Truyen3h.Co

𝐱𝐢𝐚𝐧𝐠𝐥𝐢𝐧 | 𝐜𝐨̀𝐧 𝐲𝐞̂𝐮 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠

21. lặn

moeweeii


Hạ Nhi không nhớ mình đã lên máy bay như thế nào, mọi thứ đều có Nghiêm Hạo Tường lo liệu.

Giống như lúc đi học được anh đưa đến trường, ngay cả túi sách cũng không cần phải cầm, Nghiêm Hạo Tường trò chuyện, trao đổi với người khác, giở tấm thảm mềm mại đắp lên chân Hạ Nhi.

"Ngủ đi." Nghiêm Hạo Tường nói: "Ngủ dậy là đến nơi."

Từ Hồng Kông đến Malaysia cũng mất hơn bốn tiếng đồng hồ, quả thực là một chặng đường khá ngắn. Hạ Nhi mở to mắt, cậu không thể nào ngủ được, không ngừng nghĩ ngợi phải làm thế nào bây giờ?

Nghiêm Hạo Tường ở đây, cậu không thể liên lạc với Đinh Trình Hâm.

"Người lao công" mà Đinh Trình Hâm thuê, còn có thứ ở trong xe quét dọn phải làm sao đây?

Cậu ép mình trấn tĩnh, nhắm mắt lại, nghe tiếng Nghiêm Hạo Tường lật sách ở bên cạnh. Tiếng lật sách không lớn, rất nhỏ. Đó là cuốn tạp chí mà người ta vừa mang đến, cậu chỉ nhìn thoáng qua, trang bìa có một loại động vật trong truyện cổ tích của trẻ em, có cái mũi dài thượt, hai màu đen trắng, chắc là lợn vòi Mã Lai.

Malaysia, Malaysia.

Đầu Hạ Nhi càng đau hơn.

Thế hệ ông cha của cậu di dân đến Malaysia, người từ Mân Nam qua đó hầu hết đều sống ở bờ tây Malaysia. Từ bang Perlis ở phía bắc đến Johor Bahru ở cực nam có rất nhiều người Hoa làm ăn buôn bán, đào mỏ thiếc, v.v... Xa hơn nữa, có không ít người Hoa đến biển Đông Nam Á làm ăn và định cư.

Ông bà của Hạ Nhi không may mắn, không tích cóp được quá nhiều của cải, mới có thể bất chấp tất cả chạy trốn trong thời kỳ bài trừ người Hoa. Bố mẹ của Hạ Nhi từng kể cho cậu nghe về ngày 13 tháng 5 năm 1969. Đây là một ngày đen tối nhất trong lịch sử Kuala Lumpur, ngày này đã xảy ra cuộc xung đột chủng tộc giữa người Mã Lai và người Hoa, khiến hàng ngàn người thiệt mạng vì sự kiện này.

Bố mẹ của Hạ Nhi đều đã tự mình trải qua chuyện này. Trong thời kỳ xung đột, người Hoa không được nghỉ ngơi yên ổn, thức thâu đêm suốt sáng. Người không có tiền sống ở đâu cũng rất khốn khó, người cùng khổ sẽ trải qua hết khó khăn này đến khó khăn khác. Họ sống ở Kuala Lumpur không hạnh phúc, đến Hồng Kông cũng chỉ đủ ăn đủ mặc.

Cho tới bây giờ, ấn tượng của Hạ Nhi về Kuala Lumpur vẫn chỉ là một thành phố do người Mã Lai bản địa, người nhập cư Ấn Độ, những thợ đào mỏ người Hoa và thực dân Anh Quốc cùng nhau tạo nên, còn là một khu vực mà công nhân khai thác mỏ khai phá từ trong rừng rậm. Khi đó Hạ Nhi vẫn còn ít tuổi, không hiểu tình cảm mà bố mẹ dành cho thành phố này. Cậu vẫn còn nhớ cái năm mà mẹ qua đời, bà còn đọc báo, nheo mắt nhìn thật kỹ những con chữ nhỏ trên báo, nói với Hạ Nhi: "Tiểu vương Selangor đã trao đất ở Kuala Lumpur cho chính phủ liên bang."

