Truyen3h.Co

...

Chương 12

banhmicon

Link tác phẩm gốc: https://archiveofourown.org/works/14380728

Draco dần cảm nhận được một cảm giác thỏa mãn bao quanh mình như một tấm chăn. Anh cảm thấy thật tuyệt vời, vừa hưng phấn vừa kiệt sức, như thể vừa thắng một trận Quidditch. Anh cảm thấy—như thể vừa bị "chịch" đến chết đi sống lại. Anh có thể cảm nhận được điều đó đến tận đầu ngón chân; sự giải tỏa căng thẳng khắp cơ thể. Lâu lắm rồi anh chưa quan hệ tình dục, kể từ—

Ý thức của anh trở nên rõ ràng hơn.

Anh đã quan hệ.

Có một cảm giác no đủ và dịu dàng mà chỉ có thể là kết quả của một đêm mây mưa cuồng nhiệt.

Quan hệ tình dục.

Điều này đáng lẽ là hoàn toàn không thể, vì anh đã uống đủ loại thuốc ức chế ham muốn đến mức có thể thiến hóa học một người khổng lồ.

Và chỉ có một người có sức mạnh để phá vỡ chúng.

Anh mở mắt và thấy mình đang bị vướng vào tay chân của Hermione đang ngủ say. Những ký ức mơ hồ từ đêm trước từ từ ùa về với anh. Chúng có vẻ xa lạ, tách rời khỏi anh, như thể xem ký ức của người khác thông qua Chiết tâm trí thuật.

Anh không hoàn toàn ngạc nhiên. Một khi anh cắn cô, việc hoàn thành mối ràng buộc chỉ là vấn đề thời gian. Anh cho rằng nếu anh tỉnh dậy, đó là vì cô đã đến với anh hoặc phép thuật của anh đã đạt đến một điểm không thể kiềm chế được. Dù bằng cách nào, việc gắn kết là không thể tránh khỏi.

Anh nhìn chằm chằm vào cô, tận hưởng cảm giác cơ thể cô ép sát vào người anh. Cô ấy có vẻ một người rất thích ôm ấp khi ngủ, dựa vào cái cách cô ấy quấn lấy anh như bạch tuộc. Anh có thể cảm nhận được hơi ấm từ hơi thở đều đặn của cô trên ngực mình.

Phép thuật của mối liên kết giữa họ rung lên vui vẻ. Đã được ấn định. Gắn liền với linh hồn của họ. Nếu anh nhắm mắt lại, anh có thể cảm nhận được nhịp tim của cô. Sự nhẹ nhõm khi cảm thấy cô an toàn và còn sống trong vòng tay anh khiến anh rùng mình.

Nỗi kinh hoàng khi trải nghiệm việc cô ấy sắp chết gần như đã khiến anh phát điên.

Đứng trong bữa tiệc mừng của WRA, anh cảm thấy mối liên kết đột nhiên trở nên rối loạn và hỗn loạn, và sau đó cô biến mất khỏi Hẻm Xéo khi ý thức của cô hoàn toàn biến mất. Nếu không có mối liên kết, anh sẽ không bao giờ có thể theo dõi cô đến ngôi nhà không thể định vị mà cô đã bị giấu bên trong.

Anh nghi ngờ đó có thể là một cái bẫy, nhưng anh có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi ngày càng tăng của cô và không thể chờ đợi thêm nữa. Bản năng bảo vệ cô đã lấn át bất kỳ tính toán Slytherin nào mà anh thường có thể làm.

Đó là một sai lầm. Ngay khi anh xé toạc các lớp bảo vệ, anh biết đó là một sai lầm. Chúng đã đợi anh. Khi anh vừa băng qua ngưỡng cửa thì nỗi sợ hãi của Hermione tăng vọt và cô ấy chết dần. Giống như cảm giác của anh về cô đang bị hút xuống một xoáy nước.

Dù là bất cứ ai, anh nghi rằng họ không muốn giết cô. Thời gian quá chính xác. Họ muốn Hermione gần như đã chết vào thời điểm anh đến đó, để chỉ có một cách để anh giữ cho cô sống. Kẻ giật dây, kẻ đã hành động ngày càng quyết liệt để khiến anh liên kết với Hermione, cuối cùng đã chiếu tướng anh.

Draco kéo Hermione sát vào người. Sự nhẹ nhõm khi có cô an toàn trong vòng tay đủ để khiến anh rơi nước mắt. Anh muốn hôn cô thật sâu, và sau đó dần dần trên toàn bộ cơ thể cô để anh có thể ghi nhớ từng tấc da thịt của cô dưới môi mình. Anh muốn làm tình với cô, từ từ, theo cách anh luôn mơ ước, chứ không phải cơn cuồng loạn giao phối mang tính bản năng như đêm qua.

