Chương 01
Người yêu cũ hai năm thế mà giờ thành chồng của chị gái?
Khoảng cách từ anh rể đến chồng.
Nói 1(00) chút: đọc đi r cân nhắc!( bỏ là t phạt chép 50 đề hóa và giải 100 bài phương trình, t viết 7 hằng đẳng thức dán lên đầu giường cho hôm nào ngủ dậy là đập vào mắt, không thì cưới Bang Si Hyuk).
Cp phụ: Marhoon. ( chêm của au)
T kh giỏi viết truyện, đây cũng chỉ là 1 cách giúp t giet thgian những ngày tháng nhàm chán, truyện có thể lặp từ lủng củng. Không được logic và vài chỗ nó bị vô lý. Rồi một số tình tiết có thể nó sẽ khá... phóng đại.
Hoặc, kiểu, ai đó sẽ cảm thấy "ủa sao đoạn này quen quen/ ủa sao chỗ này kì vậy má? ". Ừm thì có thể t viết từ những gì t đã đọc ở đâu đó ( không phải đi chép của ngk) , những gì mà não t nó nghĩ là "ô, hay vãi lều, mình thông minh thật đấy! ". Tự đắc chớp nhoáng.
Rồi đến lúc t đọc lại, hoặc tự nhiên chợt nhớ ra: " má đhs viết được như này, nhục vãi ". Ừ thì đó là tình trạng hằng ngày . T rất giỏi tưởng tượng, cũng rất nhiều ý tưởng hay, nhưng đ biết diễn đạt nó qua câu chữ như nào, nghĩ 1 đằng viết 1 nẻo. kiểu, có chữ mà ý nghĩa thì éo, như b đi thi văn viết 3 tờ hẳn hoi mà điểm chỉ có 3,6 vậy.
T là người cuồng otp nên cảnh ngọt sẽ khá nhiều, ngược thì chắc chắn không có nhưng t sẽ cố gắng tạo drama, nhưng chắc j t đã cho HE. Mạch truyện có thể lúc thỏ lúc rùa. Nhiều khi sẽ có nhầm lẫn giữa xưng hô của các nhân vật, vì t phải quản lý 5-6 cái mồm lận. Bình thường hóa việc tính cách và cảm xúc các nhân vật thay đổi liên tằng tằng. ( tại nhỏ au hấp tấp).
Sẽ có kiss scene, skinship các kiểu con đà điểu, có thể là khá cringe. Ch13 2k chữ thì đã mất 1k8 là kiss tùm lum r, ai thấy khó chịu, không có nhu cầu đọc có thể bỏ qua. Tht sự khs t viết đc v.
T hay quên, kiểu như t đã viết đến cuối mà vẫn kh biết nhân vật chính bao nhiêu tuổi, thế là phải lục lại đọc, mà đọc thì nhục. T viết truyện chủ yếu là cái quá trình, cảm giác nó đem lại cho t, khi cook xong 1 chương tâm trạng của t nó lên hẳn, kiểu, kh biết diễn tả sao. Còn kết quả nhnao thì nó cũng chẳng quan trọng, t kh tự hào về fic của mình, nhiều khi còn rất ngại đọc lại. Biết là nó kh ra cái cống rãnh j nhưng biết sao g, vẫn phải viết.
T muốn giấu nhưng đhs đoạn đầu này đã tiết lộ gần hết lý do Hạo bỏ Huyền r, thật sự kh có cú twist nào cả, và mn cũng sẽ k bất ngờ hay mong chờ đến khi các nv tiết lộ và giải đáp. Thì twist chắc dành cho mỗi mình TH.
R má, spoil cần hết cụ fic.
Tâm lý nhân vật nhiều khi nó bị ấm ớ, xàm 🐦, cân nhắc. Và, đây chỉ là dựa trên trí tưởng tượng của tác giả, không áp đặt lên người thật. Những hành động tính cách, và nội dung chỉ là do tác giả viết ra, KHÔNG CÓ THẬT. Nhé.
Với lại, t có thể sửa fic mọi lúc mọi nơi, nó hứng thì sửa, đột nhiên nhớ ra cái gì thì sửa. Vậy ví dụ b vừa mới đọc qua một chương này, có thể đến sáng mai nhìn lại nó đã như một chương hoàn toàn mới, thì cũng không hẳn nhưng t còn thêm bớt khá nhiều chi tiết đấy.
Fic đầu tay nên rất xàm, motip có thể lạ nhưng lại rất quen.
Hãy chuẩn bị tâm lý rằng fic t có thể không như kì vọng của c, nếu thích cho t xin 1 vote nhớ, thankk~~.
