Truyen3h.Co

𝑲𝒆𝒐𝒏𝒉𝒚𝒆𝒐𝒏 𐙚│ᴀɴʜ ʀᴇ̂̉

Chương 12

lth_1413

" ủa, Kiến Hạo đâu rồi em, sao về có một mình thế? " Thanh Kiều đã dậy từ ban nảy, mệt thì có mệt nhưng mà hôm nay không hiểu sao cô rất khó vào giấc. Chợp mắt mới một chút cũng bị giật mình tỉnh dậy, mãi mới ngủ được tầm hai tiếng hơn, sau Thanh Kiều cũng bị mấy tiếng xe cộ bên ngoài qua lại đánh thức. Đang ngồi xem lại giấy tờ thì thấy Thành Huyền đi từ bên ngoài vào.

" dạ, Kiến Hạo mới có hẹn với Mã Đình rồi, không biết việc gì mà nảy đi gấp lắm. Anh ấy thả em ở bên ngoài rồi cũng phóng xe đi mất." Thành Huyền có hơi thắc mắc một chút, lúc hắn nghe máy thì không biết bên kia Mã Đình nói gì. Lông mày Kiến Hạo nhíu chặt vào nhau, sau đó hắn cũng đáp lại vài câu qua loa, xong nói với em là có việc, đưa Thành Huyền về trước.

" hai người đi đâu mà lâu thế, ban nảy chị thấy xe có chú Hứa mang về từ lâu lâu rồi mà. Chị hỏi thì chú ấy bảo tụi em có ở lại nói chuyện với bố một chút, lâu chẳng thấy hai người về chị còn tưởng em với Kiến Hạo ở đấy dùng bữa với bố luôn. "

" à...tụi em đúng là có ở lại trò chuyện với bố thêm chút nữa. Bố hỏi Kiến Hạo về mấy chuyện công việc. Thì chị cũng biết rồi, cứ nói đến mấy cái giấy tờ rồi hợp đồng đó thì nói đến năm sau còn chưa xong. May là thấy cũng gần trưa rồi, bố lo chị ở nhà không lo ăn uống gì nên mới thả em với Kiến Hạo về. "

" ừ, mà sao đồ ăn nhiều thế, cả mớ này ăn có hết không? Em hạn chế ăn đồ ngọt đi, không tốt đâu. Giờ thì cái gì cũng có hại cả, ăn thì vui vui được nhưng mà đừng nó lạm dụng nhiều. Ảnh hưởng sức khỏe." Từ nảy thấy Thành Huyền cầm cả túi đồ to vào thì Thanh Kiều đã để ý rồi, cô biết cái thói của em mà. Mua thì chất đống nhưng mà ăn thì chẳng được mấy. Nhắc nhiều mà Thành Huyền vẫn đâu có chịu sửa, cô cũng kệ vậy. Miễn em đừng nạp quá nhiều vào người là được.

" em biết rồi mà"

"Được rồi, mang đồ vào đi rồi nấu cơm trưa, chị thấy hơi đói đói rồi."

Thành Huyền "vâng" một tiếng rồi cũng theo chị gái vào nhà. May là trong tủ vẫn con thừa đồ từ trước, sáng nay đột nhiên Chu Huân đến đây từ rất sớm, mới năm rưỡi mà anh đã gọi ầm lên rồi. Em với Kiến Hạo còn đang ôm nhau ngủ say như chết, hắn thì tai thính hơn, nghe có người gọi thì tưởng Thanh Kiều về. Lật đật chạy ra xem.

Thấy là Chu Huân thì mới khó hiểu, mới năm rưỡi anh đến làm gì. Chu Huân không để ý mà đưa túi đồ trên tay cho Kiến Hạo. Bởi hôm qua anh với Vũ Phàm qua chơi bời rồi càn quét hết cái tủ lạnh nhà Thành Huyền. Nên sáng nay anh có đi mua chút đồ mang qua, vì biết Thành Huyền là kiểu người rất lười đi chợ sáng sớm, không có gì ăn thì em cũng thà nhịn đói chứ nhất quyết không chịu tự mình đi mua. Chu Huân chả trông mong gì ở Kiến Hạo cả. Hắn cảm ơn rồi nhận đồ xong lại quay vào ôm Thành Huyền ngủ tiếp.

Đến khi dậy rồi hắn mới kể lại cho Thành Huyền nghe. Em thì vừa buồn cười vừa thấy thương, Chu Huân là thế, cứ thích hành động hơn là lời nói. Là quan tâm nhưng không bao giờ nói là quan tâm.

Tại quán bar nọ.

