5
Jungkook như đã hoàn toàn từ bỏ việc chống lại, không còn năn nỉ anh thả cậu ra nữa.
Cửa sổ của căn phòng này cũng không mở được, toàn bộ đều dán kính một chiều, bên ngoài không thể nhìn thấy bên trong, mỗi ngày cậu đều ngồi trên giường hoặc trên sàn nhà nhìn sắc trời bên ngoài, từ sáng đến tối, như đã quen với việc chờ đợi.
Lúc anh về cậu lại đang ngủ, toàn thân co ro, cổ chân phải khóa cùm, dây xích quanh co khúc khuỷu thẳng đến đầu giường. Drap giường trắng tinh, dây xích màu đen tạo thành sự tương phản rõ ràng, cậu khẽ chẹp miệng, hô hấp khẽ khàng, có lẽ là ngủ bị nóng, tóc mái ướt đẫm mồ hôi, một tay còn đang giữ chặt chăn, như một đứa trẻ.
Tới gần mùa đông, thời tiết ngày càng lạnh, Taehyung vừa về mang hơi lạnh bên ngoài, anh cũng không tiến lại gần, để cậu có thể ngủ ngon.
Jungkook tỉnh lại thì anh đang ở trong phòng khách gọt trái cây.
Jungkook từ từ ngồi dậy, không đi dép mà trực tiếp đi chân trần lên sàn nhà, đi tới cửa phòng ngủ, dây xích căng ra, cậu không thể tiến về phía trước được nữa.
Taehyung nhận ra cậu tỉnh dậy, anh ngẩng đầu nhìn cậu một cái, cũng không có ý định đi qua.
Jungkook cọ chân lên chân còn lại, hơi bứt rứt, tay nắm lấy khung cửa, giương mắt nhìn Taehyung.
Một lúc sau, Taehyung cho trái cây vào một cái bát trong suốt, trộn xong salad xong mới chậm rãi đứng dậy đi về phía cậu.
Jungkook đứng ở cửa phòng ngủ chờ rất lâu, anh găm một miếng táo lên cho cậu ăn, nhưng cậu lại không nhận, chỉ mím môi nhìn chằm chằm anh.
"tiểu Kookie." anh thân mật gọi tên của cậu.
Jungkook cũng không thích xưng hô này, khi còn bé mẹ cậu thường gọi cậu như vậy, nó còn kèm theo một ký ức không vui vẻ, Jungkook cũng không thích nhớ lại người trong quá khứ.
Cậu không trả lời cũng không há miệng ăn miếng táo kia, salad trộn mayonnaise dính lên môi cậu, anh cúi đầu liếm sạch.
Jungkook nhìn anh, khóe môi người kia luôn mang nụ cười nhẹ, vĩnh viễn là vẻ ung dung, mưu mẹo đó.
Cậu đột nhiên có chút tức giận, không phối hợp mà cúi thấp đầu.
"Kookie." lại gọi, hai chữ này như được anh ngậm trong miệng lăn một vòng, mang theo chút nóng bỏng khó hiểu.
Jungkook không lên tiếng, một lúc sau mới đột nhiên nói: "Em cũng muốn gọi anh như vậy."
"Cái gì?"
"Tae Tae."
Taehyung hơi sửng sốt, sau đó anh cười, còn rực rỡ hơn nụ cười vừa rồi. "Ừ, gọi một lần nữa đi?"
Jungkook nghiêng đầu không muốn nhìn anh, lại bị anh cứng rắn nghiêng qua, mắt đối mắt.
Taehyung vuốt sườn cổ cậu hôn lên một cái, nụ hôn kéo dài dinh dính, kèm theo tiếng nước chảy, nước miếng dư thừa kéo thành một dải dâm đãng trên trên môi. Jungkook tự giác vòng tay lên cổ anh, miệng mở lớn, nghe lời theo bản năng, lại mang theo chút trẻ con.
Taehyung vuốt cánh mông mềm mại của cậu, bế cậu đến bên giường.
Jungkook ngồi xuống ngẩng đầu lên, trong mắt mang chút mê man, lại sáng ngời ướt át, giọng nói cũng nhẹ đi nhiều, mang theo giọng mũi không rõ ràng, cậu kéo tay áo anh nói: "Tae Tae."
