Truyen3h.Co

追随太阳

9. chasing the sun

pdoday_

Bằng một cách kì diệu nào đó, Seonghyeon có đủ hứng thú để ngồi ở gara cùng với hội đua xe khi đồng hồ đã điểm nửa đêm. Dàn xe dựng ngay trước cánh cửa trống hoác che đi không ít gió, đến khi chàng trai mặc áo lao động lần trước lại bật lửa rồi ném cả một cây đuốc vào đống củi khô đặt giữa, Seonghyeon vừa xoa mắt vì gió vừa hỏi bằng giọng ngạc nhiên:

"Tôn chỉ của câu lạc bộ này là quay về thời đồ đá đúng không?"

Lần đầu tiên gặp khi tất cả đang ngồi bên đống lửa, lên núi cũng đốt lửa, quay về gara với một đám người dư sức sưởi ấm cho nhau cũng đốt lửa lên. Mọi người nghe Seonghyeon nói đến điều đó đều cười nghiêng ngả, chỉ riêng một người ở trong bộ dạng vừa chộn rộn vừa bực bội ngồi yên trong một góc không thể cử động dù chỉ là một cái nhếch môi.

Seonghyeon thật sự đã chơi cho Keonho một cú ngoạn mục không nói nên lời. Nhắn tin hẹn hò thì Seonghyeon bảo là đi với công ty gia đình, tìm đến hội đua xe thì đột nhiên lại gặp Eunjoo vẫn mặc nguyên trang phục diễn tới hồn nhiên như những ngày rất xa xôi mà Keonho cũng đã dần dần quên mất. Cô không mất nhiều thời gian đã tìm thấy mũ bảo hiểm của mình còn được cất kĩ trong chiếc thùng gỗ nằm ở góc gara, rồi bảo với Keonho rằng muốn đi cùng anh. Đi thì đi, dù sao cũng chỉ là một cuộc đổ đèo, không còn là người yêu thì vẫn còn là bạn. Chỉ là Keonho không ngờ được ở giữa chặng, Seonghyeon lại xuất hiện đột ngột trên xe người khác, chìa một tay ra với cái nhìn trêu ngươi làm như không quen biết mình. Chuyện giữa Keonho và Eunjoo là một câu chuyện rất dài. Keonho từng có một thời say mê cô, hoặc say mê cảm giác được bảo bọc cho cô đến nỗi cậu tưởng như không có cô thì mọi điều rồi sẽ kết thúc. Keonho thể hiện điều đó quá rõ ràng, dường như cả thế giới đều biết. Hai người xa nhau không phải vì khoảng cách địa lí, không phải vì bận rộn của người này người kia mà vì một lần Keonho tới tìm cô ở hậu trường một buổi hòa nhạc lớn, anh nghe được Eunjoo thản nhiên nói với đại diện tổ chức rằng cô không muốn đứng chung sân khấu với một cô gái có tiết mục độc tấu ngay sau mình. Eunjoo từ nhỏ đã là trung tâm của cả thế giới, người đại diện tranh cãi một hồi rồi cũng nghe theo yêu cầu của cô, trực tiếp hủy tiết mục của cô gái kia. Keonho hôm đó thẫn thờ nhìn Eunjoo qua ô cửa nhỏ ở phòng hóa trang. Lucy của cậu chăm chú dặm lại lớp phấn trên khuôn mặt như thiên thần, mặc kệ ngoài kia có một cô gái đang ôm lấy cây violon của mình mà khóc. Ảo vọng về một cô gái hiền ngoan mỏng manh cứ thế kết thúc, Lucy không còn là Lucy nữa mà chỉ là thiên tài trẻ tuổi Lee Eunjoo. Keonho buồn suốt nhiều tháng trời vì cái "chết" của Lucy, dù rằng Eunjoo vẫn còn đó, vẫn là thiên thần của giới âm nhạc cổ điển. Chẳng thể phân tích được cho Eunjoo rằng cô làm như vậy là sai vì tư duy của Eunjoo khó mà thay đổi, Keonho cuối cùng chỉ có thể chọn cách im lặng nói chia tay. Eunjoo chỉ đơn giản nghĩ vì cô đi quá xa nên mới có câu chia tay đó, rốt cuộc cô vẫn cứ đinh ninh rằng bọn họ chưa từng chia tay bao giờ.

Đã thành thông lệ rồi, đống củi vừa cháy lên thì mấy thùng bia lại được mang ra. Jun cầm một chai bia cọ nhẹ lên má Seonghyeon, vỏ chai còn lạnh ngắt.

"Có uống được không?"

"Sợ anh gục trước thôi."

Seonghyeon cầm lấy chai bia rồi loay hoay tìm đồ mở nắp, Jun nhặt lên một chai khác rồi đưa tay ra phía trụ nhà bằng sắt vuông giật nhẹ nắp đưa tới cho Seonghyeon. Seonghyeon thản nhiên uống, không buồn nhìn đến ánh mắt nóng rực nhìn về phía mình từ phía đối diện. Keonho nhìn Seonghyeon chậm rãi uống từng ngụm bia, chỉ muốn chạy qua giật lấy chai bia trong tay rồi xách cậu ra khỏi đó.

