Truyen3h.Co

소유할 의향이 있는

1

bbikewtie

Đã là giữa trưa, rèm cửa sổ trong nhà kéo kín, không có một tia sáng chiếu vào.

Cửa phòng ngủ được mở ra, có người cố gắng nhẹ chân bước vào, thanh niên nằm trên giường khẽ cau mày, cọ lên gối lại tiếp tục ngủ.

Người đứng cạnh khẽ cười, trong mắt tràn ngập dịu dàng, anh ngồi xuống cạnh mép giường, khẽ vuốt mái tóc mềm mại của thanh niên.

Jungkook vừa mở mắt đã thấy gương mặt đẹp trai của Kim Taehyung, cậu còn chưa tỉnh ngủ đã dang hai tay, ôm lấy cổ anh: "Anh về rồi à."

Taehyung hôn lên trán cậu một cái, tay vò mái tóc cậu: "Chờ lâu lắm không?"

Jungkook dựa lên vai Taehyung, lắc đầu: "Không có, vừa dậy đã thấy anh mà."

"Ngủ lâu vậy sao?"

Jungkook cười, hôn chụt lên gò má anh, rời khỏi vòng ôm của anh: "Vì tối qua mệt quá."

Chăn mền trượt sang một bên, thanh niên ngồi trên giường chỉ mặc một bộ đồ ngủ rộng lớn, xương quai xanh tinh xảo lộ ra, thắt lưng uốn cong là có thể nhìn thấy lồng ngực, xuống nữa là quần lót trắng tinh.

Trên người Jungkook có dấu hôn, trên cổ còn nhiều hơn nữa, ngón tay cậu lướt qua cần cổ, mơ màng cười, bộ dạng kia lại mang một vẻ quyến rũ không ngờ.

Cổ họng Taehyung di chuyển, anh ôm lấy gáy Jungkook, lại ôm cậu vào lòng lần nữa.

Jungkook như người không xương ngã lên người anh, tay đặt lên bắp đùi Taehyung ngồi dậy, ngón tay còn như vô ý di chuyển.

Taehyung đè cổ tay cậu lại, cúi đầu áp lên trán cậu: "Làm gì vậy?"

Jungkook như vô tội chớp mắt, lông mi quét lên mặt Taehyung, chút ngứa ngáy lập tức chọc vào tim.

Taehyung nắm lấy tay cậu đưa lên miệng hôn một cái: "Bé hư."

Lúc Jungkook xuống giường không cẩn thận đá dây xích xuống, cậu hơi khom người, ngón chân di chuyển, tay chống lên mép giường, áo ngủ trượt xuống lộ ra nửa bên vai.

Taehyung đi vào phòng khách xách hộp cơm quay lại, vào cửa đã thấy một màn như vậy, anh đến bên giường vuốt ve gò má Jungkook, lại gõ lên chóp mũi cậu một cái: "Sau này ngoan ngoãn nghe lời thì sẽ không bị phạt."

Jungkook nghiêng đầu cọ vào lòng bàn tay anh: "Em không ngoan sao?"

Taehyung hài lòng cười: "Rất ngoan."

Hai người ngồi bên giường ăn cơm, Jungkook chỉ cần chờ cơm đưa tới, há miệng ra là được rồi.

Thấy mình đã ăn xong một hộp cơm, nói: "Em no rồi."

Taehyung dừng đũa, cho hết số cơm còn lại vào thùng rác. Nhà hai người không có bếp, chỉ có một tủ lạnh nhỏ đặt trong phòng khách, không để được nhiều đồ.

Jungkook ăn xong thì nằm xuống, cuộn tròn người lại, cửa phòng ngủ mở ra, đầu cậu nhìn về phía phòng khách, có thể thấy Taehyung ngồi trên salon, mở laptop, bắt đầu làm việc.

Hiện tại là mùa đông, trong nhà lại ấm áp, Jungkook thích đi chân trần, vì thế mỗi ngày trước khi ra ngoài Taehyung đều quét dọn sạch căn phòng.

Jungkook nhìn một hồi, đứng dậy đặt chân trần lên sàn nhà, đi tới trước mặt anh, cậu nhìn chằm chằm anh mấy giây, thấy Taehyung không để ý mình, cậu lại ngồi xổm xuống nhìn anh chằm chằm, Taehyung lại vẫn không có chút phản ứng nào.