Xưng hô này có hơi quá đáng yêu, hoàn toàn không phù hợp với hình tượng của anh chút nào. Nhưng hình như Jungkook rất thích, còn mong chờ Taehyung đáp lại cậu.
"Sao lại không ăn hoa quả? Không muốn ăn hay là trách anh trói em?" hôn lên khóe miệng cậu, nhẹ hỏi nhưng lại mang bộ dạng khiến người khác sợ hãi.
Jungkook né tránh nụ hôn, anh lại mạnh mẽ cạy miệng cậu ra, ngón cái để ở đầu lưỡi: "Trả lời."
cậu mơ hồ trả lời: "Không... có..."
Ngón cái dính nước miếng sáng bóng, anh vẽ lên yết hầu cậu, lại đè nặng lên đầu ngực.
Jungkook bị bất ngờ 'a' một tiếng, âm cuối khẽ run, như một tiếng trêu ngươi.
Taehyung nửa quỳ: "Bé hư."
Cuối cùng đĩa salad đó vẫn vào bụng cậu, Taehyung đút cho cậu từng miếng một, ăn đến cuối cùng còn nói cậu liếm sạch nước sốt dính trên tay mình.
Cái lưỡi đỏ thẫm của cậu lướt qua kẽ ngón tay anh, để lại ánh nước ẩm ướt, Taehyung dùng bàn tay dính nước miếng đó an ủi cậu bé của cậu, nhìn nó run rẩy rỉ nước.
Jungkook không chịu nổi khiêu khích, cậu mềm nhũn nằm trong ngực anh, lớp vải mỏng dính của áo sơ mi bao phủ phần ngực thẳng đứng của cậu, khiến hai điểm hơi gồ đó nhú lên.
Taehyung ghé vào lỗ tai cậu cười khẽ, lồng ngực run lên cũng mang đến khoái cảm kỳ quái cho Jungkook, cậu bắn ra, choáng váng bắn vào lòng bàn tay Taehyung. Anh ngậm vành tai cậu, Jungkook lúc này chỉ có thể khẽ rên rỉ, thân thể như trôi lơ lửng giữa đám mây.
"Không phải không muốn bị khóa sao?"
Jungkook không hiểu tại sao đề tài lại vòng về cái này, bây giờ cậu không có chút tâm trạng nào để trả lời vấn đề.
Taehyung nói tiếp: "Ngoan ngoãn nghe lời, anh sẽ không khóa em."
Đầu ngón tay Jungkook hơi cong xuống, mây mù lập tức tản đi, cậu tỉnh táo lại, ngửa đầu nhìn anh, trong mắt mang theo vẻ kinh ngạc.
"Không tin anh sao?" anh khẽ cười, hôn lên đỉnh đầu cậu.
Jungkook lắc đầu lại cảm thấy biểu đạt như vậy không thích hợp, cậu mở miệng nói: "...tin."
Hình như anh rất hài lòng với câu trả lời của cậu, bàn tay dính tinh dịch mò vào giữa hai đùi cậu, mò tới cửa hang mềm mại kia, anh rất thân mật hỏi: "Có muốn anh đi vào không?"
Nơi đó bị sử dụng thời gian dài nên hơi sưng đỏ, cậu cúi đầu không biết đang suy nghĩ gì. "Muốn... nhẹ một chút."
Taehyung tiến vào rất chậm, sau khi cắm vào cũng không vội vàng di chuyển mà tiếp tục nói chuyện với Jungkook.
"Vừa rồi sao lại không ăn hoa quả?"
"Em không... a!" Nơi đó bị đè mạnh lên, Jungkook không khống chế được âm lượng, bên trong cũng không ngừng co rút, Taehyung ở sau lưng cậu phát ra tiếng thở dốc nặng nề, lại đánh phá thêm vào lần mới dần chậm lại.
"Nói thật."
Jungkook biết chạy không thoát, cậu ngoan ngoãn thành thật trả lời: "Anh cách em quá xa, em không qua được, anh lại không đi qua." Cậu đưa tay sờ dương vật của mình, thấy anh không ngăn cản mới từ từ di chuyển.
