|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎
Chap 47: Hiểu lầm sao ?
Hải Đăng vừa thức giấc thì lại chẳng thấy Hoàng Hùng đâu , với tay lấy điện thoại để xem giờ
Mới có 7 giờ 30 phút sáng thì anh đi đâu ? Từ từ ngồi dậy đi vào phòng tắm cũng chẳng thấy . Hết cách , cậu mở định vị lên thì phát hiện người yêu mình đang ở công ty rồi
"Đến đấy làm cái đéo gì mà sớm thế, chẳng phải mới ngủ chưa đến hai tiếng à, đáng lẽ hôm nay phải không lết đi được rồi chứ. Hay đến gặp thằng khốn nạn kia, chết tiệt ! Anh đợi ở đấy đi"
Hải Đăng nhanh chóng vệ sinh cá nhân rồi thay tạm một bộ đồ rội vội vã xuống dưới để lấy xe
"Vãi, sao trời tối om thế"
Thì ra Hải Đăng ngủ đến tận tối mới tỉnh. Có lẽ do mấy ngày đi công tác liên tục, không ngày nào ngủ trọn giấc. Lạ nhà, lạ chỗ, nói thẳng ra là còn thiếu hơi Hoàng Hùng, lại thêm quá nhiều công việc dồn lại khiến cậu kiệt sức.
Giật mình nhẹ một cái, nhưng Hải Đăng vẫn nhanh chóng lấy xe phóng thẳng đến chỗ làm của Hoàng Hùng.
Đến nơi, cậu không nói không rằng, khuôn mặt hằm hằm rồi đi thẳng vào trong tòa nhà.
Cậu đến đây nhiều đến mức ai cũng quen mặt. Nhân viên trong công ty đều mặc định Hải Đăng là "người nhà" của Hoàng Hùng — thậm chí còn đồn rằng hai người là anh em ruột.
*Cạch*
"Biết ngay mà tôi nghĩ đâu có sai! Anh là đến đây tìm nó. Thậm chí còn bỏ tôi ở một mình mà đến gặp nó. Anh được lắm Hùng ạ, đến giờ chắc có lẽ tôi chẳng còn quan trọng bằng nó nữa có phải không?"
Hoàng Hùng: e..em đến đấy làm gì? - Đôi mắt long lanh đầy sợ hãi mà nhìn cậu nói với giọng ấp úng
Máu trong người Hải Đăng lại lần nữa sôi lên sùng sục, chỉ muốn lao vào xử lý gã kia ngay lập tức. Nhưng khi bắt gặp ánh mắt của Hoàng Hùng, cậu khựng lại một nhịp.
Chỉ một ánh nhìn đó thôi... cũng đủ khiến cậu chững lại.
Hải Đăng hít sâu, cố trấn tĩnh bản thân rồi ngồi xuống ghế. Trong lòng cậu lúc này vẫn đầy ngờ vực. Dù mọi thứ trước mắt đều rõ ràng rành rành, nhưng cậu vẫn không thể nào ép mình tin rằng Hoàng Hùng đang ngoại tình.
Không thể nào.
Vậy nên... cậu chọn im lặng, quan sát.
(Kiên : người đi cùng Hoàng Hùng hôm trước)
Kiên: Đến đây làm gì?
Hải Đăng: Chưa đến lượt anh lên tiếng.
Kiên: Ồ, mạnh miệng gớm. Vụ hôm bữa cậu đấm tôi, tôi còn chưa tính sổ đâu đấy.
Hải Đăng: Thích tính à? Hay ra ngoài đấu tay đôi?
Kiên: Thôi, không dám. Tôi sợ bẩn tay.
Hải Đăng: Loại bẩn thỉu như anh, còn có thể bẩn hơn nữa sao?
Kiên: Mày dám...? Thôi, xem như tao nhịn. Giờ thì cút ra khỏi đây đi, để tao với Hùng làm việc.
Nghe đến đó, sắc mặt Hải Đăng lập tức tối sầm lại. Máu trong người như dồn hết lên mặt, tức đến run cả người. Nhưng cậu vẫn cố kìm lại.
Không phải lúc này.
Giận dữ không phải cách giải quyết ngay lúc này
Hải Đăng: Làm thì làm đi, tôi đâu có phá ?
Kiên: Thằng oắt con này... dù gì mày cũng chỉ là em trai, không hơn không kém của Hùng. Mày có quyền gì mà xen vào chuyện của người khác? Đừng có mà vượt quá giới hạn.
Hải Đăng: Anh để ý lại cách anh nói đi.
Cậu siết nhẹ tay, giọng vẫn cố giữ bình tĩnh nhưng đã bắt đầu căng lại.