Jungkook đưa tay chọt chọt lên mu bàn tay anh, Taehyung ngẩng đầu lên, Jungkook bắt lấy bàn tay đang di chuyển chuột của anh: "Anh không nhìn em."

Taehyung kéo cậu dậy, bản thân thì dịch sang bên cạnh, để cậu nằm lên bắp đùi mình: "Vậy được không?"

Anh cố ý ngồi ở một góc ghế salon, để Jungkook ở trong phòng ngủ có thể nhìn thấy anh.

Jungkook dịch dịch đầu, nằm nghiêng, nhắm mắt lại nói: "em buồn ngủ."

Taehyung rũ mắt xuống, thấy Jungkook ngủ thoải mái, cuối cùng trong lòng cũng thấy thực tế một chút.

Nếu vừa rồi cậu không ra tìm anh, vậy nhất định anh sẽ mang cả người lẫn laptop vào phòng ngủ.

Thật sự là không thấy cậu một phút là không yên lòng.

Buổi chiều Taehyung còn phải về công ty họp, trước khi đi Jungkook hỏi anh: "Anh sẽ về muộn lắm sao?"

Taehyung hôn lên môi cậu, khiến đôi môi đó đỏ ửng như bôi một lớp mật mới lưu luyến rời đi, anh nói: "Sẽ về đúng giờ."

Jungkook cười: "Vậy em chờ anh."

Hôm nay cậu thật sự ở trong trạng thái chưa tỉnh ngủ, toàn thân mệt mỏi, nhìn có vẻ rất dễ bị bắt nạt.

Taehyung lại duỗi tay vào vạt áo cậu, xoa mấy cái mới chịu ngừng.

Cửa đóng lại, Jungkook lại ngã xuống giường, hôm qua Taehyung làm quá ác, đến giờ cậu vẫn chưa tỉnh táo, toàn thân đau nhức, vết đỏ trên cổ như một loại đóng dấu, hơi chạm vào cũng thấy đau.

Tỉnh lại thì đã chạng vạng tối, Jungkook gần như ngủ suốt một ngày, cậu hơi duỗi người, áo ngủ rộng lớn bị cậu coi như váy ngủ, hơi vươn tay sẽ lộ mép quần lót, ban đầu cậu còn không quen, nhưng Taehyung lại thích, cậu chỉ có thể mặc thế này.

"Đói."Jungkook nhỏ giọng tự nói.

Phải một tiếng nữa Taehyung mới tan làm, trong phòng tối đen như mực, cậu cũng không bật đèn, lại không cẩn thận đá phải dây xích lạnh như băng, cậu giật mình nghĩ tới hôm qua.

Hôm qua hiếm khi Taehyung có thời gian rảnh, đưa cậu ra ngoài, lại dùng khăn quàng mũ trùm quấn cậu thật chặt, thậm chí còn muốn cậu đeo khẩu trang.

"Đeo khẩu trang thì không thể ăn gì hết á."

Taehyung chỉ đành bỏ qua, nắm chặt tay cậu nói: "Phải đi theo anh, không được chạy lung tung."

Jungkook ngoan nghe lời gật đầu, nếu lúc này cậu dám đặt câu hỏi, thì lần ra ngoài này sẽ bị hủy bỏ.

Đừng hỏi tại sao cậu biết, cậu đã từng thử rồi.

Tóm lại, thật ra thì lần ra ngoài rất vui vẻ, nhưng cái không hay là sau bữa tối, trên đường có người bày sạp bán đồ, Jungkook chỉ tò mò nhìn lâu hơn một chút, Taehyung đã quay mặt qua, áp lên trán cậu thân mật hỏi: "Em đang nhìn cái gì?"

Jungkook biết lúc này dù trả lời thế nào cũng không có tác dụng, cậu chỉ ngậm miệng, mềm mại nhìn anh, hi vọng anh có thể tha cho mình một lần.

Hai người nhanh chóng về nhà, Taehyung dịu dàng vuốt ve cậu, hôn lên cái trán chảy mồ hôi của cậu, liếm đi nước mắt cậu, cuối cùng là một sợi xích lạnh như băng, Jungkook đã quá quen với chúng, chỉ mấy tháng trước cậu còn đeo nó, phạm vi hoạt động chỉ có từ phòng ngủ đến cửa phòng, khoảng cách ngắn như vậy.

