Truyen3h.Co

𝐱𝐢𝐚𝐧𝐠𝐥𝐢𝐧 | 𝐜𝐨̀𝐧 𝐲𝐞̂𝐮 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠

11. trốn chạy

moeweeii


Kế hoạch của Trương Ca rất đơn giản.

Từ Đại lục sang Ma Cao không hề dễ dàng, hầu hết mọi người đều chọn vượt biên trái phép - Từ Chu Hải nhảy xuống biển, bất chấp nguy hiểm bị đèn canh phòng tìm thấy mà bơi qua Ma Cao. Nhưng từ Ma Cao đi Đại Lục thì không hề khó, Trương Ca đã nhờ người làm thẻ cư trú giả, dễ dàng làm được hai tấm thẻ hồi hương. Trương Ca vốn là người có nhiều mối ân tình, muốn làm những chuyện này không hề khó khăn.

Còn kế hoạch cụ thể thì Trương Ca chưa tiết lộ. Hạ Nhi hiểu suy nghĩ của đối phương, Trương Ca làm những chuyện này cũng vì giữ lại đường thoát thân cho mình, tránh cho Hạ Nhi để lộ manh mối. Anh ấy chỉ bảo cậu yên lặng chờ đợi, đợi đến ngày cuối cùng.

Nghiêm Hạo Tường vẫn không đuổi theo, Hạ Nhi chậm chạp theo Trương Ca quay về. Cậu rất yên lặng, không khóc lóc làm mình làm mẩy, không nổi cơn tam bành trút giận sang người khác. Nghiêm Hạo Tường chưa đi, anh vẫn đứng bên bờ biển, gió lạnh đưa hơi nước đi xa. Nghiêm Hạo Tường cởi áo ngoài của mình khoác lên vai cậu, vẫn bọc kín cả người cậu. Cuối cùng, anh lên tiếng: "... Không vừa ý một câu là chạy đi ngay, đúng là không nên đưa em đi xa như thế này."

Ngữ điệu của anh có vẻ bất đắc dĩ, nhìn sâu vào khuôn mặt Hạ Nhi, cậu vẫn trưng ra bộ dạng bướng bỉnh không chịu nói chuyện. Lớp trang điểm cũng nhạt, chỉ là một lớp phấn mỏng, tựa như đóa hoa vừa chớm nở.

Nghiêm Hạo Tường đã chủ động xuống nước.

Hạ Nhi vẫn không nói năng gì, cậu xị mặt, lướt mắt qua vai Nghiêm Hạo Tường, nhìn mặt biển phía sau anh. Ma Cao nối liền với Đại Lục, một đầu khác là Hồng Kông cách biển. Quay về Hồng Kông chẳng khác nào Tôn Ngộ Không không thể thoát khỏi Ngũ Chỉ Sơn, đến Đại Lục mới là vùng trời rộng lớn thẳng cánh cò bay.

Lão Tứ lên tiếng: "Cậu chủ, ban nãy cậu chủ chạy nhanh, đường xá ở đây lại tối, liệu có khi bị thứ bẩn thỉu nào dọa sợ rồi không?"

Nghiêm Hạo Tường nghe thấy vậy, quan sát gương mặt Hạ Nhi thật kỹ, sờ trán cậu, giọng anh cuối cùng cũng dịu đi: "Bị dọa thật à? Sao tay lại lạnh thế này?"

Hạ Nhi cuối cùng cũng lên tiếng: "Không có."

Hư tình giả ý, toàn là dối trá.

Cậu biết thừa là Nghiêm Hạo Tường không tin những chuyện này, anh không tin thần linh ma quỷ, ngay cả chuỗi hạt niệm mà đại sư cho anh mà anh cũng tùy tiện đưa cho cậu.

Nhưng cậu vẫn theo ý của anh mà xuống nước, vành mắt đỏ hoe, ngồi trên xe quay về, cậu nhìn đăm đăm ra ngoài cửa xe cả đoạn đường, không ngừng rơi lệ. Trước đây đều là cố ý khóc trước mặt anh, cố tình khóc lóc để anh thương xót. Hôm nay không biết vì sao Hạ Nhi lại muốn mình trở nên kiên cường một chút, không muốn rơi nước mắt trước mặt anh.