Eom Seonghyeon bình thường nhìn hơi ngơ ngác nhưng mỗi lần có men trong người lại hiện nguyên hình là một con cáo cứ thích giả vờ vô tình quyến rũ người ta. Không cần Keonho mất nhiều thời gian lo lắng, chai bia thứ hai vừa lăn xuống bên chân, Seonghyeon đã bắt đầu liếm môi rồi nhìn đống lửa bằng vẻ lười biếng vô cùng. Mọi người trong hội nói mấy câu chuyện quen thuộc, Seonghyeon cũng góp vào. Không giống như Eunjoo dù đã quen mặt nhưng ít khi mở miệng, Seonghyeon không nể nang ai mà tếu táo nói đùa. Nhìn vẻ mặt của mấy người xung quanh nhìn Seonghyeon càng lúc càng thích thú, Keonho bỏ ra nhà vệ sinh định lúc quay lại tới bên Seonghyeon ngồi. Vậy mà chỉ mười phút sau, Keonho trở ra đã thấy Seonghyeon chụm đầu vào người bên cạnh. Cậu lật qua lật lại bàn tay đang chìa ra trước mặt mình. Một tay vẫn cầm chai bia, tay kia Seonghyeon dò vào mấy đường chỉ tay rồi cười cười nói gì đó về vận mệnh đa tình của người đó. Keonho vốn không muốn tỏ ra rằng mình quen Seonghyeon, anh định chờ đến cuối buổi mới lật bài nhưng vừa thấy cảnh tượng ấm áp quá mức đó, máu nóng bốc hết lên đầu làm Keonho quên hết cả suy nghĩ. Anh sải bước đến trước khi Seonghyeon chỉ còn cách vài phân nữa là đã tựa vào vai người kia, dùng một tay gạt má Seonghyeon ra rồi kéo cổ tay cậu đứng dậy.

"Xin lỗi mọi người, có chút chuyện riêng."

Keonho chỉ nói thế rồi nắm tay Seonghyeon bước ra. Martin và Jun nhìn theo, Jun đã lờ mờ biết được có chuyện gì đó qua câu nói chia tay bạn trai của Seonghyeon và cả cách Lucy cùng Seonghyeon xuất hiện trong cùng một ngày. Mọi người còn lại không được bình thường như thế, Eunjoo cúi đầu không biết nghĩ ngợi gì, Tiny dụi mắt nhìn Eunjoo rồi lại nhìn vào chỗ trống vì Seonghyeon rời đi mà xuất hiện, cô chỉ qua chỉ về rồi khẽ hỏi:

"Ahn Keonho say rồi đúng không? Hình như cậu ấy nhận nhầm người mất rồi."

Martin đưa tay lên gạt ngón tay của Tiny xuống, lại nhẹ nhàng nói như lần đầu tiên Seonghyeon xuất hiện tại gara của bọn họ:

"Cậu ấy không nhầm đâu, Tiny. Chúng ta mới nhầm."

Seonghyeon thấy rất lạ. Người tức giận đáng ra phải là cậu, nhưng lúc này Keonho cứ đùng đùng kéo Seonghyeon đi như thể cậu mới là người có lỗi. Tay Seonghyeon vẫn còn lạnh, Keonho nắm gọn lấy rồi dùng ngón cái miết lên mu bàn tay để cậu bớt lạnh đi. Đi ra khoảng sân có mấy chướng ngại vật tập luyện, Keonho không buông tay Seonghyeon ra mà dừng hẳn lại.

Gió đêm rất lạnh, khoảng sân trống trải đầy gió làm Seonghyeon bất giác so vai. Ở trong nhà ấm áp ra tận đây đã là chênh lệch nhiệt độ lớn, cộng thêm mấy ngụm bia làm Seonghyeon thấy bụng dạ trống trải lạnh lẽo vô cùng. Keonho cau mày cởi áo khoác, vừa mới nâng vai để cởi một bên tay thì đã dừng lại vì người trước mặt vừa nói vừa cười:

"Ahn Keonho, tưởng rằng anh nhìn nhầm bố thành tôi đã là đỉnh cao lắm rồi, ai ngờ nhìn nhầm tôi thành người yêu cũ mới đúng là đỉnh cao không ai với tới nổi."

Keonho không nói gì. Anh tiếp tục cởi áo ra để lộ chiếc áo len cao cổ màu đỏ sậm bên trong rồi khoác chiếc áo vừa cởi lên người Seonghyeon. Áo vừa đậu vào trên vai, Seonghyeon đã thẳng thừng gạt xuống.

"Không có gì để nói đúng không? Vậy bây giờ tôi hỏi anh trả lời."

Keonho cúi nhặt chiếc áo đã rơi xuống đất lên, ngang ngược nói:

"Khoác áo vào đi rồi anh sẽ trả lời."