Lúc Mã Đình gọi, Kiến Hạo chỉ nghe nên kia là tiếng nhạc bar ẩm ĩ, tiếng cười nói rôm rả của đám người tụ tập. Lắng tai mãi mới có thể nghe thấy giọng của Mã Đình, giọng gã cứ líu nhíu dính chữ, chẳng ra câu với từ. Hắn cố lắm mới nghe ra mấy câu như " Chu... Chu...hức Huân... Mẹ nó" rồi lại " tao thương... hức... Chu... hức.. "

Kiến Hạo không hiểu cái mô tê gì, Mã Đình đầu giây đối diện vẫn đang cố gắng nói cái gì đó. Mãi sau gã mới chịu nói cho hắn cái địa chỉ, Kiến Hạo ừ một tiếng rồi ngắt máy, đưa Thành Huyền về rồi phóng xe đi luôn đến chỗ Mã Đình.

Đến nơi, Kiến Hạo thấy là một quán bar rất lớn, vì lâu rồi chưa về đây nên hắn mò mãi mới ra được địa chỉ mà Mã Đình gửi. Hắn tấp xe vào lề đường rồi chạy qua tìm gã.

Cánh cửa cách âm vừa mở ra, một luồng âm thanh dập dồn như búa bổ dội thẳng vào lồng ngực Kiến Hạo. Quán bar hôm nay đông nghịt, chật ních người đến mức không khí đặc quánh mùi rượu mạnh, mùi nước hoa và hơi nóng da thịt. Trên sàn nhảy mờ ảo khói sương, hàng trăm con người đang chen chúc, cuồng nhiệt giơ cao tay, nhún nhảy điên cuồng dưới những luồng đèn laser xanh đỏ quét liên tục qua đỉnh đầu. Tiếng hò hét, tiếng hát theo điệp khúc của đám đông vang lên rầm rộ, át cả tiếng ly tách cụng nhau loảng xoảng tại quầy bar.

Hắn nhíu mày thầm chửi rủa Mã Đình, tự dưng đi đến mấy cái chỗ này làm gì. Người thì đông nghịt thế ngày thì hắn biết tìm gã như nào, Kiến Hạo len lỏi qua biển người đang say sưa nhảy nhót. Hắn không nhìn được gì nên bèn đi đến chỗ người bồi bàn hỏi. Kiến Hạo hỏi tên Mã Đình với cậu ta, cơ thế mà người kia lại biết gã, sau đó chỉ cho Kiến Hạo đến một bàn VIP ở góc khuất. Hắn đi đến thì quả nhiên thấy Mã Đình đang ở đó.

" rồi cái đéo gì đây, mắc gì chui vô cái chỗ này còn bắt tao tới "Kiến Hạo đi đến lôi cổ áo Mã Đình lên, hắn lay lay vai gã thật mạnh. Mất kiên nhẫn với con sâu rượu kia. Nhìn xuống bàn thì đã có sẵn một cốc giải rượu đã vơi đi đôi chút. Có lẽ trong khoảng thời gian hắn mò đường thì Mã Đình đã gọi.

" ...mày ơi, tao buồn vãi chưởng" Mã Đình bị Kiến Hạo nắm cổ lôi lên thì muốn tắc thở, nhưng giờ gã cũng chẳng còn thời gian đâu mà tức với giận. Không biết đang nghĩ gì mà mặt mũi lại càng xị đi.

" chậc, buồn đéo gì nói nhanh đi, tao bận lắm không rảnh ở đây nghe mày khóc lóc. Lớn cái tướng rồi mà còn như thế. "

"Bận gì, bận của mày có hệ trọng như việc của tao bây giờ không? Mày biết tao đang gặp chuyện khủng khiếp như thế nào không hả!." Mã Đình vừa nói vừa gào lên, Kiến Hạo thấy thì ghét bỏ đạp cho gã một cái đau.

" Câm "

"... "

" thôi có gì nói nhanh hộ" Hắn thấy Mã Đình câm thật thì càng khó chịu, gã cứ im im thế này thì lúc nào hắn mới được về. Kiến Hạo một lần nữa mất kiên nhẫn, thở dài bão gã nói.

" thì là...tao bị đá rồi " Mã Đình vừa nói vừa mếu máo, gã khổng lồ cứ thế lại rưng rưng nước mắt. Trông...

" gì? Bị đá? Sao ngược đời thế, trước giờ toàn nghe Mã Đình mày đá người khác chứ có ai dám đá lại mày? " Kiến Hạo thấy rất nực cười, Mã Đình xưa giờ đào hoa có tiếng, cái quán bar này theo như Kiến Hạo thấy thì gã đã đến rất nhiều lần rồi. Đến cả phục vụ còn quen thì đến mức nào đây. Mà đi bar cũng có gì tốt lành, có khi nữa cái quán này đều là người cũ của gã cả không hay. Tự nhiên nay lại bày đặt khóc lóc, còn bảo bị đá?

