2. chasing the sun
Nhóm nhạc của Seonghyeon cứ hai tuần một lần sẽ vào bệnh viện tìm đến bệnh nhi ung thư tổ chức hát hò. Hoạt động này đã diễn ra được hơn hai năm, kể từ khi Seonghyeon còn là học sinh. Người lớn lúc đầu còn nhăn mặt khó chịu, nhưng dần dần lại mong chờ mấy cậu trai trẻ ngông cuồng đến với bệnh viện để xua bớt không khí ảm đạm và căng thẳng vẫn luôn thường trực tại khu vực điều trị ung thư.
Ahn Keonho rõ ràng không quen với điều đó. Lần đầu tiên được ném cho một chiếc mũ len đỏ rực khi trời mới vừa vào thu, Keonho tròn mắt huých nhẹ vào vai của Seonghyeon đang chỉnh lại mũ của mình. Cây guitar bass vẽ hình hoa hướng dương đung đưa theo cánh tay cậu:
"Đồng phục của các cậu đây sao?"
"Cũng gần như thế. Cái cậu đang đội là của James, cẩn thận một chút. Tôi nghe đồn James hai tháng mới gội đầu một lần."
Keonho không buồn nhấc mũ ra, hai tháng thì vẫn còn sạch sẽ chán. Vuốt lại mớ tóc bẹp xuống trán, anh liếc nhìn sang phía mấy người đang chuẩn bị máy móc trên sân khấu nhỏ chính là phòng chơi của bệnh nhi. Eom Seonghyeon cũng đang đội một chiếc mũ len màu xanh lá cây, dù không có dàn trống để cài đặt nhưng cậu vẫn chăm chú đứng bên loa chỉnh lại dàn âm thanh cỡ nhỏ. Ôm hoa của cậu được đặt ở bên dưới sân khấu, mấy bông hoa có hơi héo nhưng vẫn rực rỡ đối nghịch với không gian màu trắng lạnh lùng. Bước tới bên Seonghyeon rồi thuận chân đá đá chiếc loa nhỏ, Keonho buột miệng:
"Này, Eom Seonghyeon."
"Sao?"
Seonghyeon cùng lúc cắm sợi dây micro vào cổng kết nối, tiếng nói của cậu phát trên loa nghe ấm áp hơn khi ở ngoài:
"Cậu có thấy chúng ta rất giống cây thông Noel không?"
Keonho chỉ vào mũ của mình rồi mũ của Seonghyeon, đưa tay ra làm hình dáng của cây thông Noel cơ bản. Seonghyeon cẩn thận tắt loa, ném cho Keonho một cái nhìn kì thị:
"Bảo sao đến bây giờ vẫn chưa có bạn gái."
Nhịn xuống câu nói tôi đã có bạn gái rồi, bạn gái của tôi bây giờ còn nằm ở bãi giữ xe, Keonho nhìn mấy đứa nhỏ kéo đến quanh sân khấu rồi mới nhận ra lí do vì sao cả nhóm đều phải đội mũ. Chừng hai mươi đứa nhỏ tự dắt nhau đi đến, trên tay đều cắm kim truyền dịch, chỉ có vài đứa nhỏ không đội mũ trên đầu. Hóa chất trị liệu làm cho tóc rụng hết, Keonho hơi cay mắt rồi quyết vén hết tất cả tóc đã cẩn thận vuốt cho ra dáng vào hẳn trong mũ của mình.
Ahn Keonho trước đây luôn luôn tự hào rằng mình là cây văn nghệ số một ở khu nhà anh ở. Dù không hiểu lí do vì sao khi lớn lên một chút, mấy cuộc ca hát dù là chuyên nghiệp hay nghiệp dư có thiếu chỗ cũng nhất định không tìm đến Keonho, nhưng mỗi khi có dịp anh đều quyết tâm thể hiện tình yêu vô bờ vô điều kiện với các thể loại nhảy nhót đàn ca. Sejin rõ ràng không lường trước được điều đó, bởi vì ở giữa chương trình, khi Ahn Keonho đứng dậy vung vẩy mấy cánh tay theo điệu nhạc thiếu nhi lần thứ sáu hay thứ bảy, band đã chơi lộn xộn hết lên.
Chỉ một mình tay bass Eom Seonghyeon là còn bình thản chơi theo đúng nhịp, còn lại cả vocal Yul, tay trống mà bây giờ chỉ còn là tay lục lạc Eom Seonghyeon, hoàng tử ôm đàn guitar Woojin và Sejin đang ngồi bên cây piano điện đều há hốc mồm theo dõi mấy bước nhảy trộn lẫn giữa hiphop và dưỡng sinh của người mới đến. Mấy đứa trẻ lại rất hào hứng với thể loại đó, cứ thế trong tiếng bass réo rắt cùng với tiếng nhạc cụ khác rời rạc vang lên, cả một nhà chơi đầy ắp bệnh nhi đã trở thành một ổ bọ gậy tung tăng ngọ nguậy chẳng cần biết đúng sai.