Seonghyeon cười chán nản, đến lúc này rồi mà vẫn bày trò quan tâm như thế. Mà chán hơn cả là tim cậu vẫn rung lên trước hai bàn tay vẫn đang cương quyết khoác áo cho mình. Ép buộc Seonghyeon khoác áo vào xong, Keonho lại đưa tay ra:

"Tay em lạnh quá, đưa đây."

Cảm giác chán nản dần chuyển sang thất vọng, chuyện đã rối tung rối mù rồi mà Ahn Keonho vẫn bình thản như không có gì xảy ra. Seonghyeon dứt khoát khoanh chặt tay lại trong ngực mình, phớt lờ bàn tay của Keonho vẫn ở trước mặt.

"Ahn Keonho, tôi nghe được chuyện của anh và Lucy từ lâu rồi."

Keonho gật đầu. Đó không phải là câu hỏi, anh chỉ gật đầu thừa nhận.

"Vì sao khi đó anh lại đề nghị hẹn hò với tôi?"

"Vì thích em, đương nhiên."

Không thích thì hẹn hò làm gì?

"Để tôi chỉnh lại một chút, vì thích mặt tiền của tôi đúng không? Nói cho đúng hơn nữa, vì tôi giống như Lucy thương yêu và một trăm tính từ đẹp đẽ khác của anh, mà hai người lại đang tạm chia tay vì cái lí do chết tiệt nào đó?"

Biết ngay là mọi chuyện sẽ như thế, Keonho mệt mỏi lắc đầu. Tại sao không giới thiệu Seonghyeon với mọi người ở gara, tại sao ngay lúc cậu vừa cởi mũ bảo hiểm ra đã không trực tiếp kéo cậu về dù mình đang tức giận đến phát điên chính là vì sợ những phản ứng như thế này. Nếu bây giờ Keonho đưa Seonghyeon ra giới thiệu là bạn trai của mình, chắc chắn tất cả mọi người kể cả Seonghyeon đều sẽ nghĩ rằng cậu chỉ là người thay thế. Giật lấy chai bia Seonghyeon cầm trong tay từ nãy đến giờ, Keonho uống cạn rồi nói:

"Ngoài mặt tiền ra hai người không có gì giống nhau cả. Mẹ nó chứ, ví dụ bây giờ anh yêu em và anh giống hệt như người yêu cũ của em thì anh phải đập mặt đi xây lại rồi mới được yêu em mà không bị hiểu lầm?"

Seonghyeon vẫn biết tư duy của Keonho có chút khác người, nhưng cái này quả thật ngược với logic của toàn bộ số đông. Nếu là người khác nói ra điều đó Seonghyeon sẽ không tin dù chỉ một chút, nhưng cậu vẫn không thể không thừa nhận là mình bắt đầu hơi xiêu vẹo rồi. Vừa định cởi phăng áo khoác của Keonho ra để lấy lại khí thế, Seonghyeon đã giật mình nghe Keonho quát lên:

"Mặc áo vào!"

Lập cập mặc áo vào rồi cho cả hai tay vào túi áo, đột nhiên Seonghyeon nhớ ra chuyện đã làm cậu nhức nhối cả quãng đường xuống núi.

"Ví dụ, chỉ là ví dụ thôi. Ví dụ chuyện tư duy ngược ngạo đó của anh là thật, thì anh giải thích sao về chuyện miệng nói yêu một người rồi vẫn để cho người kia dựa vai chuồi tay vào túi áo? Trong thế giới anh đang sống, mấy chuyện đó giữa người yêu cũ làm với nhau là bình thường sao?"

Keonho bối rối vò đầu mình. Eunjoo hành động quá nhanh, Keonho chưa kịp phản ứng gì thì đã bị chấn động vì thấy Seonghyeon xuất hiện.

"Cô ấy nói rằng tay bị lạnh mà ngày mai lại có buổi biểu diễn quan trọng ở tòa thị chính thành phố, bảo rằng mượn túi áo anh một chút, anh không từ chối được."

Seonghyeon cười khẩy một tiếng:

"Vậy thì tôi phải thấy may mắn vì người yêu cũ của bạn trai tôi là nghệ sĩ vĩ cầm đúng không? Nếu bây giờ người yêu cũ của anh là một cô ca sĩ mà ngày mai có buổi biểu diễn quan trọng ở tòa thị chính thành phố, cô ta bảo với anh rằng môi bị lạnh và mượn môi anh một chút, anh từ chối được sao?"

Keonho bị lẫn lộn trong hai loại cảm xúc nực cười: anh bất lực biết chắc chắn mình sẽ không bao giờ có thể cãi thắng nổi Seonghyeon trong những chuyện không liên quan đến pháp luật, và bằng tất cả lòng ngưỡng mộ của mình, Keonho thật sự muốn nhào tới hôn lên đôi môi đang phát ra mấy lời cay độc kia. Nghĩ gì nói nấy, Keonho cắn môi mình rồi khẽ hỏi:

"Môi em có bị lạnh không?"

"Mẹ nó Ahn Keonho, tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh!" Keonho đưa hai tay đầu hàng.

"Được, em nói tiếp đi. Không ngắt lời em nữa."