" con mẹ! tao đùa mày làm gì, đang buồn thấy mẹ ra còn cứ nói nói. Chẳng lẽ tao không đáng được người ta đá à." Mã Đình lại gào cổ lên.

Không đáng được người ta đá... Được đá?

" ừ lỗi tao...im đi, được chưa?"

" ừ thì, chỉ yêu mới có ba ngày tròn mà ẻm đá tao rồi. Chẳng biết tao đã làm gì nữa, thế mà lúc tao tỏ tình thì đồng ý nhanh lắm, cái tốc độ đá tao cũng nhanh nữa, dễ thương thật." Mã Đình vừa kể vừa sụt xịt, không hiểu sao sau nghĩ cái gì mà lại cười cười như thằng dở.

" ? "

" vậy đó "

" Tận ba ngày mà mày làm quá thế này? ba ngày mà khóc lóc ỉ ôi thế này á? Mày ổn không vậy, Mã Đình? Ý tao là có thấy lạ lạ trong người không, ờm...đau đầu nữa. Thấy không? " Kiến Hạo thực sự bất lực, hắn cứ cảm thấy thằng bạn mình chắc chắc có vấn đề. Tận ba ngày? Đến lúc ba tháng thì Mã Đình có thuê đoàn người đi khóc rong hộ gã không thế?

" mày thì biết đéo gì! "

" rồi, thua. Thế là ai, em gái nào làm cho Mã Đình này phải đau khổ như thế kia " Kiến Hạo giơ tay biểu thị đầu hàng, hắn chịu thua hỏi lại.

" Kim Chu Huân "

" Cái what the f*ck? Kim? Chu? Huân?ý mày là cái ông anh sống như 2G của em nhà tao á hả? Cái ông mà tính khí thất thường đó á? Vãi thật, tôi nể bạn. " Kiến Hạo từ sock đến lắc đầu ngao ngán vỗ vai gã, rồi sao Mã Đình làm gì mà quen được Chu Huân luôn vậy.

" 2G cái mẹ gì, Kim Chu Huân, my Jju của tao." Mã Đình cố cãi lại.

" thôi, mà mày quen biết người ta được mấy hôm, rồi còn bày đặt của tao của tao cái gì " Kiến Hạo hơn hết là muốn biết tại sao Mã Đình lại quen được với Chu Huân, gã mà nói mình là bạn của anh thì hắn cũng chẳng tin, chứ nói gì kêu gã với Chu Huân yêu nhau, hết sức vô lý.

" thì từ hôm gặp ở đám cưới mày với Thanh Kiều, cũng lâu lắm rồi còn gì " Mã Đình nhớ lại, bèn trả lời.

" lâu nhờ? "

" kệ tao! "

" khiếp, gì mà nhắm người ta nhanh thế? " hắn bất ngờ.

"... " Không biết nói sao, chẳng lẽ Mã Đình nói với hắn là mình gặp Chu Huân vào một sự cố tình cờ trong đám cưới của Thanh Kiều.

Hôm đó, sau phần làm lễ chính trên bãi cát, Mã Đình cầm ly champagne, lẳng lặng rời khỏi khu vực tiệc tối ồn ào. Gã đi bộ dọc theo bờ biển vắng, hướng về phía rặng dừa tối đèn để tìm kiếm một chút yên tĩnh. Tiếng sóng biển rì rào và gió lộng thổi vào mặt làm gã dễ chịu hơn.

Nhưng vừa đi qua một chiếc thuyền thúng, Mã Đình bỗng khựng lại. Từ phía góc tối, một dáng người thanh mảnh bỗng lao sầm ra.

Rầm.

Hai cơ thể va mạnh vào nhau. Mã Đình loạng choạng lùi lại một bước, còn người kia thì mất đà, ngã ngồi bệt xuống bãi cát mềm. Ly champagne trên tay gã sóng sánh, đổ thẳng một đường từ trên xuống, nhuộm ướt đẫm vạt áo sơ mi trắng tinh của đối phương.

"A! Cái tên đáng ghét này! Đi đứng kiểu gì thế hả?"

Một giọng nói thanh thanh nhưng đầy vẻ đanh đá vang lên. Chu Huân nhỏm dậy, vừa phủi cát trên quần vừa nhìn cái vệt nước ướt sũng trên ngực áo mình với vẻ mặt cực kỳ uất ức. Anh mặc bộ đồ sơ mi quần tây rất bảnh bao đi dự tiệc, nhưng gương mặt thì đang xù lông nhím, đôi mắt tròn xoe ngập tràn sát khí găm thẳng vào mặt Mã Đình dưới ánh trăng muộn.

