Chương 11
" chị, Về rồi hả " Thành Huyền thấy Thanh Kiều mở cửa đi vào, em vội đi đến cầm đồ từ trong tay Thanh Kiều ra, bỏ lên bàn rồi kéo cô lên sofa
" ừm, đáng lẽ trưa nay mới về được, nhưng mà may là có trợ lí xử lý hết phần còn lại rồi nên mới được về sớm đó. Không hiểu sao mấy lão đối tác bây giờ cứ làm khó chị miết, sửa cái này đến cái kia mệt chết đi. " Thanh Kiều vừa than thở vừa dùng tay day day trán đầy mệt mỏi.
Thành Huyền thấy chị mình như thế thì xót lắm, miệng liên tục trách mắng cô vì không biết lo cho bản thân mà suốt ngày cứ cắm đầu vào công việc. Chị em xưa nay vốn là thế, miệng cứ luôn càm ràm về công việc của Thành Huyền, trách mắng em ngày nào cũng cắm đầu vào giấy tờ đến tối muộn. Mà cũng chẳng nhận ra tần xuất thức khuya của mình nhiều đến mức nào, Thanh Kiều thương em lắm, trước lúc Thành Huyền còn chưa có sự nghiệp đàng hoàng. Cũng chính là cô cực khổ cày cuốc, nuôi nấng em đến lúc thành công như bây giờ.
" chậc, sao chị cứ làm cho em thêm lo lắng vậy? Chị lớn rồi có phải con nít lên ba đâu mà không biết lo cho bản thân gì cả. Ngày nào cũng cứ đâm đầu vô mấy chuyến công tác rồi lại bận này bận kia, đến cả chuyện gia đình mà chị còn bỏ bê như thế, lại cứ trách em nhắc nhở nhiều"
" Em cũng đã lớn rồi, bố thì có mấy cô chú bên đấy lo toan. Chị còn phải bận tâm cái gì, chỉ có mấy người ngốc như em, nhắc nhiều rồi mà chẳng chịu nghe gì " Thanh Kiều không nghĩ nhiều, nói.
" không, ý em là chị đã có chồng rồi... không nên đi đi về về nhiều như thế " Thành Huyền nhắc lại cho cô nhớ, trí ích thì cô cũng phải để ý Kiến Hạo một tí, dù gì danh nghĩa thì ai người cũng đã là vợ chồng. Em cũng chẳng hiểu thế nào mà mấy hôm nay công việc của Thanh Kiều cứ dồn cả đống như thế, bình thường còn đỡ hơn chút. Cô còn có thời gian ăn tối cùng với Thành Huyền.
" ... "
"sau bỏ công việc qua một bên, đi du lịch đâu đó cho khuây khỏa đầu óc đi. Làm thế nào thì làm, cố gắng sắp xếp thời gian một chút, đừng cố" Thành Huyền không thấy Thanh Kiều nói gì, em bèn nói tiếp.
" ...thôi mà, chị có sao đâu, vẫn khỏe, vẫn ổn " Thanh Kiều cốc vào trán em một cái. Thành Huyền vẫn thế, vẫn cứ luôn lải nhải vậy hoài, cô cũng cảm thấy an tâm hơn chút. May ra em không còn như trước kia nữa.
" khỏe cái nỗi gì, mới có mấy hôm mà trông chị tiều tụy đi thấy rõ đây này "
Tiếng vòi nước trong bếp tắt đi, Kiến Hạo cất cái bát cuối cùng lên giá. Nảy giờ, hắn ở bên trong nghe toàn bộ cuộc trò chuyện của hai người mà bật cười. Tính chị em nhà này giống y nhau, cứ luôn quản sự người khác mà không thèm để ý đến bản thân. Nếu mà thời gian trước hắn vắng mặt, Thanh Kiều có lẽ đã cố gắng rất nhiều, mới có thể giữ lại một Thành Huyền tỏa sáng như bây giờ, hắn lau tay rồi mới đi ra ngoài.
" Thanh Kiều, về rồi hả " Kiến Hạo nhìn Thanh Kiều, cười nói.
" ừ, em mới về " Thanh Kiều đáp lại hắn, không để ý nhiều mà chằm chằm nhìn vào Thành Huyền, em bị nhìn đến nỗi còn thấy mất tự nhiên, khó hiểu tự hỏi trong lòng.