" tác giả nói lắm vãi "
" một lần nữa "
" Hãy suy nghĩ những gì mà tôi đã nói, cậu có tương lai, vậy thằng bé nhà tôi nó cũng phải có. Không thiết gì mà phải để nó phải đánh đổi cả thanh xuân của bản thân để chờ đợi một người như cậu cả."
"Kiến Hạo à, tôi biết cậu là một người tốt, cậu thông minh, nhưng Thành Huyền nhà tôi nó đáng lẽ nên sống như một người đàn ông bình thường, nó phải lấy vợ, sinh con đẻ cái, nó nên làm những gì mà một người đàn ông nên làm, đúng với lẽ thường của tự nhiên"
" nếu nó là một con tàu, thì cậu cái gai lọt vào bánh răng sắt của đường tàu, khiến nó chạy lệch quỹ đạo "
Từng câu từng chữ của Quang Khải như một lưỡi liềm nhọn đang từng chút một moi móc sự tự ti của hắn ra bên ngoài, đúng là bây giờ hắn chỉ là một đứa sinh viên không tiền tài, địa vị. Hắn hoàn toàn không thể lo cho tương lai Thành Huyền, nhưng tại sao chứ? Có thể làm từng chút một mà?
" nhưng nếu bác cứ một mực vẽ trước tương lai cho em ấy như thế, thì Thành Huyền có giống như là đang sống không? Hay em ấy chỉ đi theo sự chỉ đạo của người khác "
" sống hay không thì tôi biết rõ hơn ai hết, Thành Huyền nó nên có một cuộc sống bình thường, sẽ thành công, nếu không có cậu"
" nghĩ kĩ đi, bản thân cậu đang ngán đường thằng bé, tôi hôm nay không muốn nói nặng lời, tôi chỉ muốn nói cho cậu biết, vị trí và địa vị của cậu bây giờ. Nếu nghĩ cho Thành Huyền, thì hãy buông tha nó đi "
" còn không, tôi không chắc, bản thân có thể bẻ đi đôi cánh của Thành Huyền bất cứ lúc nào đâu"
" ý bác là thế nào?! "
" hãy suy nghĩ cẩn thận, chừa cho Thành Huyền một con đường, đừng ngáng đường thằng bé"
"... "
Kiến Hạo nặng nề lê bước về nhà, hắn đã suy nghĩ rất nhiều về lời của Quang Khải, dù có yêu Thành Huyền nhiều đến đâu đi nữa thì hắn cũng không thể mang đến cho em một tương lai đủ đầy, Thành Huyền là một chú bồ câu tự do, em có rất nhiều tương lai đang chờ đợi phía trước, em nên có một cuộc sống tốt đẹp hơn. Kiến Hạo hắn cho rằng bản thân mình đang trói buộc em vào hai chữ tình yêu này, chính hắn mới là người đang từng ngày giam cầm em với thế giới bên ngoài.
Cứ cho là vậy đi, cuối cùng cứ nên đi theo luân thường đạo lý.
Hắn nên thả chú chim lại với bầu trời tự do.
Nên từ bỏ rồi.
Kiến Hạo đi vào nhà, hắn nhìn Thành Huyền đang tập trung thả mình vào hội họa, một bức tranh đẹp đến nao lòng, nhưng có lẽ, đây là lần cuối.
" Thành Huyền... " Giọng Kiến Hạo khàn đặc, hắn nói, không giám đối mặt với em, người hắn yêu, nhưng lòng bất tành tâm.
" hửm? "
"... "
" sao vậy? Anh nói đi. "
" mình... Tạm thời dừng lại đi, đừng gặp nhau một thời gian được không em? "
"? "
cây cọ vẽ cùng bản pha màu trên tay Thành Huyền cộp , rơi loảng choảng xuống đất màu văng tứ tung trên sàn . Màu bắn lên bức tranh đang dang dở của thành huyền, bức tranh vẽ mùa xuân tươi tắn giờ đây lại âm u lạ kì trong mắt Thành Huyền.
"g- gì chứ, anh lại đùa cái gì nữa vậy? em thấy chẳng vui đâu "em cười nhưng nụ cười không chạm đến khóe mắt,mà chỉ đang che đậy đi nỗi bất an đang dâng trào lên trong lòng.
" ... Anh không đùa, anh rất nghiêm túc đấy. "
" nghiêm túc... ha... anh nghiêm túc với cái gì vậy, trước anh bỏ em một lần, em lại cho anh thêm cơ hội để anh lại coi thường em nữa à?"
Đúng, khoảng thời gian trước em và Kiến Hạo đã từng chia tay, nhưng sau đó hắn đã không ngừng theo đuổi em lại, hứa hẹn sẽ luôn yêu thương em lần nữa, cùng em thực hiện ước mơ mở một triễn lãm tranh tại một thành phố ven biển. nhưng có lẽ hắn lại thất hứa nữa rồi...
