Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 13: "gia đình"

ptht0612

Cậu thấy được sự khó xử của anh nên cũng không làm khó anh nữa mà chỉ mỉm cười

Hải Đăng: vậy có chuyện gì thì cứ nói với em nhá đừng có giấu em biết chưa , giờ thì chắc là em phải đi đón Lợn, anh muốn đi cùng không ?

Anh thấy cậu không hỏi thêm về chuyện lúc nãy nữa thì khẽ thở phào.

Chắc là mình nghĩ nhiều rồi.

Thứ tình cảm đang lấn cấn trong lòng anh... có lẽ chỉ là sự biết ơn thôi.

Cũng đúng mà.

Đã lâu rồi mới có người quan tâm, hỏi han mình như vậy, cảm động cũng là chuyện bình thường.

Hoàng Hùng tự nhủ như thế, cố gắng sắp xếp lại suy nghĩ trong đầu. Nhưng dù đã tự giải thích, trong lòng anh vẫn còn một chút gì đó khó gọi tên, lặng lẽ tồn tại.

Hoàng Hùng: lợn á?

Hải Đăng: à à, Lợn là biệt danh của em trai em

Hoàng Hùng: Đăng có em trai à

Hải Đăng: đúng rồi, vậy anh đi cùng không ạ

Hoàng Hùng: được

Nói rồi , hai người cũng đi đón nhóc em trai của cậu

Đến nơi , vừa thấy bóng dáng của anh trai, cậu bé đã lao thẳng ra ngoài mà ôm chầm lấy Hải Đăng khiến cô giáo cũng không kịp phản ứng . Cô nhìn thấy Đăng thì cũng nhẹ hẳn người, may quá cậu nhóc tinh nghịch ấy không có gây chuyện

Lợn: sao anh Đăng đón Lợn muộn thế

Cậu bé nói với giọng nũng nịu

Hải Đăng: giờ anh mới đến đón được

Lợn: ơ anh Đăng ơi , anh này là ai đấy ạ ?

Cậu nhóc đã nhanh chóng tia thấy Hoàng Hùng đang đứng bên cạnh

Hải Đăng: à đây là anh Hùng , anh trai thứ 2 của nhóc đấy

Lợn: em có anh trai mới á , vui thế

Lợn tụt khỏi vòng tay Hải Đăng rồi chạy nhanh tới bên Hoàng Hùng. Cậu nhóc giơ hai tay lên, ý muốn được "anh trai mới" bế.

Hoàng Hùng hơi khựng lại, chưa kịp hiểu ý. Dường như đã lâu rồi anh không tiếp xúc với trẻ con, nên có chút lúng túng.

Hải Đăng: nào, Lợn hư nhá, lớn rồi còn đòi người khác bế là sao. Em còn chưa chào anh Hùng đâu đấy

Cậu nói, giọng nửa trách nửa cưng chiều.

Lúc đó Hoàng Hùng mới "à" lên một tiếng, rồi nhẹ nhàng cúi xuống bế cậu nhóc lên.

Động tác hơi chậm, nhưng rất cẩn thận, như sợ làm cậu bé khó chịu.

Lợn: em xin lỗi anh Đăng. Em chào anh Hùng ạ.

Cậu nhóc cười tít mắt rồi nói tiếp:

Lợn: từ giờ Lợn sẽ là em trai nhỏ đáng yêu của anh Hùng nhé

Cậu bé này đúng thật mới tí tuổi nhưng mồm miệng thì còn hơn cả Đăng nữa

Hoàng Hùng chỉ khẽ gật đầu rồi mỉm cười với cậu bé , dù gì đây cũng chỉ mới là lần đầu cậu được gặp Lợn nên chưa có thể quen được

Lợn: oa anh Hùng đẹp quá đẹp hơn anh Đăng luôn

Hải Đăng: ơ kìa

Ngay cả Hải Đăng cũng đến chịu cậu em này rồi nhưng mà cũng đúng nên chẳng cãi được

Hải Đăng: Lợn xuống đi bộ đi để giờ đi về nào

Lợn: ơ nhưng mà em muốn anh Hùng bế cơ

Hải Đăng: không..

Hoàng Hùng: để anh bế

Đăng định cản cậu em lại thì bị Hùng cắt ngang khiến cậu chẳng biết nói gì hơn thế là 3 người cứ thế vừa đi vừa nói chuyện

Hải Đăng: vậy anh đưa đồ đây em xách hộ cho

Lợn: anh Hùng nhỏ hơn anh Đăng nên em gọi anh Hùng là anh bé nhé, còn anh Đăng là anh lớn

Hải Đăng: anh Hùng lớn tuổi hơn anh đấy

Lợn: nhưng mà anh Hùng vẫn bé hơn anh mà

Hải Đăng: ...