Cả đoạn đường Nghiêm Hạo Tường đều không nói gì, để mặc cho cậu khóc. Đến khi lên giường, anh mới chịu thay đổi vẻ mặt, thở dài: "Rốt cuộc em đang buồn vì điều gì vậy?"

Hạ Nhi trừng mắt nhìn lên trần nhà: "Buồn vì anh không yêu em."

Nghiêm Hạo Tường vuốt ve gò má cậu: "Ai nói anh không yêu em?"

Hạ Nhi có cả bụng những lời muốn nói, nhưng cậu biết rõ những lời này chẳng thể khiến anh coi trọng cậu hơn. Lúc này anh đang nhíu mày, có vẻ đang rất đau đầu vì đứa trẻ không nghe lời. Còn cậu đang tan nát cõi lòng, tức tối gào khóc thì được cái gì, có lẽ ngài Nghiêm chỉ thấy phiền phức chứ chẳng thấy thương tiếc.

Nếu anh thật sự thương xót cậu, ban nãy anh sẽ không để cậu chạy một mình như vậy.

Đánh một gậy rồi lại cho kẹo ngọt, Hạ Nhi đã biết những mánh khóe này của anh từ lâu.

Thế là Hạ Nhi giữ im lặng, chỉ nổi giận cắn vào cổ tay Nghiêm Hạo Tường, khiến cổ tay đẹp mắt của anh xuất hiện một vết thương, cậu cũng nếm được vị máu. Lần này Nghiêm Hạo Tường không đẩy đầu cậu ra, mặc cho cậu cắn, để mặc cậu trút hết ngọn lửa giận này, còn anh biến mọi cảm xúc thành những cú đưa đẩy dữ dội. Cậu không phát ra tiếng, Nghiêm Hạo Tường lại khăng khăng muốn cậu kêu lên. Hai người giống như hai con sói, con sói già đang dạy dỗ con sói con mà nó dốc hết tâm huyết để dạy dỗ nhưng không chịu nghe lời. Hai người dùng mọi thủ đoạn để khiến đối phương khuất phục mình: móng tay, răng nanh, âm thanh, giọng nói... Âm thầm đọ sức với nhau, khăng khăng ép người kia thần phục, ép người kia phải hạ vũ khí đầu hàng trước.

Cuối cùng vẫn là Hạ Nhi thua trận, sau khi thất bại thảm hại, cậu chỉ biết dùng đôi cánh yếu mềm bao quanh mình, ánh mắt thẫn thờ, đôi mắt to mà vô hồn cùng vành mắt đỏ quạnh.

"Được rồi được rồi, sao tự dưng lại quậy đến mức này?"

Nghiêm Hạo Tường cũng không phải người thắng cuộc, anh rất tò mò vì biểu hiện khác thường của Hạ Nhi tối nay. Anh cầm khăn ướt lau mặt cho cậu, nhìn thấy trên môi cậu có máu, lau đi, hóa ra là máu của anh khi cậu cắn rách cổ tay anh.

Nghiêm Hạo Tường nói: "Anh có chỗ nào khiến em khó chịu nhỉ?"

Hạ Nhi đưa lưng lại với anh, cậu quay mặt vào tường: "Có lẽ ban đầu anh Nghiêm không nên đưa em về nhà, tốt nhất cứ cho em một khoản tiền để em muốn sống sao thì sống. Thực ra anh, ông chủ Nghiêm và bà chủ không cần phải toàn tâm toàn sức dạy dỗ em như thế này, cứ để em tự sống, không chừng bây giờ em đang làm công việc bán xác thịt, anh Nghiêm chỉ cần bỏ ra mấy đồng Đại Dương* là có thể mua một đêm của em, thỏa mãn là xách quần đi, không cần phải phiền lòng như thế này..."

*Đơn vị tiền tệ thời dân quốc.

