Truyen3h.Co

𝐥𝐮𝐦𝐮 - 𝐭𝐢̀𝐧𝐡 𝐲𝐞̂𝐮 𝐦𝐮̀𝐚 𝐡𝐚̣

sinh nhật

moeweeii


Link tác giả gốc: https://archiveofourown.org/works/77381926

Vừa mở cửa bước vào nhà, mang theo hơi lạnh thấu xương của gió đêm, Vương Lỗ Kiệt đã thấy ánh đèn trong phòng ngủ vẫn sáng. Hắn không hề ngạc nhiên, bởi lẽ Mục Chỉ Thừa đã hứa sẽ đến đón sinh nhật cùng hắn. Ngay khi định vào phòng để tìm người anh nhỏ mà mình hằng mong nhớ, điện thoại hắn bỗng rung lên tin nhắn của Mục Chỉ Thừa bảo hắn đi tắm trước.

Vương Lỗ Kiệt định làm nũng một chút nhưng bị anh bác bỏ thẳng thừng, đành ngậm ngùi nghe lệnh đi "tẩy trần" sạch sẽ.

Hơi nước nóng hổi còn vương trên ngọn tóc, làn sương ấm áp từ phòng tắm bị bước chân vội vã của hắn làm tan tác. Vương Lỗ Kiệt siết chặt đai áo tắm, đầu ngón tay vì dùng lực mà hơi trắng bệch. Lúc này, Mục Chỉ Thừa chỉ mặc duy nhất một chiếc sơ mi trắng của hắn, ngồi khêu gợi trên giường. Vương Lỗ Kiệt cảm thấy cổ họng khô khốc. Mục Chỉ Thừa nhướng mày, như thể đang đợi hắn khai hỏa.

"Anh ơi, anh chắc chắn chứ?" Giọng hắn khàn đặc đến mức chính hắn cũng thấy lạ lẫm.

Mục Chỉ Thừa vốn không chịu nổi cái tính lề mề này của Vương Lỗ Kiệt, anh túm lấy cổ áo hắn, ấn mạnh người xuống giường: "Đã hứa với em thì anh không nuốt lời đâu." Anh tinh quái nháy mắt một cái: "Chẳng lẽ Tiểu Kiệt nhà ta... không làm ăn gì được à?"

Vương Lỗ Kiệt bị kéo đến lảo đảo, ngã nhào vào đệm giường mềm mại. Áo tắm xộc xệch lộ ra lồng ngực vạm vỡ còn ám hơi nước. Hắn ngước nhìn Mục Chỉ Thừa đang cưỡi trên người mình.

"Không làm ăn gì được?" Vương Lỗ Kiệt lặp lại bốn chữ này, bất chợt nở nụ cười đầy tà khí.

Hắn đột ngột xoay người, trong phút chốc trời đất đảo lộn, vị trí của hai người đã đổi chỗ cho nhau.

"Không làm ăn gì được sao?" Hắn trầm giọng thì thầm lần nữa, thanh âm mang theo sự nguy hiểm và ý cười khàn khàn. Hắn nhìn xuống Mục Chỉ Thừa dưới thân, ánh mắt nóng rực như muốn lột sạch đối phương, lướt qua gò má ửng hồng, qua khuôn ngực hơi phập phồng, rồi dừng lại ở đôi mắt hạnh rõ ràng đang căng thẳng nhưng vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh. "Anh có biết là không được tùy tiện nói từ này với bạn trai mình không?"

Dứt lời, hắn cúi đầu hôn xuống thô bạo. Nụ hôn này không còn dịu dàng mà đầy tính xâm lược, trực tiếp cạy mở hàm răng, điên cuồng càn quét khoang miệng anh, chiếm hữu từng chút dưỡng khí. Mục Chỉ Thừa nhanh chóng bị thế tấn công dồn dập này làm cho choáng váng, chỉ biết bật ra vài tiếng rên rỉ nghẹn ngào, ngón tay vô thức túm chặt lấy vạt áo tắm của hắn.

