Truyen3h.Co

追随太阳

1. chasing the sun

pdoday_

Tình yêu lớn nhất trong đời Ahn Keonho là chiếc motor của anh.
Tình yêu lớn nhất trong đời Eom Seonghyeon là bộ trống của cậu.
Đương nhiên đó là khi hai người chưa xuất hiện trước mắt nhau.

Khủng hoảng lớn nhất trong tuổi mười tám của Eom Seonghyeon là có một tên điên nào đó vừa đâm sầm vào bộ trống cậu để bên vệ đường. Bình thường Seonghyeon sẽ không đối xử tệ với mấy đứa con của mình như thế, nhưng hôm nay vừa lúc cậu đang đứng chờ xe của ban nhạc tới đón thì nổi hứng muốn chơi một bài ngay bên con đường mùa thu với ruộng hoa cúc cánh bướm hồng rực dập dờn phía dưới. Seonghyeon chơi say mê, tưởng tượng trước mình đang có vài ngàn khán giả, thì một chiếc motor nhìn như con trâu điên đã lao vào chỗ mấy bố con đang ngồi cùng nhau. Chỉ kịp vớ lấy đứa con mập nhất – Bass drum rồi vọt qua một góc, dàn trống của Seonghyeon bay tung tóe, phát ra mấy âm thanh chói tai góp vào với tiếng động cơ xe rầm rầm chưa tắt. Cho tới khi cảnh gà bay chó chạy đã không còn âm thanh gì quá đáng nữa mà chỉ còn tiếng lăn véo véo trên đường, Seonghyeon mới đủ bình tĩnh quay lại nhìn cho rõ cái khối đen đen đang nằm sõng soài trên cỏ.

Nỗi sợ hãi lớn nhất tuổi hai mươi của Ahn Keonho, không gì khác, mà là... chó.

Nỗi sợ hãi lớn hơn cả lớn nhất của anh chính là, đang lái motor thì bị chó đuổi theo. Đường từ nhà ra hẻm không rộng, chỉ đủ để mấy chiếc xe đạp dàn hàng ngang mới không bị kẹt, Keonho vừa đi được vài trăm mét đã bị một cô chó cao to lực lưỡng lấy hết tốc lực đuổi sát bên chân.Vì sao anh lại biết đó là một "cô gái"? Vì đằng sau "cô", còn có thêm năm đứa con cùng nhau sủa váng. Được tiếng sủa của mấy đứa con tiếp sức, cô chó càng chạy càng hăng, Keonho đành trổ tài đua xe khi đang còn trong hẻm.

Rồi chuyện gì đến cũng đến, ngay khi vừa lao ra khỏi hẻm, Keonho liền anh dũng phóng tới chỗ một người đang hăng say chơi trống ở bên kia đường. Trong một ngày mùa thu xinh đẹp như thế này, khi chàng trai kia đang thả hồn theo nhịp điệu, gió thổi tóc bay nhè nhẹ và sau lưng cậu là cả một ruộng hoa cúc cánh bướm hồng rực trải dài, Keonho tự thấy mình không nên làm phiền đến tâm hồn yếu mềm của một người nghệ sĩ.
Nhưng không phải cứ nói là làm được, quay đầu nhìn thấy chó ngước đầu nhìn thấy trai, Keonho nhắm mắt chọn trai mà lao tới. Lồm cồm bò dậy từ đám hoa đã bẹp dí, Keonho tháo mũ bảo hiểm rồi ngơ ngẩn nhìn chàng trai đang đứng ở bên vệ đường, tay còn ôm một chiếc trống to bự. Suy nghĩ đầu tiên của anh là – chiếc trống này rất giống trống lúc nhỏ anh bị buộc phải đánh trong đội nghi thức. Suy nghĩ thứ hai của anh, dù trong hoàn cảnh bé cưng của mình vẫn đang nằm ngay đơ trên ruộng hoa hồng – dù đang há hốc miệng ngạc nhiên, người này vẫn đẹp trai ghê. Seonghyeon không có thời giờ ngắm nhìn trai đẹp dưới ruộng hoa. Cậu chẳng thấy được gì ngoài chiếc side drum của mình đang nằm ở trước mũi xe của người kia. Thật ra, nếu định thần lại, Seonghyeon cũng không thể đánh giá một tên đầu tóc xù xì tay cầm chiếc mũ bảo hiểm khủng bố có hình dạng đầu của người ngoài hành tinh là đẹp trai được. Tay vẫn cầm dùi trống, Seonghyeon chỉ về phía Keonho, mãi mà chỉ thốt được một câu:
"Anh anh anh anh anh anh anh ..." Keonho bị Seonghyeon nhìn lâu thì ngại, liền quay về nhìn bé cưng của mình. Bé cưng có vẻ không bị thương nặng, chỉ là... "Cậu cậu cậu cậu..." Chiếc gương xe từ lúc nào đó đã rơi ra nằm cạnh trống của người kia. Keonho rưng rưng nhặt lên, dù đang xúc động vô vàn vì bé cưng đã bị tổn hại, anh vẫn không nhịn được mà liếc mình ở trong gương một chút. Bị hành động vô tình đó làm cho tức nước vỡ bờ, Seonghyeon xách cả bass drum lẫn dùi xuống tận ruộng hoa gào lớn:

"Anh! Anh còn có thời gian mà soi gương? Anh đi đứng kiểu gì vậy? Tôi ngồi sừng sững như núi bên đường, có phải một con kiến đang ngồi chơi que tính đâu mà anh lại đâm vào được? Mà ở đường phố như thế này, mắc gì lại đi một con xe to như con trâu như thế kia? Bố con tôi có tội tình gì, chúng tôi còn sắp phải đi diễn, bây giờ con tôi bị thương rồi, anh bảo tôi phải làm sao?"

Nghe nói người trước mặt có con, Keonho vừa tiếc rẻ vừa hoảng hốt:

"Chết, cậu có con rồi? Con cậu đâu? Bé có bị làm sao không? Còn trẻ vậy mà đã... Xin lỗi, ý tôi là con cậu đâu rồi"

Seonghyeon đưa chiếc bass drum ra dí ngay trước mặt Keonho, tay còn lại chỉ vào đống tàn tích của bộ drum mà mỗi phần đã lăn một góc:

"Con tôi đây chứ đâu? Bộ trống này theo tôi từ khi cha sinh mẹ đẻ, tôi gọi là con có gì không đúng?"
Keonho thở phào, đưa tay lên vuốt ngực lại đưa nhầm bàn tay đang cầm chiếc gương. Nhớ đến bé cưng của mình còn nằm dưới đất chưa đem lên được mà người này đã vội la lối, tinh thần chiến đấu của Keonho tăng lên vùn vụt:

"Bây giờ tôi hỏi cậu, cậu hết chỗ chơi trống hay sao mà lại ngồi ngay bên đường chơi trống? Cậu có biết chút luật giao thông nào không vậy?"

Vanh vách kể ra một loạt quy định an toàn giao thông, kể cả quy định không liên quan gì đến vụ tai nạn ngàn năm có một, đến khi xác định người trước mặt chuẩn bị ngất xỉu vì bị đầu độc luật pháp, Keonho mới tạm dừng rồi hỏi một câu không liên quan chút nào:

"Tôi là Ahn Keonho. Cậu tên gì?"

Vẫn còn bị choáng váng bởi tiết học luật giao thông bất đắc dĩ, Seonghyeon mở miệng ra như một cái máy:

"Eom Seonghyeon!"

Keonho nhoẻn cười, suýt nữa thôi đã định đưa tay vò đầu người đối diện. Nắng mùa thu vừa chui ra khỏi mấy đám mây mờ mờ, quãng đường dài không người phía sau lưng Seonghyeon rực sáng. Cảnh đẹp như thế Keonho còn chưa kịp ngắm, ở trên đường đã có một chiếc xe bán tải chầm chậm dừng lại bên mấy chân trống còn đứng trên đường. Từ trên thùng xe, Yul hét vang:

"Seonghyeon hyung, muộn rồi, đi thôi!"