"Nói linh tinh." Nghiêm Hạo Tường quát: "Đi ngủ, sáng mai suy nghĩ lại xem, tối nay em có phải bị ấm đầu không."

Hạ Nhi không trả lời, vẫn giữ nguyên tư thế nằm co ro. Nghiêm Hạo Tường uống hai cốc nước, thấy cậu yếu đuối trên giường vẫn nằm im không động đậy, anh hơi nhíu mày, nghiêng người qua nhìn cậu...

Cậu đã ngủ say, nhưng dáng vẻ không hề yên ổn, đôi mắt khóc đỏ bừng, trên má vẫn còn vết nước mắt chồng chéo lên nhau. Không biết cậu lấy đâu ra cơn giận lớn như vậy, khóc ra nông nỗi này, trông vô cùng đáng thương.

Lúc này Hạ Nhi đã ngủ, nhưng Nghiêm Hạo Tường lại khó mà yên giấc. Anh yên lặng nhìn cơ thể nhỏ bé của Hạ Nhi, chợt nghĩ đến cái ngày bố anh mới biết được Lý Phi là kẻ phản bội.

Năm xưa lúc nhà họ Nghiêm còn kinh doanh ngành dược phẩm đã kết oán với người khác. Đối phương họ Dương, mấy chục năm nay hai nhà như nước với lửa, kiềm hãm lẫn nhau trong một khoảng thời gian. Đến gần chục năm trở lại đây, nhà họ Nghiêm phất lên nhờ kinh doanh bất động sản, đối thủ mới bị bỏ lại phía sau. Tra ra Lý Phi cũng là chuyện ngoài ý muốn, đó là vì tay trong mà nhà họ Nghiêm cử đến nhà họ Dương vô tình phát hiện ra một số tài liệu, mà những tài liệu đó lại có liên quan đến Lý Phi.

Lý Phi đã làm việc ở nhà họ Dương ra sao, rồi làm cách nào lại được cử đến làm việc ở nhà họ Nghiêm, tiếp cận ông chủ Nghiêm, dần dần chiếm được lòng tin...

Mặc dù những trang tài liệu khác đã thất lạc ở trong nước, nhưng những tài liệu về Lý Phi thì lại rõ rành rành, không thiếu một trang nào.

Ngay cả cái chết của ông có vẻ cũng là một màn kịch.

Vì sao trước khi chết Lý Phi lại yêu cầu ông chủ Nghiêm chăm sóc con trai nuôi của ông? Ông ấy và Hạ Nhi chẳng phải thân thích, chỉ là hàng xóm với nhau mấy năm, sao lại đối xử tốt với cậu như vậy? Bố mẹ Hạ Nhi chết vì bệnh tật, nhưng kể ra cũng kỳ lạ, liệu có khi nào Hạ Nhi đã bị nhà họ Dương tẩy não từ lâu, cố tình đưa đến nhà họ Nghiêm để làm tay trong từ nhỏ?

Vì suy cho cùng chẳng có người nào lại đi hoài nghi một cậu bé chưa thành niên.

Ngày hôm đó, ông chủ Nghiêm đã có ý định xử lý Hạ Nhi ngay lập tức.

Đối với người làm ăn, phản bội và không trung thành đều là đại kỵ.

Ông chủ Nghiêm tự thấy mình đối xử tốt với người khác, sống cũng hào sảng, người xung quanh vay tiền ông tuyệt đối không yêu cầu người ta viết giấy ghi nợ. Trước đây từng gặp phải bọn bắt cóc tống tiền, ông chủ Nghiêm chỉ nói vài câu đã khiến đối phương một lòng hướng thiện, thả Nghiêm Hạo Tường ra. Tất nhiên, ông chủ Nghiêm cũng không bạc đãi đối phương, biết đối phương đi vào đường cùng, lần đầu tiên làm chuyện này, ông ấy đã dặn thủ hạ cho người kia một khoản tiền, khuyên anh ta cải tà quy chính, quay đầu là bờ.

Sau này người đó đã đi theo Nghiêm Hạo Tường, trở thành trợ thủ đắc lực của anh.