" em đã tin anh bao nhiêu lần rồi, Kiến Hạo? "
" anh biết, anh sai nhưng anh cũng có nỗi lòng riêng mà... hãy hiểu cho anh"
" hiểu cho anh? vậy ai hiểu cho em đây" nói đến đây, nước mắt em thi nhau lăn xuống đôi gò má ửng hồng. Em càng lau nó càng nhiều, giờ đây em không muốn cho Kiến Hạo thấy em yếu đuối đến nhường nào khi hắn nói lời chia ly, nhưng những giọt nước mắt ấy dường như không nghe lời, khiến em cảm thấy bản thân giờ đây đang thảm hại đến nhường nào. Ngay khoảng khắc này em chỉ muốn Kiến hạo rút lại lời nói lao đến ôm em, vỗ về như những lần khác muốn hắn nói đây chỉ là lời nói đùa, nhưng hắn chỉ đứng đó như một kho tượng, giương mặt lạnh tanh, không một biểu cảm như thể em chỉ là một người lạ qua đường.
" anh xin lỗi...nhưng anh cũng chẳng còn cách nào khác... tha thứ cho anh" dứt câu hắn bước thẳng ra ngoài, bước chân như đang cố giữ vững cơ thể run, rẩy bên trên không quỳ xụp xuống trên thàm gạch lạnh lẽo. Hắn bước đi, bỏ lại những kỉ niệm của cả hai đã để lại, trong căn nhà cùng với trái tim như tan rã của Thành Huyền sau câu nói của bản thân.
"Đứng lại! nếu anh bước chân ra khỏi cánh cửa đó, từ giây phút này, em hứa sẽ không bao giờ tha thứ cho những gì anh đã đối xử với em đâu , anh nghĩ bỏ đi là dễ à? Anh đến tự mình xây nên cho em bức tường hạnh phúc và giờ chính anh lại đạp đổ nó? dễ vậy à Kiến Hạo." giọng em khàn đặc van xin hắn, nhưng đáp lại em vẫn là sự im lặng chết chóc, người kia vẫn lạnh lùng quay lưng bước đi.
Ngay sau bước chân của hắn, bức tường thành mà em cất công xây dựng, em không muốn bản thân sụp đổ ngay trước mắt Kiến Hạo, giờ đây nó đã đổ vỡ bởi bước chân lạnh lẻo mà dứt khoát của hắn. Em ngã quỵ xuống, tay ôm mặt khóc nức nở miệng không ngừng gọi tên người hết lần này đến lần khác khiến em đau lòng.
" tại sao... tại sao hả "
Bỏ em đi một lần, rồi lại đến ngỏ lòng muốn có cơ hội chăm sóc yêu thương em lần nữa, giờ lại làm em đau đến cắt xương cắt thịt. Cũng là người em yêu đến nhường nào, bỏ qua lời ngăn cấm, đe dọa của bố mình mà yêu hắn thêm một lần nữa.
" An ... hức... Kiến Hạo ... hức ... Anh lại bỏ rơi em " Thành Huyền cứ thế ngồi bệt trên thàm gạch khóc đến cạn nước mắt, thậm trí vết thương ở mắt chưa khỏi được bao lâu giờ nó lại tái phát nặng hơn, nhưng em cũng chẳng mảy may quan tâm, em cứ ngồi đó khóc đến thảm thương mà không hề biết người ngoài kia vẫn chưa đi, hắn ở ngoài vẫn đứng đó, nghe những tiếng chửi rủa, mắng nhiếc hắn, nói hắn tồi tệ nhưng theo đó là tiếng nỉ non xin hắn quay lại.
Nhưng hắn không thể.
Hắn còn yêu em nhiều lắm, rất nhiều. Nhưng hắn không thể, giờ đây hắn chỉ biết cách rời xa em, bỏ em lại theo cách nghĩ của hắn thế là tốt cho em mà không biết sau bước chân của hắn một con tim đã bị hắn giết chết, nó sống với cơn đau âm ỉ, không quá dữ dội mà nó như những mũi kim châm chích khiến nhưng vết thương tuy nhỏ nhưng dày đặc, không thể vá lại.
Hai năm sau.
Giờ đây, Thành Huyền đã là một hoạ sĩ có tiếng, em vẫn theo đuổi ước mơ mà bản thân ấp ủ bao năm.
Em đi khắp nơi, từ thành phố lớn xa hoa đến những nơi nông thôn bình dị, đi qua các nước Châu Âu, Châu Á để làm việc, và mang theo một nỗi hy vọng có thể gặp lại người con trai ấy, người khiến em đau lòng chết đi sống lại nhưng chỉ nhận lại con số không , như thể hắn đã hoàn toàn biến mất khỏi thế gian và chỉ có mình em nhớ đến hắn. Lời nói sẽ không tha thứ cho hắn ngày ấy dường như em cũng quên hẳn đi, giờ chỉ còn nỗi nhớ mong da diết.