Hạ Nhi nghe mà ngơ ngác: "Gì thế ạ?"

Cậu không hiểu gì, dù Liên bang Kuala Lumpur chính thức được thành lập thì cũng chẳng dính dáng gì tới cậu.

Thứ mà trẻ con nhớ nhung là chiếc bánh nếp ngào đường chiên qua mỡ lợn thơm phức, là chiếc bánh bà xã mà bố mua từ Nguyên Lãng về nhà.

Cho tới khi mẹ qua đời, Hạ Nhi mới biết, hóa ra mẹ vẫn luôn muốn quay lại Kuala Lumpur.

Trước đây cậu muốn đến Malaysia, là vì muốn ngắm nhìn thành phố mà bố mẹ sinh ra và lớn lên; Bây giờ quay lại, là hi vọng mình có thể thoát khỏi cạm bẫy dịu dàng này.

...

Cảm giác tròng trành nhẹ làm Hạ Nhi choàng tỉnh, ở trong cơn mơ cậu như thể rơi từ trên cao xuống, chân giẫm lên đám mây, cảm giác mất trọng tâm đột ngột khiến đôi chân cậu run rẩy. Mới chỉ giật mình một cái, bàn tay lớn ấm áp đã bao trọn mu bàn tay cậu, dịu dàng nắm lấy tay cậu: "Hạ Nhi."

Tầm mắt dần dần tập trung lại, Hạ Nhi nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường.

Cậu mấp máy môi: "... Làm sao vậy?"

"Không sao." Nghiêm Hạo Tường nắm tay cậu: "Máy bay rung lắc do khí lưu, rất bình thường."

Hạ Nhi gật đầu, cậu vẫn còn váng đầu, gắng gượng ngồi yên, trước mắt dường như đang có sao nổ tanh tách. Cậu yên lặng dựa vào ghế, nhắm mắt lại. Bàn tay của Nghiêm Hạo Tường vừa nóng vừa dịu dàng, khẽ vỗ vào mu bàn tay của cậu, vỗ về cậu. Đáy lòng Hạ Nhi dần dần xộc lên cảm giác lạnh lẽo.

"Gặp ác mộng sao?"

"Dạ."

"Mơ thấy gì thế?"

"Mơ thấy... anh rời xa em."

Tấm thảm len cashmere phát ra tiếng ma sát nhỏ như không thể phát hiện ra, Nghiêm Hạo Tường tỉ mỉ kéo tấm thảm đắp trên đùi cậu, đắp lên ngực cậu.

"Đừng sợ." Nghiêm Hạo Tường nói: "Người xấu sống lâu, Hạ Nhi à, em sẽ sống trăm tuổi, anh sẽ sống đến một trăm linh tám tuổi."

"Một trăm linh tám..." Hạ Nhi lẩm bẩm: "Sao anh không nói là một trăm lính tám vị anh hùng Lương Sơn Bạc?"

Cậu vẫn còn đắm chìm trong giấc mộng mờ mịt, điều bất ngờ đã hoàn toàn phá hỏng kế hoạch của cậu, lo lắng cũng vô dụng, ưu tư sẽ hiện trên khuôn mặt. Vừa mới tỉnh dậy từ trong cơn mơ nên Hạ Nhi rất khó khống chế biểu cảm của mình tự nhiên không một sơ hở. Tuy nhiên khi dáng vẻ này lọt vào mắt Nghiêm Hạo Tường, anh lại hiểu thành cậu đang lo lắng vì giấc mơ ban nãy.

Nghiêm Hạo Tường đưa ngón tay, nhẹ nhàng cọ vào gò má mịn màng của Hạ Nhi: "Hạ Nhi muốn nói về Thủy Hử với anh đấy à?"

"Ai thèm, anh Nghiêm lại trêu em rồi." Hạ Nhi nói bằng giọng buồn bực: "Anh cũng biết em ghét nhất là xem phim này mà."

Dáng vẻ của cậu uể oải biếng nhác, ăn xong bữa trưa mà chuyến bay cung cấp lại nằm nghỉ. Vừa ăn no xong đã ngủ không tốt cho dạ dày, Nghiêm Hạo Tường bèn kể cho cậu một số chuyện thú vị.