Ông chủ Nghiêm đối xử rộng lượng với mọi người, duy chỉ có phản bội và dối trá là ông không thể dung thứ. Nếu không phải Nghiêm Hạo Tường che chở, có lẽ bây giờ Hạ Nhi sẽ đúng như những gì cậu nói, vẫn chui rúc trong căn nhà lụp xụp, buôn da bán thịt, hoặc sống trong phòng trọ rẻ tiền, chuyển hết từ chiếc giường này qua chiếc giường khác trong chốn ăn chơi đàng điếm.

Nghiêm Hạo Tường thấy bà Nghiêm thích cậu, cũng không nỡ lòng khiến mẹ mình đau lòng, bản thân anh cũng khó lòng xuống tay với người anh nuôi nấng. Dù sao cậu bé cũng đã sống dưới mí mắt họ lâu như vậy, đến cầm thú cũng có lòng thương hại, huống chi là lòng người.

Vả lại tạm thời vẫn chưa có chứng cứ chứng minh Hạ Nhi có mục đích khác, cậu đã đến nhà họ Nghiêm lâu như vậy, vẫn luôn sống một cách an phận; Người làm sai là bố nuôi của cậu, quả thực không có quá nhiều liên quan đến một đứa cậu nhi đáng thương như cậu.

Những điều này, đến bây giờ cũng chỉ có Nghiêm Hạo Tường và bà Nghiêm tin tưởng.

Bà Nghiêm có tấm lòng nhân hậu, không cho phép người làm lan truyền những lời đồn đại này. Bà ấy từng đề nghị rằng: "Nếu thật sự cảm thấy Hạ Nhi không an toàn, đợi sau khi con bé tốt nghiệp thì tìm một gia đình tốt, gả nó qua đó. Chuyện học hành vẫn phải tiếp tục, một đứa con như nó cũng phải đi lấy chồng."

Đến lúc đấy ông chủ Nghiêm mới miễn cưỡng đồng ý.

Chỉ là không biết ai đã nói cho vú Trương những tin đồn này, một đứa em trai của bà ta ngày xưa cũng theo ông chủ Nghiêm làm ăn, đã chết trong vụ tàu hàng bị cướp.

...

Nghĩ đến đây, Nghiêm Hạo Tường thấy Hạ Nhi cuối cùng cũng thay đổi tư thế. Một cánh tay của cậu vắt ra bên ngoài, toàn thân trắng muốt như hoa tuyết, trên cổ tay vẫn đeo chuỗi hạt niệm mà anh tặng cho cậu, hạt xà cừ thượng hạng, sáng bóng. Cao tăng ở Tu viện Vạn Phật mời Nghiêm Hạo Tường ngồi lại uống trà, nói chuyện riêng tư, cho anh biết cuộc đời anh nhiều nỗi truân chuyên - Sự nghiệp thuận lợi đủ đường, dù có khó khăn cũng không cần lo lắng, lúc nào cũng gặp nạn hóa may, gặp dữ hóa lành; Duy chỉ có đường nhân duyên mỏng, chỉ sợ phải đơn độc suốt đời.

Nghiêm Hạo Tường nhẫn nại nghe cao tăng nói những điều này, anh cười cho qua chuyện: "Con không tin vào số trời."

Cao tăng chỉ lắc đầu: "Không chịu giác ngộ."

Trước khi đi, cao tăng đã đưa cho anh một chuỗi hạt niệm, vẻ mặt sâu xa, nói rằng nó có thể bảo vệ anh bình an vô sự.

Bình an vô sự.

Nghiêm Hạo Tường không cần thần phật phù hộ, anh không phải tín đồ hèn mọn khẩn cầu trời cao, anh không cần ba quỳ chín lạy mới có thể thực hiện nguyện vọng của mình.

Và anh cũng không phải con sâu đáng thương như Hạ Nhi, người coi những lời cao tăng nói là đúng đắn nhất.

-

Trong ba ngày kế tiếp, Hạ Nhi vẫn không "làm lành" với Nghiêm Hạo Tường.