Chiếc áo tắm tuột khỏi vai, làn da nóng bỏng dán chặt vào chiếc sơ mi trắng mỏng manh. Tay Vương Lỗ Kiệt không chịu để yên, một tay siết chặt eo anh, tay kia bắt đầu vội vã thám hiểm vùng nhạy cảm. Lòng bàn tay hắn nóng rực, cách một lớp vải sơ mi, hắn tàn nhẫn vê nắn điểm hồng trước ngực anh. Cơ thể Mục Chỉ Thừa run bắn lên, tiếng rên rỉ nén nhịn thoát ra đầy gợi dục. Hắn ác ý dùng móng tay gạt qua hạt đậu nhỏ đã cương cứng, cảm nhận sự co rút của anh dưới thân.

Nụ hôn trượt dần xuống yết hầu, hắn không ngần ngại mút mạnh tạo thành những vết hickey đỏ chót. Mục Chỉ Thừa buộc phải ngửa đầu, hơi thở đứt quãng: "Lỗ Lỗ..."
"Em đây." Vương Lỗ Kiệt gầm khẽ, hắn dùng răng cắn đứt chiếc cúc sơ mi thứ ba, để lại từng dấu ấn thô bạo dọc xuống dưới.

Chiếc sơ mi trắng rộng thùng thình bị vò đến nhăn nhúm, để lộ đôi chân dài thẳng tắp. Vương Lỗ Kiệt vục mặt vào đùi trong của anh, cắn mạnh một phát để lại vết răng sâu hoắm. Mục Chỉ Thừa túm tóc hắn, rủa xả trong cơn hưng phấn: "Mẹ kiếp Vương Lỗ Kiệt, em là chó à!"

Hắn cười gằn, tay luồn vào trong áo sơ mi, trực tiếp bóp mạnh lấy bầu ngực anh. "Đúng thế, là chó của riêng anh thôi."

"A...!" Mục Chỉ Thừa thét lên khi cảm thấy ngón tay hắn thô bạo nắn bóp đỉnh hồng. Anh vô thức ưỡn eo, vừa đau đớn vừa sung sướng tột cùng.

Nhìn đôi mắt ướt át và bờ môi bị mình hôn đến sưng đỏ của người anh, dục vọng trong hắn bùng nổ. Hắn giật phăng chiếc áo tắm vướng víu, đôi tay hộ pháp bóp chặt lấy eo anh, nghiến răng ma sát hung hiểm qua lớp vải mỏng manh duy nhất còn sót lại.

"Bây giờ," giọng hắn khàn đặc, mồ hôi từ thái dương nhỏ xuống xương quai xanh của anh, "anh còn dám bảo em không làm ăn gì được nữa không?"

Mục Chỉ Thừa bị sự cứng rắn to lớn kia đỉnh đến mức nhũn cả người. Anh run rẩy ôm cổ hắn, vùi mặt vào hõm vai hắn thở dốc: "... Bớt nói nhảm đi... làm đi..."

Lời mời gọi đó như một mồi lửa. Vương Lỗ Kiệt xé toạc cái rào chắn cuối cùng. Da thịt chạm nhau hoàn toàn, nóng bỏng và nhớp nháp. Hắn đè nghiến anh xuống, tay trượt xuống cặp mông tròn trịa, thô lỗ tách rộng lối nhỏ thầm kín.

Thấy nơi đó đã hơi ướt, hắn ngạc nhiên: "Anh tự chuẩn bị rồi?" Mục Chỉ Thừa xấu hổ che mặt: "Thì... anh nghĩ phải làm cho xong chứ..." Tiếng cười của hắn khiến anh phát điên: "Đừng hỏi nữa! Mau lên!"

Vương Lỗ Kiệt không còn giữ kẽ, hắn lấy dầu bôi trơn rồi thô bạo thúc ngón tay vào khai mở. Dù đã chuẩn bị nhưng khi cảm nhận được dị vật, anh vẫn căng cứng. Khi nhìn thấy "thứ đó" đồ sộ của hắn, anh bắt đầu run rẩy vì nó quá khủng khiếp. Vương Lỗ Kiệt tàn nhẫn nới lỏng lối vào, mỗi lần xoay ngón tay đều mang theo ý đồ chiếm hữu. Khi chạm đến điểm G, anh hét lên một tiếng ngọt lịm rồi đạt cao trào ngay lập tức. Hắn liếm đi những giọt tinh dịch trên môi mình, ánh mắt đỏ rực nhìn anh rồi cúi xuống ngấu nghiến bờ môi đó.