"Mắt anh để dưới gót chân à? Đền áo cho tôi mau!"

Mã Đình nhìn cái điệu bộ vô lý của người kia mà dở khóc dở cười. Rõ ràng là anh từ bóng tối lao ra đâm vào gã trước, thế mà bây giờ lại xoay ra ăn vạ một cách cực kỳ bướng bỉnh. Mã Đình nhún vai, thong thả cúi xuống nhặt chiếc kính mát bị rơi dưới cát lên, thản nhiên lau sạch rồi đưa cho Chu Huân.

"Này, chính em lao vào tôi đấy chứ. Ở nơi vắng vẻ thế này mà đi đứng như ăn cướp, rồi lại tự làm mình tức giận được à?"

Chu Huân hất cằm, giật phẩy chiếc kính từ tay gã, bướng bỉnh cãi lý.

"Ai em của anh? Tôi đang vội ra đây nghe điện thoại, anh cản đường tôi thì có! Tôi không cần biết, cái áo này là hàng thiết kế, anh làm hỏng rồi, phiền phức thật sự!"

Nói rồi anh quay mặt đi chỗ khác, cái mũi nhỏ hếch lên đầy kiêu kỳ dưới gió biển, hai má hơi phúng phính vì tức giận. Mã Đình nhìn chăm chăm vào gương mặt nhỏ nhắn nhưng ngập tràn vẻ bất cần, khó chiều ấy, tim chợt lỡ một nhịp. Giữa không gian bờ biển tĩnh lặng, Chu Huân hiện lên như một con mèo hoang hung dữ nhưng lại có một sức hút kỳ lạ. Gã thích anh mất rồi, một cách vô lý và chớp nhoáng vì cái sự đanh đá đầy sinh khí này.

"Tôi là Mã Đình, khách bên nhà trai. Còn em? " Gã chìa tay ra, cười nửa miệng.

Chu Huân liếc nhìn bàn tay gã, quyết không thèm đưa tay ra bắt, nhếch môi khinh khỉnh." Biết rồi, anh là bạn của cái tên Kiến Hạo kia chứ gì. Kim Chu Huân, khách bên nhà gái. Nhưng bớt bắt chuyện đi, tôi không dễ kết bạn đâu, đặc biệt là với mấy kiểu người đi đứng va quệt rồi định giở trò tán tỉnh như anh. Tránh ra cho tôi đi giặt áo!"

Chu Huân quay lưng bước đi, đôi giày lười nện trên cát mềm nhưng dáng đi vẫn thẳng tắp đầy kiêu hãnh. Mã Đình đứng nhìn theo bóng lưng khuất dần về phía bể nước sau rạp cưới của anh, khẽ lắc đầu cười khổ. Quả nhiên là một ca siêu cấp khó nhằn, vừa bướng vừa đanh đá. Nhưng trong lòng gã, lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất. Bãi biển này đúng là phong thủy tốt thật, để xem con ngựa bất kham này, gã có thuần hóa được không.

" thích thì thích, hỏi nhiều " Quay lại thực tại, Mã Đình nói.

" ừ, sao nữa "

" thì như mày biết đó, Hức! Tao thích Chu Huân ngay từ cái nhìn đầu tiên rồi. Người đâu mà... mà đanh đá, bướng bỉnh thấy ghét, nhưng mà... mà đáng yêu kinh khủng. Sau đó tao mặt dày bám theo hai ngày, tự nhiên đồng ý luôn. Ai ngờ... ai ngờ thử được đúng ba ngày... em ấy đá tao cái rụp..."

Kiến Hạo nghe xong chỉ biết câm nín, vừa thốt lên một tiếng "vãi" đầy bất ngờ, vừa không nhịn được mà bật cười ha hả. Thật không thể tin nổi người con trai khiến Mã Đình lụy đến mức ra quán bar khóc lóc thở dài lại là Chu Huân cơ, một người khó chiều như bà chúa.

"...tình đơn phương của tao. "

" haiz, sao mày không chơi qua đường như mấy lần trước đi " Kiến Hạo nhìn Mã đình nước mắt ngắn nước mắt dài mà chỉ bất lực, bình thường gã ta đẹp trai ngời ngời bao nhiêu thì khi khóc ngược lại bấy nhiêu, hắn có thể dùng bài văn mấy trăm chữ để miêu tả mặt Mã đình giờ, như cái mông khỉ.