(yapping: chương trước Hermione gọi là quan hệ vì cổ chưa nhận ra cổ có tình cảm. Đầu chương này cũng là quan hệ bởi Draco còn lơ mơ không biết mình đã ngủ với ai. Chương ở Hẻm Xéo cũng dùng giao phối/quan hệ, bởi hành động đấy mang tính bản năng. Chỗ này để là làm tình, bởi theo đúng nghĩa trên mặt chữ, Draco muốn làm tình với Hermione)

Tuy vẫn còn mơ hồ, nhưng ký ức của anh về việc thúc vào cơ thể Hermione khi cô nằm dang ra dưới anh, run rẩy vì khoái cảm; thì thật sống động.

Anh cương cứng.

Và càng cố không nghĩ về nó, anh lại càng bắt đầu nhớ lại. Những tiếng rên rỉ hổn hển khi anh kéo chiếc áo ngực của cô ra và vuốt ve bộ ngực hoàn hảo của cô. Và cách cô kéo anh xuống để hôn cô, một cách thèm khát, mắt cô mở to vì kích thích khi anh trượt vào bên trong cô. Đường cong trên lưng cô và cách những ngón tay cô quấn vào tóc anh khi anh nếm trải cô. Cách cô rải những nụ hôn từ hàm anh xuống đến dương vật của anh, lưỡi cô liếm láp và nhảy múa trên da anh với mỗi nụ hôn. Và cảm giác bàn tay cô, nắm lấy anh, dẫn anh vào bên trong cô khi cô cưỡi anh từ bên trên.

Draco cảm thấy mình sẵn sàng nổ tung. Sự cương cứng đang nảy mầm của anh chọc vào đùi cô và anh gần như chắc chắn rằng nếu anh dịch chuyển một chút, anh sẽ trượt vào sự ấm áp ngọt ngào, mượt mà của cô. Mắt anh đảo ngược ra phía sau đầu khi nghĩ đến điều đó.

Anh cố gắng nghĩ đến bất cứ điều gì khác ngoài việc cô ấy đã chặt chẽ và ướt át như thế nào... Hương vị của cô... Cảm giác cô siết chặt quanh anh...

Anh cố gắng kìm lại tiếng rên.

Anh sẽ không chiếm đoạt cô.

Cô đã quan hệ với anh, Merlin, không biết bao nhiêu lần, chỉ vì mệnh lệnh giao phối. Anh sẽ không chạm vào cô nữa trừ khi cô muốn anh.

Điều đó khó có thể xảy ra. Vì vậy, có lẽ cơ thể anh cũng nên nhanh chóng chấp nhận nó.

Anh cố gắng nhích ra khỏi cô nhưng cô lại thở ra một tiếng khó chịu và sau đó tiếp tục ép cơ thể trần truồng của mình vào người anh nhiều hơn. Cô trượt đùi qua dương vật anh và quấn chân quanh anh chặt hơn khiến anh cuối cùng nằm gọn giữa hai chân cô.

Chết tiệt.

Vũ trụ ghét anh.

Không còn cách nào khác. Dù rất miễn cưỡng, anh vẫn phải đánh thức cô dậy. Tình hình không thể không thể kéo dài hơn được nữa. Mặc dù anh đang rất sợ hãi cuộc trò chuyện mà họ sẽ có sau đó, anh thà làm thế còn hơn là tiếp tục nằm đó trong trạng thái nửa thiên đường, nửa đau khổ chờ đợi để tìm hiểu những giới hạn chính xác về khả năng tự chủ của mình.

Với một tiếng thở dài, anh tìm đến trán cô và sau đó ấn một nụ hôn nhỏ lên thái dương.

Sau đó, anh từ từ thoát khỏi cái ôm như bạch tuộc của cô. Cô ấy rên rỉ và thở dài nhẹ khi bắt đầu cựa mình. Anh có thể cảm nhận được ý thức đang dần trở lại của cô ở phía sau tâm trí anh.

Lông mày cô ấy nhíu lại và cô duỗi người, cho anh thấy rõ bộ ngực và phần bụng phẳng lì của cô dưới ánh sáng ban ngày. Mắt mở ra, cô nhìn lên anh.

Anh trượt ra xa hơn, cố gắng cho cô không gian khi thực tế ập đến. Nhưng trước khi anh có thể đi xa hơn, cô ấy đã đưa tay ra và nắm lấy cổ tay anh.

"Anh đi đâu vậy?" cô ấy hỏi, giọng nói của cô mơ màng vì buồn ngủ.

"Tôi—tôi không chắc tôi ở đây thì em sẽ cảm thấy như nào," anh nói, nhìn chằm chằm vào cô như một con nai bị mắc kẹt bởi một bùa Lumos.