"Hạ Nhi, em biết ý nghĩa của cái tên Kuala Lumpur không? Nó là "Cửa sông lầy lội"."

Năm 1987, tám mươi bảy công nhân đào mỏ người Hoa đã đến vùng tiếp giáp giữa sông Gombak và sông Klang, họ tìm kiếm quặng mỏ ở khu vực này nhưng lại mắc bệnh sốt rét và các bệnh nhiệt đới khác. Cuối cùng chỉ có mười bảy người an toàn trở về...

Ở đây có quặng mỏ, có quặng mỏ đồng nghĩa có tiền tài, cũng đồng nghĩa với việc có tranh chấp, bạo lực, phát triển.

Nghe đến đây, Hạ Nhi chợt mở mắt ra: "Tiền bạc và bạo lực ngang bằng nhau sau?"

"Em đã lớn rồi đấy." Nghiêm Hạo Tường ung dung nói: "cũng phải biết rằng, thế giới này không phải là thế giới đen trắng rõ ràng."

"Phải." Hạ Nhi co mình trong tấm thảm: "Em biết."

Thế giới này chẳng phải cứ trắng thì không phải đen.

Cũng giống như ranh giới giữa yêu và không yêu chưa bao giờ được phân định rạch ròi. Ở giữa cách nhau vô vàn cặp tình nhân. Cặp đôi yêu nhau đậm sâu đến mức cam tâm tình nguyện chết vì tình cực kỳ ít, đa số là không chịu được cô đơn mới tạm bợ ở bên nhau, cho rằng hành động sưởi ấm lẫn nhau này chính là tình yêu.

Khi Nghiêm Hạo Tường kể cho Hạ Nhi chuyện tiểu vương Selangor đã phát động đấu tranh để giành lại quyền thống trị bang Perak, máy bay đã hạ cánh.

Họ đã đến nơi rồi.

Hạ Nhi đã băn khoăn giữa việc trốn hay không trốn rất lâu, cuối cùng, cậu vẫn nói với Nghiêm Hạo Tường: "Em muốn vào phòng vệ sinh."

"Bảo Hoa Ngọc Quỳnh đi cùng em." Nghiêm Hạo Tường bóp vai cậu một cái mới thả ra: "Quay lại sớm nhé, anh đợi em ngoài cửa phòng vệ sinh."

Hạ Nhi: "... Vâng."

Nghiêm Hạo Tường đứng ở ngay bên ngoài, còn có đám vệ sĩ mà anh mang theo, cả đám người đông đảo, Hạ Nhi nhìn thấy vậy mà hoa mắt. Cậu ở trong phòng vệ sinh im lặng chờ đợi đến thời gian đã hẹn trong cảm giác tuyệt vọng, lâu đến mức Hoa Ngọc Quỳnh khẽ hỏi cậu: "Hạ Nhi, em không khỏe sao?"

"Không sao." Hạ Nhi nói: "Cảm ơn chị."

Cậu rời khỏi phòng vệ sinh, nhìn thấy chiếc xe đẩy kia và nhân viên dọn vệ sinh đang cúi gằm mặt, vệ sĩ của Nghiêm Hạo Tường đã chặn đường đối phương, không cho cậu ta đi vào.

Nhìn thấy Hạ Nhi, Nghiêm Hạo Tường mới ra hiệu những vệ sĩ kia thả người. Hạ Nhi gần như đã lướt qua vai nhân viên dọn vệ sinh đẩy xe dọn rác. Cậu nhìn thấy trên xe đẩy xếp rất nhiều dụng cụ, nhìn qua có vẻ đủ để chứa được một người. Những chiếc khăn trắng tinh, mùi nước tẩy rửa... Bầu không khí tự do dần dần cách xa Hạ Nhi, cậu chỉ biết âm thầm thở dài.

"... Thắt nơ bướm này được đấy." Nghiêm Hạo Tường nói: "Là Hạ Nhi dạy cô à?"