Taehyung nhìn chằm chằm động tác của cậu, ngón tay Jungkook trắng xanh thon dài, lòng bàn tay bọc lấy phần đầu khẽ chuyển động, cổ họng phát ra tiếng rên rỉ mơ hồ, bên trong còn cắm một cây dương vật to lớn, nếp nhăn phía dưới bị căng ra, đè lên mỗi một nơi bên trong.
Taehyung đẩy vào sâu hơn một chút, Jungkook khẽ nghẹn ngào, đỉnh đầu khất chảy ra chút nước, cậu buông tay ra, lui người ra sau, kết quả lại bị anh dùng sức đè lại: "Cho nên em giận?"
Ống khóa khống chế cậu, cậu không thể đến bên cạnh anh, mà rõ ràng Taehyung thấy cậu lại không đi qua ôm cậu.
Jungkook ngại mở miệng, chỉ ngâm một tiếng đã ngậm miệng không nói.
Taehyung tách hai chân cậu ra bắt đầu di chuyển nhanh chóng, hai tay vuốt ve ngực Jungkook, khiến nơi đó vừa sưng vừa đau, còn phủ đầy dấu tay ửng đó.
Giọng Jungkook gần như vỡ vụn, cậu không thích tư thế tiến vào từ đằng sau, đối mắt với căn phòng trống không, cho dù cơ thể được lấp đầy cũng khiến ngực cậu liên tục khó chịu.
Mồ hôi lăn xuống theo chóp mũi, anh liên tục đè lên bụng cậu, thân thể cậu cũng theo đó mà không ngừng đong đưa.
Một vòng qua đi, Taehyung để cậu lên giường, giơ cao chân cậu đặt lên vai mình rồi lại từ từ đi vào.
Jungkook nghẹn ngào nhận lấy, đưa tay với lên nắm không khí, cho đến khi Taehyung kéo cậu vào lòng, cậu mới không nghịch ngợm, ngoan ngoãn nghe lời, bị làm đến mức chỉ có thể kêu mấy tiếng mơ hồ, cậu vẫn muốn gọi 'Tae Tae'.
Cậu rất thích xưng hô này, cảm giác vô cùng thân thiết, cuối cùng Jungkook cũng hiểu rõ tại sao anh lại thích gọi cậu là 'tiểu Kookie' như vậy rồi.
Tiếc là anh hoàn toàn không đáp lại cậu, còn nghiêm trách mắng cậu: "Không cho làm nũng trên giường." Nói xong liền ngậm lấy đầu lưỡi cậu, mạnh mẽ mút vào.
Trong căn phòng tràn ngập mùi tình dục, cuối cùng Jungkook cũng không mạnh miệng nữa, rấm rức cắn lên vai người kia một cái: "Rõ ràng anh thấy em cũng không đi qua nha!"
Cậu biết người này cố ý làm vậy lại không thể làm gì.
Cậu đã không rời khỏi căn phòng này được, Taehyung anh ấy còn không đến gần cậu...
Được nửa đường thì Jungkook kiệt sức bất tỉnh, lúc tỉnh lại đã là nửa đêm.
Bên cạnh không có Taehyung của cậu, cậu hoảng loạn chạy xuống, ngã đụng chân giường, phòng khách không bật đèn, notebook chiếu sáng lên gò má sắc nét của người kia.
Taehyung nhìn thấy cậu, ngừng công việc trong tay, anh hơi mệt mỏi dựa lên ghế, nhẹ nhàng gọi cậu: "Lại đây."
Jungkook đi qua.
Taehyung kéo đầu ngón tay cậu, vỗ vị trí bên cạnh mình: "Ngồi xuống."
Jungkook đột nhiên quay đầu lại nhìn phòng ngủ, sau đó nhìn cổ tay mình, lại sau đó nữa là mắt cá chân, cuối cùng là tập trung lên người đàn ông của mình.
anh hỏi: "Sao vậy?"
Tại sao không khóa cậu?
Jungkook mở miệng lại không dám hỏi, cậu ngồi xuống, mãi cũng không nói nên lời.
