Truyen3h.Co

𝐱𝐢𝐚𝐧𝐠𝐥𝐢𝐧 | 𝐜𝐨̀𝐧 𝐲𝐞̂𝐮 𝐤𝐡𝐨̂𝐧𝐠

22. đuối nước

moeweeii


Sau khi đưa Hạ Nhi đi du học, Nghiêm Hạo Tường cảm thấy sự lo lắng của mình tăng lên theo từng ngày.

Malaysia hiện nay cũng không phải nơi an toàn tuyệt đối, người Indonesia nhập cư trái phép ngày càng nhiều, những người nhập cư trái phép này là những kẻ không an phận. Có lẽ họ có ấn tượng sâu sắc là "Người Hoa đều rất giàu", cho nên họ thường nấp sẵn trong một số xó xỉnh, chuyên cướp bóc người Hoa - thậm chí chém giết và xâm hại tình dục.

Chỉ cử mấy người qua đó liệu có đủ không? Dù sao cũng là đất nước xa lạ, người Hoa ở môi trường bên đó cũng không quá thân thiện. Trong số nhân khẩu ở Kuala Lumpur, người Hoa gần như chiếm tới một phần ba. Tuy đều cùng nộp thuế giống nhau, nhưng trường học của người Hoa lại không được công nhận là trường công lập. Những cơ hội như hưởng nền giáo dục cao đẳng, nhà nước chi trả cho du học, v.v... có đến 80% đều là suất thuộc về người Mã Lai.

Nghiêm Hạo Tường không bận tâm đến những điều này, điều anh lo lắng chỉ là sự an toàn của Hạ Nhi.

Tuy nhiên thời gian này Hồng Kông cũng không yên bình, tương lai mờ mịt, tiền tệ rớt giá, thậm chí còn xuất hiện hiện tượng tranh nhau mua lương thực. Một số ngân hàng đã tạm thời bị chính phủ tiếp quản, chẳng còn cách nào khác mới đưa ra chế độ liên kết tỉ giá hối đoái, một đô la Mỹ đổi được bảy phẩy tám đô la Hồng Kông.

Nghiêm Hạo Tường nhận được một số tin tức, biết được tập đoàn Jardine Matheson đang lên kế hoạch dời trụ sở khỏi Hồng Kông.

"Có lẽ là thấy tương lai của Hồng Kông không được khả quan." Trần Tu Trạch nói: "Đi cũng tốt."

Đám nước ngoài này không cuốn xéo, chẳng lẽ muốn họ ở đây giở thói ngang ngược sao?

Khi xe đi qua tập đoàn Jardine Matheson, Nghiêm Hạo Tường nhìn thấy lá cờ nền xanh dấu chéo trắng lướt qua cửa xe.

"Dùng tiền bán thuốc phiện để làm ăn," Nghiêm Hạo Tường nói: "Chúng phải đi từ sớm rồi."

Anh vừa bàn chuyện làm ăn với Trần Tu Trạch xong. Hai người chỉ kém nhau một tuổi, từng du học cùng một trường đại học. Sau khi tốt nghiệp, ai nấy đều tiếp quan việc kinh doanh của gia đình. Ở một số việc, họ có cùng một chí hướng hơn nhiều những đối tác làm ăn khác. Khi xe đi qua khu Ngạ Cảnh, Trần Tu Trạch đột ngột bảo tài xế dừng xe lại.

Nghiêm Hạo Tường lấy làm lạ hỏi: "Sao thế?"

"Nhìn thấy một người bạn." Trần Tu Trạch mở cửa xe, anh ta chống gậy, cười áy náy với Nghiêm Hạo Tường: "Hôm nay đến đây thôi nhé, hẹn gặp lại."

