Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 3: hàng xóm

ptht0612

"Nhà anh ở đâu thế?"

"Anh chuyển từ đâu về đây vậy?"

"Nhà anh có gần đây không?"

Hải Đăng vừa đi vừa hỏi liên tục, dù không nhận được bất kỳ câu trả lời nào.

Hoàng Hùng chỉ cúi đầu, bước chậm phía trước, im lặng như mọi khi.

Đăng vẫn không dừng lại:

"Chắc là cũng gần đây thôi nhỉ? Nhà em cũng ở quanh khu này. Biết đâu mình cùng đường thì sao..."

Cậu bật cười một mình.

"Thế thì từ nay đi học chung luôn nhé."

Không khí chỉ có tiếng bước chân và giọng nói của một mình Đăng.

"À, đến nhà em rồi này."

Cậu dừng lại trước cổng.

"Nhà anh còn xa không? Hay để em đi cùng—"

Hoàng Hùng khẽ lắc đầu. Đây là lần đầu tiên cậu phản ứng kể từ lúc gặp nhau.

Hải Đăng lập tức sáng mắt lên.

"Ơ... anh không thích ạ?"

Hùng lắc đầu lần nữa.

Rồi chậm rãi giơ tay, chỉ về căn nhà ngay sát bên cạnh nhà Đăng.

Sau đó, anh quay người bước vào.

Hải Đăng khựng lại.

"Nhà đó... là nhà cho thuê mà?"

Cậu ngơ ra vài giây, rồi chợt "à" lên một tiếng.

"Vậy là hàng xóm thật luôn à?"

Một nụ cười lập tức hiện lên trên gương mặt cậu.

"Hay ghê."

Cậu quay người chạy vào nhà, vẫn còn hơi phấn khích.

Vào lúc 19h03p

(Mẹ Hải Đăng : Loan; Bố Hải Đăng: Trung)

Lợn : Anh Đăng oii , hôm nay có quà cho em không ạ

(lợn là cậu nhóc em trai Hải Đăng , mới chỉ 3 tuổi nhưng là một cậu nhóc khá nhanh nhảu và thông minh )

Chắc vì hầu hết ngày nào anh Đăng cũng mang quà về hôm thì kẹo , lúc thì bánh ,đủ thứ nên cậu nhóc quen rồi . Thật ra những món mà Đăng đưa cho nhóc cũng toàn là đồ được tặng ở trường . Hôm nay cậu định mang chiếc bánh ngọt về cho Lợn nhưng bị anh Hùng lỡ hất mất rồi nên chẳng có gì

Hải Đăng : à không có nhé

Lợn: chán thế

Hải Đăng cười xòa nhẹ xoa đầu cậu bé

Hải Đăng: có phải ngày nào cũng được anh đưa quà cho rồi giờ quen đến mức hư rồi đúng không

Lợn: ơ không phải đâu ạ

2 anh em đang nói chuyện thì Bà Loan mẹ 2 người dọn cơm ra

Bà Loan: cả nhà vào ăn cơm thôi

Trong lúc ăn cơm

Bà Loan: Hình như cái nhà cho thuê bên cạnh nhà mình có người thuê rồi hay sao ấy

Ông Trung: Ừ đúng rồi sáng nay tôi cũng vừa thấy họ chuyển đồ vào

Hải Đăng: vậy ạ? hình như là nhà bạn mới chuyển vào lớp con chiều nay

Bà Loan: ơ thế á , vậy thì tiện quá mẹ cũng chưa có làm quen hàng xóm, tí nữa ăn cơm xong con mang ít bánh quy nãy mẹ vừa làm sang chào hỏi họ nhé sẵn tiện làm quen hơn với bạn mới luôn dù gì sau này cũng là hàng xóm rồi , có gì giúp nhau học tập cũng tốt

Ông Trung: ừ mẹ nó nói đúng đấy

Hải Đăng: dạ được ạ

Lợn: cho em đi vớii

Hải Đăng: thôi Lợn ở nhà chơi đi, lần sau nhé

Lợn: ơ nhưng mà em cũng muốn đi

Hải Đăng: thế bây giờ muốn ăn kem hay đi

Lợn: dạ kem ạ

Hải Đăng: vậy ở nhà tí anh về anh mua kem cho

Lợn: dạa

Ăn cơm xong , cậu nghe lời bố mẹ mà khay bánh quy chạy sang nhà hàng xóm thú thật thì là do cậu cũng muốn được sang đấy xem nhà của anh như thế nào

Vừa đến trước cửa, Hải Đăng bỗng nghe tiếng đồ vỡ loảng xoảng bên trong.

Cậu giật mình khựng lại.

"Tiếng gì vậy nhỉ..."

Cậu định đưa tay gõ cửa thì một giọng quát lớn vang lên, chói gắt đến mức xuyên qua cả cánh cửa.

"Mày có thấy mày vô dụng không hả?"

"Nếu không vì cái đống tài sản đó thì tao đã không phải giữ mày lại làm gì rồi!"

"Suốt ngày như cái xác không hồn, nói cũng không nói, làm cái gì cũng không được!"

"Ngứa mắt thật sự..."

Một khoảng im lặng ngắn.

"Hay tao tiễn mày đi luôn cho xong?"

Hải Đăng đứng chết lặng.

Tim cậu chùng xuống.

Không kịp suy nghĩ thêm, cậu lập tức đẩy cửa xông vào.

Trước mắt cậu là một khung cảnh hỗn loạn.

Đồ đạc vỡ nát trên sàn.

Và ở giữa căn phòng là Hoàng Hùng...

đang co người lại, im lặng.

Hải Đăng: Anh Hùng!

_________________________________________________________

Ngắn thôi nhee chap sau hứa sẽ bù nhiều hơn ạ .

Mà tội nghiệp abe Gem của toiii quá diii làm ơn đừng toxic ảnh nữa .Thương quá trờii

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co