|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎
Chap 42: công tác
Hoàng Hùng: anh đi làm nhaa
Hải Đăng: ơ
Hoàng Hùng: sao đấy ?
Hải Đăng: anh có quên gì không?
Hoàng Hùng: không có, đủ hết rồi mà
Hải Đăng: bé chưa hôn em mà– bày ra cái vẻ giận dỗi
Hoàng Hùng: ui anh quên
*chụt*
Hải Đăng: chắc hết yêu rồi, việc quan trọng thế mà cũng quên được
Từ bao giờ mà cậu nhóc đô con này lại trở nên mè nheo, nũng nịu thế này cơ chứ. Rõ ràng anh mới là người cần được dỗ dành, cần được làm nũng, vậy mà chẳng hiểu sao bây giờ lại thành người phải đi dỗ ngược lại cậu.
Nhưng mà... nhìn cái mặt kia thì ai mà cứng nổi chứ.. Chỉ cần nhìn thôi, tim anh đã mềm nhũn rồi, muốn làm ngơ cũng không nổi. Thôi thì... thua cũng được, miễn là cậu còn ở đây mà làm nũng với anh.
Hoàng Hùng: thôi mà, thương thương thương, anh xin lỗii
Hải Đăng: ... – quay ngoắt đi
Hoàng Hùng hạ mình xuống xin lỗi chân thành vậy rồi mà cái thằng nhóc bé hơn anh 1 tuổi này hôm nay không biết ăn trúng cái gì mà cứ làm nũng thế này
Hoàng Hùng: thế tui đi yêu người khác ha
Hải Đăng: ơ ơ không được, ai cho?
Vừa nghe, cậu liền quay mặt lại phía anh ngay lập tức, dáng vẻ hơi ngơ ngác khiến anh phải bật cười. Trẻ con thế này mà sao ai cũng bảo Hải Đăng khó tính ta?
Hoàng Hùng: em bảo tui không yêu em còn gì, thế tui yêu ai kệ tui chớ
Hải Đăng: béee, không đùa đâu, làm thế em chết cho anh xem bây giờ, anh chỉ được yêu duy nhất mình em thôi
Nói rồi cậu vòng tay qua mà ôm chặt cứng lấy anh
Hoàng Hùng: rồi rồi, tui yêu mấy người gần chết làm sao mà bỏ được
Hải Đăng: dạaa
Hoàng Hùng: nhưng mà gần muộn giờ làm rồi, hôm nay em cũng phải đi làm mà
Hải Đăng: không muốn đi đâu, em muốn ôm anh cơ, hết ngày hôm nay là phải xa anh rồi
Hoàng Hùng: ơ kìa không được, lịch trình hôm nay của em nhiều lắm đấy. Vả lại xa 2 tuần thôi mà
Hải Đăng: 2 tuần cơ đấy! xa anh một ngày là như một thế kỉ rồiii
Hoàng Hùng mỉm cười rồi xoa xoa đầu người đang rướn người rúc vào hõm cổ của mình kia, như thể đang dỗ trẻ con vậy
Hoàng Hùng: anh cũng nhớ em nhưng mà còn công việc của em nữa mà, cố nhé, anh luôn ở đây
Hải Đăng: nhớ đấy, đừng có bỏ em đi yêu người khác đấyy
Hoàng Hùng: haha không bỏ em nhưng đi yêu người khác được khôngg
Hải Đăng: em khóc cho bé xem bây giờ
Hoàng Hùng: anh đùa, thế xuống đi làm nhó..ưm
Chẳng kịp làm gì Hải Đăng ngốc đầu dậy luồn tay qua tóc anh rồi kéo anh vào một nụ hôn sâu... Hai đôi môi cứ quấn quýt lấy nhau như chẳng thể rời xa
Hoàng Hùng: Doo đi làm vui vẻ nha
Hải Đăng: dạ..anh làm việc vui vẻ - ỉu xỉu
Hoàng Hùng thấy vậy thì hôn nhẹ một cái lên môi Hải Đăng rồi cười thật tươi để lộ hai chiếc má lúm – thứ làm cậu mê mệt.
Hoàng Hùng: vui lên nàoo
Hoàng Hùng mở cửa đi xuống rồi ló đầu vào trong chu chu cái miệng lên hướng về phía cậu, hôn gió một cái
Hoàng Hùng: bai bai, xíu nữa gặp lại, yêu nhiềuuu
Hoàng Hùng thành công làm cậu nhóc kia cười lộ hai cái răng thỏ rồi
Hải Đăng: dạ yêu Gem của em lắm lắmm
Tạm biệt nhau xong Hoàng Hùng đi vào công ty còn Hải Đăng thì lái xe đi đến chỗ làm .