Thực ra cậu không hiểu cái gì mới được gọi là hòa hợp như trước. Sáng sớm thức dậy, Nghiêm Hạo Tường tuyệt nhiên không hề nhắc lại chuyện tối qua.

Mọi thứ vẫn giống như bình thường, anh vẫn đưa cậu đi thăm bạn cũ, dẫn cậu đi ăn đi chơi. Bạn bè của Nghiêm Hạo Tường cũng dẫn bạn gái theo, người Bồ Đào Nha, hát bản tình ca êm ái bằng tiếng Bồ, giọng cậu ấy trầm mà dày, giai điệu vừa du dương vừa có chút buồn bã.

Hạ Nhi lạnh lùng nhìn bọn họ, bây giờ nhìn kỹ lại mới thấy cậu và những người này dường như cũng chẳng có gì khác biệt.

Hoặc có thể còn chẳng bằng bọn họ, ít ra bọn họ còn có cái mác "tình nhân", có thể tha hồ thể hiện những cử chỉ thân mật ở nơi công cộng, không cần phải để ý cái nhìn của người khác.

Còn cậu thì sao? Trên danh nghĩa là anh em, nhưng thực tế thì ngay cả người tình cũng chẳng bằng. Sau khi cãi vã, Nghiêm Hạo Tường cũng sẽ không hạ mình dỗ cậu vui vẻ, anh là cậu chủ Nghiêm ăn trên ngồi trốc, là anh Nghiêm của cậu, là bậc cha anh, dạy bảo cậu cũng là chuyện hiển nhiên. Trong mối tình này, Hạ Nhi vẫn luôn đứng ở thế yếu, dường như mọi thứ đều phải phụ thuộc vào người khác, dựa vào chút nuông chiều lọt qua từ kẽ tay của Nghiêm Hạo Tường.

Chỉ cần dựa gần vào anh, Nghiêm Hạo Tường cũng sẽ lẳng lặng né tránh, dùng ánh mắt cảnh cáo cậu, không được làm chuyện bừa bãi.

Còn những lúc ân ái vụng trộm, anh chẳng hề ra vẻ đạo mạo như thế này.

Hạ Nhi không biết những cặp tình nhân khác sau khi cãi nhau sẽ có tình trạng như thế nào, nhưng chắc chắn sẽ không giống như bọn họ vào lúc này. Cậu không có tâm trạng tham quan bảo tàng cổ kính xinh đẹp, cũng chẳng có tâm trí thưởng thức của ngon vật lạ. Trong lồng ngực cậu đang tắc nghẹn bức bối, thấy rượu đã quá ba tuần, có người đàn ông ăn nói càng ngày càng quá đáng, câu gì cũng nói được.

Người không có ý tứ nhất là cậu ấm họ Hà gì đó, mặc bộ vest trắng, dáng người gầy đét. Anh ta gọi Nghiêm Hạo Tường là "Tường Ca", ra vẻ tự nhiên thái quá, thậm chí còn cười cợt muốn mời Nghiêm Hạo Tường đi thử "mèo Ba Tư", còn có người hùa theo...

Hạ Nhi nhấc tay thả cốc nước rơi xuống đất.

"Anh Nghiêm không đi." Hạ Nhi nhìn xung quanh một lượt, nói: "Các người muốn thử thì tự đi mà thử, anh ấy không đi."

Hành động của cậu hoàn toàn phá hỏng bầu không khí, Nghiêm Hạo Tường không nổi giận, chỉ cười nói: "Các vị thông cảm, đứa em trai này của tôi tâm tư đơn thuần, không thích nghe những chuyện như này."

Đúng là vỏ quýt dày có móng tay nhọn, chỉ mấy câu nói nhẹ nhàng đã giải quyết được tình huống lộn xộn. Mấy kẻ hùa theo đều xúm vào, thành thật cúi đầu nhận tội xin lỗi Hạ Nhi. Nào ngờ Hạ Nhi lại cao ngạo khó bảo, không chịu chấp nhận.

