Truyen3h.Co

|𝑑𝑜𝑜𝑔𝑒𝑚| 𝑨́𝒏𝒉 𝒔𝒂́𝒏𝒈 𝒏𝒐̛𝒊 𝒕𝒐̂́𝒊 𝒕𝒂̆𝒎

Chap 6: cháo thịt bằm

ptht0612

Đăng: "Chuyện là vậy đó."

Hải Đăng kể xong, không khí vốn đang thoải mái bỗng chùng xuống.

Ai cũng im lặng một lúc.

Bà Loan: "Trời ơi... tội nghiệp vậy sao."

Duy: "Ra vậy... bảo sao lúc nãy hỏi không trả lời."

Quang Anh: "Ừ, tao còn tưởng chảnh cơ, ai ngờ..."

Ông Trung: "Thôi thì để thằng bé ở đây cũng được. Lát bố qua nói chuyện với bên đó."

Đăng: "Dạ... nhưng nhà mình còn phòng đâu ạ?"

Bà Loan: "Ở với con cũng được mà. Dù gì cũng là con trai với nhau."

Đăng: "À... vâng."

Duy: "mà Đăng ơi , thì ý là hôm nay bọn t qua rủ m đi xem phim í vừa mua được 3 cái vé mà chuyện như này rồi thì m có đi không?"

Hải Đăng: "đương nhiên là không rồi , thôi 2 đứa mày đi đi hẹn dịp khác nhé"

Quang Anh: "vậy tụi t đi trước nha cũng sắp đến giờ chiếu rồi"

Duy và Quang Anh: "con xin phép 2 bác tụi con đi ạ"

Bố mẹ Đăng: "ừ hai đứa đi cẩn thận nhé"

Nói rồi 2 cậu bạn của cậu vội đi

Hải Đăng: vậy con lên phòng nhé à mà Lợn đâu bố mẹ nãy giờ không thấy đâu

Bà Loan: Lợn nó ngủ rồi

Hải Đăng: à vâng

Bà Loan: mà có cần gì không mẹ mang lên cho

Hải Đăng: thôi không cần đâu ạ bố mẹ cũng nghỉ ngơi sớm đi nhé

Nói xong , cậu chạy thẳng lên phòng

Vừa mở cửa phòng, không gian yên tĩnh bao trùm ngay lập tức.

Hoàng Hùng vẫn đang ngủ.

Đăng khẽ khựng lại, rồi bước chậm hơn hẳn, cố không tạo ra tiếng động.

Nhưng khi lùi ghế, chân cậu vô tình vấp phải cạnh bàn.

"A—"

Cậu khẽ kêu lên, ngồi thụp xuống vì đau. Một vệt máu nhỏ rỉ ra.

Đăng lập tức ngẩng lên nhìn người trên giường.

Hoàng Hùng vẫn không động đậy. Cậu thở ra nhẹ nhõm.

Rồi nhanh chóng lấy băng cá nhân từ ngăn bàn, tự xử lý vết thương.

Vừa quay ngẩng đầu lên thì anh đã ngồi co ro một góc từ bao giờ làm cậu giật bắn mình

Hải Đăng: ù uôi anh dậy lúc nào đấy

Cậu nhẹ nhàng tiến về phía anh , ngồi cạnh anh

Hải Đăng: em làm anh tỉnh giấc ạ , em xin lỗi nhé anh mệt không ?

Hoàng Hùng khẽ lắc nhẹ đầu , cậu nhìn anh mà càng thấy thương anh hơn nữa không biết anh đã phải chịu bao nhiêu trận đòi roi như thế này rồi

" oọc oọc" bụng anh khẽ kêu lên , Hoàng Hùng không tránh khỏi vẻ lúng túng , khuôn mặt đỏ lên trong chốc lát

Hải Đăng: ơ anh đói ạ thế chắc là từ lúc tan học đến bây giờ anh chưa ăn gì phải không ?