"Nếu không phải vì tôi giống với Lee Eunjoo, vì lí do gì anh lại yêu tôi? Hay anh muốn nếm thử cảm giác ở trên trời rồi đột ngột nhảy xuống đất? So sánh bằng đầu gối cũng thấy tôi không có gì bằng cô ấy."

Kéo kéo cổ áo len rồi đứng lên ngồi xuống mấy lần, Keonho buồn bã lắc đầu:

"Em nói mấy câu này là vì em không tin anh hay em không tin em?"

Nếu như không phải là ngay trong hoàn cảnh đó, khi được hỏi cùng một câu vì sao lại yêu Seonghyeon, Keonho sẽ không ngại hỏi lại người ta một câu, làm sao lại không yêu Eom Seonghyeon được? Keonho yêu tất cả mọi thứ trừ bỏ vẻ bề ngoài của Seonghyeon. Cách cậu hăng hái gõ lục lạc trong bệnh viện sau khi bị người lạ đâm hỏng dàn trống, cách cậu ngu ngơ giữ lấy môi mình vì sợ bị hôn, cách cậu cầm mấy bông cúc cánh bướm hồng rực trên tay quỳ gối xuống tặng cho mấy cô bé bệnh nhân như tặng cho công chúa, cách giọng hát và ngoại hình của Seonghyeon thừa sức tỏa sáng trên sân khấu nhưng cậu vẫn lùi ra sau không tham lam vị trí trung tâm, cách Seonghyeon nói chuyện sắc như dao rồi sau đó lại cười hiền với người đối diện, thậm chí cả điều nhỏ nhặt như là không bao giờ nắm lấy góc áo của Keonho khi chạy xe trên đường vì sợ áo nhàu đi xấu xí, chừng đó điều đáng để yêu Keonho có thể thấy được mà Seonghyeon lại nghi hoặc chính bản thân mình.

"Eom Seonghyeon, em có thể không tin anh vì anh biết chuyện này thực sự khó mà tin được, nhưng ít nhất em phải tin em chứ."

Seonghyeon đứng yên. Vốn là còn nhiều chuyện để hỏi nhưng đến lúc này cũng không biết nói gì cho đúng, cậu chỉ có thể mân mê khóa kéo trên chiếc áo khoác vẫn còn thoảng mùi nước hoa của Keonho. Chờ lâu không thấy Seonghyeon nói gì, Keonho thở dài tiếp tục.

"Anh xin lỗi. Nhưng anh chỉ xin lỗi chuyện để cho Eunjoo lợi dụng cướp sắc thôi. Hôm nay em cũng cứ thế mà tự nhiên ôm ấp trêu đùa người khác trước mặt anh rồi. Còn lại anh không làm gì có lỗi với em cả, anh đã chia tay bạn gái từ lâu, chuyện mặt mũi hai người giống nhau nói thật anh không quản nổi. Anh cũng không đời nào chấp nhận chia tay với em chỉ vì em giống ai đó khác. Anh đi vào trước, chút nữa nghĩ xong rồi thì tới ngồi cạnh anh, anh giới thiệu em với mọi người."

Keonho nói xong mấy câu đó thì quay lưng bỏ đi. Seonghyeon nhìn chằm chằm vào bóng lưng to lớn của anh, rồi đến khi Keonho bất giác đưa tay xoa lên vai vì lạnh, cậu mở miệng gọi:

"Này..."

Keonho không quay lại, chỉ quát thêm một tiếng rất to:

"Mặc nguyên cái áo đó cho anh!"

Seonghyeon cau có, nói dịu dàng một câu thì chết hay sao mà lúc nào cũng phải quát? Nghĩ là nghĩ vậy nhưng tảng đá đè nặng trong ngực cậu cũng đã được nhấc đi hết. Ahn Keonho thật sự không phải kiểu người giỏi nói dối trước mặt người khác, thử tin tưởng một lần chắc cũng không sao. Trong gara không còn tiếng ồn ào cười nói nữa, cậu nhìn vào dãy nhà ấm áp với một "vòng hoa" Giáng Sinh kì lạ chỉ có đèn nhấp nháy quấn quanh một chiếc bánh xe rồi cũng lò dò đi vào. Ai dè Seonghyeon mới vừa đi được mấy bước, ngang qua dãy thùng chứa dầu sơn đủ màu trước cửa thì đã có người đứng đón.

Thật ra Eunjoo đã biết trước rồi. Cô biết từ khi Keonho cứng người lại nhìn Seonghyeon bỏ mũ bảo hiểm ra, rồi mặc kệ mấy con dốc tối om trước mặt, anh vừa chạy dẫn đoàn vừa ngoái đầu ra sau nhìn lại. Lại càng khẳng định điều đó hơn nữa khi Keonho ngồi cạnh mà không hề hỏi han mình một tiếng, mắt nhìn chằm chằm chỗ mà Eunjoo khá chắc là cần cổ trắng muốt của Seonghyeon lộ ra mỗi khi cậu ngửa đầu uống một ngụm bia. Cho đến lúc Keonho đùng đùng xách Seonghyeon đứng dậy, Eunjoo không thể không nghĩ rằng người yêu mới của Ahn Keonho mà mấy người ở trong dàn nhạc nói với cô chính là cậu. Ngồi lâu với một đám người nhìn mình vừa tò mò vừa thương hại, Eunjoo mất tự nhiên giả vờ rằng mình có điện thoại rồi đứng lên ra ngoài.