Chân phải của anh ta có tật, lúc đi đường chỉ hơi không vững một chút, nhưng anh ta vẫn chống gậy theo thói quen. Nghiêm Hạo Tường tạm biệt anh ta, cho tài xế lái xe về phía trước, nheo mắt nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoạt động náo nhiệt nhất dưới chân cầu Ngạ Cảnh chính là "Đánh hình nhân", cắt giấy thành hình người rồi giẫm đạp dưới gót giày. Người làm hoạt động này đa phần là những người phụ nữ đã có tuổi. Bây giờ không phải tiết Kinh Trập, nhiều người không có việc gì làm chỉ biết ngồi không, chờ khách ghé vào. Trần Tu Trạch chống gậy đi tới, cúi người xuống trước một thiếu nữ đang quỳ một chân dưới đất.

Nghiêm Hạo Tường thu mắt lại, nói với người ngồi trên ghế lái phụ: "A Lan, tìm người đi theo ông chủ Trần, điều tra xem cô gái kia có vấn đề gì."

Kể từ khi lão Tứ và Trương Ca cùng bị đưa đến Ma Cao, thuộc hạ đắc lực bên cạnh Nghiêm Hạo Tường đã biến thành A Lan và Báo Lớn. Cái tên A Lan nghe thì thanh thoát nhưng thực ra lại là một người đàn ông cao to đen hôi, một bữa phải ăn hết cân rưỡi cơm tẻ. Tuy anh ta là một người cao to nhưng cũng không phải người không có đầu óc, suy nghĩ cực kỳ kín kẽ.

Thú thực Nghiêm Hạo Tường cũng biết thừa trong lòng, người phụ nữ có thể khiến một người đàn ông xuống xe để gặp thì có thể là gì? Nhìn dáng vẻ và tuổi tác tuyệt đối không phải con gái riêng của Trần Tu Trạch, cũng không phải em gái của anh ta, chỉ còn lại một khả năng duy nhất.

Anh hùng khó qua ải mỹ nhân.

Nghiêm Hạo Tường bất giác lại nghĩ đến Hạ Nhi, mấy ngày hôm nay tâm trạng của cậu không tốt, có lẽ cũng là vì lạ nước lạ cái, hoặc thật sự cảm thấy cô đơn. Mỗi lần gọi điện đều tỏ ra buồn bã, hoặc vui vẻ miễn cưỡng, ngay cả giọng nói cũng yếu hơn trước đây đôi phần. Đi du học Malaysia là con đường cậu tự chọn, bây giờ vì sự nghiệp học hành và hoàn cảnh sống mà thấy không hợp, người buồn bã cũng là cậu, Nghiêm Hạo Tường vốn định mượn cơ hội này dạy dỗ cậu, dạy cậu tự gánh chịu trách nhiệm và hậu quả với lựa chọn.

Nhưng lòng anh không nỡ.

Ngày xưa cậu sống không tốt, tuổi cũng nhỏ, được anh đón về nhà tận tâm chăm sóc đến bây giờ, Nghiêm Hạo Tường sao có thể nỡ lòng trách móc khi cậu đang bơ vơ không nơi nương tựa? Anh chỉ có thể tự trấn an mình, Hạ Nhi còn ít tuổi, chưa chín chắn, đây đều là những chuyện bình thường.

Huống hồ lần chiến tranh lạnh trước đó cũng là Hạ Nhi xuống nước trước, chuyện bỏ trốn trong đêm rốt cuộc vẫn khiến cậu nếm trải khổ sở, đã nhận được bài học và cũng mài giũa tính cách cố chấp tùy hứng của cậu. Nghiêm Hạo Tường thích thưởng cho những đứa trẻ ngoan, cậu đã hối hận, khóc rấm rức thì phải làm thế nào đây? Vẫn phải nhẫn nại mà dỗ dành thôi.

