Truyen3h.Co

[ 𝘚𝘢𝘬𝘢𝘮𝘰𝘵𝘰𝘋𝘢𝘺𝘴 ] 愛とは?

48.

Kanhrio211

____

" Viên thuốc "

Hehe, cái này như viết thơ thôi, short chappp

Warning : yếu tố cring vcl


___

Anh có ba viên thuốc

Anh uống viên thứ nhất, khung cảnh là em đang nắm tay anh

Chạy một khu vườn đầy hoa, đầy màu sắc

Nhưng khung cảnh ấy dần phai mờ làm anh phải tỉnh dậy

...

Anh còn hai viên thuốc

Anh uống viên thứ hai, khung cảnh là em đứng nhìn anh mà chẳng nói gì

Anh tưởng em không biết nói gì

Nhưng rủ em đi dạo, em lại không nói gì

Em nói câu " Anh, tỉnh dậy đi "

Anh không hiểu

Nhưng lúc đó anh lại tỉnh giấc

...

Anh còn viên thuốc còn lại

Anh bắt đầu uống

Nhưng mà...Khung cảnh ấy nó lạ lắm

Nó không phải là thứ anh biết

Nhưng anh nhìn em, em có khuôn mặt méo mó

Em bắt đầu gào rú bắt đầu trách móc anh

Em trách anh, trách rất nhiều thứ

Rồi em đã nhốt anh ở một chiều không gian lạ

...

!@#$%^&*()

!@#$%^%&^*&@#$!@#@#$

...

Tôi là ai?

______

Ehe, đây sẽ góc giải thích :

Em từng bị anh trách móc bản thân không như người khác, đánh đập em khiến em có ý định 44. Nhưng anh lại nói giọng ngọt, khiến em không 44 nữa.

Dần dần, Sakamoto bị anh đánh đến khi nào thỏa mãn nhu cầu khốn nạn của con tiện nhân. Em không còn lí trí mà cầm dao đâm vào ngực mà chết.

Nagumo nghe tin em chết liền nói lời xin lỗi, nhưng quá muộn. Một hôm nọ, anh thấy có một người đưa cho anh 3 viên thuốc và nói chính em để lại.

Nhưng anh không biết chính viên thuốc ấy để lại cho anh ám ảnh sâu sắc, một nhát dao, một lời nguyền chết chóc chính em nguyền rủa anh.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co