"Không phải không thích bị khóa sao?" anh chủ động nói, vô cùng dễ dàng. "Vậy thì không khóa."
Jungkook hơi không tin nổi, tay chân không có thêm sức nặng đó, nhẹ nhàng như ngay sau đó cậu sẽ nổi bồng bềnh giữa không trung, cậu không nói được cảm giác trong lòng mình. "Vậy em có thể..."
"Không thể." Ánh sáng âm u, biểu cảm của anh khiến người khác không đoán được. "Không có sự cho phép của anh thì không được ra ngoài."
Jungkook còn đắm chìm trong cảm giác kinh ngạc vì được mở khóa, cậu không có chút bất mãn nào với sự hạn chế này, chỉ gật đầu. "dạ..."
"Cũng không phải là không thể ra ngoài." Khóe môi anh nhếch lên, nhẹ vén tóc Jungkook sang một bên. "Chỉ cần em nghe lời không chạy lung tung, anh sẽ dẫn em ra ngoài."
Không có mừng rỡ như trong tưởng tượng, ngược lại Jungkook hơi lo lắng, vì biến cố bất thình lình này, anh cho cậu sự tự do nhất định, nhưng cậu lại theo bản năng hơi run rẩy.
Cậu có dự cảm nếu cậu dám trốn, nếu như lần này cậu dám trốn...
Nhất định kết quả sẽ vô cùng thảm.
Nhưng như lời anh nói, anh mở khóa cho cậu, hôm sau còn đưa cậu ra ngoài.
Khoảnh khắc ra khỏi cánh cửa đó, Jungkook cảm thấy toàn thân không ổn, thậm chút co ro muốn lùi về, anh quay đầu dùng giọng dịu dàng hỏi cậu sao vậy, cậu thấy sợ, muốn nói chúng mình đừng ra ngoài. Nhưng cánh tay kéo cậu kia có lực như vậy, cậu hoàn toàn không thể tránh thoát, chỉ có thể mang gương mặt trắng bệch để anh dắt đi.
Đã bao lâu cậu không thật sự cảm nhận được ánh mắt trời, nhiệt độ nóng bỏng như vậy, khiến hai tay cậu lạnh run đổ mồ hôi.
Người xung quanh và cảnh vật trở nên mơ hồ, trong mắt cậu chỉ có Taehyung đi phía trước, cậu nghĩ mình phải dính chặt người này, không thể mất dấu.
Jungkook vẫn luôn lo lắng, cứ đi một lúc lại hỏi: "Chúng ta đi đâu đây", "Còn phải đi bao lâu", "Khi nào thì về", mấy vấn đề này liên tục nhảy ra, anh vẫn kiên nhẫn trả lời.
Cho đến khi hai người đi vào bách hóa tổng hợp, Taehyung đột nhiên buông tay ra, Jungkook lập tức bắt lấy cánh tay anh.
anh khẽ cười: "Có rất nhiều người đang nhìn đấy."
Jungkook nhìn quanh bốn phía, thật sự có người đang lén quan sát hai người, tay cậu thoáng buông lỏng một chút rồi lại nắm chặt hơn.
Trên đường tới bách hóa cũng có rất nhiều người nhìn hai người, Taehyung không để ý những ánh mắt kia, hiện tại lại đột ngột nói ra.
Anh ấy muốn vứt mình tại đây?
Jungkook đột nhiên sinh ra suy nghĩ này, túm càng chặt hơn, quần áo của anh bị cậu kéo tạo thành nếp nhăn.
Taehyung vỗ nhẹ đầu cậu.
"Bị nhìn như vậy cũng không sao hả?"
cậu không thích những ánh mắt xa lạ kia, chúng như cây châm mảnh, đâm vào mỗi một nơi trên thân thể cậu, đau đớn vô hình là giày vò nhất, bạn sẽ không biết lần tới sức mạnh của nó sẽ lớn thế nào, vĩnh viễn phải lo lắng đề phòng.
Nhưng so với những thứ này, Jungkook sợ người trước mắt này hơn, sợ cảm xúc thất thường của anh, cho nên cậu không buông tay, khẽ lắc đầu.
Taehyung nắm lấy ngón út của cậu. "Vậy em ngoan ngoãn theo anh là được."