Nghiêm Hạo Tường chưa từng gặp cậu bé nào đáng yêu hơn Hạ Nhi, vừa khóc thút thít làm nũng, vừa nghẹn ngào nói nhớ anh, nói rằng cậu ở bên đó rất cô đơn. Tính kỹ lại, anh và Hạ Nhi quả thực chưa từng xa nhau như thế này và cũng chưa từng chia xa lâu như bây giờ. Dẫu vậy, dù có dung túng hơn đi chăng nữa anh cũng không thể đón cậu về. Việc học bắt buộc phải tiếp tục, cậu cũng phải tự mình nỗ lực, bằng không sau này làm sao anh có thể yên tâm để mình cậu sang Anh Quốc đào tạo chuyên sâu?

... Mà thôi, nếu Hạ Nhi không nỡ rời xa mình, vẫn phải đón về Hồng Kông thôi.

Giống như mọi bậc phụ huynh khác, Nghiêm Hạo Tường cũng buồn phiền vì hai việc, một là để cậu tiếp tục học chuyên sâu, hay là đưa về bên cạnh mình sống yên ổn. Anh vừa mong muốn cậu có thể sải cánh bay cao trên bầu trời rộng mở hơn, đừng làm con chim nhỏ dưới mái hiên, nhưng anh cũng lo lắng mưa gió bão bùng bên ngoài sẽ bẻ gãy đôi cánh trên cơ thể nhỏ bé kia.

Đứng giữa hai sự lựa chọn khó khăn, Nghiêm Hạo Tường nhéo mi tâm.

Anh nghĩ, có lẽ đợi đợt này rảnh rỗi trở lại, anh có thể đi thăm Hạ Nhi, ở bên cạnh cậu.

Con nít con noi mà, đỏng đảnh một chút cũng không phải tật xấu gì cả.

Buổi trưa Hạ Nhi lại khóc lóc kêu ca với anh một trận, chê trách anh không để tâm, không yêu cậu, không chịu nói chuyện với cậu... Công chuyện cấp bách, Nghiêm Hạo Tường tạm thời không có thời gian dỗ dành cậu. Mấy ngày nay cơn giận dỗi của cậu dần kéo dài, nhưng đó bắt nguồn từ việc yêu anh nên mới bám anh, điều này khiến Nghiêm Hạo Tường không thể giận nổi. Dù sao cũng là cậu lớn lên dưới mí mắt anh, nếu không phải chia xa quá lâu, nếu không phải cậu quá cô đơn, có lẽ cậu sẽ không nói ra những lời như vậy.

Nghĩ đến đây, Nghiêm Hạo Tường đau đầu thở dài, thậm chí anh bắt đầu cân nhắc có nên đóng gói lão Tứ và Trương Ca đưa sang bên đó hay không.

Có người thân quen ở bên, có lẽ tâm trạng của cậu sẽ tốt hơn một chút

Đương nhiên, chuyện này không thể nói trước với cậu được. Trước khi chuyện chưa có kết quả, Nghiêm Hạo Tường tuyệt đối sẽ không tiết lộ tin tức với cậu, tránh cho cậu uổng công chờ đợi, hi vọng rồi lại thất vọng.

Đến chiều, Nghiêm Hạo Tường đi ngang qua công viên Victoria, hôm nay là chủ nhật mà mấy ông anh vẫn sôi nổi phát biểu cảm nghĩ. Nghiêm Hạo Tường chỉ đứng dưới ánh nắng nhìn bọn họ, tình thế hiện nay khiến lòng người hoang mang, số lần diễn ra mít tinh ở công viên Victoria nhiều hơn trước đây rất nhiều. Nghiêm Hạo Tường thích nhìn những người này tranh luận, tuyên truyền giảng giải để bảo vệ quan điểm của mình đến khi đầu vã mồ hôi, cho dù những luận điểm của họ có tỉ lệ hoang đường cao hơn cả chuyện sao chổi va vào trái đất.

Nhưng vậy thì có làm sao, ai cũng có quyền bày tỏ quan điểm của mình, dù quan điểm này không chính xác, nhưng nếu bày tỏ có thể khiến người khác vui lòng thì nó nên được tồn tại.

