Truyen3h.Co

【𝕱𝖆𝖎𝖗𝖞𝕿𝖆𝖎𝖑】 𝕺𝖓𝖑𝖞

13. Ba Năm

KurokawaHaku

Những ngày sau đó, Fairy Tail vẫn mở cửa như mọi khi.

Trời vẫn xanh, nắng vẫn trải dài xuống mái ngói cũ, và tiếng cười đôi lúc vẫn bật lên giữa những trận ẩu đả quen thuộc. Nhưng ai cũng biết - cái nắng ấy không còn ấm như trước, cái tiếng cười ấy không còn chạm tới tận đáy lòng

Bởi vì thiếu đi một mảng nhiệm màu,

Levy đọc sách nơi góc bàn cũ, nhưng thỉnh thoảng lại ngẩng lên như chờ ai đó gọi mình từ phía sau - gọi bằng cái giọng tinh nghịch lém lỉnh: "Levyyyy, tớ đọc tiểu thuyết với"

Jet và Droy tranh cãi ỏm tỏi về việc ai là người mạnh hơn, nhưng chẳng ai chạy ngang cắt lời họ bằng câu đùa kiểu: "Hai ông yếu như sên, Levy chọn người nào chắc cũng chán!"

Không ai chen vào nữa, và lời cãi vã mất hẳn chất men cũ

Laxus ít khi ở lại hội quán. Anh rời đi từ sáng sớm, trở về khi trời đã tối mịt, có lúc lại chẳng thấy về, người dính đầy bùn đất. Không ai dám hỏi anh đi đâu, nhưng ai cũng biết.

Anh tìm đứa nhỏ của mình

Bằng cách nào đó, ở đâu đó

Lisanna lại cột tóc thành đuôi ngựa thấp, như ngày xưa Endastie từng làm giúp - nhưng cô bé không thể buộc chặt, vì tay cứ run lên mỗi lần nhìn vào gương

Mira thì bận rộn như thường. Nhưng mỗi lần uống rượu, tay cô lại khựng lại khi nhìn thấy dấu bút mờ nhòe khắc vào thành gỗ - chữ "Entie" được ai đó khắc lên vào ngày sinh nhật năm ngoái. Có lẽ là Gray. Có lẽ là Natsu. Có lẽ là nó tự khắc. Chẳng ai biết.

Chỉ biết chữ vẫn còn, nhưng người thì không

Gray không hay ngồi trong hội nữa. Cậu mang Ryu theo bên mình, đã khâu lại bằng chỉ bạc, đã tẩy sạch vết máu cũ

Endastie sẽ không thích đồ của mình bị vấy bẩn

Đôi khi cậu lặng lẽ đứng nhìn cái ghế gỗ nó hay ngồi. Đôi khi lại ra ngoài bờ sông nơi hai đứa rong chơi.

Gray có lẽ chẳng khác là bao, nhưng cũng chỉ có bản thân cậu biết

Người đi, một nửa hồn tôi mất
Một nửa hồn tôi bỗng dại khờ

Natsu chẳng thay đổi gì cả. Ăn ngấu nghiến, vẫn cãi nhau với Gray, vẫn bị Erza rầy la

Happy từng hỏi: "Natsu, Entie có quay lại không?"

Natsu đã lặng thinh rất lâu. Rồi cậu gật đầu chắc nịt

"Có. Chắc chắn Endastie sẽ về"

Mặc cho ai không tin, Natsu vẫn cố chấp. Endastie rồi sẽ về thôi, con nhỏ đó chỉ trốn đi rong chơi

Không biết đã bao lâu trôi qua, cơ thể nó thay đổi

Không nhanh lắm. Chỉ như tiếng thì thầm khe khẽ của rừng sâu, như nhịp đập lặng lẽ của đất mẹ vẫn âm thầm sống dưới lớp rêu mục và nhựa cây

Cái đau chậm chạp đi mất khuất

Từng thớ cơ, từng khớp xương bị gãy, từng đường gân đứt đoạn dần tái tạo. Như thể vỏ cây ôm lấy cơ thể bé nhỏ ấy đang truyền vào những dòng nhựa sống, dệt lại từng mạch máu rách nát

Đôi mắt tinh anh mở to, tham lam nhìn trời. Cố gắng nhồi nhét trong phổi thứ không khí trong vắt

Nhưng rồi, phải mất đến vài phút, nó mới nhận ra. Hội huy, hình xăm của Fairy Tail trên vai, đã biến mất. Cùng với vết sẹo bỏng ngày bé

Như thể chưa từng có thứ gì ở đó

Entie nhìn xuống cánh tay mình, lật qua lật lại, vội vã, hoảng loạn. Không còn dấu vết nào nói lên rằng cô là một thành viên của Fairy Tail.

Không còn gì nữa

Đã bao lâu trôi qua rồi? Họ còn nhớ đến Endastie không? Hay con bé tỉnh dậy quá muộn màng, đến nhà cũng chẳng còn nữa?

"Trở về đi, Endastie. Vẫn còn người chờ con trở về"

Giọng nói già nua của thân cây, hay là linh hồn Mộc Long Frieden, người cha già đã cứu rỗi nó, vang lên một cách mơ hồ trong tâm trí.

"Còn cha thì sao?"

Endastie đoán rằng, Frieden đang nhăn mặt vì bất lực, cũng giống như đang mỉm cười đầy dịu dàng "Đồ ngốc nhỏ...Con đã hỏi ta điều đó biết bao nhiêu lần rồi"

"Ta vẫn luôn ở đây"

Ở ngay bên cạnh con,

"Vì thế, đừng sợ, Entie bé nhỏ.

Cứ đi đi

Hãy bước tiếp bằng chính đôi chân của con"

Hãy ngẩng cao đầu nhìn thế giới này. Yêu nó bằng trái tim mà con luôn tự hào sở hữu

Một trái tim chưa từng ngừng yêu thương thế giới này, ngay cả khi thế giới đã nhiều lần làm con tổn thương

Endastie mím môi.

Khóe mắt đỏ hoe, nhưng rồi con bé vẫn bật cười. Nụ cười ấy nhỏ bé, ngây ngô như ngày nào.

"Con đi đây..."

Nó hít vào một hơi thật sâu, khẽ gọi: "Cha ơi"

Không còn ai đáp lại. Cơn gió lướt qua những tán lá già, dịu dàng như một cái vuốt tóc.

Đi cẩn thận, bé con

Endastie bước về phía trước. Bàn chân chạm xuống mặt đất lần đầu tiên sau biết bao ngày dài.

Đôi chân yếu ớt run lên dữ dội, các khớp xương như muốn gãy vụn dưới sức nặng của chính mình

Nó chao đảo rồi ngã xuống. Đầu gối đập mạnh vào nền đất. Nhưng rồi Endastie lại đứng lên

Từng chút.

Từng chút một

Nó đưa tay bám lấy thân cây gần nhất. Lớp vỏ cây thô ráp cọ vào lòng bàn tay, nó mượn chúng mà bước tiếp. Giống như một đứa trẻ đang học cách đi từ đầu

Cho đến khi đôi chân quen dần với sức nặng, Endastie đã chạy. Mặc kệ đôi chân tiếp xúc với đường đất, đá. Con bé chạy thật nhanh,

Về nhà, về nhà thôi

Mọi người đang đợi em mà

Thật háo hức, mong chờ!!

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co