Truyen3h.Co

【𝕱𝖆𝖎𝖗𝖞𝕿𝖆𝖎𝖑】 𝕺𝖓𝖑𝖞

15. Ba Năm

KurokawaHaku

Chiều rơi chậm chạp như mật ong rỉ xuống ngón tay.

Trong hội quán Fairy Tail, ánh nắng sắp tàn len lỏi qua ô cửa kính mờ bụi, dát vàng mái tóc Lucy đang ngồi ghi ghi chép chép. Happy nằm phơi bụng trên bàn, miệng còn ngậm nửa con cá.

Erza vừa trở về từ nhiệm vụ, mang theo một chiếc sừng khổng lồ

"Có hội trưởng ở đây không?" Erza nhẹ nhàng đặt xuống sàn hội, hỏi Mirajane

"Hội trưởng đi họp mất rồi" Mira nhẹ nhàng đáp lời, cô thiếu nữ mỉm cười ngọt ngào

Gray nằm dài trên ghế, vẫn biết sợ Erza mà mặc đồ đàng hoàng

Natsu ngồi khoanh chân trên ghế dài, gặm chiếc đùi gà, miệng vẫn nhồm nhoàm.

"Chị mà vác nó một mình đấy à?"

"Còn ai vào đây nữa" Erza ngồi xuống bên cạnh, đón lấy ly nước uống cạn. Chị định nói gì đó với cả hai "Hai đứa -"

Nhưng rồi chị khựng lại khi miếng thịt rơi khỏi tay Natsu. Đôi mắt cậu mở lớn, đồng tử co lại như thể vừa đánh hơi được một điều gì quá đỗi quen thuộc

"..Mùi này..."

"Gì thế, Natsu?"

Lucy quay sang, ngơ ngác. Happy cũng bật dậy, đi xung quanh cậu bạn của mình với vẻ lo lắng. Natsu vậy mà làm rơi thịt hả?

Natsu hít thêm một hơi thật sâu. Không lầm được. Cái mùi trong gió, mùi của rừng phong non sau mưa, hòa quyện với một thứ hương thảo dịu dàng, như ai đó đã từng rất thân thiết đi ngang qua trái tim cậu và để lại vệt sáng mờ ảo.

"Entie..."

Cậu thì thầm, không ai nghe rõ

Và như bị kéo bởi một sợi dây vô hình, Natsu lao ra khỏi ghế, chạy như bay về phía cửa hội, để lại mọi người sửng sốt phía sau. Cậu chạy rất vội, như sợ chậm trễ một chút liền vụt mất điều quý giá khỏi tầm tay

"Cái gì vậy? Natsu!" Lucy đứng bật dậy, gọi với theo

Ngoài trời, nắng đang xuống dần.

Gió thổi qua từng vòm cây phía xa, mang theo hơi nước từ dòng suối cũ , nơi họ từng cùng nhau cười đùa. Con đường đất nhỏ dẫn ra ngoài thị trấn dường như cũng bừng tỉnh sau giấc ngủ dài

Bước chân Natsu dừng lại

Cách đó không xa, nơi khúc quanh rìa rừng, nơi từng là chỗ nghỉ chân quen thuộc ngày trước, một bóng dáng xuất hiện

Mái tóc vàng dài đến tận eo, đong đưa theo gió, rối nhẹ như những sợi nắng cuối cùng của ngày. Người đó khoác một chiếc áo choàng đen cũ kỹ, gấu áo rách sờn như đã băng qua hàng ngàn dặm gió cát, nhưng dù bị thời gian mài mòn, vẻ bình yên nơi dáng người ấy vẫn rõ ràng như ngày nào

Endastie

Natsu thở dốc, mắt mở to. Không tin được. Không thể tin được.

"...Entie..." cậu gọi, khàn giọng như một đứa trẻ lạc đường vừa tìm lại lối về

Người kia chầm chậm quay lại

Đôi mắt xanh lục như rêu sâu đáy hồ chạm thẳng vào ánh nhìn của Natsu. Ánh mắt trong vắt, thiết tha bao nhớ nhung. Là cái ánh nhìn Natsu đã dành ba năm nhoài trông ngóng

"Đó là ai vậy, Natsu?"

Lucy chạy đến phía sau cậu, hơi thở vẫn còn gấp gáp sau quãng đường dài. Nhưng Natsu dường như chẳng nghe thấy gì nữa.

Cả thế giới trong khoảnh khắc ấy chỉ còn lại một bóng người duy nhất

"... Là Endastie."

Giọng cậu khàn đi

Endastie

Thật sự là nó

Con bé của những năm tháng xa xưa, là người đã biến mất khỏi cuộc đời cậu như một cơn gió, để lại phía sau một khoảng trống chưa từng được lấp đầy. Là ký ức mà dù đã trải qua bao lâu, Natsu vẫn chưa từng quên

Endastie đã trở về.

Đôi chân cậu tự động bước tới. Chậm chạp từng chút như thể chỉ cần đi nhanh hơn, hình ảnh trước mắt sẽ tan ra. Như thể nếu chớp mắt, tất cả sẽ lại trở thành một giấc mộng hoang đường

"Xin chào! Natsu, tao về rồ-"

Endastie bị siết chặt trong một lòng ngực, mạnh đến mức mất thăng bằng. Nhưng con bé không oán trách, nó đưa tay vỗ nhẹ lên lưng cậu bạn thởu nhỏ.

Natsu chắc sợ lắm

Sợ rằng tất cả chỉ là ảo ảnh mà trong lúc nhớ nhung chính cậu tự tạo ra. Sợ choàng tỉnh giấc lại chẳng còn ai ríu rít bên tai những điều vô nghĩa

"Xin lỗi"

Nó khẽ nói. Đôi môi đã mấp máy rất lâu để thốt thành lời "Vì đã khiến mày phải chờ lâu như vậy

Thật xin lỗi. Natsu"

"Chào mừng trở về. Entie"

"Tao về rồi đây"

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co