Có thể là vì mấy ngày nay công việc dồn dập, Nghiêm Hạo Tường cảm thấy cổ họng hơi khó chịu. Trước đây đều là Hạ Nhi mua những dược phẩm bổ dưỡng hầm cho anh. Nghiêm Hạo Tường không cho người dạy cậu làm những việc này, từ nhỏ cậu đã sống đủ khổ sở, sau khi lớn lên không cần dùng cơm canh để chinh phục dạ dày đàn ông. Sống đến tuổi thành niên, đôi tay của Hạ Nhi không có một vết chai, nõn nà đến mức ngay cả Nghiêm Hạo Tường cũng không nỡ cho cậu động tay giúp đỡ việc gì. Có người cười chê Hạ Nhi được anh nuôi mà đâm ra kiêu căng, còn Nghiêm Hạo Tường lại cảm thấy mấy người đó không có mắt, không nhận ra điểm tốt của Hạ Nhi. Mỗi khi người anh không khỏe, Hạ Nhi sẽ sốt ruột hơn bất cứ ai, cứ chăm chăm canh nồi canh bổ dưỡng, nhìn vừa đáng thương vừa khiến người ta đau lòng.

- -

Y như rằng, chuyện Nghiêm Hạo Tường vội vàng kết thúc cuộc gọi vào lúc trưa đã chọc giận Hạ Nhi. Đến tối anh gọi điện qua thì Hoa Ngọc Quỳnh nghe máy, vâng vâng dạ dạ, nói cho Nghiêm Hạo Tường biết Hạ Nhi đang ăn tối.

Nghiêm Hạo Tường: "Bảo cậu ấy nghe điện thoại."

Hoa Ngọc Quỳnh đi chuyển lời, chưa đầy một phút lại quay lại nói với Nghiêm Hạo Tường với vẻ khó xử: "Cậu chủ không chịu. Cậu ấy nói bây giờ cậu ấy không muốn nghe điện thoại, mong ngài nghỉ ngơi cẩn thận."

Nghiêm Hạo Tường biết Hoa Ngọc Quỳnh nhất định đã nói giảm nói tránh.

Nhìn bề ngoài Hoa Ngọc Quỳnh có vẻ sắc sảo, nhưng bản chất lại giống như bao cát. Nghiêm Hạo Tường bỏ tiền giải quyết rắc rối cho cô ấy, lại trả lương cao thuê cô ấy chăm sóc Hạ Nhi, để cô ấy không phải bán da thịt kiếm sống. May mà cô ấy không hề ngu ngốc, bình thường cũng quan tâm đến Hạ Nhi rất nhiều.

Nghiêm Hạo Tường không giận lây sang Hoa Ngọc Quỳnh, chỉ nói: "Mời cậu ấy qua đây, tôi sẽ từ từ chờ."

Đợi một mạch hơn hai mươi phút, cuối cùng anh cũng nghe được giọng của Hạ Nhi, nghẹn ngào đáng thương, quả nhiên vẫn đang phụng phịu vì chuyện hồi trưa.

Lần này Nghiêm Hạo Tường không cầm lòng được nữa, cho cậu biết mấy ngày nữa anh sẽ đến thăm cậu.

Cậu đỏng đảnh không nhõng nhẽo nữa, quay sang lo lắng cho công việc của anh, lo lắng cho sức khỏe của anh.

Nghiêm Hạo Tường vừa muốn cười, vừa muốn ôm cậu vào trong lòng.

Thực ra Nghiêm Hạo Tường không hề muốn cho cậu đi lặn biển, dù sao nơi đó cách Kuala Lumpur xa như vậy, dù có người bảo vệ nhưng chẳng may có chuyện gì ngoài ý muốn thì phải làm sao? Nhưng nghe cậu khóc quá ấm ức và đáng thương, buổi trưa lại vừa mới giận anh một phen...

Thôi vậy, cứ để Hạ Nhi đi vậy.

Anh cũng chỉ dung túng một lần này thôi.

Để cậu ra ngoài chơi, cho người trông chừng cẩn thận cũng không xảy ra sự cố gì.