Cậu đứng hình vài giây, không biết phản bác kiểu gì.

Cứ thế, Lợn nói liên tục suốt cả đoạn đường, không nghỉ lấy một nhịp, như thể có cả kho chuyện để kể.

Về đến nhà

Giờ này thì bố mẹ cậu cũng đã về rồi

Lợn: con chào bố mẹ ạ

Bà Loan: à mấy đứa về rồi đấy hả

Bà Loan tay thì vẫn đang cầm thìa xào nấu thức ăn nghe giọng cậu con trai của mình liền ngoái đầu lại

Hải Đăng: vâng, mẹ nấu gì mà thơm thế

Hải Đăng chạy vào đặt đồ lên bàn rồi đi vào bếp

Hải Đăng: ù uôi hôm nay toàn món ngon không í

Bà Loan: thằng nhóc này , thế ý anh là trước nay tôi nấu không ngon hả

Ông Trung: thế hôm nay Lợn có chuyện gì vui không kể cho bố nghe với nào

Lợn: dạ hôm nay cô khen con nói nhiều hơn hôm qua

Cả nhà bật cười, không khí rộn ràng và ấm cúng lan khắp căn nhà.

Hoàng Hùng đứng ở một góc, lặng lẽ nhìn. Anh không nói gì, chỉ yên lặng quan sát từng người.

Một cảm giác quen thuộc nhưng cũng xa lạ dâng lên trong lòng.

Anh từng ước... mình cũng có một gia đình như thế này.

Nhưng rồi ý nghĩ đó nhanh chóng bị anh giấu đi.

Ông Trung: à Hùng ngồi xuống đi cháu, sao đứng mãi thế. Ngồi xuống đây, tí nữa bác gái nấu xong rồi cả nhà cùng ăn

Chỉ cần nghe câu "cả nhà mình" cũng khiến cậu suy nghĩ , mình có được xem là thành viên trong nhà không hay chỉ là người ngoài không hơn không kém

Anh nghe bác trai nói thì khẽ gật đầu rồi nhẹ nhàng ngồi xuống.

Hải Đăng thấy vậy liền đi lại ngồi xuống bên cạnh, khẽ quàng tay lên vai anh, mỉm cười:

Hải Đăng: anh không cần ngại gì đâu, từ giờ anh là anh trai em nhé. Vậy cũng coi như anh là người trong nhà rồi

Lợn lập tức chen vào

Lợn: anh bé, anh là anh trai của Lợn nữa

Bà Loan vừa bưng thức ăn ra bàn vừa cười, rồi ngồi xuống nói

Bà Loan: đúng đấy, nếu cháu không ngại thì từ giờ cô chú cũng coi như bố mẹ của cháu, được không?

Không khí trong bếp vẫn ấm áp, mùi thức ăn lan ra khắp nhà.

Ông Trung trầm giọng hơn một chút nhưng rất nhẹ nhàng

Ông Trung: cháu không phải lo gì đâu. Bác vừa qua nhà bên kia thì không thấy ai cả, nghe nói họ đã dọn đi rồi. Từ giờ cháu cứ ở đây, không ai có quyền bắt cháu đi nữa.

Ông ngừng lại một chút rồi nói tiếp:

Ông Trung: từ bây giờ... cháu là một thành viên trong gia đình này nhé

Anh nghe vậy thì khựng lại.

Cảm giác trong lòng như có gì đó vừa chạm vào.

Đây là sự thật sao...

Bố mẹ cậu... thật sự chấp nhận anh như con sao?

Vậy điều mà anh từng nghĩ chỉ là mong ước xa vời... có phải giờ đã thành thật rồi không?

Nghĩ đến đó, anh không kìm được nữa.

Những giọt nước mắt cứ thế rơi xuống, lặng lẽ nhưng không thể ngăn lại.

Lợn thấy vậy thì hoảng hốt:

Lợn: ơ ơ, anh bé sao lại khóc? Ai bắt nạt anh bé của Lợn vậy? Lợn đánh chết người đó

Cậu nhóc vừa nói vừa siết chặt tay lại, vẻ mặt nghiêm túc như sắp "xử lý người xấu" thật

____________
Có gì sai sót mn cứ cmt góp ý nha thấy cmt của mn tuii vui lắm í 🤩

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co