(yapping: Draco xưng tôi-em tiếp, còn Hermione xưng em-anh. Cổ nhận ra và đã sẵn sàng yêu, còn Draco thì nửa nửa. Lai giữa tôi-cô khi còn che giấu và anh-em khi bộc lộ tình cảm mất kiểm soát. Hồi chương 2 draco có bộc lộ một lần, nhưng vẫn là tôi-em bởi aảnh buồn, ảnh đau đớn)

"Ở lại đây," cô ấy ra lệnh, cố gắng sử dụng giọng điệu hống hách của mình ngay cả khi nửa tỉnh nửa mê. Cô kéo anh trở lại. Anh tuân theo mệnh lệnh, thận trọng nằm xuống bên cạnh, cố gắng đảm bảo rằng sự cương cứng của mình không ở gần cơ thể trần truồng đầy mời gọi ấy. Cô rúc vào anh, đầu tựa vào ngực.

"Cho em một phút để bật công tắc hoàn toàn." Cô ấy ngáp và sau đó nhắm mắt lại.

Nói chung, cô ấy dường như tiếp nhận mọi thứ tốt hơn anh mong đợi. Nhưng, có lẽ đó là vì cô chưa hoàn toàn tỉnh táo. Có thể nó sẽ thay đổi khi cô có nhiều thời gian hơn để suy nghĩ và thực tế ập đến hoàn toàn—

"Đừng suy nghĩ quá nhiều." Hermione chen giữa những suy nghĩ của anh trong khi vẫn nhắm mắt. "Em có thể cảm thấy anh lo lắng."

Cô chọc nhẹ vào sườn anh.

"Suy nghĩ nhiều là công việc của em," cô ấy nói thêm.

"Em không giận tôi sao?" anh hỏi khẽ, không thể kìm được câu hỏi lâu hơn nữa.

"Về việc gắn kết với em?" Đôi mắt to tròn như mắt nai của cô mở ra và cô nhìn lên anh, lắc nhẹ đầu, một mớ tóc xoăn xõa quanh khuôn mặt cô. "Em đã bảo anh làm vậy mà."

"Phải." Draco nói thận trọng. "Nhưng em không còn lựa chọn nào khác. Và đó là lỗi của tôi."

"Tại sao?" Cô ấy hỏi, mắt nheo lại. "Anh có chịu trách nhiệm cho những gì Pansy Parkinson làm không?"

Anh nhìn chằm chằm vào cô trong cơn ngỡ ngàng.

"Là Pansy?" anh nghẹn lại.

"À. Ừ. Em tưởng anh biết rồi."

"Không. Tôi thực sự không có thời gian để nghĩ về điều đó." Anh thừa nhận, tâm trí anh đang quay cuồng. Nhìn lại, anh nhận thấy nhiều manh mối sau sự việc.

"Cô ấy yêu anh, anh biết đấy."

Phải. Draco biết. Anh đã cố gắng lờ nó đi. Anh nghĩ rằng Pansy sẽ thích như vậy hơn. Anh đã tưởng cô ấy đã bắt đầu quên rồi.

"Tôi—" giọng anh tắt lịm. Anh có thể nói gì? Rằng anh nên cố gắng hơn để bảo vệ cô? Rằng anh đã tin Pansy khi không nên tin? Lời xin lỗi chẳng thể sửa chữa điều gì.

"Cô ấy nói cô ấy có thể sống với việc anh yêu người khác, nhưng không thể sống với việc anh chết. Rằng cô ấy không quan tâm liệu anh có ghét cô ấy vì điều đó hay quyết định cố gắng giết cô ấy," Hermione nói với anh.

Draco ôm Hermione chặt hơn theo bản năng.

"Tôi sẽ giết cô ta," anh thề.

Hermione nhìn lên anh, nghiên cứu khuôn mặt anh một lúc trước khi hỏi.

"Draco, nếu em không hấp hối, nếu có bất kỳ cách nào khác để cứu em, anh có bao giờ nói với em không?"

"Không." Anh thì thầm, thừa nhận.

Hermione ngồi dậy và, dường như nhận thức được sự trần truồng của mình lần đầu tiên trong ngày, cô kéo tấm ga lên che ngực khi nhìn xuống anh.

"Em không hiểu," cô ấy nói, giọng run rẩy, "tại sao anh lại làm vậy? Tất cả thời gian chúng ta làm việc cùng nhau, chúng ta có thể đã tiến tới điều này một cách có chủ ý. Tại sao? Anh không sẵn sàng—anh thực sự sẽ để mặc bản thân mình chết sao? Giả vờ đi châu Á và em sẽ không bao giờ nghe tin gì từ anh nữa?"

Tiếng run đã biến thành một sự lung lay vào thời điểm cô ấy nói xong. Draco im lặng một lúc.

Sau đó anh bắt đầu.

"Tôi đã chứng kiến cảnh em bị tra tấn, Granger," Draco nói bằng giọng đều đều. "Trong ngôi nhà này. Tôi đứng đó và tôi đã xem em hét lên. Tôi chỉ—đứng đó. Tôi đã không—em nằm trên sàn phòng khách của tôi và dì tôi —và tôi đã không cố gắng cứu em. Tôi đã không cố gắng cứu em hay bất cứ điều gì. Tôi chỉ—đứng đó và xem em co giật và hét lên cho đến khi—cho đến khi—em ngừng cử động."