"Được thôi, em muốn đi thì đi đi."

Từ nhỏ đến lớn, tôi dung túng em không chỉ mỗi lần này. Ngay sau khi thân phận nội gián của Lý Phi bị vạch trần, tôi đã quỳ trước mặt bố một tiếng đồng hồ, thề thốt hứa hẹn mới có thể để em tiếp tục sống ở nhà họ Nghiêm; Bao năm qua, tôi vẫn luôn đi đằng trước, chính là để bảo vệ em đến cùng, để có vốn liếng đàm phán với bố tôi, để có thể khiến ông không nhúng tay vào việc này nữa; Chuyện em bỏ trốn trong đêm cùng Trương Ca ở Ma Cao, cũng là tôi che giấu tất cả, chỉ nói với bên ngoài là em cãi nhau với tôi; Tôi vốn định xử lý Trương Ca, nhưng vì những lời van nài đẫm nước mắt của em mà tôi lại lần nữa mềm lòng...

Dù sao thêm lần này nữa cũng chẳng sao.

"Vẫn câu nói kia, dẫn đủ người theo, không mải chơi." Nghiêm Hạo Tường dặn dò cậu: "Gọi điện thoại cho anh, đừng để anh lo lắng."

"Biết rồi mà, anh Nghiêm tốt nhất quả đất!" Hạ Nhi hớn hở đáp lại anh, giọng cậu đầy êm ái: "Dạo này cổ họng anh Nghiêm không dễ chịu sao? Nhớ uống nhiều nước, bảo vú Trần hầm canh cho anh nhé..."

Nếu nhượng bộ có thể đổi lấy sự ngoan ngoãn và quan tâm của Hạ Nhi, Nghiêm Hạo Tường cũng cảm thấy an lòng.

Sáng sớm hôm sau, mí mắt Nghiêm Hạo Tường cứ nháy suốt. Đây có vẻ không phải điềm báo tốt lành gì, Nghiêm Hạo Tường gọi điện cho Hạ Nhi, biết cậu đang vui vẻ chuẩn bị hành lý để đi chơi - những lời khuyên nhủ mắc lại trong miệng, Nghiêm Hạo Tường không nỡ khiến cậu hụt hẫng, cũng không nói thêm điều gì mà chỉ dặn cậu phải cẩn thận trong mọi chuyện.

Mãi cho đến tối, Nghiêm Hạo Tường mới nhận được cuộc điện thoại từ Malaysia.

Điện thoại gọi thẳng về nhà họ Nghiêm, Nghiêm Hạo Tường đang dùng cơm với bố mẹ. Đến giờ anh vẫn ở trong căn hộ cùng Hạ Nhi, ngủ trong phòng của cậu, chỉ cần nhìn những món đồ lặt vặt của cậu cũng thấy dễ chịu. Tuy nhiên cứ đến mùng ba, mùng sáu, mùng chín là anh vẫn phải về bên này, ăn tối cùng bố mẹ.

Theo quy củ của nhà họ Nghiêm, trong lúc ăn cơm nhất định không được nghe điện thoại - Nghe nói đó là cuộc gọi đến từ Malaysia, Nghiêm Hạo Tường chỉ cười, nói với người kia: "Cậu nói cứ nói với Hạ Nhi là tôi còn đang ăn cơm, chốc nữa tôi sẽ gọi lại ngay."

Bà Nghiêm đang cầm thìa sứ ăn cháo huyết yến.

Ông chủ Nghiêm vẫn trưng ra khuôn mặt không nhìn rõ cảm xúc, nhàn nhã điềm tĩnh.

Người nọ ngập ngừng.

Nghiêm Hạo Tường cảm thấy bất thường, nụ cười dần tắt đi: "Xảy ra chuyện gì?"

"Thưa ngài, cậu Hạ Nhi..." Người nọ nói lí nhí: "Cậu Hạ Nhi chết đuối ngoài biển rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co