Tối qua, làm đến cuối cùng, Taehyung thấy cậu bò tới cửa lại lôi dây xích kéo cậu vào trong lòng.

Jungkook cảm thấy mình đã không chảy ra được cái gì nữa, là nước mắt hay thứ gì khác, cậu vừa lắc đầu vừa cầu xin tha thứ.

Taehyung vuốt ve tóc cậu, ngón tay lướt trên môi cậu: "Không cho nhìn người khác."

Jungkook gật đầu qua loa: "Ừ, ưm..chỉ nhìn anh."

Ham muốn chiếm giữ của Kim Taehyung rất mạnh, mạnh đến mức muốn khóa cậu lại, chỉ nhốt trong căn phòng nho nhỏ này, chuẩn bị thức ăn cho cậu, vừa hôn vừa đút cho cậu ăn.

Trong công ty có vài người biết đến sự tồn tại của Jungkook, hơn nữa bọn họ còn học cùng khóa với Taehyung, hiện tại đang là cấp dưới của anh.

Taehyung và Jungkook tốt nghiệp cùng một trường, không nói tới việc hai người có quan hệ đàn anh đàn em trong trường, chỉ là lúc Jungkook vào năm nhất, Taehyung đã tốt nghiệp mấy năm, sự nghiệp thành công danh tiếng lại lớn, được không ít giảng viên lấy ra làm tấm gương.

Jungkook học tập xuất sắc tính cách cũng nhã nhặn thân thiện, ở trường rất được mọi người chào đón.

Sau này ở bên Taehyung, cậu dần trở nên không thích cười như vậy nữa, lời nói cũng giảm đi nhiều, tính cách thay đổi, rụt rè sợ hãi, ánh mắt cũng trốn trốn tránh tránh.

Taehyung từng đưa Jungkook tới công ty, có lẽ là vì đã lâu không ra ngoài, da cậu gần như trong suốt, lại có thể chất ăn mấy cũng không mập, cổ tay mắt cá chân đều rất mảnh, sải chân dài, có thể thấy gân xanh trên mắt cá chân, lúc cúi đầu môi nhỏ khẽ mím, mặc cho Kim Taehyung dắt đi.

Nhìn có vẻ yếu ớt lại dễ bắt nạt, thật sự khiến người khác có cảm giác xúc động khó hiểu.

Ai lại không thích nhìn người đẹp, không ít nam nữ lén quan sát cậu.

Chỉ là sau đó bọn họ không thấy Taehyung đưa cậu tới nữa, tối hôm đó Taehyung còn rời công ty từ sớm, vẻ mặt không vui.

Ai cũng cảm thấy Kim Taehyung bắt ép Jungkook, hai người mới có thể ở bên nhau.

Mặc dù cảm thấy Jungkook đáng thương, nhưng những người này đều ăn ý giữ im lặng, dù sao cũng là cấp dưới của Taehyung, không cần phải ném miếng cơm của mình chỉ vì một người không liên quan.

Lỡ như ông chủ của họ thật sự là một tên biến thái, không ai biết trêu chọc anh sẽ mang đến hậu quả gì.

Jungkook vẫn luôn chờ anh về, trong phòng tối đen, Taehyung bật đèn phòng ngủ lên.

Jungkook ngồi ngoan trên sàn nhà dựa vào tường, ánh sáng đột ngột khiến cậu nheo mắt, con người xinh đẹp hơi khép, lông mi thon dài, mắt cá chân trắng nõn bị xích khóa lại.

Thấy Taehyung, đôi mắt Jungkook sáng lên, ống khóa phát ra tiếng vang, cậu đưa tay ra: "Ôm em."

Gần đây Jungkook rất nghe lời, Taehyung gần như không dùng xích để khóa cậu nữa.

Đoán có lẽ Jungkook chờ anh đến phát chán, lén nghịch ống khóa không cẩn thận khóa mình lại, Taehyung cúi người ôm cậu, vuốt ve gáy cậu, hơi bất đắc dĩ nói: "Bé hư."

Jungkook như không nghe thấy, tì lên thân thể ấm áp của anh, lộ ra nụ cười thỏa mãn.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co