Sau cái ngày hôm ấy, em đã thề với chính bản thân rằng hắn là kẻ khốn nạn, vô sĩ, đã mang bản thân ra làm trò cười, đã vứt bỏ tình yêu và sự tin tưởng của em dành cho hắn, em cố gắng vứt bỏ hắn ra khỏi tâm trí và coi như khoảng thời gian bên nhau chỉ là một bài học cay đắng về tình yêu.
Nhưng những cái ôm, nụ hôn và tất cả kỉ niệm mà cả hai có, nó lại khiến cho Thành Huyền không thể quên được, em vẫn còn yêu còn nhớ hắn, chính cái tình cảm mà em vẫn luôn chối bỏ và chôn giấu ở một góc nhỏ tối tăm trong tim, mà em không bao giờ muốn nó được đào bới ra bên ngoài.
Dù giờ thân là một họa sĩ có tiếng, gặp gỡ không biết bao nhiêu là đối tác, có
rất nhiều người có tình cảm, thiện ý với bản thân cùng với biết bao nhiêu lời ngỏ ý được tìm hiểu và hẹn hò nhưng vẫn khéo léo từ chối, với lí do chỉ muốn tập chung vào sự nghiệp nhưng chỉ có em biết lí do là gì. Đó là sự nhớ thương và mong nhớ một ngày hắn trở về, và cho em một lí do ngày đó hắn lại cay đắng nói lời chia tay và bỏ rơi em, tại sao lại coi thường tình yêu mà em dành cho hắn.
Hiện tại, Thành Huyền đang sống chung với chị gái là Nghiêm Thanh Kiều , đây là ngôi nhà mà em cùng chị gái đã bao công cực khổ mua được, từ hồi chị gái vẫn còn đang làm việc trong quán ăn nhỏ của bố, và kiếm thêm ở việc thiết kế thời trang cho những đại sứ nhỏ, và em chỉ là một họa sĩ vô danh cho đến lúc trở nên nổi tiếng lẫy lừng như hiện tại.
Giờ Thanh Kiều đã là một giáo viên dạy thiết kế thời trang của một nhãn hàng nổi tiếng, cô thừa sức có thể mua được những căn biệt thự xa hoa, nhưng cô vẫn dữ ý định sống chung với Thành huyền và em cũng chẳng phản đối gì.
Về chuyện mua nhà cùng chị mình, khoảng thời gian đang cùng Kiến Hạo, sống chung trong căn nhà trọ nhỏ mà cả hai cùng tích góp tiền đi làm thêm, khi đang còn học đại học, em và hắn mỗi người cùng tích góp một khoảng tiền kha khá, để mở một triển lãm tranh của riêng hai người, chị em có ngõ ý cả hai cùng mua nhà vì thấy em sống ở nhà trọ khá khó khăn, nó cũng cách trường cậu đang học một quãng khá xa để đến được trường mà em đang học.
Nhưng em đã từ chối, em nói vài lí do mà mình bịa ra cho chị gái yên lòng, vì bản thân không giám nói thật cho chị biết là em muốn ở cùng với Kiến hạo, bố của hai là một người có thành ý với người đồng tính, sau khi biết em quen hắn đã nổi nóng, đánh đập em nói em là thứ chẳng ra gì, bất hiếu với bố mẹ khi thân là một thằng con trai mà lại đi yêu thằng con trai khác, không thể cho ông một đứa cháu để bế bồng tuổi xế chiều.
Ông cấm túc em ở nhà, khi biết em sống chung với Kiến Hạo ở trọ và hơn hết đe dọa nếu em không chia tay với Kiến hạo, ông sẽ cắt đứt ước mơ là con đường vẽ vời của em.
Thế nên, em đã nói dối rằng bản thân đã chia tay với Kiến hạo, cả hai vẫn sống chung nhưng lén lút không muốn để cho ai biết, cả hai đã chuyển qua nhà của Mã Đình, một người anh em của Kiến hạo cậu ta đang định cư bên Anh, nên đã cho Kiến Hạo và em qua ở. Dù chị gái không kì thị tình yêu của em, mà còn ủng hộ, nhưng em bắt buộc phải nói dối vì sợ bố cũng sẽ đe dọa chị cùng với công việc thiết kế của chị bấy giờ.
Cứ tưởng như mọi chuyện sẽ yên ổn, ai có ngờ.