" không được mày ạ, lần này tao thật lòng rồi...hic"

" ....khiếp hồn."

" rồi thế sao Chu Huân lại đá mày, làm gì cho người ta giận à? "

" không có biết" Mã Đình có vắt óc ra gã cũng chả có lý do nào để Chu Huân đá gã cả. Gã thương, chiều anh như muốn đội lên đầu. Không trách, không mắng gì, cũng chẳng làm gì sai với Chu Huân. Đùng một cái anh nói chia tay, như sét đánh giữa trời quang.

" nhớ lại đi, kiểu gì thì cũng phải có lí do cho mà xem. Chứ không có thề vô lý như thế được. "

" không có thật mà..."

" chậc! "

" thật sự, chả có gì, tao cảm thấy bản thân quá hoàn hảo đi, tao đối xử với em ấy cũng rất tốt. "

" vậy tao chịu, cái này là Chu Huân trêu đùa tình cảm mày rồi... "

"...tại sao lại thế chứ!!! "

" Thôi bỏ đi, uống vài ly cho đỡ buồn. Hôm nào tao bày cách cho mà cưa lại người ra. " Kiến Hạo vớ lấy chai rượu trên bàn bật nắp đưa cho Mã Đình, gã như thú hoang mà vồ lấy chai rượu tu ừng ực, nước rượu đỏ thẩm rỉ từ khóe môi Mã Đình chảy xuống cả cằm.

" gọi hết rượu trong cái quán này ra...tao uống hếttt! "

" thế cái thằng hôm trước còn đạo lý khuyên tao nên tỉnh táo trong tình yêu đâu mất rồi. Mà nhớ hôm đấy mày tỉnh lắm mà, có như hôm nay đâu. Sao này không thử khuyên nhủ bản thân như bữa đó đi. Tao thấy lúc đó mày ngầu kinh"

" thằng nào? " Mã Đình nữa tỉnh nửa mê, vật vờ ngẩng đầu lên hỏi hắn.

" ... "

Thế là Kiến Hạo cũng bị kéo vào cuộc giải sầu của Mã Đình, gã gọi hết ly này đến ly khác khiến hắn cũng phải bất lực, bản thân Kiến Hạo cũng bị chuốc cho say, nhưng may mắn tửu lượng hắn khá tốt nên còn nhận thức được mà né tránh đàn ong bướm Mã Đình gọi đến. Gã nghĩ sẽ làm cho bản thân quên đi Chu Huân, cả hai cứ ngồi đó uống đến tận tối mà vẫn chưa có dấu hiệu đi về.

Giữa quán bar đông nghẹt người và tiếng nhạc dập dồn, hai người đàn ông ngồi gục lên gục xuống ở bàn VIP, mắt líu ríu nhưng miệng thì vẫn không ngừng lảm nhảm.

Kiến Hạo nâng ly rượu lên, giọng nhừa nhựa, chữ nọ xọ sang chữ kia.

"Tao...tao nói cho mày biết nhé Mã Đình...Làm người, là không được lụy tình. Đàn ông gì mà...mới bị đá đã khóc lóc. Tỉnh táo như tao...như tao đây này. Tao...Thành Huyền. Nhớ. "

Mã Đình lúc này đầu óc đã bị men rượu làm cho mụ mẫm, nhưng tính bướng bỉnh thì lại tăng lên gấp bội. Nghe Kiến Hạo khích tướng, gã đập mạnh ly xuống bàn, giọng lè nhè đầy chấp nhặt.

" Mày... mày thì biết cái gì? Tao không... không có lụy! Tao gọi... gọi một câu là Chu Huân phải đến đón tao ngay, mày tin không?" Nói là làm, Mã Đình rút phắt cái điện thoại của mình ra. Trong cơn say ngút trời, ngón tay gã say xỉn quẹt vô tội vạ trên màn hình cảm ứng, gọi thẳng cho Chu Huân, mấy cuộc đầu không ai bắt máy, mãi lâu sau gần cả chục cuộc gọi nhỡ, Chu Huân mới bắt máy.

Đầu dây bên kia vừa bắt máy, chưa kịp để Chu Huân lên tiếng, Mã Đình đã oang oang ghé sát miệng vào loa gào lên, giọng dính chữ đầy uất ức.

"Alo... Chu Huân ơi...Anh...Anh đang ở bar*** này... Hức! say quá, không về được...Em đến...đến đón Mã Đình đi mà...Tao nhớ em muốn chết...Chu Huân à...Kiến Hạo..."

Chu Huân ở đầu dây bên kia nghe thấy giọng gã lè nhè thì lập tức nổi đóa, giọng thanh thanh nhưng đanh đá, mắng xối xả qua điện thoại.