Tâm trí Hạ Nhi dần dần quay trở lại, cậu nhìn thấy Nghiêm Hạo Tường đang nhìn nơ bướm trên váy của Hoa Ngọc Quỳnh. Đó là một dạng thắt nơ bướm mà mẹ dạy cho Hạ Nhi, có thể thắt thành hai tầng rất đẹp mắt, chỉ cần kéo nhẹ theo thói quen là cánh bướm sẽ giương cánh.

"Đúng là cậu Hạ Nhi thắt cho tôi." Hoa Ngọc Quỳnh nói: "Cậu chủ Hạ Nhi rất khéo tay."

Trên khuôn mặt Nghiêm Hạo Tường xuất hiện một nụ cười: "Đúng là rất khéo tay."

Chỉ là một nút thắt nơ bướm có cách thắt phức tạp mà thôi, Hạ Nhi chán chường mà nghĩ, dù thế nào Nghiêm Hạo Tường cũng sẽ khen một phen.

Dù đã đi được mấy bước, Hạ Nhi vẫn cố chấp quay đầu lại, nhìn phòng vệ sinh im lìm kia, kế hoạch đã hoàn toàn tan tác. Điều may mắn duy nhất là Nghiêm Hạo Tường không hề phát hiện ra, cậu thật sự không biết có nên vui mừng vì điều này không nữa.

Nghiêm Hạo Tường đã tìm nhà xong xuôi, đó là căn biệt thự hai tầng có khoảng sân nhỏ, kèm thêm một căn gác lửng đẹp đẽ. Phòng ngủ của Hạ Nhi và Nghiêm Hạo Tường ở trên tầng hai, tầng một dành cho người giúp việc và vệ sĩ ở.

Bữa tối đầu tiên Hạ Nhi ăn ở Kuala Lumpur là các món Nyonya trong thời kỳ thực dân, gà rán Nyonya, gà rendang, cua sốt ớt, cá chua ngọt, v.v...

Cậu không biết tên của những món ăn này, Nghiêm Hạo Tường đã giới thiệu từng món một cho cậu, vậy mà cậu vẫn không thể nhớ được. Chỉ có một ấn tượng duy nhất là món khai vị có tên là "Chiếc mũ lớn", có hình giống một cái mũ, bên trong nhồi rau xanh.

Đợi cậu ăn cơm xong, Nghiêm Hạo Tường mới bắt đầu "ăn" cậu. Hạ Nhi mang nặng tâm sự, nhưng vô vàn tâm sự này đều bị Nghiêm Hạo Tường đánh tan, xuyên qua, lấp đầy dấu vết. Hạ Nhi không biết đối phương lấy ở đâu ra sức lực lớn như vậy, như muốn biến cậu thành những con cá vược bị thanh gỗ xâu lại với nhau, ép mọi âm thanh ra khỏi lá phổi. Thảo nào trong tiếng Quảng có một câu nói rằng "Đâm phổi mi ấy*", không khí như bị ép hết ra ngoài, ánh sao lấp lánh từ đầu ngón tay của anh truyền đến mỗi một giọt mồ hôi, anh như một đám mây biết tạo ra tia điện, cuốn lấy Hạ Nhi được ngưng tụ từ nước mưa vào bên trong.

*Đây là một từ lóng trong tiếng Quảng, dùng để bày tỏ sự ngạc nhiên hoặc bất mãn, cũng là một câu mắng người.

- -

Nghiêm Hạo Tường ở lại Kuala Lumpur hai tuần, trong thời gian đó Đinh Trình Hâm cuối cùng cũng tìm đến. Anh ta giải thích thời gian trước anh ta đều ở Ma Cao, hôm nay mới đến Kuala Lumpur vì máy sản xuất bánh mì kiểu mới của công ty. Có điều trong lúc dùng bữa, Hạ Nhi và Đinh Trình Hâm chưa từng giao mắt với nhau lấy một lần, họ giữ khoảng cách một cách ăn ý, yên lặng chờ đợi thời cơ.

Nghiêm Hạo Tường không thể ở lại đây mãi mãi. Lúc anh về nước là vào một ngày đẹp trời, không cho Hạ Nhi tiễn, mà cậu cũng chẳng có sức lực đi tiễn anh. Nghiêm Hạo Tường như một con sói trước mùa đông, làm Hạ Nhi đến khi cơ thể cậu toàn vết xanh tím. Cậu nằm trên giường ngủ rất lâu, mơ hồ nghe thấy Hoa Ngọc Quỳnh đang pha trà ở bên ngoài cùng tiếng nói chuyện.