Hai người kia nói gì đó với nhau ở ngoài sân, Eunjoo đứng nhìn hai bóng dáng mờ mờ rồi lùi vào trong bóng tối nhìn. Keonho vừa xoa tay vừa đi vào. Seonghyeon vào sau cậu không lâu, trên vai cậu còn khoác chiếc áo khoác ngoài của Keonho.

Cô gái mặc bộ lễ phục trắng muốt bước ra khỏi bóng tối, Seonghyeon giật nảy mình chửi lên một tiếng:

"#%!@, đứa điên nào...à, chào em."

Eunjoo mỉm cười hiền lành nhưng lại lặng lẽ đánh giá người trước mặt. Nói năng linh tinh, nhìn qua cũng biết là người đanh đá, tự nhận mình là sao xẹt lại còn có khuôn mặt giống y mình như thế, Eom Seonghyeon chắc chắn không có cửa bước vào nơi từng có dấu chân cô. Eunjoo tặng cho Seonghyeon thêm một nụ cười độ lượng, nhẹ nhàng nói:

"Em xin lỗi vì làm anh giật mình. Áo trên vai anh quen quá, của Keonho đúng không?"

Seonghyeon tranh thủ lúc Eunjoo nhìn mình, cậu cũng nhìn lại cô. Bộ dạng cô thật sự đơn thuần thanh khiết, nhưng đã có lần cậu lơ ngơ đi vào hậu trường một buổi hòa nhạc rồi nghe được câu chuyện cô thẳng thừng đá người khác ra khỏi sân khấu vì không thích, mấy thứ ngưỡng mộ Seonghyeon dành cho cô cũng giảm đi quá nửa. Vừa hỏi han được mấy câu thì cô gái kia đã bảo rằng những chuyện như vậy không phải lần đầu xảy ra, Seonghyeon cũng quá hiểu chuyện cá lớn nuốt cá bé. Ở bất cứ khoa ngành nào trong trường nghệ thuật, người ta luôn luôn đạp lên nhau để sống, danh tiếng của người này được tạo nên từ thất bại của người kia. Seonghyeon không phải người tốt đến ngu ngốc, cậu hiểu suy nghĩ của Eunjoo: cái gọi là công lý cho người lương thiện chỉ tồn tại trong chuyện cổ tích, cuộc đời bọn họ đang sống chỉ có công lý cho người mạnh hơn. Đương nhiên một cô gái như thế cũng có quyền được nhẹ nhàng yếu đuối bên cạnh người yêu, câu chuyện lần trước đám người Jun và Tiny kể Seonghyeon không nghi ngờ gì cả. Chỉ là lúc này nhìn cô gái rõ ràng là không đơn giản biết được người yêu cũ của mình có người khác mà vẫn tỏ ra yếu đuối nhún nhường, Seonghyeon đột nhiên muốn phát huy truyền thống đâm chọc thiên hạ của gia đình họ Eom một chút.

Đưa hai tay áo ra trước mặt Eunjoo, Seonghyeon bật ngay chế độ ngây thơ của mình lên.

"Em nói cái này sao? Cái này là áo của bạn trai tôi."

Eunjoo không ngờ được Seonghyeon sẽ nói như thế, cô im lặng mất một lúc lâu rồi mới nói bằng giọng run run:

"Anh..."

"Tôi làm sao? À, tôi quên chưa giới thiệu với em đúng không? Ngoài việc là sao xẹt tại học viện mà em đang làm giảng viên, tôi còn là bạn trai mới của người yêu cũ của em nữa."

Mắt của Eunjoo đã đỏ lên, Seonghyeon nhìn cảnh đó tự nhiên cũng thấy muốn ngừng châm chọc cô rồi ra sức bảo vệ, đừng nói đến một Ahn Keonho người thì to lớn mà tâm tư lại yếu đuối. Vậy mà chỉ một phút sau Seonghyeon đã tưởng mình hoa mắt, Eunjoo gạt đi một giọt nước mắt tưởng tượng, cô cất giọng lạnh lùng:

"Keonho không phải là bạn trai cũ của tôi. Ai nói với anh là chúng tôi đã chia tay? Chúng tôi chỉ tạm xa nhau một thời gian thôi, đương nhiên sau này mọi việc sẽ lại đâu vào đấy."

Seonghyeon mỉm cười, quả nhiên là thế. Cậu nhẩn nha nói mấy tiếng trêu tức cô gái đang khinh khỉnh nhìn mình:

"Ai nói? Ngoài Ahn Keonho ra còn ai khác nói với tôi điều đó nữa đâu."

"Vậy thì Keonho nói dối anh rồi."