Hải Đăng: Từ nãy đến giờ tôi vẫn đang nói chuyện đàng hoàng. Tôi không hề kiểm soát anh Hùng, chỉ là muốn ở đây xem mọi người làm việc thôi. Nếu không có gì mờ ám, thì việc gì phải đuổi tôi ra như vậy?
Cậu quay sang nhìn Hoàng Hùng, ánh mắt chậm lại một nhịp.
Hải Đăng: phải không...anh Hùng?
Vừa nói những từ cuối tay cậu từ từ rút ra trong bao quần một vật gì đó nhỏ nhỏ rồi nhấn mạnh vào đấy
Hoàng Hùng ở bên này cảm nhận được một sự xâm nhập đầy mạnh bạo ở phía dưới của mình khiến anh co rúm người lại, khuôn miệng muốn phát ra âm thanh nhưng bị anh mím chặt chẳng để thoát ra chút tiếng động nào
Cuối cùng, nó cũng dừng lại... lần này thì anh sợ thật rồi
Hoàng Hùng: à...ừ Đăng ở đây dù gì cũng không-không ảnh hưởng gì
Hải Đăng: nghe rõ rồi chứ
Kiên thoáng chịu ngạc nhiên, một ánh mắt khó chịu khẽ nhìn Hoàng Hùng nhưng rồi nhanh chóng biến mất
Kiên: ồ, ra là vậy, được thôi
[...]
Tên điên kia rõ ràng đang cố tình chọc tức Hải Đăng. Nãy giờ thì chẳng tập trung làm việc, mà liên tục đụng chạm vào Hoàng Hùng, thậm chí còn có những hành động thân mật quá mức.
Không chỉ vậy, Kiên còn cố tình nhìn về phía Hải Đăng với ánh mắt khiêu khích, như thể đang thử giới hạn của cậu.
mỗi lần như thế, cậu đều nhấn nút của chiếc điều khiển kia khiến anh phải nhanh chóng đẩy hắn ra.
Lần này cũng vậy, cậu nhấn tiếp, nãy giờ chắc cũng phải gần cả chục lần rồi đấy
Hoàng Hùng: Kiên, anh ra ngoài đi..-khó nhọc nói
Kiên: cái gì? Em bảo anh ra ngoài là có ý gì đây?
Hoàng Hùng: em xin anh đấy, công việc để hôm sau, làm ơn ra ngoài đi
Kiên: em...thôi được
Nói rồi , gã bước ra với tâm trạng chẳng hề vui vẻ gì trước khi đi còn quay sang liếc Hải Đăng một cái , cậu nhanh chóng đáp trả ánh mắt ấy bằng khuôn mặt khiêu khích đôi lông mày nhếch lên .
Trong phòng hiện giờ chỉ còn mỗi anh và cậu
Hoàng Hùng đi tới đối diện Hải Đăng , hít thở sâu lấy lại sự bình tĩnh rồi nói
Hoàng Hùng: em đang làm cái gì vậy Đăng ?
Hải Đăng: anh còn hỏi ? Em mới là người phải hỏi anh câu đó đấy
Hoàng Hùng: anh đâu có làm gì em
Hải Đăng: ANH HÙNG ! Nó rõ ràng trước mắt em đấy
Hoàng Hùng: cái gì rõ chứ
Hải Đăng: anh bị cái đéo gì vậy Hùng? anh đang cố giả nai để bào chừa cho cái việc làm đáng ghê tởm của mình đấy à? Chúng ta chỉ mới xa nhau gần hai tuần thôi, mà nhìn xem sau lưng tôi anh đang làm cái quái gì đây? Nếu như tôi không về sớm thì liệu anh định giấu tôi đến khi nào HẢ!
Hải Đăng thở hắt ra, khuôn mặt méo mó nhìn người đối diện
Hải Đăng: Ra là vậy...mấy lần trước anh luôn từ chối chuyện công khai mối quan hệ này là vì nó! Anh có biết mình đang làm gì không hả HUỲNH HOÀNG HÙNG . Tôi thật không ngờ anh đáp lại tình cảm của tôi bằng thứ việc bẩn thỉu này đấy . Hóa ra lâu nay ở bên tôi nhưng tâm trí anh đặt ở thằng chó này có phải không?
Chẳng để anh nói thêm lời nào, Hải Đăng cứ thế quát thẳng vào mặt anh những lời khó nghe.
Hoàng Hùng chỉ biết cúi gằm mặt xuống. Nước mắt đã rơi từ lúc nào không hay.
Một lúc sau, anh chậm rãi ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt người đối diện.
Hoàng Hùng: Em nói xong chưa?
Giọng anh run nhẹ, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh.