Sau khi Kiến Hạo đột nhiên bỏ đi, em cũng ngõ lời muốn mua nhà cùng với Thanh Kiều khiến chị cũng khá bất ngờ vì quyết định của Thành Huyền, nhưng cô cũng chẳng muốn tò mò chuyện riêng của em. Cô chỉ cảm thấy em trai mình như đang có điều gì khiến em nặng lòng. Từ lúc đó em ít cười hơn trước, không còn thói quen làm bánh cho Kiến Hạo mỗi ngày, nếu tiếp tục thì những dòng kí ức về hắn lần lượt ồ ạt vào tâm trí nó chỉ khiến em ngày ngày chết dần trong nỗi nhớ và sự ghét bỏ dành cho Kiến Hạo.
Em xây nên bức tường thành vững trãi, nó không quá cao, cũng không quá thấp chỉ đủ cho người ta thấy được những thứ nhô ra bên trong bức tường, cho thấy em rất mạnh mẽ, lạc quan mà không ai hay biết sau những nụ cười giả tạo đó là những nỗi lòng, những giọt nước mắt sự đau đớn bên trong cho biết em yếu lòng đến mức nhường nào.
Chỉ khi đúng người, bức tường mới hoàn toàn sụp đổ bày ra bí mật mà Thành Huyền không muốn một ai hay biết.
Vẫn như thường lệ, Thành Huyền vẫn đến gặp đối tác của mình như mọi ngày, bàn bạc, trao đổi, chọn thị trường, sau đó là ký hợp đồng. Một ngày nhàm chán, Thành Huyền cảm thấy cuộc đời mình nó tẻ nhạt hơn bao giờ hết, em như thể một cổ máy chỉ biết ăn, ngủ, làm việc. Một Thành Huyền mà em cũng chưa bao giờ nghĩ mình có thể trở nên nhạt nhẽo như thế.
Mọi người thường bị thu hút bởi vẻ đẹp mềm mại mà sắc sảo của Thành Huyền, nhưng mấy ai có thể chịu được cái bộ mặt lạnh hơn băng của em mỗi khi làm việc, nghiêm túc đến đáng sợ, nhưng vì thế, người ta lại có cảm giác rất muốn chinh phục.
Người ta bảo, hoa hồng thì sẽ có gai, nhưng Thành Huyền không những có gai mà còn có cả kĩ năng phòng thủ. Em luôn luôn từ chối những lời mây mây gió gió, trêu hoa ghẹo nguyệt của những gã đối tác nhà giàu. Thành Huyền luôn ứng xử như một người có học thức, bày ra rõ ranh giới nhưng lời lẽ vẫn rất dịu dàng, những người bị em từ chối khéo luôn có cảm giác được tôn trọng, chứ không phải là ghét bỏ.
Một Thành Huyền điềm tĩnh và tinh tế như thế, thì ai mà có nghĩ em có những vết thương đang cất giấu, luôn bị mất kiểm soát khi nhớ về một người nào đó, luôn ôm một bức ảnh cũ nhàu nát bị nước mắt làm nhòe đi hai khuôn mặt đang tươi cười bên trong, luôn ấp ủ mối hy vọng nhỏ nhoi, một ngày tìm lại được thế giới của mình.
Cuộc sống của Thành Huyền là thế, nhưng em vẫn có chị gái, có những người bạn, những người luôn yêu thương và trân quý em. Thành Huyền khi ở với hai anh của mình, em mới có thể thật sự mở lòng, mới có thể nở một nụ cười thật sự, không nịnh bợ, không khách sáo, ở đó, em mới có thể tìm lại Thành Huyền của ngày xưa.
Vũ Phàm bình thường rất cợt nhã, anh luôn bày trò chọc cười mọi người, tính cách hướng ngoại nhưng đôi khi anh lại là một người rất đáng tin cậy, trưởng thành trong từng câu nói, anh tinh tế, dễ nhận biết cảm xúc của người khác, đặc biệt là Thành Huyền. Biết chuyện của Kiến Hạo với em, anh không hỏi, không an ủi, mà chỉ giúp Thành Huyền mạnh mẽ hơn để vượt qua, giúp em trưởng thành.
Chu Huân thì lại khác, tuy tính anh có lúc rất nóng vội, nhưng anh là một người rất tình cảm. Ngày nghe Thành Huyền kể lại mọi chuyện, anh không ngần ngại mà muốn gặp Kiến Hạo nói cho ra lẽ, anh muốn lấy lại công bằng cho Thành Huyền.
Em cứ càng ngày càng tiều tụy, Chu Huân cứ như trên đống lửa, ngày nào cũng qua nhà bầu bạn với em, trải qua những lúc vui, lúc buồn. Thành Huyền có chuyện vui thì anh cũng vui lây, Thành Huyền mỗi đêm nghĩ đến Kiến Hạo đến khóc nấc lên, anh cũng chỉ ôm em vào lòng vỗ về an ủi rồi lại lặng lẽ rơi nước mắt. Đến khi anh thấy một Thành Huyền lạc quan hơn, tính cách không còn ngây ngô như ngày nào, em có phần tĩnh lặng hơn, Chu Huân nhìn vừa mừng vừa xót, điều duy nhất anh muốn là Thành Huyền có thể buông bỏ mà sống tiếp.