Anh nghe vậy thì khẽ gật đầu một cái

Hải Đăng: vậy đợi em xuống kiếm gì cho anh ăn nhé

Nói rồi cậu nhanh chóng đi xuống bếp xem có gì không

Nhìn qua nhìn lại chẳng còn gì cả , làm sao bây giờ . Giờ mà làm phiền bố mẹ thì không hay cho lắm, thôi đành tự nấu vậy

Với người trước giờ chưa bao giờ nấu ăn như cậu đây có lẽ là thử thách khó đấy

Cậu search Google cách nấu cháo thịt bằm rồi làm y như những gì họ hướng dẫn . Cuối cùng cũng đã xong , cậu liền nếm thử tay nghề của mình rồi đắc chí

Hải Đăng: cũng ngon đấy chứ nhỉ , có tội nhìn không được giống trên hình cho lắm

Đúng vậy , món cháo mà cậu nấu nhìn có hơi " tả tơi" thịt bằm thì chưa nát hẳn , hành băm cây ngắn cây dài . Nhưng cũng phải chịu thôi bởi giờ đó là món ăn duy nhất rồi , đành vậy

Cậu múc một tô cháo rồi mang lên phòng cho anh

Hải Đăng: cháo tới cháo tới đây

Hải Đăng khẽ đặt bát cháo xuống bàn rồi nói

Hải Đăng: hì hì lần đầu tiên em nấu nên trông nó hơi xấu một tí nhưng mùi vị cũng ổn mong anh không chê ạ

Vừa nói cậu vừa cười cười rồi gãi đầu

Anh khẽ mỉm cười

Hải Đăng như không tin vào mắt mình có phải Hoàng Hùng vừa cười đúng chứ , cười với mình á có phải hoa mắt không vậy ?

Hải Đăng: anh vừa cười với em phải không ? cười lại cho em xem đi

Cậu thật là đòi hỏi quá , nhưng không có đâu nhé , anh vẫn im lặng không làm gì thêm

Hải Đăng: thôi được rồi, vậy anh ăn đi cho nóng

Anh định tiến tới lấy bát cháo thì cậu ngăn lại

Hải Đăng: à em quên anh đang bị thương mà , để em đút cho nhé

Anh im lặng , cậu liền cầm lấy bát cháo thổi thổi rồi đút từng miếng cho anh ăn

Hải Đăng: ngon không ạ ? - mong chờ

Hoàng Hùng liền gật đầu một cái , thấy vậy cậu cười tươi rồi đút cho anh ăn tiếp

Hải Đăng: vậy thì anh ăn nhiều vào nhé , dưới nồi đang còn nhiều lắm

Ăn hết một bát

Hải Đăng: anh ăn nữa không để em xuống lấy thêm cho

Hoàng Hùng liền lắc đầu có vẻ như anh đã no rồi

Hải Đăng: dạ vậy để em mang bát xuống rồi lên với anh

Cậu mang bát xuống sau nó chạy vội lên lầu

Hải Đăng: anh buồn ngủ chưa , mình đi ngủ nhé

Hoàng Hùng: c..cảm ơn

Hoàng Hùng ấp úng nói ra , cậu đứng hình mất 5s

Cái gì cơ anh vừa nói cảm ơn cậu á , có nhầm không đây . Giọng anh ấm quá còn dịu dàng nữa , nghe một lần thật sự không thể đủ, muốn nghe thêm

Hải Đăng: anh vừa nói cảm ơn em à ? Nói lại đi ạ

Anh nghe vậy thì liền nở một nụ cười tươi rói lộ cả hàm răng , khác hẳn với nụ cười khẽ lúc này . Lấp ló hai bên má anh là 2 cái má núm đồng tiền . Eo ôi đẹp quá đi mất . Làm tim cậu hẫng lên một nhịp , cậu đứng hình

Anh thì nằm xuống đắp chăn và nhắm chặt mắt lại

_____________________________________________

Cứ ngọt trước đi nhé sau ngược sau (✿◡‿◡)

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co