Trung tâm thế giới vẫn đúng là trung tâm thế giới, dù có hạ thấp người mình yêu cũng muốn chiếm được ưu thế trước mặt người khác. Seonghyeon nhướn mày nhìn Eunjoo, hỏi ngược lại cô:

"Vậy sao? Thì ra bạn trai của em là đồ tồi có sở thích bắt cá hai tay? Vậy em nhớ giữ bạn trai cho thật kĩ, nhắc bạn trai em bớt đi trên đường để chó đuổi rồi chạy lung tung, nếu không Ahn Keonho dễ thành bắt cá nhiều hơn hai tay lắm."

"Anh..."

"Tôi đây."

Muốn cãi thắng người nhà họ Eom đâu có dễ dàng như thế. Seonghyeon kiên nhẫn chờ cho Eunjoo lên tiếng, cậu còn đủ thời gian ngắm nghía bàn tay mình.

"Anh thật sự không hề có một chút xấu hổ nào sao? Cướp bạn trai của người khác, thậm chí chắc chắn đến bây giờ anh cũng biết rằng mình chỉ là phiên bản lỗi của tôi, lại còn ở đây lên mặt dạy đời?"

"À, cái đó," Seonghyeon thôi ngắm tay mình, cậu lại ngẩng đầu nhìn khuôn mặt xinh đẹp của Eunjoo lúc này đang đỏ ửng, "bạn trai em không phải là tôi cướp mà tự vác xác đến, hơn nữa tôi không làm phiên bản lỗi của em, chỉ làm phiên bản chuẩn của tôi thôi."

Mọi người ở trong gara lục đục ra về. Đêm đã khuya lắm, mặt trăng bắt đầu chuyển sang phía tây bầu trời. Vài người đi qua chào hỏi Seonghyeon và Eunjoo, chỉ có một mình Seonghyeon chào đáp lại. Tiny nhìn chằm chằm vào hai người liền bị Martin đẩy ra bãi để xe. Mấy chiếc motor hú còi rồi bật đèn pha sáng trưng lũ lượt kéo nhau rời khỏi gara, Seonghyeon khôi hài nghĩ con người Keonho quá sức kì cục. Ngày đầu tiên gặp cậu thì nói chuyện luật pháp loạn cả lên, bây giờ lại để yên cho bạn bè của mình uống hết vài thùng bia lại bình thường ra về như chưa hề có cuộc nhậu nào xuất hiện. Seonghyeon chào hết một lượt mọi người rồi quay sang đã thấy Eunjoo bày ra vẻ mặt yếu đuối mong manh như trước. Thầm nghĩ trong lòng không biết có phải thiên tài violon trước mặt mình là người đa nhân cách, Seonghyeon định mở miệng hỏi thăm thì Eunjoo đã chạy vụt vào gara.

Xốc lại chiếc áo của Keonho trên vai mình, Seonghyeon đàng hoàng bước vào rồi gặp Eunjoo đang ôm cứng lấy Keonho mà khóc lên rưng rức. Qua mấy tiếng nấc nghẹn đáng thương, Seonghyeon gật gù nghe được Eunjoo nói rằng cậu là người ngang ngược ra sao, cậu bắt nạt cô như thế nào. Keonho gỡ mãi mà Eunjoo vẫn bám chặt vào người, anh nhìn Seonghyeon đang bước vòng quanh đống lửa bằng vẻ mặt khó xử.

Có tiếng kéo cửa ở mấy gian nhà bên cạnh, Jun đang lần lượt kiểm tra rồi khóa cửa gara. Đi ngang thấy ba người còn đứng nhìn nhau như thế, anh bỏ qua rồi bước tới gian phòng bên cạnh. Khóa cửa xong xuôi, Jun lái xe ra đường đứng đợi Seonghyeon ra về.

Seonghyeon nhìn Keonho rồi đột ngột mỉm cười. Cậu cúi xuống cầm lấy một chai bia đã mở nắp nhưng vẫn còn đầy uống một ngụm, cất tiếng nói:

"Ahn Keonho, chia tay thôi."

Tiếng khóc của Eunjoo im bặt, Keonho nhân lúc đó đẩy cô ra khỏi mình.

"Em nói gì vậy?"

"Chơi bời đủ rồi, chia tay thôi. Mà có được gọi là chia tay không? Nghe thiên hạ đồn hai người vẫn còn yêu nhau cơ mà. Vậy tôi là, em vừa nói gì nhỉ Lee Eunjoo, người thứ ba đúng không?"

Eunjoo gạt nước mắt ngước nhìn Keonho. Dù không phát ra tiếng khóc, nước mắt của cô vẫn thi nhau lăn dài trên gò má:

"Keonho, em không hề nói. Anh ấy bảo em phải tránh xa anh ra, nói rằng em không biết xấu hổ mới đi tìm anh như thế."

Keonho thôi nhìn Eunjoo, anh ngước lên nhìn về phía Seonghyeon. Cậu cởi chiếc áo khoác ném lên đống ghế ngồi làm bằng lốp xe, nụ cười trên môi càng ngày càng đậm. Đáp lại nụ cười của Seonghyeon, Keonho hỏi:

"Eom Seonghyeon, em vừa rồi đã nói với Eunjoo mấy câu đó?"