Cậu rầu rĩ từ lúc nhận được thông báo đến tận bây giờ, chẳng mong nó đến chút nào. Nhưng rồi, điều gì phải đến cũng sẽ đến. Cậu chỉ còn đúng ngày hôm nay để ở cạnh anh, trước khi phải xa nhau tận hai tuần.
Chuyến công tác lần này ở Thái Lan quá quan trọng, Hải Đăng bắt buộc phải đi.
Bao nhiêu năm qua, đã khi nào cậu phải xa Hoàng Hùng lâu đến thế đâu, bảo sao mà chịu nổi. Nghĩ đến việc để anh ở nhà một mình, cậu lại càng không yên tâm. "Em bé" của Hải Đăng xinh đẹp, đáng yêu như thế, chỉ cần đứng yên một chỗ thôi cũng đủ khiến người khác để ý.
Cậu không sợ người ta thích Hoàng Hùng. Chuyện đó vốn dĩ là điều hiển nhiên.
Điều cậu sợ... là một ngày nào đó, anh lại dịu dàng với người khác giống hệt như cách anh từng đối với cậu.
Nếu là người ngoài có ý định gì với "bé nhà" Hải Đăng, cậu còn có thể thẳng tay dập tắt từ đầu. Nhưng nếu là Hoàng Hùng tự mình rung động... thì đến cả tư cách níu kéo, cậu cũng không chắc mình còn có hay không.
Dù ngày đi còn chưa tới, cả buổi làm việc hôm nay, trong đầu Hải Đăng chỉ toàn những viễn cảnh xấu. Cậu tự tưởng tượng ra cả trăm tình huống oái oăm, đến mức nếu ai biết được chắc cũng phải lắc đầu chịu thua.
Tâm trí hoàn toàn không đặt vào công việc, khiến quản lý của cậu gần như phát điên. Dù có quát tháo, mắng mỏ ầm ĩ bên tai, Hải Đăng vẫn cứ ngơ ngẩn như người mất hồn, chẳng lọt nổi một chữ.
Trong đầu cậu lúc này, chỉ xoay quanh duy nhất một người: Hoàng Hùng.
Thường ngày cậu làm việc nghiêm túc lắm, đến mức ai cũng bảo Hải Đăng là người vô cùng khó tính. Trong công ty, chắc chỉ có mỗi chị quản lý là dám lớn tiếng với cậu.
Đến cả giám đốc cũng phải dè chừng, bởi Hải Đăng không chỉ giỏi mà còn đang ở trên đỉnh cao sự nghiệp. Cậu là một trong những ca sĩ nổi tiếng, được săn đón bậc nhất, mang về cho công ty nguồn lợi nhuận khổng lồ.
19:00
Hải Đăng: em về trước nha chị
Nói là làm việc, chứ Hải Đăng ngồi canh cái đồng hồ từ nãy đến giờ, kim đồng hồ vừa chạm đúng 19h là cậu nhanh chóng đứng dậy như thể đợi giây phút này lâu lắm rồi
Quản lí: ê chưa làm xong việc mà m định đi đâu?
Hải Đăng: việc thì lúc khác làm cũng được với lại ngày mai em còn phải đi công tác sớm, về nghỉ ngơi lấy sức. Thôi em đi đây
Nói rồi, Hải Đăng nhanh chóng chạy biến, khiến chị quản lí bất lực ngồi đấy
Quản lí: deadline dí sập mặt mà nó kêu lúc khác làm cũng được, rồi cuối cùng người bị chửi lòi lìa là tôi. Sao tôi khổ thế này không biết
Bên kia, Hải Đăng lái xe đến công ty của Hoàng Hùng. Hôm nay anh không tăng ca, nên có lẽ giờ này đã tan làm rồi.
Ngồi trong xe, cậu cứ liên tục ngóng ra ngoài, tìm kiếm bóng dáng quen thuộc ấy. Nhớ lắm rồi. Nhớ đến mức chỉ muốn ngay lập tức ôm lấy "người ấy" vào lòng thôi.
_________________
Bình yên trước giông bãoooo :33
Yêu DooGem quá , hai sếp làm tôi mất ngủ 3 đêm rồi , tối ngủ được có 2 ,3 tiếng mệt thật nhưng mà bị phê ke nên điên điên khùng khùng , cứ tự cười một mình ^^
Còn nữa là só rì mấy bà tại mấy nay tui bận quá đi với một phần là hơi lười nữa nên không có ra chapp , dạo này chắc bận nhiều í nên là chắc có lẽ không ra chap đều đều được thứ lỗi cho tuii
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co