" Anh điên à Mã Đình? Chúng ta chia tay rồi! Tôi lười chưa thèm chặn số anh thôi chứ không phải để anh đêm hôm gọi điện làm phiền nhé! Say thì tự bắt xe mà về! "

Nói xong Chu Huân lập tức cúp máy.

Tút tút.

Chu Huân dập thẳng tay cuộc gọi, ném mạnh cái điện thoại xuống nệm giường. Anh đứng phắt dậy, hai tay khoanh trước ngực, bực dọc đi qua đi lại trong phòng ngủ. Hai má anh đỏ bừng lên vì tức giận, cái mũi nhỏ hếch lên, miệng không ngừng lầm bầm chửi rủa.

" cái đồ Mã Đình vô sĩ đáng ghét, anh đúng là không có mặt mũi. Sao cứ làm phiền tôi hết lần này đến lần khác! " Chu Huân tức điên đầu, nếu biết thế hôm đó đã không đồng ý với gã làm gì.
Rồi tự nhiên anh chợt nhớ ra điều gì, ban nảy khi Mã Đình nói thì anh có nghe gã nhắc đến Kiến Hạo, không lẽ hắn cũng ở đó à? Suy tính một hồi thì Chu Huân cũng thấy khá là có lý, hai người đó rất thân nhau, mà nếu gã muốn quay lại với anh thì kiểu gì cũng tìm đến Kiến Hạo, hắn chắc chắn sẽ năn nỉ Thành Huyền giúp Mã Đình cho coi.

Nếu Kiến Hạo cũng ở đó thì Thành Huyền có biết không? Anh chậc một cái bất mãn, khó chịu rồi cầm điện thoại lên.

Thành Huyền ở nhà, không thấy hắn nhắn tin hay gọi điện gì mà trong lòng bắt đầu thấy lo lắng, không biết hắn đang làm gì mà mãi qua giờ ăn tối còn chưa thấy về, em có liên lạc cho Mã Đình nhưng mà vẫn không có kết quả gì, lòng như lửa đốt mà đi qua đi lại trong nhà cả tiếng đồng hồ ,Thanh Kiều ăn tối xong thì sớm đã lên giường ngủ từ lâu, em thì lo hắn gặp bất trắc gì nên không nhắm mắt ngủ nỗi, mà muốn tìm cũng không biết tìm ở đâu.

Chợt điện thoại em có người gọi, em giật mình tưởng Kiến Hạo nhưng hóa ra là Chu Huân, em có hơi thất vọng mà bắt máy lên nghe.

" alo ạ? "

"Thành Huyền à, em nhìn xem Kiến Hạo tên đó có ở nhà không?"

Thành Huyền nghe Chu Huân hỏi thì cũng thấy ngạc nhiên, em ngờ ngợ hỏi lại.

" sao tự nhiên anh lại hỏi "

" aishh, thế là không có chứ còn gì. Kiến Hạo đang ở quán bar*** với Mã Đình đây này. Còn cả cái tên Mã Đình đáng ghét kia nữa, đêm hôm gọi cả chục cuộc, phiền thấy ghét! Mau lên, anh đang đến đó rồi, em bảo Thanh Kiều đi đón Kiến Hạo về đi. "

" Quán bar? Anh ấy đi ra đó làm gì? " Thành Huyền hơi hoảng, Kiến Hạo ra đó làm gì, nghe giọng điệu của Chu Huân là thấy anh đang không vui rồi.

" anh không biết, gọi chị gái ra đón đi, anh gửi địa chỉ cho "

" vâng anh "

Khi thấy Chu Huân gửi địa chỉ, em nhìn lên đồng hồ thì cũng đã muộn. Thanh Kiều thì cũng đã ngủ từ lâu, em nên để cho cô thời gian nghỉ ngơi. Với lại, em cũng rất tò mò coi là hai người Kiến Hạo với Mã Đình kia làm gì mà để Chu Huân nổi nóng đến thế kia. Thành Huyền nhanh chóng bắt xe đi đến địa chỉ mà anh gửi.

Đến nơi, Thành Huyền khó khăn băng qua đám người đang nhảy nhót kia. Tìm mãi mới thấy chỗ Mã Đình với hắn đang nằm, em đi vào thì thấy Kiến hạo nằm bất động trên ghế, kế bên là Mã Đình, cả hai đang say mèm không biết trời trăng gì, bên cạnh là Chu Huân đang khó nhọc đỡ cái thân hình cao khều của Mã Đình là Chu Huân, em thấy thế liền chạy đến xem tình hình.