Ngày đó bọn họ không ra ngoài lâu, anh sắm thêm mấy bộ quần áo cho Jungkook, sau đó lại đưa cậu đi ăn cơm.
Jungkook không tự mình động đũa đã lâu, giờ cầm đũa cũng thấy xa lạ, không cẩn thận kẹp đứt sợi mì, liếc thấy Taehyung bên cạnh cười nhìn mình. Đó cũng không phải cười nhạo gì đó, là nụ cười vô cùng cưng chiều, như đang nhìn một đứa bé, cậu lại có chút bối rối khó hiểu, cậu để đũa xuống, không có khẩu vị gì nữa.
Lúc nào Taehyung cũng quan sát cậu, thấy cậu để đũa xuống liền hỏi: "Muốn anh đút em không?"
Jungkook không phân biệt được Taehyung đang đùa hay tức giận, cậu lại cầm đũa lên ăn vài miếng, mím môi nói mình ăn no rồi.
Taehyung nhanh chóng tính tiền đưa cậu ra ngoài, hai người quay về cái chung cư cũ quen thuộc đó, khoảnh khắc bước vào hành lang cậu lập tức yên tâm, hơi lạnh trong hành lang khiến sự ngột ngạt trong lòng cậu giảm xuống.
cậu ghét ánh mặt trời chói mắt, ghét những ánh mắt quái dị xa lạ kia, càng sợ có người tiến lên nói chuyện với cậu. Ở trong phòng mấy tháng ngắn ngủi đã hoàn toàn thay đổi cậu, cậu không có một suy nghĩ chạy trốn nào, thậm chí còn hơi trách cứ Taehyung cứng rắn kéo cậu ra ngoài.
Quần áo mới mua bị ném lên ghế, Jungkook hoàn toàn không cần quần áo, ở trong phòng cậu chỉ mặc một cái áo sơ mi rộng miễn cưỡng che được mông, toàn bộ những thứ đó đều là của anh, trên đó mang theo mùi của người đàn ông ấy, từng sợi tơ bao lấy cậu. Cậu mê mẩn nó.
Vào cửa, Jungkook tự động cởi quần áo trên người xuống, nhìn chúng rơi loạn trên sàn nhà, áo khoác, áo sơ mi, quần, nối liền một đường đến thẳng phòng ngủ.
Jungkook ngã trên chiếc giường êm ái, cũng cởi cả quần lót xuống, dương vật mềm nhũn, khiến cậu như vô cùng vô hại.
Taehyung đi qua vỗ lên mông cậu, cậu ôm lấy cổ người kia, kéo anh lên giường.
"Đói không?" anh đột nhiên hỏi.
Jungkook hơi sững sờ, sau đó lập tức cọ lên ngực anh, dùng răng khẽ cắn lên cổ anh, cánh mông ma sát lên bắp đùi anh, mi mắt nửa khép, lười biếng lại quyến rũ.
anh biết cậu đang làm gì, anh khẽ cười thành tiếng, ôm lấy gò má cậu hôn lên. "Anh không có ý đó, vừa rồi em không ăn nhiều, có phải chưa no không?"
Jungkook đẩy Taehyung ra.
Taehyung thấy lỗ tai cậu ửng lên, nụ cười sâu hơn: "Kookie?"
Jungkook cọ lên chăn, như đang so tài: "Tae Tae."
"Có đói bụng không?"
"... Không đói bụng." Jungkook bực bội nằm trong chăn cảm thấy toàn thân mình nóng lên, nửa là nóng nửa là xấu hổ. Vừa rồi cậu còn chủ động ngồi lên chân anh xoay eo, làm ra bộ dạng đòi hỏi, chỉ nghĩ một chút đã thấy toàn thân nóng lên.
Taehyung kéo cậu ra khỏi chăn, không biết đã cởi sạch quần áo từ lúc nào, dương vật lớn đâm lên bắp chân mềm mại của cậu, cảm nhận làn da trơn bóng.
Vật kia dần cứng lên, chảy ra chút chất lỏng trơn trượt, Taehyung cọ đi cọ lại phần da đó, khiến nó ửng lên. "Nhưng anh đói."