Sắc mặt cậu ấm họ Hà kia có vẻ bối rối: "Thế này... Tường Ca, anh xem..."

"Tôi gọi bố cậu là anh em." Cuối cùng Nghiêm Hạo Tường cũng lên tiếng, anh mỉm cười, nói: "Cậu Hà gọi tôi như thế, hình như không được thích hợp cho lắm."

Cậu Hà bừng tỉnh: "Anh Nghiêm."

Nghiêm Hạo Tường nói với Hạ Nhi: "Nghe thấy chưa? Cậu Hà hơn em hai tuổi, cũng coi như là anh trai em. Bây giờ anh trai đang hạ giọng xin lỗi em trai, em phải làm gì nhỉ?"

"Không sao." Hạ Nhi không tình nguyện: "Tôi không giận, ban nãy tôi cũng bốc đồng."

Cậu Hà thở phào, tiếp tục hàn huyên với mọi người, thốt ra toàn lời khách sáo, gì mà cũng là tôi sơ ý quá...

Cứ vậy cho qua chuyện.

Trên đường quay về, Nghiêm Hạo Tường cho tài xế và đám lão Tứ, Trương Ca đi theo sau, từ đây đến khách sạn không xa, anh cùng tản bộ với Hạ Nhi, chậm rãi quay về khách sạn.

Rốt cuộc chủ đề nói chuyện cũng quay lại màn cãi cọ vào hôm trước, ngày mai là ngày cuối cùng, Hạ Nhi muốn xác nhận một chuyện với Nghiêm Hạo Tường để đưa ra quyết định cuối cùng.

Trương Ca nói rất đúng, nếu cậu ở lại bên cạnh Nghiêm Hạo Tường thì chỉ có thể dùng thân phận con trai nuôi của kẻ phản bội.

"Ban nãy cái người kia nói năng chẳng có chừng mực gì, anh không thích anh ta, vì vậy em đã làm rơi cốc trước mặt mọi người, cũng chẳng sao cả." Hạ Nhi khẽ nói: "Anh không giận, là vì em gián tiếp thay anh ra oai, đúng không?"

Nghiêm Hạo Tường nói: "Để anh nhìn kỹ lại nào, đây là nhóc ma lanh ở đâu lén lút chạy ra thế?"

Hạ Nhi nhìn anh: "Vì thế anh chưa từng xem xét về tương lai của chúng ta."

Nghiêm Hạo Tường nhíu mày, nụ cười vụt tắt: "Sao lại nói đến chuyện này?"

Hạ Nhi vốn còn rất nhiều lời muốn hỏi anh, bây giờ nhìn vẻ mặt anh, cậu hiểu mình không cần phải hỏi nữa.

Cậu từng tự cho mình là thông minh, dương dương tự đắc. Đến giờ cậu mới nhận ra, kiểu thông mình này hình như không hề tốt đẹp.

Cậu vẫn chưa thông minh đến mức khiến Nghiêm Hạo Tường yêu cậu sâu đậm, nhưng lại cho cậu nỗi đau khi nhìn thấu lời nói dối của đối phương.

"Tối hôm ấy..." Hạ Nhi hỏi: "Nếu em không vào phòng anh, không đánh đổ rượu, có phải bây giờ chúng ta vẫn là anh em như trước không?"

Nghiêm Hạo Tường gật đầu: "Phải."

Đúng là thẳng thắn.

Hạ Nhi cúi đầu.

Hóa ra mối tình này đúng là chỉ có mình cậu nỗ lực.

"Thật là tốt." Hạ Nhi lẩm bẩm một mình, nói: "Anh không lừa em."

Nghiêm Hạo Tường nói: "Đừng nghĩ nhiều quá, buồn rầu dễ sinh ra bệnh tật. Quay về ngủ một giấc thật ngon, ngoan ngoãn theo anh về Hồng Kông, anh dẫn em sang Ma Cao là để giải khuây, chứ không phải đánh mất trái tim ở nơi này."

Hạ Nhi chẳng nghe lọt tai, cậu nhìn đăm đăm về phía tòa nhà xa xa, đằng sau đó là biển, đi qua biển là Đại lục.