Nếu đúng là nói ra những lời đó, Eom Seonghyeon thật sự đã nói ra được hết tâm tư của Keonho rồi.

Seonghyeon nhún vai. Lỡ nhận vai phản diện rồi thì nên đóng cho thật đạt, cậu đặt chai bia xuống đất rồi phủi tay.

"Sao cũng được. Thôi chào người yêu cũ nhé. Tôi cút đây, hai người từ từ nói chuyện."

Seonghyeon nói giọng mát mẻ rồi quay đi. Vừa nhấc chân đi vài bước thì Keonho đã cầm tay cậu kéo lại.

"Anh không cho phép."

Seonghyeon nhướn mày:

"Không cho phép cái gì?"

"Không cho phép người yêu anh ngồi lên xe người khác."

Eunjoo thành người thừa ở phía sau, cô cắn môi khó chịu nhìn Keonho vừa lôi vừa kéo Seonghyeon mà ánh mắt anh nghiêm túc rõ ràng. Seonghyeon thì không như thế, vẫn giữ vẻ mặt như thể tất cả đều là một trò đùa, cậu liếc nhìn Eunjoo rồi thản nhiên nói với Keonho:

"Đúng rồi, vậy nên tôi mới ra về cùng người khác, nếu không còn chỗ nào cho người yêu anh ngồi?"

"Eom Seonghyeon, em thà tin người khác chứ không tin anh?"

Cổ tay Seonghyeon lạnh ngắt, Keonho đau lòng muốn cầm cả bàn tay kia lên giấu vào người thì cậu đã giật ra.

"Tin tưởng? Tôi chỉ tin vào những điều mắt thấy tai nghe thôi. Ví dụ như chuyện tai tôi nghe được mọi người nói rằng anh vẫn chưa hề chia tay, nghe cả Lucy của anh nói điều đó. Còn ví dụ như tôi nhìn thấy..."

Seonghyeon với tay ra cột trụ bằng sắt ở ngay sau lưng mình, kéo về một chai đựng nước có màu xanh nhạt còn bốc mùi xăng thoang thoảng. Cậu nhếch mép cười rồi vặn mở nắp chai trong ánh mắt hoang mang của cả Keonho lẫn Eunjoo. Một tay cho vào túi quần, một tay Seonghyeon vươn ra đổ thứ chất lỏng trong chai vào đống lửa đang rùng rùng bốc cháy. Eunjoo hốt hoảng hét lên một tiếng, Keonho ngay lập tức kéo cô vào trong ngực mình rồi gào lên:

"Eom Seonghyeon! Em làm cái ch..."

Dứt khoát ném chai nước còn non nửa ra sau lưng, Seonghyeon cho cả hai tay vào túi quần thảnh thơi đứng nhìn con người cao lớn đã ôm mình không biết bao nhiêu lần bây giờ lại ôm chặt người khác ở trong ngực. Nụ cười trên môi Seonghyeon càng rõ ràng hơn, còn âm thanh ở phía Keonho đã tắt ngấm. Chất lỏng trong chai chỉ là nước bình thường, Seonghyeon đã ngửi thử rất nhiều lần khi còn ngồi cùng mọi người quanh đống lửa.

"Thế nào Ahn Keonho? Ví dụ trực quan sinh động đến thế, có cần cảm ơn tôi không?"

Lau bàn tay còn dính một chút nước vào cột nhà sau lưng rồi quay bước đi, Seonghyeon thu lại nụ cười của mình. Đống lửa gặp nước bốc khói bay mù, Eunjoo vẫn dụi đầu vào trong ngực Keonho run rẩy. Keonho không sao gỡ cô ra được, đứng trân trân nhìn Seonghyeon đi về phía Jun đang lịch sự khoanh tay nhìn ra đường. Con người đó mới có mấy ngày không gặp, không biết chạy show kiểu gì mà gầy đi quá mức. Đôi vai cậu dù đã mặc hai lớp áo khoác nhìn vẫn rất mỏng manh. Trước khi lên xe, Seonghyeon quay lại nhìn hai người đang ôm nhau ở trong gara. Bắt gặp ánh mắt của Keonho, cậu nở nụ cười tươi như những ngày yêu nhau trước đây, nụ cười mà Keonho luôn cấm Seonghyeon đem ra khoe người khác.

Không còn Seonghyeon ở đó, Keonho dễ dàng đẩy được Eunjoo ra. Cô thổn thức nhìn anh bằng ánh mắt yêu thương vô cùng:

"Keonho, cảm ơn anh."

"Cảm ơn cái gì?"

"Cảm ơn vì đã chọn em."

Keonho đi về phía chiếc áo khoác Seonghyeon để trên ghế, nhặt lên rồi hài lòng ngửi thấy mùi nước hoa thơm lạnh của cậu cũng đã lẫn vào với mùi nước hoa nồng hơn của anh. Tay chạm phải chiếc điện thoại trong túi áo, Keonho lấy ra vu vơ bấm rồi hơi mỉm cười khi đọc được một tin nhắn vừa gửi đến vài phút trước đây. Vừa mặc áo khoác vừa nhìn Eunjoo còn thẹn thùng đứng đó, Keonho lơ đãng hỏi lại cô:

"Chọn em cái gì?"