" công việc đã ổn hết chưa? " hắn đi đến ngồi xuống sofa đối diện.
" Cũng ổn rồi, chỉ còn vài lỗi nho nhỏ thôi. Dự án này với bên kia khá phức tạp, dù gì người ta cũng là người có tiếng tăm, nhu cầu cũng hơi cao nên mình cũng phải cố gắng đáp ứng thôi. May là còn có Hà Thanh, khi có em ấy là trợ lý thì chắc em cũng chẳng được như ngày hôm nay. " Thanh Kiều nhàn nhãn nói, miệng mỉm cười.
" ồ " Kiến Hạo đáp.
" à Thành Huyền bố có nhắc em chút nữa qua nhà lấy xe " Thanh Kiều không để ý hắn, cô lấy điện thoại ra xem gì đó, vẻ mặt hết sức dịu dàng. Sau rồi quay ra nói với Thành Huyền.
" bố xong việc dưới quê rồi hả chị? Mà có chuyện gì thế
" ừ, cũng coi như là xong rồi, hình như chuyện chú bác gì đó, chị thấy từ mấy hôm trước rồi "
" à vâng "
" mà chị đã ăn gì chưa, để em xuống bếp chuẩn bị "
" không cần nảy chị ăn với Hà Thanh rồi, nảy tụi chị về có ghé qua cửa hàng mua một chút đồ. Ơ mà? "
" sao ạ? " Thành Huyền khó hiểu hỏi lại chị mình.
Thanh Kiều nghiêng mặt không nói gì, chỉ đưa tay vén nhẹ cổ áo em, nhìn chằm chằm vào mấy vệt hơi ửng đỏ. Ánh mắt hơi âm trầm, không biết đang có suy nghĩ gì.
" sao chỗ này lại đỏ vậy? "
" kh...không có gì to tác đâu ạ... Chỉ là..." Thành Huyền giật bắn mình rồi vội kéo cổ áo cao hơn chút nữa. Rõ là sáng Thành Huyền nhớ đã cố tình chọn một cái áo có cổ thật là cao, thế là ban nảy cái tên Kiến Hạo cứ trêu đùa em cái này đến cái nọ. Cổ tụt xuống từ khi nào em còn chằng biết, giờ thì hay rồi. Thanh Kiều mà thấy thì kiểu gì cũng nghi ngờ, biết nói sao đây. Không lẽ, bộ phim "chồng chị, thương em" mới vừa khởi máy đã phải đóng tại đây à. Tim Thành Huyền đập loạn như muốn nhảy ra ngoài.
" hửm? " Thanh Kiều nghe em nói, lạnh giọng hỏi lại.
" không có gì đâu, cái đó là Thành Huyền bị mẫn cảm nên mới đỏ lên đấy. Mới bôi thuốc ban nảy nên còn chưa đỡ, em cứ yên tâm. Không sao" Kiến Hạo thấy mặt Thành Huyền trắng bệch như tờ giấy, hắn rất muốn bật cười nhưng nhanh chóng kìm nén lại, nhìn Thành Huyền chưa biết giải thích như nào thì cất lời nói giùm em.
" thế à? " Thanh Kiều vẫn chưa tin mấy, bảo thế thì đang coi thường cô à. Tự nhiên bỗng nghĩ đến gì đó, Thanh Kiều cũng rất tự nhiên mà đưa tay kéo cổ áo mình cao lên một chút, tự nhiên đến mức không ai thấy bất thường. Thôi thì kệ vậy, hiểu mà.
" dạ... đúng rồi chị...em bị mẫn cảm nên mới bị thế, em còn gãi nữa nên nó mới đỏ nhiều thế ạ" Thành Huyền thấy hắn bảo chữa giúp mình, nhanh chóng hùa theo để tăng tính thuyết phục.
" thế mà chị tưởng em bị con gì cắn chứ" Giọng cô vẫn đầy vẻ nghi hoặc. Nhưng rõ là không muốn tra cứu nữa.
"Không có đâu ạ... "
" ừm, vậy cẩn thận chút nghe chưa"
" vâng " Thành Huyền thầm thở phào nhẹ nhõm, vậy là thoát rồi đúng không?