Seonghyeon giật mình tỉnh lại. Biết rằng mình sẽ không bao giờ đủ sức nói lại với kẻ lôi cả luật giao thông ra mà đọc như đọc kinh vậy, cậu lầm lũi chạy về cuối ruộng hoa nhặt một chiếc cymbal rơi xuống, khi quay lại thì Keonho cũng đã cầm chiếc drum rơi trước đầu xe lên. Seonghyeon lội từ ruộng hoa lên trước, Keonho cứ thế bước theo sau, bé cưng của anh nằm yên dưới ruộng đau đớn khóc thương, lần sau chắc chắn không bao giờ chọn một anh chủ vì trai bỏ xe như vậy... Hai người đi quanh xe lượm lặt mấy thành phần còn sót lại của bộ trống, Yul trên thùng xe được dịp ca thán hết lời. Vừa chuyển mấy lời ca thán của mình sang bài diễn văn mang tên âm nhạc là điều kì diệu của nhân loại, bỗng dưng cậu trai lạ hoắc ở dưới thùng xe nhảy vọt lên rầm lên một tiếng. Vứt cả chiếc cymbal đang xách trong tay rồi nắm lấy tay Eom Seonghyeon lôi tuột cậu lên thùng xe với mình, Keonho đập đập tay vào đầu xe hét váng:

"Lái xe đi, lái xe, nhanh!" Woojin ở trước ghế lái vừa cầm điện thoại vừa định chụp hình mấy dãy núi vàng rực lên trong nắng chiều, nghe phía sau kêu gọi như thể ở sau đó có vòi rồng hay lũ quét hay kinh dị hơn là cảnh sát giao thông đang chạy tới, hốt hoảng buông rơi điện thoại rồi nhấn ga vọt thẳng. Ba người trên thùng xe tròn mắt nhìn nhau. Yul nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Keonho, nhìn đến bàn tay của anh còn nắm chặt tay Seonghyeon vẫn còn đang ngơ ngác, rời rạc hỏi mấy tiếng:

"Anh... bị ai đuổi vậy?"

Keonho vuốt ngực thở gấp, nhìn lén sang Seonghyeon một chút rồi mới trả lời:

"Chó..."

Ô tô quay lại chỗ hiện trường vụ tai nạn lúc chiều, ngoài mấy người nông dân đang đứng dưới ruộng hoa chờ chủ xe quay lại, còn có sáu mẹ con nhà chó đứng chờ Keonho. Woojin và Yul lúi húi giúp Seonghyeon nhặt lại mấy thứ đồ còn rơi trên đất, cậu lại cứ liếc nhìn về chỗ Ahn Keonho ở dưới ruộng hoa cúc gãi đầu gãi tai nói chuyện với chủ ruộng hoa. Cuộc giao dịch nhanh chóng kết thúc, mấy người nông dân hò nhau đẩy xe lên đường cho Keonho, còn anh thì ôm một bó hoa vĩ đại cao vượt đầu lên loay hoay buộc vào xe bằng một sợi mây được chủ ruộng hoa khuyến mãi. Giải quyết xong với người bị hại thứ nhất, bây giờ sẽ đến với người bị hại thứ hai. Keonho tiếp tục sử dụng tuyệt chiêu gãi đầu gãi tai trước Seonghyeon, thành khẩn nói:

"Cậu cần đi đâu, tôi chở cậu đi?"

Seonghyeon chỉ vào bó hoa chiếm hết hai phần yên xe của anh, rồi lại hất đầu vào chiếc xe bán tải của mình. Keonho bị từ chối, tiếp tục nở nụ cười mà anh cho là thân thiện nhất:

"Hay để tôi chở con của cậu đi?"

Seonghyeon hốt hoảng xua tay, cậu chưa đủ ngây thơ để đem giao trứng cho ác:

"Thật ra, tôi không muốn anh bồi thường gì cả."

Woojin từ nãy đến giờ lúi húi chụp ảnh chiếc motor đen thùi lùi được trang trí bằng một bó hoa màu hồng vĩ đại lại còn buộc dây mây, vừa trầm ngâm nghĩ không biết nên đăng ảnh lên với lời bình "người đẹp và quái vật" hay "girl meets evil", bỗng nhiên buột miệng:

"Hôm nay cậu đi diễn với chúng tôi đi."

"Diễn gì cơ?"

"Hôm nay band chúng tôi diễn từ thiện ở bệnh viện. Dàn trống thực ra không cần thiết lắm lại bị hỏng rồi thì cần thêm người cầm lục lạc vỗ tay. Hơn nữa..." – Woojin chỉ bó hoa cúc cánh bướm ở sau xe Keonho rồi nói tiếp – "... chỗ hoa đó cậu cũng đã mua rồi, đem với bệnh viện tặng cho bọn trẻ con cũng được."

Yul suýt nữa lao tới ôm chầm lấy Woojin. Keonho gật đầu liên tục, tới lúc Seonghyeon chuẩn bị nhảy phốc lên thùng xe để đi tới bệnh viện thì anh gọi giật cậu lại:

"Eom Seonghyeon, tôi chở cậu."