Anh hít một hơi thật sâu và buộc mình phải nhìn vào mắt cô.

"Tôi đứng đó và xem bởi vì, dẫu nó thật kinh khủng, tôi thà để em nằm đó, thay vì tôi. Tôi đã đứng nhìn. Tôi thừa nhận em là ai và để dì tôi tra tấn em cho đến khi bà ấy thậm chí không thể hồi sinh em được nữa. Sau đó bà ấy định giao em cho Greyback, và—tôi vẫn không làm gì cả."

Khuôn mặt Hermione không có biểu cảm. Cô ấy chỉ lắng nghe nên anh tiếp tục, nhìn đi chỗ khác, nghiên cứu tấm màn che giường.

"Ngay cả trước khi chiến tranh bắt đầu, tôi là người đã cố gắng làm tổn thương em. Chỉ vì em thông minh hơn tôi, tôi đã ước em chết đi. Tôi đã làm tất cả những gì có thể để làm hại em—tôi nghĩ rằng nếu tôi có thể làm tổn thương em, nó sẽ khiến tôi tốt hơn em. Nhưng tôi hầu như không bao giờ có thể làm được điều đó. Em thậm chí còn không thèm quan tâm liệu tôi có bắt nạt em hay không, và điều đó khiến tôi càng ghét em hơn. Cho đến khi tôi bị ám ảnh về việc tương tác với em, cố gắng chọc giận từ em. Tôi muốn em chú ý đến tôi. Nghĩ về tôi nhiều như tôi nghĩ về em. Và cuối cùng tôi thậm chí cảm thấy chiếm hữu, rằng tôi phải là người duy nhất có thể làm tổn thương em."

Giọng anh hơi lạc đi nhưng anh buộc mình phải tiếp tục.

"Tôi thậm chí không biết chính xác khi nào nó bắt đầu thay đổi. Tôi chỉ từ từ nhận ra sự ghét bỏ và sự cạnh tranh của tôi với em đã không còn như trước nữa. Rằng tôi đã bắt đầu tưởng tượng mình hôn em để khiến em ngừng nói trong lớp, thay vì xỉa xói em. Và tôi nghĩ đó chỉ là một giai đoạn, điều gì đó tôi đang trải qua bởi vì em là điều cấm kỵ, là đồ bẩn thỉu, và tôi chỉ là một thằng con trai tuổi dậy thì với hormone điên cuồng. Nhưng, cảm giác đó không biến mất."

Anh lại chạm mắt cô.

"Tôi thích em. Tôi có một sự say mê chiếm hữu, ám ảnh với em ngay cả khi tôi đồng ý trở thành một Tử thần Thực tử, nhưng tôi vẫn làm thế; khi em được đưa đến trang viên và tôi nói với họ đó là em, nhưng tôi vẫn làm vậy; khi Bellatrix tra tấn em cho đến khi em không thể hét lên được nữa; khi họ kéo em lên khỏi sàn để giao cho Greyback. Khi ấy tôi vẫn thích em. Và tôi sẽ đứng đấy và xem em chết nếu Potter không đến cứu em với con gia tinh ấy."

Anh chớp mắt liên tục.

"Ngay cả bố tôi cũng chưa bao giờ làm gì em trừ khi có lệnh. Và Bellatrix tra tấn em vì dì nghĩ em đã đột nhập vào hầm của dì ấy. Tôi là người duy nhất luôn cố gắng làm tổn thương em chỉ vì tôi có thể. Ngay cả khi tôi nghĩ tôi quan tâm đến em, tôi vẫn sẵn sàng nhìn em hét lên nếu điều đó có nghĩa là tôi không phải chịu đau đớn. Tôi luôn lo lắng cho bản thân mình hơn. Mỗi lựa chọn tôi đưa ra trong chiến tranh đều là cách dễ dàng nhất, cách giữ cho tôi an toàn nhất. Đó chính là con người tôi. Tôi—là người cuối cùng mà em nên bị ràng buộc cùng. Chúa ơi, Granger—tôi thực sự xin lỗi vì đã làm điều này với em."

Giọng anh nghẹn lại và anh dừng lại, hơi thở gấp gáp. Anh không dám nhìn cô.

Hermione im lặng rất lâu. Lâu đến mức theo thói quen, anh vươn tới mối liên kết giữa họ, cố cảm nhận xem cô đang nghĩ gì. Nhưng thay vì có thể đọc được trạng thái cảm xúc của cô như trước, lần này nó giống như chạm vào cô thực sự; một sự tương tác có qua có lại. Anh giật mình và rút lại, ngước lên nhìn thì thấy cô đang trầm ngâm nhìn anh.

"Khi nào thì nó thay đổi?" cô hỏi khẽ.

"Gì cơ?"

"Khi nào thì anh thôi không chỉ quan tâm đến bản thân mình nữa?"

Anh lại ngước nhìn lên tán giường.