Hôm nay sau khi gặp gỡ đối tác thì Thành Huyền còn có một cuộc hẹn đến quán coffee với Chu Huân và Vũ Phàm. Tính chất công việc của Thành Huyền dạo này trở nên rất dày đặc, gần một tuần rồi em chưa gặp hai người bọn họ rồi, ban nảy chốt hợp đồng khá nhanh vì hai bên có chung một ý tưởng, khá thuận lợi nên em còn rất nhiều thời gian rảnh.
Mười giờ trưa, Thành Huyền bước vào quán coffee, em đi đến góc bàn quen thuộc, Vũ Phàm với Chu Huân đang ngồi đợi sẵn.
" hai người đợi em lâu chưa? " Thành Huyền tươi cười ngồi xuống ghế, cầm lấy cốc dâu lắc mà Chu Huân đã gọi cho em từ trước lên, nhâm nhi.
" có, tụi anh đợi mày từ thứ tư tuần trước rồi " Vũ Phàm mắt không rời khỏi màn hình điện thoại, anh vẫn chỉ đang tập trung vào đoạn gay cấn trong bộ phim mà không nhìn Thành Huyền, cằn nhằn.
" trời, cái gì mà tận thứ tư cơ" Thành Huyền bật cười.
" chứ không phải công việc của ông Nghiêm Thành Huyền bận bịu quá nên chúng tôi phải đợi đến hôm nay mới được gặp mặt sao" Chu Huân bĩu môi bất mãn.
" rồi mà, lỗi em được chưa"
" mày biết là tháng này mày cho tụi anh leo cây lần ba rồi không, ba lần trước toàn là bận đi gặp đối tác, rồi hợp đồng các thứ, hai đứa anh này mày có còn để tâm không thế, hay là bị mấy cái cọ với màu vẽ đó thay thế luôn rồi " Chu Huân giả vờ giận dỗi, kể tội em.
" đâu, ưu tiên hàng đầu của em là tiền mà anh"
" đó mày nghe anh nói chưa, tiền bạc có thể thay đổi con người ta mà" Vũ Phàm nhìn Chu Huân, nói.
Thành Huyền nghe Vũ Phàm nói vậy thì cũng cười cười, em cắm đầu vào làm việc như thế cũng không hẳn là vì tiền, theo đuổi ước mơ là một chuyện, kiếm tiền là một chuyện. Đâm đầu vào công việc cũng là một cách giúp em không còn nghĩ đến hắn, cứ càng bận bịu thì Kiến Hạo làm gì có cửa mà đi vào tâm trí em đâu.
" thế thì chắc em phải cho bản thân một ngày nhỉ hoàn thiện nhỉ? "
" ừ ừ, mày nghỉ một hôm đi hộ anh, tiện giờ anh cũng đang rất rảnh, có thể đi chơi cùng mày, còn Chu Huân? "
" được, dù gì không đi đâu thì ở nhà em cũng chẳng có mấy công việc " Chu Huân hiện tại cũng không đi làm, trước đây anh có làm thiết kế nội thất ở một tập đoàn lớn, lương tháng coi như rất cao so với công việc của người khác, nhưng tính chất công việc khiến anh luôn phải đi ra nhà, rất ít khi ở lại thành phố. Bố mẹ Chu Huân khi ấy cũng xót con, có khuyên anh nên nghỉ việc, anh cũng nghỉ luôn, lương anh làm hơn 1 năm cũng kha khá, nên Chu Huân quyết định ở nhà chơi bời hết rồi tính sau.
Nhưng ai mà chẳng biết nhà Chu Huân giàu nức đố đổ vách, người ngoài gọi anh là "Kim thiếu gia", mỗi tháng ông Kim đổ vào tài khoản anh mấy triệu tệ thì đến lúc nào Chu Huân mới có thể đi làm lại?
" mày đi làm công ty không, anh xin cho? " Vũ Phàm nói.
" ồ, anh đang làm ở tập đoàn nào vậy, để em mua đứt rồi đuổi việc anh luôn? " Chu Huân bình thản nói, thì cũng dỡn thôi. Dù gì hiện tại Vũ Phàm đang làm việc ở công ty ba mình, Ông cũng là một nhà đầu tư lớn, làm ở mảng nghệ thuật giống Thành Huyền nhưng chỉ khác là em theo kiểu cá nhân, còn bố Vũ Phàm theo kiểu tập đoàn, Chu Huân có lột sạch ví ra cũng không mua nỗi.
" trời, đúng là Kim thiếu đó nha, bao nuôi em đi" Thành Huyền bật cười.