" chị lên phòng chợp mắt một chút, mấy hôm giờ làm việc nhiều nên giờ thấy khá mệt trong người, em nhớ mà đi lấy xe sớm không muộn mất"
" dạ, chị cứ nghỉ ngơi đi ạ"
Thanh Kiều chỉ gật đầu rồi đi thẳng lên lầu.
" phù... làm em hết cả hồn "
" sợ thật đấy nhỉ " giọng điệu Kiến Hạo cười cợt trái, lại với lời mà bản thân mới nói ra. Vừa mới đợi Thanh Kiều đi khuất, hắn đã trắng trợn lôi người vào lòng.
Nghe vậy Thành Huyền lập tức trừng mắt với hắn. Em bị hắn lôi vào lòng cũng không phản kháng gì, biết chị gái mệt thật, cô cũng chẳng còn đi xuống nữa nên em cũng thoải mái để Kiến Hạo ôm ấp.
" liếc người ta hoài"
" còn không phải tại anh à? " Rõ là bản thân luôn gây chuyện, suốt ngày mang phiền phức đến cho Thành Huyền, mà Kiến Hạo hắn không có cái bộ gì gọi là nhận lỗi cả. Cảm giác hắn cứ đáp vài câu qua loa, cùng lắm là rơi vài giọt nước mắt giả tạo. Đúng là hết nói nỗi.
" anh xin lỗi màaaaa"
" anh thật tình... " không muốn nói nhiều nữa, Thành Huyền sợ hắn lại làm nũng nữa thì chết. Thanh Kiều còn ở nhà, nên cứ cố gắng tránh càng nhiều càng tốt.
Chợt điện thoại sau quần Kiến Hạo có tin nhắn gửi đến, hắn mở máy lên nhìn vào màn hình, thấy người nhắn thì thả Thành Huyền ra chút. Bỗng dưng chạy ra ghế trước mặt em. Người gửi chỉ duy nhất một tin nhắn.
[ Cậu lo mà tiết chế dùm đi, đừng tưởng tôi không biết mà muốn làm gì thì làm. Không thì chúng ta nên xem xét lại một vài thứ đấy, An Kiến Hạo]
Thành Huyền bất ngờ vì hành động của hắn, tự nhiên ra cái vẻ thần thần bí bí cái gì? Em ngồi đối diện cứ thấy Kiến Hạo nhìn vào điện thoại cười cười, máu tò mò nổi lên, đang định ngó xem hắn đang xem gì mà cười vui thế, nhưng Kiến Hạo nhanh chóng tắt màn hình rồi giấu điện thoại ra sau lưng.
" huh?... anh đang xem gì thế? "
" không có gì đâu" Kiến Hạo bình thường trở lại, nói.
" thật không đó? "
" thật "
" Tạm tin " Thành Huyền thấy hắn không có ý định nói nhiều, dù gì nếu Kiến Hạo có giấu em cái gì thì cũng là chuyện riêng của hắn. Em không có quyền xâm phạm nhiều, nếu có cái gì thì như nào sau này kiểu gì Kiến Hạo cũng sẽ nói với em mà thôi.
" thương, mà em định đi lấy xe không? Anh đưa em đi cho , giờ cũng đang rảnh"
" Thì có khi nào anh bận đâu mà rảnh, em còn mong anh bận bận nhiều một chút cho đỡ làm phiền em đấy"
" thôi ra xe đi " Kiến Hạo cười cưng chiều, xoa đầu Thành Huyền rồi nói.
" rồi, đi liền"
Thành Huyền đi trước ra gara, khi theo em ra ngoài hắn mở điện thoại, nhấn vào đoạn chat ban nảy, viết rồi gửi tin nhắn.
[ Biết rồi ]
" làm gì mà lâu thế? " Thành Huyền bên ngoài vẫn chưa thấy hắn đâu, em gọi hối thúc.
" không gì, anh để quên ví thôi " Kiến Hạo cất điện thoại rồi chạy ra bên ngoài, thấy Thành Huyền đã ngoan ngoãn ở ghế phụ rồi thì cũng mở cửa đi vào.
" cầm ví theo làm gì? Mình đi lấy xe thôi mà " em vừa thắt dây an toàn vừa hỏi.