"Sau chiến tranh. Khi tôi bắt đầu tự hỏi tất cả mọi thứ có ý nghĩa gì. Gia đình tôi và tôi đã sống sót, và tất cả những gì dường như quan trọng chỉ là khôi phục lại dinh thự, lấy được chứng chỉ NEWT, và thu lại số galleon mà chúng tôi đã mất. Như thể chúng tôi thực sự cần đến chúng. Và tôi không hiểu chúng tôi đã chiến đấu vì điều gì. Cái gì đáng để giết người Muggle và phù thủy gốc Muggle? Cái gì đáng để tạo ra một thế giới không có em? Vì tôi chẳng làm gì có ý nghĩa cả. Mẹ tôi nghĩ rằng việc tôi sống sót quan trọng đến mức bà đã thách thức Voldemort, nhưng tôi chưa từng cố gắng làm điều gì đó có ý nghĩa. Các Malfoy từ trước đến giờ chỉ quan tâm đến chính họ, tôi luôn tin điều đó có lý, nhưng sau chiến tranh thì không nữa."

Anh thở dài.

"Và tôi đã nghĩ rằng sau chiến tranh, em sẽ thay đổi. Rằng em sẽ thôi không hy sinh bản thân đến phát điên như thế nữa, và tôi có thể tự nhủ, 'Cô ấy chỉ như vậy để sống sót. Tất cả chúng ta đều chỉ làm những điều cần thiết để sống sót.' Nhưng em không thay đổi, em vẫn cứ cho đi. Và điều đó khiến tôi phát điên. Tôi không thể hiểu nổi làm sao một người thông minh như em—quá sức thông minh, tài giỏi và xinh đẹp—có thể phớt lờ những gì thế giới nợ em chỉ vì sự tồn tại của chính mình, để rồi thay vào đó chọn giúp đỡ những kẻ bị ruồng bỏ, những người thậm chí chẳng bao giờ có thể trả ơn."

Anh ngừng lại một chút rồi buộc bản thân phải tiếp tục.

"Và đến khi tôi nhận ra rằng đó vốn dĩ là bản chất của em, tôi đã lạc lối. Tôi muốn hiểu cách em làm được điều đó. Tôi nghĩ rằng, nếu tôi có thể hiểu, thì điều đó sẽ chỉ cho tôi con đường để tìm kiếm sự chuộc lỗi. Không phải vì gia tộc Malfoy, mà chỉ đơn thuần là cá nhân tôi, để bù đắp cho—tất cả. Tôi chưa bao giờ nghĩ rằng việc gắn kết với em có thể xảy ra. Đến lúc tôi nhận ra thì đã quá muộn."

Anh liếc nhìn cô, nhưng cô vẫn không để lộ bất cứ điều gì qua biểu cảm.

"Vậy nên tôi đã nghĩ, đây là cơ hội để tôi giống như Granger—hy sinh bản thân vì một điều gì đó mà tôi quan tâm. Nhưng—ngay cả khi đó, tôi vẫn không thể rời xa em. Và em đã quá chán nản, buồn bã ở Bộ Pháp thuật. Tôi nghĩ rằng nếu tôi giúp em thông qua WRA thì điều đó sẽ bù đắp được phần nào những tổn thương tôi đã gây ra."

Anh vươn tay ra, nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay cô và xoay nó lên để lộ vết sẹo bị khắc lên đó. Sau đó, anh nâng cánh tay trái của mình lên và đặt nó bên cạnh tay cô. Dấu hiệu Hắc Ám nổi bật trên làn da nhợt nhạt của anh, trong khi những chữ cái thô kệch trên da cô vẫn còn xoắn lại và gồ ghề, trông vẫn giận dữ và kích ứng vì loại bùa chú nào đó đã được dùng để khiến nó vĩnh viễn không biến mất.

"Lý do tôi chưa bao giờ định nói với em là vì tôi chắc chắn rằng nếu em biết, em sẽ cố cứu tôi. Khi tôi nhận ra điều mà tôi đã tạo ra giữa chúng ta, tôi biết rằng điều duy nhất tôi thực sự có thể làm để chuộc lỗi là giải thoát cho em. Giải thoát em khỏi sự vấy bẩn mà gia đình tôi và tôi sẽ gây ra. Tôi biết em sẽ không thể từ chối. Vậy nên tôi đã quyết định thay cho em. Tôi không phải là người mà em nên cứu. Tôi là một kẻ hèn nhát. Một kẻ hèn nhát ích kỷ đã sẵn sàng đứng đó và nhìn em bị tra tấn và giết chết—Không có tình huống nào mà em đáng bị ràng buộc với một kẻ khủng khiếp như tôi. Tôi ước gì đã có cách nào khác để cứu em. Tôi chỉ—muốn em biết rằng, tôi thực sự xin lỗi, vì tất cả."

Anh im lặng.