" khỏi "
Lúc này, ba người đang cười nói, thì có bỗng nhiên một cánh tay to lớn, đặt một miếng bánh kem trước mắt Thành Huyền, em ngơ ngác nhìn lên. Thấy một người đàn ông đang đứng trước mắt, dáng vẻ trưởng thành, ánh mát rất dịu dàng. Người kia có vẻ rất điềm tỉnh, đặt bánh xuống rồi cũng để cho Thành Huyền chuẩn bị, chưa lên tiếng gì. Và không mang đến cho em cảm giác khó chịu.
" ơ... "
" cho hỏi cậu đây có phải là Nghiêm Thành Huyền không nhỉ?" Sau vài giây ngắn ngủi, người kia bắt đầu lên tiếng.
" vâng, tôi là Nghiêm Thành Huyền"
"Rất vui khi được gặp cậu. Trước đây, tôi có ghé qua tham dự buổi triễn lãm của cậu, tôi khá thích tác phẩm Biển và anh, gợi cho tôi rất nhiều cảm xúc " Người đàn ông kia hòa nhã, nói chuyện rất từ tốn nhưng Thành Huyền không có chút ấn tượng gì.
" vâng ạ, tôi cảm ơn, anh là... "
" à, tôi tên Tuấn Lãng, là một nhà tiểu thuyết, hôm ấy nhìn tác phẩm của cậu làm cho tôi rất ấn tượng, tôi có thể xin cậu vài phút được không? " Tuấn Lãng đề nghị.
" à, được... " Thành Huyền thấy thế thì cũng không dám từ chối.
" vậy, bạn của cậu có phiền không? " anh quay sang nhìn Chu Huân và Vũ Phàm.
" không... Không đâu " Chu Huân vội nói, Vũ Phàm bên cạnh cũng gật đầu lia lịa.
" cảm ơn, tôi muốn viết một cuốn tiểu thuyết cũng gần giống vậy, vậy cậu Thành Huyền có thể cho tôi biết cậu lấy ý tưởng nào để làm nên tác phẩm biển và anh đấy. Theo tôi quan sát, dù tác phẩm mang một vẻ lãng mạn, bình lặng nhưng theo nét vẽ của cậu phác họa nhân vật H lại mang một vẽ ủy khuất, còn có vẻ gì đấy mong chờ? "
" cho tôi suy đoán chút nhé? " Tuấn Lãng nói.
" được "
" Bức tranh đó. Người ngoài nhìn vào chỉ thấy một bức tranh phong cảnh lãng mạn, nhưng người thấu hiểu nét cọ của tác giả sẽ nhận ra tâm tư thật sự ẩn giấu bên trong. Sự "ủy khuất" trong nét vẽ mà tôi nhìn ra chính là nỗi ấm ức, tổn thương người bị bỏ lại phía sau với muôn vàn câu hỏi không có lời giải đáp. Người đó ủy khuất vì tại sao tình yêu của họ lại kết thúc dở dang như vậy, tại sao anh lại có thể tàn nhẫn quay lưng."
Nghe xong, Thành Huyền thoáng giật mình, em vội cụp mi mắt để giấu đi sự bối rối, hai bàn tay siết chặt lấy cốc nước trên tay. Em không muốn, và cũng không dám, thừa nhận rằng bóng lưng ấy chính là Kiến Hạo người mà bản thân vẫn luôn khắc khoải mong gặp lại. Thành Huyền khẽ vuốt lại lọn tóc mai, cố giữ cho giọng mình thật tự nhiên rồi chậm rãi giải thích.
"Anh nói đúng. Cảnh có thể bình lặng, nhưng lòng người vẽ thì chưa bao giờ yên."
"Anh tinh mắt thật, thực ra... khi đặt bút vẽ bức này, tâm trạng của tôi có chút phức tạp. Bản thân tôi lúc đó đang trải qua một giai đoạn mơ hồ, có những chuyện trôi qua rồi nhưng lòng vẫn thấy ấm ức, tiếc nuối mà chẳng thể nói thành lời với ai. Có lẽ vì mang theo thứ cảm xúc không trọn vẹn ấy nên khi hạ cọ, nét vẽ vô thức bị kéo theo, làm cho nhân vật H mang cái vẻ ủy khuất như anh thấy."
" Còn về sự mong chờ...Nghệ thuật mà, đôi khi người ta vẽ ra một không gian lặng lẽ không phải để tận hưởng sự cô độc, mà là để chờ đợi một điều gì đó phá vỡ sự im lặng ấy. Tôi chỉ muốn gửi gắm một chút tâm tư cá nhân vào nhân vật, giống như việc mình luôn hướng mắt về phía chân trời, hy vọng sẽ có một câu trả lời hoặc một sự xuất hiện nào đó làm dịu đi những tổn thương cũ. Chỉ là những cảm xúc vụn vặt, mơ hồ của người cầm cọ thôi, không có gì cụ thể đâu."