Kiến Hạo không nhìn em, hắn lái bắt đầu xe ra bên ngoài. Nói.
" thì anh hứa với em đó, mua kẹo với acai bowl cho em còn gì, đừng nói em là người bắt anh hứa mà cũng không nhớ gì nha? " Kiến Hạo tốt bụng nhắc lại, không biết là ai hôm qua vừa mếu máo vì bị Chu Huân với Vũ Phàm cướp hết bánh kẹo nữa.
" à, vậy xíu nữa, em phải tiêu sạch tiền của anh mới được "
Đúng là Thành Huyền quên thật, Kiến Hạo mà không nhắc thì chắc em cũng chẳng bao giờ nhớ ra mất. Đồ hắn mua em cũng không ăn nhiều là mấy, không ăn nhưng Thành Huyền lại rất thích dự trữ một tủ đầy ắp đồ ăn, hắn biết nhưng cũng chẳng ý kiến gì, em không ăn thì Kiến Hạo ăn hộ.
" em cố mà tiêu đi nhé, tiền anh chất đống cho em gấp máy bay còn được "
"...Đồ tự cao" tưởng Thành Huyền đây không có tiền hả, mình hắn có chắc, tiền của em cũng đủ để Kiến Hạo gấp máy bay chơi!
Nhà Thành Huyền cách nhà Quang Khải cũng khá gần, chỉ mất mười lăm phút đi xe là đã đến.
" bố, con qua lấy xe " Thành Huyền ngồi trong xe nhìn ra, em mở kính cửa sổ vẫy vẫy chào hỏi với ông.
" bố " Kiến Hạo nhìn Quang Khải, gật đầu một cái nhẹ.
Quang Khải đang ngồi ngoài sân đọc báo thì thấy Thành Huyền cùng Kiến hạo đi vào, ông bỏ tờ báo xuống tay cầm cốc trà lên mà nhâm nhi. Thấy là em đi cùng với Kiến Hạo, ánh mắt ông suy tư trầm lặng. Không bảo gì mà đợi hai người đỗ xe rồi ra ngoài.
" ừm, hai đứa mới đến đó à? "
" vâng " Kiến Hạo nói.
" xe bố để trong gara đấy, con vào đó mà lấy"
" con đi liền"
Thành Huyền liền đi vào gara lấy xe, còn Kiến hạo không đi theo ở ngoài nói chuyện với Quang Khải.
" ngồi xuống đi " ông bảo hắn ngồi xuống ghế đối diện.
" vâng " Kiến Hạo cũng ngoan ngoãn làm theo.
" dạo này bố khỏe không ạ, còn công việc có thì sao ạ? " Kiến Hạo hỏi chuyện như thường, mắt không rời ông nửa giây, hắn lại đối mặt trực diện với Quang Khải lần nữa, lần này ki còn cái vẻ rụt rè như vài năm trước. Anh mắt hắn đầy tự tin và kiên định, lần này Kiến Hạo đã có thể nhìn thẳng vào mắt Quang Khải mà không còn sự né tránh nữa.
" ta khỏe, công việc thì đã có ông quản gia Hứa lo liệu hết rồi"
" dạ vậy thì con yên tâm rồi "
" việc của con với Thành Huyền sao rồi? "
" dạ? " Kiến Hạo khó hiểu, đáng lẽ ra ông phải hỏi đến chuyện của hắn với Thanh Kiều chứ?
" chuyện của con với nó mấy năm trước "
Kiến Hạo thoáng sửng sốt, hắn cứ luôn nghĩ chuyện đã lâu nên ông còn nhớ nữa rồi, hồi gặp lại hắn cũng không có dấu hiệu gì là Quang Khải nhận ra hắn cả. Ông thậm trí còn đón tiếp hắn một cách vui vẻ nữa cơ mà.
" sao ngạc nhiên thế? Mấy đứa tưởng ta già nên đầu óc lú lẫn sao, cứ nghĩ muốn làm thì thì làm à? " Quang Khải thấy vẻ mặt đó của Kiến Hạo thì biết thừa những gì mà hắn đang nghĩ, thầm bật cười.
" ...không đâu ạ "
" cái việc làm đó...sao mà quên được chứ "Ông cười khổ.