Anh dán lên tai Jungkook, cậu nhạy cảm run lên, nhỏ giọng thầm thì một câu.
Taehyung không nghe rõ, nghiêng tai qua.
"Tên lừa gạt." Giọng Jungkook quá nhỏ, rất mơ hồ, giống giọng mũi, cậu lặp lại hai từ này, như than phiền lại như làm nũng, anh lại tiến thêm một chút nữa. Jungkook như con thỏ con, muốn cong người lại không dám, móng vuốt co ro mềm mại đặt lên ngực anh, mang theo chút rung động.
Jungkook ngồi trên chân anh, dương vật của hai người dán lấy nhau ma sát, tai cậu vẫn đỏ, như vẫn còn xấu hổ, vì mình hiểu lầm, vì anh không nể mặt cậu mà chọc thủng.
Cậu biết Taehyung cố ý, nhìn cậu bối rối nhìn cậu khó chịu, sau đó lại dùng lời mật ngọt dỗ cậu, để cậu không tự giác sinh ra quyến luyến.
Jungkook tựa cằm lên vai người kia, dương vật ma sát khiến cậu phát ra tiếng hừ hừ nho nhỏ. Cậu biết người đàn ông này rất xấu, cố ý bắt nạt cậu, nhưng cậu đã trốn không thoát, đã không muốn trốn nữa...
dương vật thuận lợi tiến vào, cậu đã quen với hình dáng to lớn này, bên trong co rút bọc lấy nó, nuốt lấy từng chút một. Cậu vẫn ngồi trong ngực anh, hai chân mở rộng bị người đàn ông cắm vào.
Phía ngoài sưng đỏ, anh đưa tay chạm vào nơi đó, như muốn chen vào một ít, đâm vào tạo thành một lỗ nhỏ. Trong mắt Jungkook mờ mịt hơi nước, cậu đẩy ngón tay anh ra, nhưng không cẩn thận đụng phải dương vật bên trong mình, cán lớn nóng hổi đó khiến cậu lập tức rụt tay về, nhưng lại bị Taehyung giữ lại đè mạnh xuống.
Jungkook chạm vào lớp lông thô cứng, cây thịt này chưa vào hoàn toàn, còn có một chút ở bên ngoài, cậu không thấy gì hết, lại cảm giác được mình mò tới gân xanh phía trên, còn có tinh hoàn không ngừng đập vào mông, bên trong nuôi chất lỏng trắng đục nóng bỏng, Jungkook biết lát nữa số đó sẽ bắn vào cơ thể cậu, đánh lên vách thịt, khiến cậu thét chói tai.
"Anh đang ở trong em." anh dùng sức xoa mông cậu, tách cánh mông mềm mại co dãn ra, để miệng huyệt mở lớn hơn. "Sao em lại ướt như vậy? Bên trong đều là nước, bị anh đâm thích đến chảy nước à?."
Jungkook đã quen với việc thỉnh thoảng anh lại nói mấy lời thô tục, những lời đó kèm theo những lần ra vào mãnh liệt, khiến cậu càng rơi vào vòng xoáy dục vọng, không cần nghĩ gì hết, chỉ tập trung rên rỉ là được rồi.
"Ưm... không được, ông xã..." Jungkook vịn chặt bả vai đối phương, bị điên cuồng ra vào, âm thanh va chạm thể xác càng lúc càng lớn, dương vật bé của cậu cọ lên phần bụng cứng ngắc của anh, đáng thương chảy nước.
Taehyung cậy răng cậu ra, nhét hai ngón tay vào, nước miếng kéo thành hàng chảy xuống, trên lông mi cậu đều là hơi nước, khẽ run.
anh giữ lấy đầu lưỡi đỏ thẫm của cậu, hôn lên ánh mắt rưng rưng, cuối cùng hung ác bắn vào thân thể cậu, như muốn vào đến nơi sâu nhất, Jungkook có ảo giác, cậu sẽ bị bắn tới mang thai, đương nhiên cậu biết đây là ảo giác, cậu là đàn ông, tất nhiên sẽ không có con.