Nhưng trên tất cả, sự "mong chờ" nơi bóng lưng của H lại chính là khát khao sâu thẳm trong lòng Thành Huyền. Em gửi gắm vào từng nét phác họa niềm hy vọng mong manh rằng, một ngày nào đó, ở một góc biển nào đó, người đàn ông ấy sẽ quay người lại, bước về phía mình, để em được gặp lại hắn một lần nữa trong đời. Thành Huyền vẽ hắn nhìn ra biển, nhưng tâm tư của em lại đang hướng về phía hắn, chờ đợi một cái ngoảnh đầu.
Tuấn Lãng bên cạnh gật gù, có vẻ đã chấp nhận lời giải thích mang tính "nghệ thuật" này. Nhưng anh đâu biết rằng, đằng sau những từ ngữ hoa mỹ như "cảm xúc vụn vặt", "sự xuất hiện nào đó" hay "tổn thương cũ", Thành Huyền đang gói gọn cả hình bóng của một người đàn ông bằng xương bằng thịt. Em không nói thẳng, vì có những tình cảm, một khi nói ra sẽ biến thành sự yếu lòng.
"Cảm ơn cậu nhé. Cuộc trò chuyện này và bức tranh của cậu đã cho tôi một ý tưởng rất hay để viết cuốn tiểu thuyết mới đấy. Đúng là không uổng công hôm nay tôi lặn lội đến đây."
"Vậy thì tốt quá, rất mong chờ được đọc tác phẩm mới của cậu." Thành Huyền mỉm cười, đáp lại anh.
" còn cái bánh... "
" không sao, bánh này tôi tặng cậu, coi như đền bù thời gian tôi làm phiền" Tuấn Lãng cười rồi đẩy đĩa bánh về phía Thành Huyền.
" không phiền đâu ạ"
" cảm ơn, dù gì hôm nay tôi cũng gặp được "Hồng Họa "của giới nghệ thuật rồi còn gì "
Thành Huyền cười nhẹ, phải mất một khoảng thời gian em mới có thể làm quen với cái biệt danh mà người ta đặt cho mình.
" vậy, không phiền nữa, tôi đi trước đây" Tuấn Lãng chào tạm biệt Thành Huyền, sau đó quay sang gật đầu một cái với Chu Huân và Vũ Phàm rồi đi. Đợi cho bóng người anh đi khuất, hai người kia mới chịu lên tiếng.
" ôi trời ôi trời, Thành Huyền nhà ta nổi tiếng quá nha, anh có nên xin chữ ký không đây? " Chu Huân bắt đầu trêu chọc.
" anh thôi đi, có gì đâu mà"
" hôm nay được đi coffee với Nghiêm Thành Huyền, ôi vinh dự quá đi" Vũ Phàm hùa theo, còn giả bộ cảm động ôm ngực.
"... "
" hai người có thôi chưa, chiều nay em nghỉ, kiếm chỗ nào giải tỏa cái xem nào "
" hmm...đến chỗ event Cosplay của tụi anh đi, hôm nay họ có tổ chức, vui lắm á" Vũ Phàm đề nghị, anh nghĩ mấy chỗ đông vui như thế chắc là Thành Huyền rất thích.
"... "
" anh nghĩ tụi em có thích mấy cái đấy không? " Chu Huân hỏi.
" tất nhiên không rồi " Thành Huyền nói thêm.
"... Tụi mày chẳng biết gì"
" thôi, em muốn chơi công viên giải trí, ở gần đây có chỗ mới khai trương, nhìn rất khang trang, to lắm luôn. Hôm nay đi là được giảm 30% giá, em muốn đi" Thành Huyền lâu rồi chưa đi mấy chỗ kiểu vậy nên cũng có chút tò mò, không biết có khác gì như những lần trước mà em đi hay không, chắc là có, lần trước đi hai, giờ đi ba.
" chỗ đấy đó hả? anh cũng đi qua mấy lần rồi, nhìn cũng ok "
" ê cũng được á, mà đừng chơi cái tàu lượn gì đó được không? Tao sợ độ cao" Vũ Phàm sợ hãi nói, mới nhắc đến thôi mà chân tay anh đã ướt đẫm mồ hôi.
" không, đi công viên giải trí mà không chơi tàu lượn siêu tốc thì còn chơi cái gì nữa? "
" đúng rồi, có vậy cũng sợ" Chu Huân mỉa mai.
" Ai sợ? Sợ cái g-!!! "
....
"ÁÁÁÁGGRRHHHH CHO TAO XUỐNG, MẸ ƠIIIII!
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co