Ngay từ ban đầu ông đã nhận ra Kiến Hạo rồi, từ khi gặp ở nhà hàng ông đã nhận ra, mới đầu ông đã nghĩ mình hoang tưởng nhưng khi thấy vẻ mặt của Thành Huyền khi em thấy hắn với Thanh Kiều ngồi đó, ông chắc chắn với suy đoán của mình, nhưng vẫn giả vờ là không biết gì. Khi đó Quang Khải cảm thấy rất khó hiểu, vì không biết sao người Thanh Kiều chọn là Kiến Hạo chứ không phải ai khác. Nhìn qua Kiến Hạo với em là biết, hai người đang còn yêu nhau đến nhường nào.
Ông biết bản thân đã ngu xuẩn như thế nào khi năm xưa đã buông lời cay độc với Thành Huyền, khi đó vợ ông là mẹ của em và Thanh kiều là bà Thanh Hằng vừa mất cách đây không lâu, tâm lý của ông có phần bị ảnh hưởng, hàng tá sự đau đớn và khổ sở khi ấy dồn nén trong lòng không biết nên xả đi đâu, nên khi biết chuyện Thành Huyền yêu đương, còn là với bạn cùng giới, Quang Khải đã không kiểm soát được. Coi đó là nơi giải tỏa tâm trạng.
Những lời mắng nhiếc, chửi rủa giờ đây cứ thế mà rơi hết vào đầu Thành Huyền, khi đó Quang Khải chỉ nghĩ bản thân đang quan tâm con cái, mà không hề biết đó lại là cái vỏ bọc che đậy tâm hồn đang dần méo mó của mình, ông không biết rằng mỗi câu nói bản thân thốt ra là đang đặt nỗi đau của mình lên vai người khác.
Biến em thành tấm gương phản chiếu nỗi đau của ông khi mất đi người mình yêu nhất. Quang Khải nghĩ mình chỉ đang quan tâm, bảo vệ Thành Huyền, nhưng thực chất chỉ đang trốn sau vỏ bọc của tình yêu thương, che đậy đi sự ích kỉ của một tâm hồn chưa bao giờ được chữa lành.
Đến tận khi chứng kiến Thành Huyền dần bị nhấn chìm vào cái đau khổ mà bản thân tạo ra, sự hối hận giờ đây đã là quá muộn màng, Quang Khải càng hối hận hơn nữa vì chính bản thân, người đã yêu cầu Kiến Hạo chia tay em. Đe dọa nếu hắn không nghe lời thì chính tay ông sẽ cắt đi ước mơ hội họa của Thành Huyền. Khi đó hắn chỉ biết cắn răng mà bỏ em lại, muốn trốn chạy khỏi cái thực tại đau thương này.
" ta biết cái đám cưới kia của hai đứa chỉ là một vỡ kịch mà thôi, có lẽ là quá sớm để ta vạch trần, nhỉ? "
"... "
" nhưng mà, dù cho là vì lí do gì đi nữa thì có lẽ Thanh Kiều nó đã hiểu nhầm gì đó rồi "
" hiểu nhầm ạ? "
" chắc hẳn con là người biết rõ nhất tại sao con bé lại làm vậy mà "
" vâng ạ... "
" ta biết khi xưa do bản thân đã ngu ngốc đến nhường nào "
" không đâu ạ... "
" con không cần phải nói vậy, suốt bao lâu nay ta rất ân hận vì những gì mà bản thân đã gây ra, nhìn Thành Huyền nó đau khổ từng ngày, ta cũng đau lắm, nhưng biết sao giờ, chính ta đã làm thằng bé ra nông nỗi vậy mà "
" ta không cần hai đứa phải tha thứ, nhưng Kiến Hạo à, nếu con còn yêu Thành Huyền thì hãy nhanh chóng cùng Thanh Kiều hai đứa giải quyết cái danh nghĩa vợ chồng kia đi, ta biết Thanh Kiều chỉ mang cái đám cưới đó để làm tấm khiên để giữ gìn tình yêu của nó mà thôi, nhưng có lẽ điều đó giờ đây đã là vô ích, nó hiểu lầm ta rồi. "
" rất tiếc, vở kịch chưa được bao lâu đã phải hạ màn rồi "
Kiến Hạo "... "
" Còn Thành Huyền, ta không xin con hứa sẽ mang lại hạnh phúc hoàn hảo cho nó, chỉ mong con quan tâm, yêu thương nó, thay thế cho những ngày tháng mà ta đã từng thất bại, ta biết mình không thể quay lại những ngày tháng đó để sửa chữa lỗi lầm, nhưng ít nhất, giờ đây ta có thể an tâm giao Thành Huyền lại cho người mà nó yêu".