Nhưng Taehyung bắn rất nhiều, khoảnh khắc dương vật rút ra ngoài, chúng lập tức chảy xuống, dính ngay bên ngoài, Taehyung dùng ngón tay cọ lên những vệt trắng đục kia lại nhét vào, vách thịt bị đâm vào mở rộng dễ dàng đón nhận ngón tay này.
Jungkook dựa vào anh, khản đặc gọi một tiếng 'Tae Tae'.
"Sao vậy?" Taehyung hôn lên trán cậu.
Jungkook mừng rỡ, đây là lần đầu tiên anh đáp lại xưng hô này, trước đó cậu còn đoán có lẽ Taehyung không thích cậu gọi anh như vậy.
Cậu có chút vui vẻ, ngẩng đầu lên lại gọi một tiếng 'Tae Tae'.
Taehyung cúi đầu xuống, Jungkook lập tức vòng tay quanh cổ anh, hôn lên má anh.
Cuộc sống đột nhiên trở nên tươi đẹp, thời gian cũng không còn là điều gian nan, cậu đã quen với cuộc sống như vậy, cậu được Taehyung nuôi nhốt, thỉnh thoảng cũng có thể ra ngoài một chút.
Ban đầu Jungkook rất không thích ra ngoài, càng sợ bị những người đi đường chạm vào, cho dù là không cẩn thận cũng khiến cậu cảm thấy khó chịu, sau đó mới cải thiện dần, thỉnh thoảng còn chờ mong được ra ngoài, nhưng cậu chưa bao giờ chủ động nói, Taehyung rất hài lòng với sự ngoan ngoãn của cậu, thậm chí còn từng đưa cậu tới công ty.
Công ty quá mức nhàm chán, người tò mò về cậu cũng càng nhiều thêm. Jungkook không thích những ánh mắt thăm dò kia, Taehyung cũng không thích người khác nhìn Jungkook của anh như vậy, cho nên cũng chỉ đưa cậu đến đúng một lần.
Số lần dùng xích khóa càng ít, cho đến sau này nó gần như trở thành một vật trưng bày.
Jungkook lỡ tay khóa xích lại, anh còn lấy chuyện này ra trêu chọc cậu, giữa hai người thiếu một tầng gông xiềng, sống chung càng hòa hợp, chỉ là cánh cửa thông với bên ngoài vẫn đóng chặt như cũ, không có sự cho phép của anh, Jungkook tuyệt đối không thể đi ra.
Tối qua vui đùa trong phòng tắm một trận, ăn cơm xong cậu lập tức đi ngủ, ngủ sớm, hôm sau cậu dậy từ sáng sớm, ngoài cửa sổ có tuyết rơi lả tả, không khí mùa đông nặng nề như vậy, trong phòng lại ấm áp không cảm nhận được chút giá rét nào.
Cậu vịn cửa sổ nhìn tuyết, như một đứa bé tò mò, Taehyung bình tĩnh hỏi cậu: "Muốn ra ngoài sao?"
Jungkook lắc đầu, vẽ lên mặt kính nói: "Hình như bên ngoài rất lạnh."
"Đúng là rất lạnh." anh nói, "Mấy ngày trước đã ra ngoài rồi, mấy hôm nay em ở trong nhà đi."
Jungkook chưa bao giờ nói 'không', cậu ngoan ngoãn ngẩng đầu lên, nắm lấy ngón tay anh.
Taehyung cười, cúi đầu khẽ hôn lên môi cậu.
Buổi trưa hai người cùng nhau ăn cơm, Taehyung lại phải về công ty.
Jungkook đứng trước cửa tiễn anh, tiếng khóa cửa phát ra âm thanh ken két, cậu cúi đầu nhìn chốt cửa, đột nhiên đưa tay cầm lấy – quả nhiên không mở được.
Cậu thản nhiên gật đầu một cái, xoay người quay về phòng tiếp tục ngủ.
Giấc ngủ này của Jungkook rất lâu, màn đêm khẽ hạ xuống, cuối trời hiện lên ánh vàng kỳ lạ, đang lúc nửa tỉnh nửa mơ cậu nghe được tiếng nói chuyện, bên ngoài phát ra tiếng 'cạch', cậu cọ đầu lên gối.
Cửa được mở ra, có người đi tới.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co