" cái gì đây? "

" nhìn xem, ủa, anh tưởng Thanh Kiều đến cơ mà " Chu Huân thấy là em tới, bất ngờ hỏi.

" chị ấy ngủ lâu rồi, em cũng không muốn làm phiền. Cũng đang rãnh nên em qua đây luôn. Mà sao tự nhiên hai người này say bí tỉ thế? "

" anh cũng chịu, nảy cái gã này cứ gọi điện cho anh rồi khóc lóc ầm ỉ cả lên, anh nghe cái là biết đang say rồi làm loạn. Còn cứ một mực đòi anh đến đón. Bộ quen biết thân thiết hay gì, phiền phức!" Chu Huân vừa càu nhàu vừa lôi gã lên. Mã Đình thì cứ đổ người về phía anh, Chu Huân thấp bé nhẹ cân sao đỡ nỗi, anh đứng không vững nên cả hai đổ ập về cái ghế đằng sau.

" MÃ ĐÌNHH!!! "

" ưm...bé...Bé Huân hả... "

"Không, bà nội anh đây" Chu Huân gằn giọng, nói.

" hic...hic nhớ...nhớ Huân " Mã Đình thấy là Chu Huân đến thật thì vui mừng hết nước, thiếu điều muốn vồ lấy anh ôm ấp cho đỡ nhớ, mỗi tội giờ đầu óc gã xoay mồng mồng, đứng còn không vững.

" ôi, say lắm rồi đó" Thành Huyền nhìn mà lắc đầu.

" thôi, em lo mà coi Kiến Hạo đi kìa nảy anh vào còn thấy có mấy cô đang ve vãn mời rượu anh ta đấy, may là anh đến đuổi kịp. Đúng thật là"

" À..." Thành Huyền thấy ngọn lửa giận dữ đang hừng hực bốc lên trong cơ thể mình, quay qua nhìn Kiến Hạo đang ngon lành say giấc trên ghế mà em muốn sôi máu lên, hắn đang ở đây sung sướng tận hưởng sự phục tùng của mấy cô chân dài kia, trong khi ở nhà em lo lắng đến nát gan nát ruột.

" DẬY COI!! " Thành Huyền nắm cổ áo hắn giật mạnh lên.

" ơ... ha...hả... không...không uống nữa đâu... "

" anh còn muốn uống nữa à! "

" nhoàm nhoàm... " Kiến Hạo nghe thấy giọng nói quen thuộc, nhưng điều đầu tiên hắn làm không phải trả lời lại, mà hắn vơ nắm lấy cổ tay Thành Huyền. Kéo em ngã xuống lòng mình, hắn nhồm nhoàm, gặm nhấm hai cái má mềm của em.

" ưm...Đào mềm... "

" KIẾN HẠOO!!! ANH CÒN ĐÀO NỮA HẢ!!! "

Em điên tiết đẩy hắn ra, cầm tay lôi xềnh xệch về nhà.

" về nhanh, về đến nhà là anh không xong với tôi! "

Sau khi nói vài câu với Chu Huân, em cũng bắt taxi kéo con sâu rượu kia về nhà, quãng đường về đến nhà cũng không bao giờ được yên ổn, Kiến Hạo say xỉn cứ không ngừng la hét, dãy dụa trên xe làm Thành Huyền phải liên tục hối hả xin lỗi bác tài. Hắn còn quá hơn là nôn mửa ngay trên xe, khiến Thành Huyền phải bồi thường một khoản tiền để rửa xe nữa.

" dạ đến nơi rồi, cháu xin lỗi vì chuyện ban nảy ạ. Mong bác đừng trách cứ." Thành Huyền thay hắn cúi đầu nhận tội, em vẫn thấy rất có lỗi khi đã làm ảnh hưởng đến bác lái xe.

"Không sao, cháu dẫn chồng vào nhà đi"

" dạ? Đâu... Đâu có tụi cháu chỉ là... " Thành Huyền ngại đỏ mặt, vội luống cuống muốn giải thích.

Bác tài thấy em vậy thì chỉ cười cười cho qua, dặn dò em mang Kiến Hạo vào nhà rồi cũng lái xe đi luôn.

Chật vật mãi em mới mang được Kiến Hạo lên phòng, không biết hắn ăn gì mà người nặng khiếp, đem hắn lên mất tận năm phút đồng hồ. Giờ Thành Huyền chỉ đành mang hắn vào phòng mình tắm rửa chút, giờ mà để Kiến Hạo tự tắm thì không biết lúc nào mới xong, có khi hắn ngủ trong phòng tắm đến sáng luôn ấy.