" Nên Kiến Hạo, con thay ta làm, được không? "
Kiến Hạo bỗng thấy mắt mình cay xè, hắn không trách ông, hắn biết dù Quang Khải có đối xử với em tệ đến nhường nào, mắng chửi em ra sao thì nó vẫn xuất phát từ tình yêu thương. Trong thâm tâm, và sự tác động từ việc mất đi người mà mình yêu nhất, biến ông thành một người cha cay độc năm xưa.
Có những lần, Kiến Hạo bắt gặp Thành Huyền ở những nơi đã từng vun đắp tình yêu của cả hai, hắn thấy dáng vẻ gầy gò, run rẩy của người kia mà lòng quặn thắt lên từng cơn. Hắn muốn lao tới, muốn nói một lời xin lỗi chân thành, ôm lấy Thành Huyền để xoa dịu đi nỗi đau mà mình gây ra, đáng lẽ khi đó hắn phải từ chối lời đề nghị của Quang Khải, mà ở lại cùng em vượt qua khó khăn, nhưng cái tự ti, nỗi sợ hãi của bản thân hắn. Đã đánh làm Kiến Hạo mất đi lí trí rồi đã bỏ em lại, khi đó hắn sợ, sợ rằng lời xin lỗi bây giờ đã quá muộn màng, sợ rằng sự hiện diện của bản thân chỉ làm vết thương kia của em đau nhức hơn, nên hắn đã quyết định trốn chạy, biến mất khỏi cuộc đời em.
" vâng ạ... "
" mặc dù trước kia, bản thân con cũng là một thằng đàn ông hèn nhát, chỉ vì chút thử thách mà đã nhẫn tâm bỏ em lại, khi đó con cứ tưởng bản thân làm vậy là đúng, nhưng thấy em đau như thế, chỗ này...không chịu được bố ạ"
Hắn đưa tay chỉ vào ngực trái.
" Giờ con về với em có lẽ đã quá muộn rồi "
" Chưa đâu, Kiến Hạo... chỉ cần con biết quay đầu Thành Huyền nó sẽ hiểu"
" đã về rồi thì đừng bỏ nó nữa, Thành Huyền đã chịu khổ vì ta nhiều rồi, thay ta... bù đắp cho nó. "
" vâng...con hứa"
" về Thanh Kiều, ta sẽ giải thích với nó sau, con cũng nhanh giải thích hết với thằng bé đi, đừng để lâu"
" hai người nói gì mà tập trung thế"
Thành Huyền đi từ trong nhà ra, tay cầm bịch kẹo nhai nhồm nhoàm.
" ủa xe đâu em? "
" xe á, em nhờ bác Hứa lái về dùm rồi, lười lái xe quá" Thành Huyền trước khi ra ngoài, loáng thoáng còn nghe được hai người kia hứa hẹn cái gì với nhau, em thắc mắc định hỏi thử, tự nhiên thấy một miếng kẹo nhỏ hình na ná giống bông hoa nhỏ xíu, thế là tâm trí bị nó hút mất. Ngắn nghía một lúc sau cũng bỏ vào miệng nhai, quên cả mình đang tính làm gì.
" thế sao nảy giờ em làm gì mà lâu thế? "
"À, mấy cô trong kia đang làm bánh táo nên nhờ em thẩm vị trước, ngon lắm luôn"
" ừm " Kiến Hạo nói một câu rồi thôi, lấy điện thoại ra, tìm hiểu trên mạng cách làm bánh táo.