Keonho chỉ vào chỗ ngồi nhỏ xíu giữa mình và bó hoa vĩ đại. Seonghyeon chưa kịp lên tiếng từ chối, Keonho đã bắt đầu tuôn ra một đoạn diễn văn trên tinh thần thượng tôn luật pháp:

"Cậu có biết luật an toàn giao thông đường bộ quy định, nếu có ngồi ở phía sau xe bán tải không dành cho mục đích chở người sẽ bị phạt..."

"Được rồi được rồi."

Seonghyeon đau đầu chạy về phía Keonho. Yul và Woojin ở đầu xe đang bận rộn tập hát, rõ ràng không để ý đến Seonghyeon nữa. Chờ cho Seonghyeon yên vị sau xe, Keonho mới cười nói:

"Thật ra là vì tôi không biết bệnh viện ở đâu."

Câu đó được dịch ra thành "Tôi đang giả vờ đấy, tôi muốn chở cậu đi nên lấy đại một lý do vớ vẩn."

"Anh có thể đi theo xe Woojin mà. Mũ bảo hiểm đâu?"

"Lúc nào cũng đi một mình, chưa kịp chuẩn bị mũ."

Ý của câu này rõ ràng là "tôi vẫn còn độc thân, lâu nay chỉ một mình một bóng." Để chứng tỏ mình cũng là công dân nghiêm túc và mình không hề hiểu ý mà Ahn Keonho mất công bóng gió, Eom Seonghyeon mới nghe rằng mình không có mũ đội liền dợm đi xuống khỏi xe:
"Anh có biết người điều khiển xe máy tham gia giao thông cần phải..."

Keonho vừa định đội mũ bảo hiểm của mình lên, nghe người sau lưng đang chuẩn bị dùng gậy ông đập lưng ông thì quờ tay ra sau bắt cả hai tay cậu vòng lên trước bụng mình:

"Biết, cái gì cũng biết. Tôi thích cậu đi cùng nên không có mũ bảo hiểm vẫn bất chấp chở cậu đi, đã được chưa?"

Không để cho Seonghyeon có cơ hội trèo xuống nữa, Keonho thoắt một cái đã cài quai mũ bảo hiểm rồi nổ máy phóng vút đi. Những ngày còn bé, bố mẹ của Seonghyeon luôn miệng nhắc bên tai cậu những bài học không thể thiếu cho cuộc sống sau này. Ví dụ như là, không bao giờ được ngồi lên xe của người lạ lần đầu tiên gặp mặt. Cũng giống như là, đừng bao giờ bán thứ gì khi chưa được giá. Eom Seonghyeon  trong một buổi chiều đã ngồi lên xe của người lạ, không tuân theo luật pháp quốc gia, lại còn tự nhiên ôm eo người lạ kia phóng đi trên đường. Đã thế, món nợ cho bộ drum bay tan tành tứ phía lại được trả chỉ bằng một bó hoa cúc cánh bướm hồng hồng đang đung đưa ngay phía sau lưng bọn họ. Vậy mà trên con đường từ ngoại ô vào thành phố, cảm giác quên hết tất cả mọi thứ khi gió thu thổi bên tai cùng mấy ánh đèn nhòe nhoẹt của xe cộ bên đường cứ liên tục lùi xa bọn họ làm cho cậu vẫn thấy mình đang thực hiện một thương vụ có lời nhất mười tám năm cuộc đời. Keonho dừng xe lại trước cửa bệnh viện, tháo ôm hoa ra nhét vào tay Seonghyeon rồi mới đi về phía bãi giữ xe. Seonghyeon ngơ ngẩn cầm lấy ôm hoa, tóc dựng ngược hết lên vì gió. Keonho vươn tay vuốt hết tóc mái của cậu về vị trí cũ mà Seonghyeon vẫn không buồn phản ứng, anh liền vỗ vỗ bên má cậu rồi hỏi một câu:

"Này, cậu bị làm sao vậy?"

Tới khi Keonho cười lớn lao xe về phía bãi giữ xe rồi suýt nữa đâm trúng gác chắn ở cửa, Seonghyeon mới ý thức được phát ngôn của mình. Hình như Seonghyeon vừa trả lời người mới gặp mấy tiếng buổi chiều bằng một câu hoang mang tột độ:

"Tôi bị mất giá rồi..."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co