Không còn gì để nói nữa. Cuối cùng cũng có thể nói lời xin lỗi, cuối cùng cũng có thể nói ra tất cả những gì anh muốn—

Ngoại trừ việc, cô chỉ đang ở đây, nghe anh nói, vì cô đã gắn kết với anh.

Anh đã thất bại trong việc bảo vệ cô.

Và anh không biết phải làm gì để sửa chữa điều đó.

Bàn tay phải của Hermione rụt rè vươn ra, nhẹ nhàng lướt qua Dấu hiệu Hắc Ám, từ từ lần theo đường viền của nó. Anh khẽ giật mình, và cô dừng lại.

"Khi em nghe nói anh sắp sang châu Á," cô khẽ nói, không ngẩng lên nhìn anh, "em đã nghĩ rằng mình nên thấy nhẹ nhõm vì điều đó. Em đã nghĩ, cuối cùng cũng thoát khỏi cảnh anh lảng vảng bên bàn làm việc, chê bai mái tóc em, và nói với em rằng em lúc nào trông cũng kinh khủng và kiệt quệ. Nhưng—tất cả những gì em có thể nghĩ đến là em không muốn anh đi. Không phải vì những lý do em đã nói với cha anh, về các nỗ lực sau chiến tranh hay gì cả, mà đơn thuần là ích kỷ—em không muốn anh đi. Và ban đầu em không hiểu tại sao. Nhưng khi nghĩ lại, em nhận ra rằng quá khứ giữa chúng ta không còn quan trọng với em nữa."

Cô ngước lên từ cánh tay anh và rụt rè chạm mắt anh.

"Ở một thời điểm nào đó, khi chúng mình cùng làm việc cho WRA, em đã thôi nhìn nhận anh qua lăng kính của thời đi học và chiến tranh. Em xem anh là đồng nghiệp của mình. Một người thông minh ngang em. Một người mà em không phải lúc nào cũng phải giải thích từng đường đi nước bước. Một người em có thể tin tưởng giao lại một phần công việc mà không phải lo lắng rằng anh sẽ làm sai hết mọi thứ. Một người có thể cân bằng những ý định tốt của em bằng sự thực tế. Em không biết rằng mình đã dựa vào anh nhiều đến mức nào, rằng em đã trông cậy vào khả năng hỗ trợ và thúc đẩy em của anh đến mức nào—cho đến khi em nghĩ đến khoảng trống khổng lồ mà anh sẽ để lại trong cuộc sống khi anh ra đi."

Bây giờ cô đang mân mê mép chăn, xoắn rồi lại vuốt thẳng dưới những ngón tay, giọng cô hơi cao và vội vã khi cô tiếp tục nói một cách căng thẳng.

"Khi em nghĩ rằng anh sắp rời đi—em cảm thấy thật tệ. Em đã nghĩ—có thể là em đã khiến anh phải bỏ đi. Rằng anh đã quyết định không thể chịu đựng được việc ở lại nước Anh nữa vì những người như em—những người không bao giờ thực sự tin tưởng anh hoàn toàn, hay tha thứ cho anh vì những sai lầm trong quá khứ. Và em nhận ra điều đó thật bất công. Rằng em đã để những điều ngu ngốc như việc anh chê tóc em xấu khiến em cho rằng anh vẫn chẳng khác gì so với thời chiến—bởi vì—bởi vì—giữ thành kiến với anh thì dễ dàng và quen thuộc hơn."

Nước mắt trào lên trong mắt cô và chậm rãi lăn dài trên má. Cô chớp mắt liên tục, vẫn mân mê mép chăn.

"Em xin lỗi." Giọng cô run rẩy. "Em xin lỗi vì đã không nhận ra anh đã thay đổi nhiều đến thế nào. Vì em chưa bao giờ nói với anh, hay thậm chí nhận ra rằng em đã tha thứ cho anh. Vì em đã khiến anh nghĩ rằng anh không thể chuộc lỗi được, rằng anh đáng chết—"

Giọng cô nghẹn lại và đôi vai run lên.

Draco không thể kiềm chế bản thân. Anh ngồi dậy và ôm cô vào lòng.

"Trời ơi, Granger," anh trách nhẹ. "Em không nợ tôi bất kỳ lời xin lỗi nào."

"Có chứ." Cô thút thít trên vai anh. "Nên để em nói hết đã, để em còn có thể đến phần mà em sẽ rất giận anh."

Nhưng cô vẫn bám lấy anh thêm vài giây nữa trước khi bình tĩnh lại và ngồi thẳng dậy, nhìn anh lần nữa.

Draco nhìn cô đầy thận trọng. Cuộc trò chuyện đã không đi theo hướng mà anh dự đoán, khiến tim anh đập loạn xạ giữa hi vọng và sợ hãi về nơi mà nó sẽ kết thúc.