Hạ Nhi gặp lại Đinh Trình Hâm một lần nữa ở trong sân trường.

Trước tòa nhà tường trắng ngói dỏ, bãi cỏ xanh mướt, cây cọ cao xòe tán lá, Đinh Trình Hâm ngăn cậu lại: "Nói chuyện chút nhé?"

Anh ta nhắc đến chuyện đóng giả nhân viên vệ sinh thất bại với Hạ Nhi, đó là một chuyện ngoài ý muốn. Có điều, thi thể có dáng dấp tương tự Hạ Nhi không dễ tìm như vậy, chiều cao giống nhau thì dễ tìm, còn vóc dáng, màu da... nếu những yếu tố này đều phải tương xứng thì rất khó tìm.

Hạ Nhi không hỏi Đinh Trình Hâm đã tìm được thi thể phù hợp hoàn toàn như thế nào, cậu chỉ hỏi: "Còn cách khác không?"

"Có." Đinh Trình Hâm nhìn cậu: "Tuy nhiên, có lẽ cần cậu tốn sức một chút."

"Là gì?"

"Cậu biết bơi không?"

Hạ Nhi biết bơi.

Nhà họ Nghiêm có hồ bơi, kỹ thuật bơi của cậu là Nghiêm Hạo Tường cầm tay chỉ dạy, cậu cực kỳ có năng khiếu ở phương diện này.

Sau khi có được câu trả lời của cậu, Đinh Trình Hâm nở nụ cười thật lòng: "Thế thì chuyện dễ dàng hơn nhiều rồi."

Quả thật dễ dàng hơn rất nhiều.

Hạ Nhi cố tình gia tăng tần suất gọi điện cho Nghiêm Hạo Tường. Cậu biết đối phương hiện giờ đang rất bận, để chia chác những thứ thuộc về đám người Anh, Nghiêm Hạo Tường lâu lắm rồi không được nghỉ ngơi.

Cậu cố tình gọi điện thoại vào lúc anh đang bận rộn, ban đầu nói năng bùi tai, sau đó viện cớ bắt đầu giở trò giận dỗi, nào là lần trước đối phương kết thúc cuộc gọi quá sớm, nào là vì trong điện thoại có ai đó gọi anh là ngài.

Chỉ cần cậu để ý, chuyện gì cậu cũng khơi ra để gây gổ được. Mỗi lần gọi điện cho Nghiêm Hạo Tường, Hạ Nhi đều khóc tu tu, kể lể rằng mình không thích ứng nơi này được, trách cứ Nghiêm Hạo Tường không đến bầu bạn với cậu.

Tính tình và khả năng nhẫn nại của Nghiêm Hạo Tường tốt hơn Hạ Nhi tưởng tượng rất nhiều. Trải qua hai tuần như vậy, anh không hề nặng lời với Hạ Nhi một câu nào, cũng không nổi giận với cậu.

Cho đến tuần thứ ba, khi Hạ Nhi lại giở thói cũ, cuối cùng Nghiêm Hạo Tường đã gọi hẳn tên cậu: "Hạ Nhi."

Gò má Hạ Nhi giàn giụa nước mắt: "Nghiêm Hạo Tường."

Anh thở dài: "Em ngoan nào, đợi anh làm việc xong, sẽ đến thăm em."

Có người đang gọi anh một cách khẩn thiết, anh lại nói: "Anh còn có việc bận, tối sẽ gọi điện cho em, ngoan nhé."

Không đợi Hạ Nhi lên tiếng, anh đã cúp điện thoại.

Đến tối, Nghiêm Hạo Tường đã gọi điện đến thật, một mình Hạ Nhi ăn món cá đuối nướng sốt me. Hoa Ngọc Quỳnh báo với cậu là Nghiêm Hạo Tường gọi điện đến, cậu chỉ giận dỗi nói: "Bảo với anh ấy là, em không muốn nghe điện thoại của anh ấy, bảo anh ấy ngủ đi, không cần để ý đến em."