"Chuyện lúc nãy..."

"À, chai nước của Seonghyeon?"

Eunjoo gật gật đầu. Keonho nhăn mặt.

"Ý em là chọn em theo bài toán hai người cùng rơi xuống nước thì anh sẽ cứu ai lên trước?"

"Không phải sao? Anh rõ ràng đã..."

Chưa để Eunjoo nói hết câu, Keonho đã lắc đầu.

"Đương nhiên không phải. Anh không biết nói ra mấy lời này có làm em bị tổn thương không, nếu hai người rơi xuống nước thì anh sẽ cứu em nhưng là vì Seonghyeon biết bơi rồi. Có khi Seonghyeon còn cứu em lên trước anh nữa. Còn việc vừa xảy ra, anh kéo em lại là vì em ở gần anh hơn."

Eunjoo dường như đã câm nín vì sự thật mà Keonho vừa nói. Rồi khi Keonho một tay kéo sập cánh cửa gara lại, anh quay sang nói với Eunjoo còn đứng một bên không biết làm gì:

"Vả lại lúc nãy anh chưa kịp kéo em thì em đã nhảy vào người anh rồi."

Con đường về nhà của Eunjoo chưa bao giờ lạnh như thế. Càng lạnh vì Keonho nói với cô rằng đừng ôm mình chặt quá, Eunjoo càng giận Seonghyeon đến thấu xương. Keonho thì từ lúc đội mũ bảo hiểm vào anh đã cười mãi, người yêu của Ahn Keonho thật sự quá ngầu rồi. Tin nhắn kia vỏn vẹn có mấy chữ "chừng nào nhổ cỏ sạch gốc rồi hãy quay về đây", mà Keonho thấy còn có giá trị hơn cả một bức thư tình viết đầy những câu "em yêu anh" "em thương anh" hay "em tin tưởng anh" mà mấy kẻ yêu nhau vẫn thường hay viết.

Xe của Jun dừng trước cửa nhà nhanh hơn khi Keonho chở Seonghyeon rất nhiều, Seonghyeon tháo mũ bảo hiểm đưa cho anh rồi đứng lại có ý muốn nói chuyện. Jun cởi mũ ra, vuốt sơ mái đầu nhuộm màu lam của mình rồi cười cười nói:

"Suốt cả buổi tối anh còn nghĩ em thật sự là một người rất hay ho, tiếc rằng Keonho đến trước. Sau đó anh lại thấy hình tượng sụp đổ mất rồi."

"Ý anh là?"

Jun chỉnh sửa lại chiếc găng tay đã hơi lỏng ra của mình, anh trả lời Seonghyeon:

"Cái cách bắt người ta lựa chọn trong tình huống cấp bách bao giờ cũng tiêu cực."

Seonghyeon nghiêng đầu cười:

"Em không nghĩ sẽ bắt Keonho chọn gì cả. Ví dụ em là Keonho trong trường hợp đó, em sẽ chỉ chọn người gần nhất để cứu thôi. Em đâu phải con gái để mà phân tích mấy thứ bản năng yêu thương gì đó rồi khóc lên khóc xuống khi người yêu không chọn mình."

Nghe được câu trả lời của Seonghyeon, Jun kéo nốt khóa kéo của chiếc găng tay rồi gạt chân chống lên. Anh giả vờ buồn bã nói:

"Bây giờ anh lại thấy tiếc hơn vì không gặp em sớm rồi."

Jun cười lớn, anh nổ máy phóng xe khỏi khu nhà đã chìm trong giấc ngủ.

Mở cửa đi vào nhà, Seonghyeon càng nghĩ đến khuôn mặt ngơ ngác của Keonho khi bị Eunjoo ôm chặt cứng lại càng thấy buồn cười. Cậu nói chia tay rồi làm vậy chỉ muốn để cho Keonho có cớ mà lùi lại giải quyết êm đẹp chuyện người yêu cũ. Ngày tháng còn dài, dọn dẹp tượng đài mang tên Lee Eunjoo đi rồi yêu đương sau cũng chưa muộn. Chứng kiến Eunjoo thoắt hiền thoắt dữ như vậy lại còn nói dối không chớp mắt, Seonghyeon hoàn toàn gạt bỏ hết những nghi ngờ về độ chân thực trong lời nói của Keonho.

Chỉ là Seonghyeon không ngờ đến việc Eunjoo chính là chất xúc tác cho lời sấm truyền hai người yêu nhau thì chắc chắn gây nguy hiểm cho xã hội mà ông Eom từng nói trước đây. Ahn Keonho gặp phải Eom Seonghyeon lại vác theo cả hàng khuyến mãi là Lee Eunjoo, thế giới sau này của bọn họ quả thật trở nên vô cùng náo nhiệt.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co