" phù...trời ạ... mệt muốn chết đi được... "

Kiến Hạo nảy làm loạn trên taxi hồi nảy thì có lẽ đã mệt rồi, giờ hắn đang nằm sõng soài trên sàn nhà, Thành Huyền sợ hắn làm bẩn ga giường nên không cho lên, ngồi nghỉ mười mấy phút thì giờ em mới ngồi dậy lôi hắn đi tắm.

Mở vòi sen ra thì may là còn nước ấm, may nảy Thành Huyền tắm còn thừa chứ không để hắn dùng nước lạnh lại ốm ra người mệt vẫn là em, chỉ bẩn mỗi áo nên em cũng đỡ vất vả. Trấn tĩnh một lúc thì Thành Huyền mới dám cởi áo cho hắn, suốt lúc đó mặt em như bị nướng chín, đỏ từ mang tai xuống tận cổ. May là Kiến Hạo hắn đang bất tĩnh. Cởi xong, em mới len lén nhìn qua. Đầu óc ong ong lên vài tiếng.

Vội vả vào mặt vài cái cho tỉnh táo, Thành Huyền mới cưỡng ép mà lau người cho hắn, tay em lướt trên bờ ngực vững trãi của hắn mà khẽ run lên, tên này đúng thật là có cái tỉ lệ quá sức hoàn hảo, một thân hình tạc tượng với bờ vai rộng, sáu múi bụng săn chắc nổi rõ lên trên làn da rám nắng nhẹ. Từng đường cơ liên sườn sắc nét chạy xuống eo làm cơ thể hắn như thể là một tác phẩm nghệ thuật hoàn mĩ. Thành Huyền lau người cho hắn mà không dám nhìn thẳng, mặt em đỏ bừng bừng lên, dù biết là cơ thể hắn rất hoàn hảo nhưng em vẫn ngại ngùng khi tận mắt thấy như trước, sau một khoảng thời gian xa cách thì Kiến Hạo lại hiện rõ sự trưởng thành, nam tính hơn, Cố mãi thì em cũng lau người sạch sẽ cho Kiến Hạo xong, lôi hắn ra giường mà đầu em như bốc khói, mặt mày đỏ tía không khác gì Kiến hạo say rượu ban nảy.

Định bụng qua kiểm tra coi Thanh Kiều ngủ chưa rồi mang Kiến Hạo sang bên đó luôn, vì giờ không thể để hắn ở đây được nữa. Cầm tay nắm tính mở cửa thì cứng ngắc, lay mãi không mở được, có lẽ chị gái đã khóa cửa mất rồi, ủa, sao lại khóa?

" là sao nữa vậy trời..."

Thanh Huyền tưởng cửa bị kẹt nên vẫn đứng ở đó loay hoay cả lúc mà vẫn không được, giờ thì em đã chắc chắc là chị gái đã khóa cửa mất rồi, em đành lọ mọ đi xuống nhà tìm chìa khóa, lục hết mấy ngăn tủ đến mấy chỗ để đồ thiết yếu cũng chẳng có. Thành Huyền nghĩ mãi vẫn không hiểu tại sao tất cả chìa khóa trong nhà đều không cánh mà bay, em cuối cùng cũng bỏ cuộc, không tìm thêm nữa .

Lên trên phòng thì vẫn còn thấy Kiến Hạo đang ngủ khò khò không biết trời đất gì, Thành Huyền nhìn hắn mà ngán ngẩm không biết nên làm gì, giờ phòng Thanh Kiều thì không mở cửa được, ngoài phòng vẽ của em với phòng sách thì mấy phòng còn lại trong nhà chủ yếu để dùng chứa đồ, ngủ cũng được nhưng mà không ổn tí nào. Từ khi Kiến Hạo về đây hắn toàn ngủ ké phòng em, với cả tưởng hắn ở chung với Thanh Kiều nên em cũng không dọn lại một phòng đàng hoàng cho hắn.

Bất quá, em tính sẽ lôi hắn ra sofa ngủ một đêm vậy, Thành Huyền đi vào tủ lấy vài cái gối thêm mấy cái chăn mang xuống sofa cho Kiến Hạo, đi lên phòng tính lôi hắn xuống thì em giật mình, trên giường giờ trống không Kiến hạo nảy giờ nằm trên đó giờ mất tăm không thấy mặt mũi đâu.

" ơ... ủa... "

" Kiến Hạo? "

" anh ơi? "

" đâu mất rồi? "

" HÙ! "

_____

Cảnh báo chương sau khá cringe, nên lên giáp hồi sinh, liềm đoạt mệnh và những vật phẩm khác.

Kh đọc có thể bỏ qua.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co