Có thể cô sẽ không hoàn toàn xua đuổi anh. Có thể cô sẽ cho phép anh ở lại trong cuộc đời cô, dù chỉ một chút. Có lẽ cô vẫn sẽ để họ làm việc cùng nhau. Nỗi sợ rằng cô sẽ không bao giờ muốn anh ở gần cô nữa, rằng cô sẽ không bao giờ tha thứ cho anh một khi cô nhận ra sự ràng buộc giữa hai người sâu sắc đến mức nào, khiến tim anh lạnh buốt như bị xé toạc. Nhưng dám hy vọng rằng cô sẽ không làm thế thì cũng đáng sợ không kém.

"Draco," cô nói, nhìn thẳng vào mắt anh. "Em tha thứ cho anh vì những gì anh đã từng là và những gì anh đã từng làm ở trường. Và vì những gì của anh trong chiến tranh. Em đã luôn muốn nói với anh. Đó là một phần trong bài phát biểu tạm biệt mà em đã nghĩ trong đầu sau khi WRA được thông qua. Đó là lý do em muốn anh đến bữa tiệc đó. Em muốn nói với anh rằng em xin lỗi vì cách mình đã đối xử với anh. Rằng anh không đáng bị em hoài nghi như thế. Em muốn nói với anh rằng anh là một cộng sự tuyệt vời. Em không nghĩ rằng mình sẽ gặp được ai tài năng như anh nữa. Khi nhìn lại những năm vừa qua, em không có từ ngữ nào để diễn tả em trân trọng việc anh đã cùng em thông qua WRA đến mức nào."

Cô hít một hơi run rẩy.

"Em đã định nói với anh rằng anh là một con người thực sự đáng ngưỡng mộ. Và em hy vọng rằng anh sẽ chỉ gặp những điều tốt đẹp nhất ở châu Á. Vì anh xứng đáng nhận được những điều tốt đẹp sau tất cả những gì anh đã làm để chuộc lỗi cho bản thân và gia đình kể từ sau chiến tranh."

Draco nhìn cô với đôi mắt mở to, cảm giác như bản thân đang vỡ vụn vì sự bàng hoàng đến khó tin.

"Đó," Hermione nói, thẳng lưng lên, "là những gì em đã muốn nói với anh khi em nghĩ rằng anh sẽ chuyển đến châu Á. Nhưng, vì thực tế là anh không đi, em có một vài điều khác cần nói với anh ngay bây giờ."

Draco siết chặt bản thân, chuẩn bị tinh thần.

"Trước hết," cô trừng mắt nhìn anh. "Em không thể tin được là anh đã xóa trí nhớ em!"

Cô kết thúc câu nói bằng một tiếng thét đầy phẫn nộ.

"Em tức giận với anh đến mức chỉ muốn tát anh ngay bây giờ. Việc anh xâm phạm tâm trí em theo cách đó thực sự là không thể chấp nhận được. Em không thể tin được rằng anh đã thao túng ký ức của em." Cô rít lên đầy giận dữ. "Nếu anh còn làm điều đó với em một lần nữa, em sẽ không bao giờ tha thứ."

"Tôi xin lỗi, Granger," anh thì thầm. "Tôi không biết phải làm gì khác."

"Bất cứ thứ gì, miễn là đừng động vào ký ức của em," cô đáp lại gay gắt. "Lẽ ra anh nên bắt đầu từ đó rồi mới tìm cách khác."

Draco nhìn cô, không biết phải nói gì.

"Tôi nghĩ đó là cách làm tổn thương em ít nhất," anh nói. "Nếu tôi chết, em sẽ không bao giờ biết. Nếu tôi để em nhận thức được mọi chuyện, nó sẽ ám ảnh em suốt phần đời còn lại. Chính em đã nói vậy."

"Vậy anh đang nói rằng em đã yêu cầu anh xóa ký ức của em?" cô lạnh lùng hỏi.

"Không," anh đáp, đối diện với ánh mắt giận dữ của cô. "Nhưng khi đó em cũng không biết phải làm gì. Chúng ta đã nói chuyện. Tôi có thể cho em xem ký ức nếu cô muốn. Đó là một thế bế tắc. Em ở đó vì em không chịu được ý nghĩ rằng mình có thể gián tiếp chịu trách nhiệm cho cái chết của tôi, và tôi thì từ chối để em gắn kết với tôi chỉ vì nghĩa vụ. Không còn gì để bàn bạc nữa. Nếu có thể quay lại, tôi vẫn sẽ làm như vậy."

Hermione trừng mắt nhìn anh, tức giận nhưng trong mắt cô lại ánh lên vẻ trầm tư.

"Em chỉ ở đó vì cảm giác tội lỗi sao?" Cô hỏi cứng nhắc.

"Hầu như là vậy. Em muốn xem liệu có thể tìm ra một thỏa thuận nào đó." Draco nói, giọng căng thẳng. "Và em đã tức giận vì tôi chưa bao giờ để mối quan hệ của chúng ta trở nên thân thiết hơn. Bởi vì, em nói rằng có lẽ chúng ta đã có thể trở thành bạn, rằng có lẽ em đã có thể quan tâm đến tôi, nếu em không luôn nhìn tôi như một kẻ chỉ đang lợi dụng mình."