Hoa Ngọc Quỳnh bó tay, khẽ nói mấy câu vào điện thoại, sau đó lại đi đến nói với Hạ Nhi: "Ngài Nghiêm bảo em đến nghe điện thoại."

Hạ Nhi: "Không thích."

Lặp đi lặp lại ba lần như vậy, đầu dây bên kia vẫn còn chờ. Cuối cùng Hạ Nhi cũng rề rà đi đến nghe điện thoại. Lúc ăn bánh mì cậu bị chết nghẹn một lần, lúc này giọng cậu nghe có vẻ cũng nghẹn ngào: "Chắc chắn là anh không còn yêu em nữa, lúc trưa anh còn không nghe em nói chuyện."

Nghiêm Hạo Tường nói: "Tuần sau, tuần sau anh đến thăm em, được không?"

Hạ Nhi bị anh dọa hết hồn, cậu ngây người một lúc mới nói: "Không thèm, anh đến đây chưa được mấy ngày đã phải về rồi."

Nghiêm Hạo Tường: "Còn tốt hơn là em suốt ngày khóc lóc như thế này."

Hạ Nhi quấn ngón tay vào dây điện thoại, cúi đầu nói: "... Có lẽ do bức bối quá."

"Bức bối thì ra ngoài đi dạo đi... Dẫn theo cánh A Trung."

"Khắp Kuala Lumpur này đã đi được mấy vòng rồi." Hạ Nhi nói: "Không biết có thể đi chơi mấy chỗ xung quanh không."

"Em muốn đi đâu?"

"Đi lặn, ra đảo Pangkor."

Quả nhiên, bên kia im lặng hồi lâu: "Không được."

"Thế thì thôi vậy." Hạ Nhi nói: "Suy cho cùng là anh không yêu em, thế thì cứ để em một mình buồn chán mốc cả người, trên đầu mọc nấm luôn..."

"Xem kìa, mới phản đối em một câu mà em đã muốn lên nóc nhà dỡ ngói rồi." Cuối cùng Nghiêm Hạo Tường cũng đồng ý: "Được rồi, được rồi, em muốn đi thì đi, nhưng vẫn là câu đó, dẫn người theo, không được ham chơi."

Hạ Nhi hớn hở vâng dạ, luôn miệng gọi anh Nghiêm khiến anh vô cùng vui vẻ. Sau khi bỏ điện thoại xuống, Hạ Nhi nhìn ra bầu trời ngập sao sáng ngoài cửa sổ, xoay người nhìn giấy và bút ở trên bàn.

Cậu đang nghĩ, trước khi rời đi cậu có nên để lại lời nhắn cho Nghiêm Hạo Tường không nhỉ?

... Thôi khỏi đi.

Người chết vì lặn biển sao có thể để lại thư như đã biết trước mọi chuyện được?

Nghiêm Hạo Tường không có mặt ở đây, chỉ có mấy người mà anh để lại đây, rõ ràng dễ đối phó hơn nhiều.

Nhất là hai tuần trước Hạ Nhi dốc sức diễn trò, khiến Nghiêm Hạo Tường nghĩ rằng cậu thật sự ấm ức vì bức bối, dặn dò mấy người kia phải phải tháp tùng cậu cho cẩn thận, đừng để cậu mất vui.

Hạ Nhi không hề mất vui, cậu rất vui vẻ, kể từ khi đến đảo Pangkor, tâm trạng của cậu đã trở nên rất vui vẻ, nhất là sau khi nhìn thấy Đinh Trình Hâm đã cải trang.

Trời xanh biển biếc, gợn sóng lăn tăn, mùi tanh của nước biển và sự ẩm ướt lan tỏa trong không khí.

Hạ Nhi rất hài lòng.

Cậu đã mặc đồ trang bị xong, nhìn chăm anh ra mặt biển, hít sâu một hơi rồi nhảy xuống biển không một chút do dự.

Đây là nơi mà Hạ Nhi đã lựa chọn tập luyện trước đó.

Cũng là nơi chôn thân của Hạ Nhi thuộc về Nghiêm Hạo Tường.

Sau ngày hôm nay, trên đời này sẽ chẳng còn Hạ Nhi nào nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co