Hoàng Hùng: Em có thể chửi, có thể mắng anh... nhưng tại sao em không chịu nghe anh nói? Không cho anh dù chỉ một chút cơ hội để giải thích?
Anh khẽ hít vào, mắt đỏ hoe.
Hoàng Hùng: Chỉ là lắng nghe thôi... cũng khó đến vậy sao?
Giọng anh nghẹn lại.
Hoàng Hùng: Em có thật sự nghĩ đến cảm xúc của anh không... hay chỉ nghĩ cho bản thân em thôi?
"Hức..."
Câu cuối vỡ ra trong tiếng nấc, nước mắt lại rơi xuống.
Hải Đăng: giải thích..?
Cậu bật cười khẽ, nhưng trong tiếng cười không có chút vui nào.
Hải Đăng: mọi chuyện nó quá rõ ràng, anh hiểu không? Ngay cả thằng ngu nó nhìn vào còn biết đấy, anh nghĩ tôi mù à?
Ánh mắt cậu tối lại.
Hải Đăng: Anh định nói là anh không ngoại tình có phải không? cái đấy trẻ con 3 tuổi nó còn chẳng tin nổi
Giọng cậu bắt đầu cao hơn, từng câu như dồn ép.
Hải Đăng: không ngoại tình mà để cho người ta tự tiện đụng chạm vào thân thể của mình chẳng phản kháng? Không ngoại tình vậy anh đang làm cái gì?
Cậu siết chặt tay.
Hải Đăng: Chẳng lẽ anh dễ dãi đến mức đứa đếch nào cũng có thể chạm vào? Nếu là vậy thì tôi ghê tởm con người anh đấy!
Hoàng Hùng: IM ĐI!
Giọng anh bật lên run rẩy nhưng đầy uất ức.
Hoàng Hùng: Em có biết đầu đuôi sự việc như thế nào không mà cứ buông ra những lời chửi rủa như vậy? Em thật sự nghĩ anh là loại người đó à?
Anh bật cười chua chát.
Hoàng Hùng: Phải rồi... em thì biết gì chứ. Còn chẳng thèm quan tâm cảm xúc của anh thì làm sao mà hiểu được..
Anh ngừng lại một nhịp, mắt đỏ hoe.
Hoàng Hùng: Hồi đại học... hôm đó anh kiệt sức đến mức ngất đi. Em cũng đâu có biết.
Giọng anh nghẹn lại.
Hoàng Hùng: Hắn ta nhân lúc đó... đưa anh đi. Và làm những chuyện... đồi bại. Thậm chí còn quay video lại.
Không gian như đặc quánh lại.
Hoàng Hùng: Từ đó đến giờ, hắn dùng chính thứ đó để uy hiếp anh. Mấy ngày em đi công tác... anh gần như kiệt quệ. Suốt thời gian đó, anh bị ép buộc, bị dồn vào đường cùng.
Nước mắt rơi xuống không ngừng.
Hoàng Hùng: Em nghĩ anh thoải mái lắm sao?
Anh lắc nhẹ đầu, giọng vỡ ra.
Hoàng Hùng: Ngày nào hắn cũng đe dọa. Nếu anh không làm theo... hắn sẽ tung clip lên mạng.
Anh nhìn thẳng vào Hải Đăng, ánh mắt vừa đau vừa tuyệt vọng.
Hoàng Hùng: Còn em... em không tin anh dù chỉ một lần. Vậy đó gọi là tình yêu sao?
Anh bật khóc.
Hoàng Hùng: Được rồi... nếu em đã ghê tởm anh đến vậy... thì dừng lại đi.
Nói xong, Hoàng Hùng không chần chừ thêm một giây nào mà lập tức quay người bỏ đi.
Hải Đăng đứng chết lặng tại chỗ, như bị rút sạch toàn bộ sức lực.
"Lợi dụng...?"
"Clip...?"
Những từ đó vang lên trong đầu cậu, rời rạc nhưng nặng trĩu.
Thật sự... là như vậy sao?
Nếu đúng là thế... thì từ đầu đến cuối, chính cậu mới là người đã hiểu sai tất cả. Không những không tin anh, mà còn nói ra những lời tàn nhẫn đến vậy.
Cảm giác tội lỗi ập đến, nặng đến mức khiến ngực cậu nghẹn lại.
"Tội này... đến ông trời cũng không cứu nổi mình rồi."
Nhận ra tình hình, Hải Đăng lập tức chạy theo.
Cậu lao xuống dưới, nhưng khi đến nơi... đã không còn thấy bóng dáng Hoàng Hùng đâu nữa.
_______________________________________
Hóng cá mập bị quỳ thảm gai nèee
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co