"Đó là những gì em đã nói?" Cô dừng lại rồi hỏi tiếp, "Malfoy, tại sao anh không bao giờ để chúng mình trở thành bạn?"

Anh nhìn cô chằm chằm, ánh mắt kiên định.

"Vì như vậy sẽ dễ dàng hơn—tôi không muốn nuôi hy vọng hão huyền. Tôi sợ rằng nếu chúng ta trở thành bạn, nếu tôi để bản thân nghĩ rằng mình có cơ hội và rồi nói với em, thì em sẽ cảm thấy như tôi đã cố tình làm tất cả chỉ để thao túng em đồng ý với điều đó."

"Nhưng—đây là mạng sống của anh. Em không hiểu tại sao anh lại không dám mạo hiểm điều gì," cô tranh luận.

"Bởi vì nó cũng là cuộc sống của em," anh đáp trả. "Tìm cách sống sót luôn là thứ yếu so với việc đảm bảo rằng tôi không làm gì khiến em nhận ra chuyện đã xảy ra."

"Nhưng làm bạn với nhau thì đâu có nghĩa là anh phải nhượng bộ. Nó chỉ đơn giản là để mọi thứ có cơ hội phát triển một cách tự nhiên hơn." Cô ra hiệu giữa hai người họ.

"Em không hiểu đâu, Granger," anh nghiến răng. "Quá trình gắn kết từ phía tôi rất khó để giải thích. Tôi không cố ý bước vào cuộc đời em. Tôi thực sự không thể kiểm soát được. Tôi đã định giữ khoảng cách. Tôi đã cố rời khỏi nước Anh, nhưng tôi không thể. Tôi cứ vô thức tìm đến những nơi có thể gặp được em. Tôi luôn tự tìm một cái cớ nào đó, rằng tôi không hề đến đó vì em. Tôi ghé qua Bộ Pháp thuật vì tôi cần chào Blaise hay Theo, rồi 'vô tình' đi lạc và kết thúc ở Cục Sinh vật Huyền bí. Sau đó, tôi soi từng câu từng chữ trong WRA chỉ để có cớ ghé qua hỏi em về cách diễn đạt. Mỗi khi tôi nhận thấy em buồn bã, tôi không thể ngăn mình đi tìm hiểu lý do. Việc tôi tham gia vào quá trình thông qua WRA đã là cách tốt nhất tôi có thể làm để không trực tiếp xen vào cuộc sống của em..."

Chỉ nghĩ về nó thôi cũng khiến anh run rẩy.

Anh tiếp tục, "Nếu chúng ta là bạn, em sẽ mỉm cười với tôi. Và rủ tôi đi uống nước. Và ôm tôi với những cái ôm ngột ngạt mà cô lúc nào cũng dành cho Potter và Weasley." Anh nhận ra mình nghe có vẻ ghen tuông khi nói đến phần cuối cùng. "Và tôi sẽ không thể kìm nén bản thân nếu em đối xử với tôi như vậy. Chỉ riêng việc em liên tục nhìn tôi bằng ánh mắt nghi ngờ và đầy vẻ không hài lòng đã đủ khó để chịu đựng rồi."

Hermione nhìn anh với vẻ bất lực pha lẫn bực bội. Khuôn mặt cô hiện lên sự không tán thành, trông vô cùng giống biểu cảm của cô thời còn đi học.

"Anh biết không," cuối cùng cô lầm bầm, "với một người suốt ngày phàn nàn về 'Thánh Potter', anh thực sự đã làm rất tốt trong việc kế thừa cái thói tự hy sinh của cậu ấy."

Anh đảo mắt.

"Không giống như Potter, phức cảm tử đạo của tôi rất kiềm chế. Nó chỉ mở rộng đến em và không hơn."

Hermione đỏ mặt và mân mê mép ga giường giữa các ngón tay.

"Draco," cô nói một cách hồi hộp. "Có... có một điều em muốn nói với anh."

"Là gì vậy?" anh cẩn thận hỏi.

Biểu cảm của cô thật khó đoán—vừa ngượng ngùng vừa kiên quyết. Anh không chắc mình có nên chuẩn bị tinh thần cho những gì cô sắp nói hay không.

"Khi... khi em nghĩ rằng anh sắp rời đi. Nhận ra rằng—em đã tha thứ cho anh và trân trọng anh như một đồng nghiệp không phải là điều duy nhất em nhận ra. Em nhận ra rằng em quan tâm đến anh. Rằng, ý nghĩ anh rời đi khiến em thấy khó chịu, bởi vì—"

Cô ngập ngừng, cắn môi.

"Bởi vì em cảm thấy như anh thuộc về em. Và khi Đạo luật WRA được thông qua, khi chúng ta bước về phía nhau giữa đám đông, em đã định hôn anh. Bởi vì—em nghĩ rằng, em đã yêu anh. Và em chỉ... không nhận ra điều đó cho đến vài ngày trước."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co