" hai đứa có về không, hay ở đây dùng ăn cơm với ta một bữa? "
" dạ thôi bố ạ, tụi con về nhà chứ chị Thanh Kiều còn đang ở nhà một mình. Mấy hôm nay chị ấy đi công tác, hôm nay mới về được, tụi con về nấu cơm nước nữa ạ. Không biết nếu con với Kiến Hạo ở đây thì chị Thanh Kiều ngủ đến khi nào, quên cả ăn uống luôn không chừng "
" ừm, vậy về nhanh với con bé đi, bảo nó chú ý sức khỏe"
" dạ, thôi tụi con xin phép về trước ạ"
" ừ nhớ lái xe cẩn thận, còn Kiến Hạo, làm được mà" trước khi đi Quang Khải vỗ vai hắn mấy cái.
" vâng..."
Tạm biệt ông xong cả hai cũng lái xe về.
" nảy bố nói gì với anh á? "
" Không có gì, bố nhắc nhở anh về chuyện công việc thôi. Chắc thấy dạo này anh không lên công ty bao giờ"
"Ò"
" ủa mà... mắt anh sao đỏ thế kia? " Đi qua đương hầm tối tăm, ánh sáng mới dọi vào trong xe, bình thường sắc mặt Kiến Hạo lạnh nhạt trắng bệch, trừ khi em trêu ghẹo gì mới ửng đỏ lên một chút. Nay thấy vành mắt hắn đỏ lên rõ, rất bắt mắt. Thành Huyền mới bèn hỏi.
" đỏ đâu " Kiến Hạo hơi ngoảnh mặt ra ngoài, giả bộ quan sát rồi tránh né Thành Huyền.
" có mà, quay sang cho em coi " Thành Huyền muốn kéo hắn lại xem nhưng không được.
" không, đang lái xe"
" ơ...chỉ quan tâm thôi mà, sao quát em "
Giờ thì đến Thành Huyền phản đòn nhé. Kiến Hạo thấy cái chiêu nhõng nhẽo của em thì bật cười, tim muốn mềm nhũn đi, hắn nhanh chóng tấp xe vào lề đường rồi quay sang dỗ ngọt.
" sao lại dỗi anh nữa rồi "
" đây không "
" ôi anh thương mà, đừng giận nữa, mắt anh chỉ là có bụi bay vào nên mới đỏ, thế thôi. Chứ em còn nghĩ anh làm sao? " Kiến Hạo bưng mặt em lên, dùng ngón tay cái vuốt nhẹ má Thành Huyền.
" đừng giận, không quát em"
Thấy em vẫn không trả lời, hắn bèn kéo mạnh hông Thành Huyền, sau đó em đã ngồi chễm chệ trên đùi Kiến Hạo.
" á..làm cái gì!"
" huh? Làm gì à, đang dỗ vợ đây"
" ai...ai vợ anh?"
" muốn biết thì soi gương đi, hỏi anh làm gì. "
Mặt em đã đỏ thì càng thêm đỏ, không biết khi xưa mẹ hắn nuôi hắn lớn bằng mật ong hay sao mà nói câu nào câu đấy ngọt muốn điên lên, làm nũng với nịnh người khác thì không ai qua được hắn, mấy anh bị chê nhạt nhẽo thì nên qua học một khóa của cún Hạo nhé.
" anh khỏi "
" em dỗi nữa, anh lôi ra giữa đường cưỡng hôn đấy "
"... "
" sao, anh làm thật đấy. "
Kiến Hạo nói rồi như một thói quen, hắn lại dúi mặt vào hõm cổ em.
" anh là chó hay sao mà cứ hít hít thế "
" cún "
" ừ! cún"
" biết sao đây, anh nghiện cái mùi này chết đi được, chỉ muốn bắt em bỏ vô túi áo thôi, chị Thanh Kiều nhà em nuôi sao mà thơm thế này, Thành Huyền" Kiến Hạo ôm siết lấy em muốn tắc thở.
" xàm "
" thằng nào mà động vào em, anh chặt tay nó "
"... " Biết ngầu rồi.
" thôi ngoan, anh dẫn đi mua kẹo "
" được, em muốn kẹo chanh! "
" mua hết "
Kiến Hạo đưa em ra cửa hàng, Thành Huyền chọn hết cái này đến cái kia, đồ gì em muốn là hắn mua tất, cứ chiều thế thì em hư mất thôi.
____
Đùa, c chương có cgi mà beta tận hai tiếng.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co