"Được rồi... Vương Lỗ Kiệt... em vào đi..." Anh không chịu nổi nữa.

Hắn rút tay ra, gân xanh nổi đầy trên trán. Hắn cầm lấy sự sung mãn của mình, đặt trước lối vào đang mấp máy rồi tàn nhẫn hạ hông xuống. Một cú thúc lút cán. Anh cảm tưởng như mình bị chẻ làm đôi, nước mắt sinh lý trào ra. Sắc mặt anh tái nhợt khiến hắn khựng lại: "Anh ơi, đau lắm sao?"

"Không sao... em tiếp tục đi." Anh nghiến răng.

Thấy anh chủ động ngồi xuống để nhận lấy hết chiều dài của mình, Vương Lỗ Kiệt không còn kiêng dè gì nữa. Hắn bắt đầu những cú thúc mạnh bạo như muốn đóng cọc. Tiếng thịt va chạm vang lên chói tai. Anh bị đỉnh đến mức nảy lên hụp xuống, chiếc sơ mi trắng đẫm mồ hôi dán chặt vào người đầy gợi dục. Hắn khóa chặt hông anh, mỗi lần đâm vào đều lút gốc, nghiền nát điểm nhạy cảm bên trong.

"Chậm... chậm lại... em ơi... á!" Tiếng cầu xin bị đâm cho tan tác.

Hắn chẳng những không chậm mà còn vác chân anh lên vai để đâm sâu hơn. "Anh nhìn xem, em đang ở sâu trong anh này." Hắn ép tay anh xuống vùng bụng dưới đang hằn rõ hình dáng vật cứng của mình bên trong rồi ác ý ấn mạnh.

"Hà... a!" Anh lại cao trào lần nữa.

"Em... sao em vẫn chưa ra... anh chết mất..." Anh nức nở.

"Chẳng phải anh bảo em không làm ăn gì được sao? Phải chứng minh cho anh thấy chứ." Hắn thúc mạnh liên tục, nước dịch văng tung tóe. Quy đầu thô bạo nghiền ép vách thịt nóng hổi.

Anh ngửa cổ thở dốc, rên rỉ trong đê mê: "Vương Lỗ Kiệt... đồ chó... nhẹ... nhẹ một chút... hự hự..."

Lối nhỏ co thắt điên cuồng kẹp chặt lấy hắn. Hắn gầm lên một tiếng đầy sướng khoái khi cảm nhận được sự rung động từ tận sâu bên trong anh. Hắn dừng lại ngay lúc anh sắp lên đỉnh: "Em làm ăn được không anh?"

Anh bị hành hạ đến phát điên: "Lỗ Lỗ... bé cưng... ông xã... em giỏi nhất, cầu xin em... cho anh ra..."

Hắn sướng đến tê dại cả sống lưng, gân xanh nổi cuồn cuộn trên cánh tay, bắt đầu đợt nước rút cuối cùng. Hắn dập liên hồi, nhanh và mạnh đến mức anh chỉ còn biết rên rỉ không thành tiếng. Cuối cùng, hắn thúc một cú cực mạnh vào tận tử cung, bắn luồng tinh dịch nóng hổi vào sâu bên trong.

Gần như cùng lúc đó, cơ thể Mục Chỉ Thừa cũng căng cứng dữ dội, bên dưới phun ra dịch loãng làm bẩn cả bụng dưới của cả hai và chiếc sơ mi trắng thảm hại.

Trong dư vị cao trào, hắn không rút ra mà cứ thế ôm lấy người anh đang nhũn như chi bún vào lòng. Hai lồng ngực dán sát, cảm nhận tiếng tim đập dồn dập của nhau. Sau khi rút ra, hắn bế anh lên giường, đắp chăn lại.

Mục Chỉ Thừa mệt đến mức không nhấc nổi tay, gương mặt vẫn còn vương sắc hồng của dục vọng. Vương Lỗ Kiệt hôn nhẹ lên mí mắt anh, lòng đầy mãn nguyện.

"Sinh nhật vui vẻ, Tiểu Kiệt." Anh thầm thì bằng giọng mũi.

"Vâng, đây là sinh nhật tuyệt vời nhất." Hắn siết chặt vòng tay, đê mê trong hương vị của người mình yêu.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co