm thừa trộn trứng mỗi ngày?

anh trầm mặc trong chốc lát, bỗng nhiên hỏi: "Jimin, cậu đã ăn cơm thừa trộn trứng luộc chưa?"

"......Đây có phải là thức ăn dành cho người tị nạn nào phải không? "

"Hôm nay tôi đã ăn nó, đặc biệt khó ăn, vừa khô vừa cứng, khó có thể nuốt xuống." anh nói xong nhẹ nhàng thở dài một hơi, "Tôi ở bên này quen biết một người, cậu ấy hình như vẫn luôn ăn đồ như vậy."

Jimin bên kia nghe được ê a một tiếng, "Ai vậy? Làm thế nào mà có thể trôi qua ảm đạm như vậy? "

"Là người đặc biệt tâm trí không tốt, tình huống cụ thể tôi cũng không hiểu lắm, bất quá, rất nhiều thói quen của cậu ấy rất tốt, hẳn là có một bà nội rất tốt dạy cậu ấy, nhưng bà nội đã qua đời."

Jimin nghe thanh âm nặng nề của anh, cảm giác tâm tình của mình đều bị lây nhiễm, có chút nặng nề, Taehyung là người dễ mềm lòng, năng lực đồng tình còn rất mạnh, nhưng anh đưa hắn đến H cổ trấn không phải để cho hắn đi đồng cảm với một người đặc biệt, làm cho mình buồn bực không vui.

"này, cậu biết đấy, sức lực của cậu tóm lại có hạn, cho dù cậu muốn giúp người đó, cậu có thể làm được bao nhiêu?"

"Có thể làm bao nhiêu thì làm bấy nhiêu." Anh thản nhiên nói: "Chỉ cần tôi ở chỗ này một ngày, cậu ấy cũng đừng nghĩ lại ăn cái loại đồ quỷ quái này."

Sau khi cúp điện thoại, anh tra bản đồ một chút, cửa hàng đồ gia dụng gần nhất cách hắn 2,2 km, cũng may, không tính là xa.

Sáng sớm hôm sau.

anh thay quần áo xong đi ra ngoài, bà lão bên cạnh ở trong sân tập thể dục buổi sáng, thấy hắn ra ngoài sớm như vậy có chút kinh ngạc hỏi một câu, anh liền nói mình ra ngoài mua đồ.

2,2 km nói xa không xa, nói gần không gần, anh đi bộ không quen vẫn là dứt khoát ngồi một chiếc xe ba bánh.

Đến cửa hàng, Taehyung suy nghĩ về kích thước bóng đèn ngày hôm qua, nói với ông chủ một chút rồi mua hai cái, thấy trong cửa hàng có bán đèn đêm nhỏ cũng mua hai cái, vẫn là hình dạng nhân vật hoạt hình, anh cảm thấy Jungkook sẽ thích.

Khu phố chỗ cửa hàng rất náo nhiệt, có đủ loại cửa hàng, anh nhìn cái gì cũng muốn mua, xem cái gì cũng cảm thấy Jungkook cần.

Nửa tiếng sau xách theo hai túi lớn ngồi trên xe ba bánh, trở về cổ trấn.

Nửa đường hắn nhận được điện thoại của Jinny.

"Học trưởng, anh đi đâu vậy? Em đến nhà để tìm anh không có ở nhà."

anh úc này mới nhớ tới cậu ta, xin lỗi, "Thật ngại quá, tôi ra ngoài mua đồ, hôm nay có chút việc phải bận."

cậu ta trầm mặc trong chốc lát, "Học trưởng, không phải là anh đang trốn em chứ? "

"Không có, quả thật hôm nay có việc, hôm khác lại hẹn đi."

Jinny có chút mất mát ừ một tiếng.

anh cúp điện thoại di động, thấy ven đường có người đang bán đồ ăn sáng liền dừng xe lại, hắn không biết Jungkook thích ăn cái gì, liền đem tất cả những thứ nhìn thấy mua hết, còn mua thêm một cái dưa chua thịt tươi cho người đạp xe ba bánh.

Trở lại H cổ trấn , hắn đi thẳng về phía H phố, hắn không biết thời gian cậu ra ngoài, sợ mình sẽ bở lỡ, bước đi vội vàng.

Hắn đi tới cửa nhà Jungkook, chợt nghe thấy bên trong truyền đến thanh âm đinh đinh, cậu đưa lưng về phía hắn, cậu đang ở trong sân chứa đầy chai nhựa cậu nhặt được.

Hôm nay Jungkook mặc một chiếc áo thun được giặt đến mất đi độ đàn hồi, vạt áo còn có mấy cái lỗ nhỏ, ngủ một giấc, tóc cậu rối bời, rối bời như một cái ổ gà.

"Tiểu Jeon."

Nghe thấy thanh âm của anh, Jungkook bận rộn tranh thủ thời gian quay đầu lại, đôi mắt tròn vừa to vừa sáng, trong miệng còn cắn nửa miếng bánh bao.

anh đến sớm như vậy là sợ cậu không có gì để ăn, nhìn miệng cậu ăn bánh trong lòng thở phào nhẹ nhõm, thở phào nhẹ nhõm xong liền cảm thấy nghi hoặc, cậu lấy đâu ra bánh bao?

"Tiểu Jeon! Đang bận sao?! "

nghe tiếng, anh quay đầu, chỉ thấy trong hành lang đối diện nhà Jungkook, một cô gái trẻ tuổi mặc đồng phục công tác, đeo túi xách chào hỏi cậu.

Khi nhìn thấy anh, cô rõ ràng sửng sốt một chút, sau đó lễ phép gật gật đầu với hắn, bước nhanh rời đi, lúc đi liên tiếp quay đầu lại nhìn.

Ánh mắt Jungkook chỉ dừng lại trên người nữ nhân kia một hồi lâu, liền phục hồi tinh thần vui vẻ mở cửa cho Taehyung, "Taehyung."

anh nhìn cậu, "Tiểu Jeon đang ăn cái gì vậy? "

"Bánh bao, bánh bao." Cậu nói xong liền muốn đem bánh bao còn lại một nửa cho hắn.

anh ắc đầu, "Tiểu Jeon ăn đi."

Hắn vừa dứt lời, lại nghe thấy bên ngoài có người gọi tên Tiểu Jungkook, lần này là một ông lão, khí thế ngút trời.

"Tiểu Jeon! Chào buổi sáng!"

Jungkook học được thanh âm cùng giọng điệu của ông lão kia, "Ông à! Chào buổi sáng!"

Cậu không có tinh thần như ông lão, hô lên mềm nhũn, khiến người ta nghe xong muốn cười vì đáng yêu.

Ông lão dắt chó cười ha ha hai tiếng, nhìn thấy Taehyung còn gật gật đầu với hắn.

Taehyung bỗng nhiên hiểu được tối hôm qua Jungkook ăn cơm thừa trứng gà, còn có bánh bao này của cậu từ đâu tới..

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co