Cho đến khi bác sĩ cùng y tá ra cảnh cáo mấy đứa nhỏ rằng nếu vẫn còn nhảy nhót thì ngày mai sẽ không còn sức chữa bệnh, buổi ca nhạc mới trở về đúng như nó vẫn thường xảy ra. Đám trẻ tập trung xung quanh một mình Woojin, cậu vừa đàn vừa hát mấy bài tình ca êm dịu. Cả nhóm ngồi hẳn ra phía sau sân khấu, Keonho thậm chí không đung đưa theo nhạc nữa mà chỉ im lặng nghe tiếng hát ngọt như đang cọ mình vào một tấm vải nhung mềm mượt. Hình như tiết mục này cũng đã quá quen thuộc với mấy cô cậu bé đã xem bệnh viện như là nhà, chỉ sang đến bài thứ ba là yêu cầu hát bài này bài khác ùn ùn kéo tới. Yul mỉm cười gật đầu với tất cả, chậm rãi hát từng bài. Keonho nhìn mấy khuôn mặt gầy guộc cùng với cổ tay nhỏ xíu nhưng ánh mắt lại trong veo, phía sau là người nhà nhìn con cháu mình mà vừa cười vừa khóc, trong lòng thấy đau vô cùng. Nhìn sang bên cạnh, cả nhóm nhạc vẫn đang cười. Sejin cùng với James đưa ánh mắt ngưỡng mộ y như mấy đứa nhỏ ngước lên nhìn Yul, Woojin thì lơ đãng vỗ tay theo nhạc, Seonghyeon nhẹ lắc chiếc lục lạc bên mình. Cho đến khi Yul vừa cất giọng hát đến bài hát cũ mèm "you are my sunshine", nước mắt cũng đã tự nhiên rơi xuống gò má Keonho.
Anh chạy ào ra ngoài trong ánh mắt ngạc nhiên của tất cả những người còn lại. Chuyện người lần đầu tiên vào trung tâm trị liệu ung thư rồi rơi nước mắt là quá sức bình thường, nhưng bất thường chính là người rơi nước mắt lần này vai năm thước rộng thân mười thước cao, mặc áo khoác da cùng quần tụt nửa hông lại còn rách vài chỗ, trên tai đeo vài chiếc khuyên lấp lánh, chưa kể chiếc xe để ở bãi đỗ choán đến hai chỗ so với xe bình thường. Seonghyeon đứng dậy đi theo, vừa đi bên môi vẫn vừa cười tủm tỉm. Không cần tìm kiếm gì xa xôi, thân hình to lớn đang ngồi ngay dưới một hàng cây tùng ít người qua lại. Một tay Keonho đặt lên miệng, đầu anh lại cúi gằm:
"Này."
Keonho hít một hơi thay cho câu trả lời:
"Khóc đấy à."
Đôi vai rộng run thêm một lần nữa. Seonghyeon ngồi xuống bên cạnh Keonho, rõ ràng muốn an ủi anh nhưng cũng chỉ có thể im lặng. Rồi bên cạnh bờ vai của Keonho run run thổn thức, vai ai đó cũng run run, vì cười. Keonho ngẩng đầu, đôi mắt vẫn còn ngập đầy nước của anh nhìn sang người bên cạnh mình. Dưới ánh đèn vàng, người kia đang cố sức nín cười, mắt long lanh vì một tầng nước mỏng. Keonho bực mình đứng dậy, rõ ràng bản thân muốn tạo mấy ấn tượng mạnh mẽ nam tính, nhưng đầu tiên đâm vào người ta là vì chó đuổi, sau đó lại khóc ngay giữa nơi công cộng không có dấu hiệu ngừng.
Hình như Seonghyeon cũng đang nghĩ đến cùng một điều, tiếng cười từ nãy đến giờ vẫn nhịn để không bật ra khỏi môi cậu có vẻ không còn duy trì được bao lâu. Keonho quyết định mình phải làm điều gì đó để chấm dứt tình trạng này.
Ngay lập tức, khủng hoảng tuổi mười tám của Eom Seonghyeon đã thay đổi từ việc tên – điên – nào – đó – đâm – sầm – vào – bộ – trống – cậu – để – bên – vệ – đường thành tên – điên – nào – đó – đã – đâm – sầm – môi – mình – vào – môi – cậu. Ahn Keonho hùng hổ ép môi mình vào đôi môi đang cố nín cười của người đối diện, sau đó nói to:
"Cười cái gì mà cười?"