"Bất kể mấy ngày nay em đã nghe được bao nhiêu lời nhăng cuội." Nghiêm Hạo Tường nói: "cũng đừng ôm suy nghĩ phản nghịch, ngoan ngoãn về nhà, biết chưa? Quay về em vẫn là cậu chủ nhà họ Nghiêm, sống vẻ vang hãnh diện, được đi học được ở nhà lầu."

Hạ Nhi lặng thinh.

Đêm đến họ vẫn điên cuồng triền miên, quấn quýt chẳng rời, hứa hẹn dù thế nào cũng chẳng chia ly, như thể ngày mai trời long núi lở, kẻ sống người chết chẳng thể gặp lại. Ngày hôm sau, Nghiêm Hạo Tường phải đi tham quan công xưởng theo lịch trình, Hạ Nhi nói mình đau vai, chân cũng đau - cậu không muốn đi đâu hết, chỉ muốn ở trong khách sạn nghỉ ngơi uống trà.

Nghiêm Hạo Tường không ép buộc cậu, vẫn để lão Tứ và Trương Ca ở lại cho cậu sai sử.

Đợi người đi khỏi, Hạ Nhi gọi lão Tứ vào, bảo anh ta đi đến tiệm bánh cả đi cả về mất nửa tiếng lái xe, mua bánh hạnh nhân cho cậu.

"Tôi đã hứa sẽ tặng cậu ấy rồi." Hạ Nhi nói: "Phiền anh đích thân đi một chuyến."

Lão Tứ không có ý kiến, sau khi hỏi rõ địa chỉ và số lượng mà cậu cần, xoay người đi ngay.

Hạ Nhi lại gọi Trương Ca vào phòng, cậu chỉ mang theo một túi nhỏ, bên trong có ít tiền và mấy bộ quần áo lót, ngoài ra chẳng còn gì khác.

Cậu vẫn bình tĩnh rời khỏi khách sạn, bảo tài xế đưa họ đến bệnh viện.

Hạ Nhi thấy người không khỏe, mấy ngày trước đã đi khám bác sĩ mấy lần, tài xế hoàn toàn không nghi ngờ.

Không cần quá nhiều người đi theo, Trương Ca đi cùng Hạ Nhi vào trong bệnh viện, theo kế hoạch họ sẽ lặng lẽ rời đi từ cổng khác của bệnh viện. Xe đến đón bọn họ đã chờ sẵn ở đó, đó là chiếc xe chở hàng chuyên chở rau và hoa quả, di chuyển qua lại cửa khẩu Chu Hải và Ma Cao.

Dĩ nhiên là xe hàng không thể trực tiếp đưa bọn họ qua cửa khẩu, họ là người làm ăn, không muốn gánh chịu sự mạo hiểm này. Họ nhận của Trương Ca một số tiền lớn nhưng cũng chỉ có thể đưa hai người đến tiệm hoa quả gần đó để hai người thay quần áo cải trang, rồi lại lặng lẽ thuê chiếc xe khác để qua cửa khẩu.

Mọi chuyện tiến hành vô cùng suôn sẻ, suôn sẻ đến nỗi khiến người ta cảm thấy khó mà tin được.

Mãi tới khi lên xe, con tim treo lửng lơ của Hạ Nhi mới được đặt lại chỗ cũ, cậu ôm chặt đôi vai, nhắm mắt lại. Lúc này cậu đang nấp trong thùng hàng trên xe hàng, tối tăm ẩm ướt. Ở nơi này có thể ngửi thấy một số mùi của rau tươi, còn có mùi ngai ngái của bùn đất, chưa biết chừng còn có sâu rau đang bò tự do bên trên...

Chiếc xe tròng trành lắc lư, dĩ nhiên không dễ chịu bằng xe sang.

Hạ Nhi ngồi trong xe hàng tối tăm, ôm chặt túi xách nhỏ của mình vào lòng, che mặt lại.

Mắt vừa xót vừa đau, nhưng cậu không rơi một giọt nước mắt nào.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co