Bị hôn bất ngờ, Seonghyeon chưa kịp phản ứng, chỉ có thể mở to mắt ra nhìn Keonho như cách cậu nhìn bộ trống bay tứ tung dưới đất. Thủ phạm của mấy vụ va chạm nổ đom đóm mắt rõ ràng vẫn còn bừng bừng tức giận, bởi ngay sau tiếng quát đó, Ahn Keonho lại tiếp tục ôm lấy má Eom Seonghyeon rồi đặt môi mình xuống. Nụ hôn thứ hai lại được kết thúc bằng một tiếng quát giật mình:
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
Eom Seonghyeon cố gắng dẹp bỏ mớ pháo hoa đang nở hỗn độn trong đầu xuống, căng não nghĩ xem trong vài trăm bộ phim tình cảm mình từng xem qua trong đời, mỗi khi nam chính hay nữ chính bị cưỡng hôn thì cô ta/anh ta sẽ làm gì.
Kết luận của Eom Seonghyeon: Nên tát anh ta một cái. Giây phút Eom Seonghyeon nhận ra mình hoàn toàn mất giá. Đầu óc đã nghĩ ra kết luận đó rồi, mà một ngón tay thôi cậu cũng không thể nhấc lên. Eom Seonghyeon bắt đầu màn nói lắp quen thuộc:
"Anh anh anh anh anh..." Vừa nói, cậu vừa đưa tay ra chắn lấy môi, bởi lẽ không có gì có thể đảm bảo được rằng Ahn Keonho lại không một lần nữa điên lên mà hôn xong lại gào với cậu rằng "anh cái gì mà anh". Keonho không hôn nữa. Anh sờ lên môi mình, quay đi, lại quay về, lại quay đi, đến nửa ngày sau mới bật ra một tiếng:
"Eom Seonghyeon, hẹn hò với anh đi."
Âm thanh Eom Seonghyeon phát ra bị một bàn tay chặn lại trở nên hơi nghẹn:
"Vì sao?"
Nếu nói là "vì anh thích em ngay từ cái nhìn đầu tiên" thì kinh dị quá; nếu nói "vì anh thích em ngay từ cú tông xe đầu tiên" thì bạo lực quá, Ahn Keonho lại suy nghĩ rất lâu rồi mới trịnh trọng trả lời:
"Anh thích nhóm nhạc của em quá."
Eom Seonghyeon sững người. Là cũng có thể thích Jung Woojin hoàng tử của toàn thể bệnh nhi nữ qua nhiều thế hệ? Cũng có thể thích Kim Yul cười có hơi ghê nhưng hát không thể chê một chút nào? Cũng có thể thích luôn James ăn nhiều một chút nhưng đàn piano rất hay, thích cả Lee Sejin người đã cặm cụi vẽ lại cây bass của mình thành hình hoa hướng dương cho vừa lòng bọn trẻ?
Một nhóm nhạc có tận năm lựa chọn, Ahn Keonho lại đùng đùng nói thích, đương nhiên Eom Seonghyeon không thể hạ giá bản thân tới mức kịch trần. Vậy nên trên con đường quay lại nhà chơi của bệnh nhi để thu dọn đồ quay về, khi lại leo lên chiếc motor lúc này đã không còn bó hoa hồng rực ở phía sau nhưng Seonghyeon vẫn phải ôm chặt Keonho vì gió, khi xe dừng ở trước cửa nhà cậu rồi Seonghyeon bước xuống, khi Ahn Keonho nói câu "hẹn hò với anh đi" lần thứ bốn mươi tám trong ngày, Seonghyeon mới mỉm cười hiền hòa nói với Keonho:
"Hẹn hò cái gì mà hẹn hò?"
Nói mấy lời vàng ngọc xong, Seonghyeon thong thả đi vào nhà khép cổng. Cổng khép lại trước ánh mắt ngỡ ngàng của Keonho, đến lúc đó Seonghyeon mới giật mình nhận ra một chuyện: trước đó thì để người ta hôn, sau đó lại nói không thể hẹn hò, mình thật sự đã quá dễ dãi rồi. Hay là quay ra dồn sức tát một cái rồi mới đi vào cho đáng mặt anh hùng? Nghĩ sao làm vậy, Seonghyeon roạt một cái kéo cánh cửa sắt ra.
Keonho dường như biết chắc chắn rằng Seonghyeon sẽ quay lại, bốn mắt vừa chạm nhau anh đã nghiêm túc nói lần thứ bốn mươi chín một câu:
"Eom Seonghyeon, hẹn hò với anh đi."
Seonghyeon chớp mắt vài cái, kéo cửa lại, một mạch đi thẳng vào nhà. Núp trên cửa sổ nhìn xuống mãi vẫn chỉ thấy Ahn Keonho dựa vào con trâu đen của mình mà cười ngu ngốc, Seonghyeon bất ngờ đưa tay sờ vào ngực đếm thử. Tim cậu không rơi nhịp nào hết, nó đập nhanh như cách cậu đang nhảy một điệu Valse thật chậm vào mùa xuân rồi bỗng dưng chuyển sang điệu Jive ào ào như thác.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co