𝐟𝐚𝐤𝐞𝐧𝐮𝐭 - 𝐫𝟏𝟖 | 𝐤𝐞̉ 𝐭𝐡𝐮̀ 𝐡𝐨𝐚́ 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐢̀𝐧𝐡
13 - 14
Lúc tỉnh dậy trước mắt Wangho chính là màn đêm dày đặc. Trời đã tối rồi, phòng ngủ yên tĩnh tới đáng sợ, cậu ngửa mặt nằm trên giường, tay phải sờ soạng lung tung tấm nệm, cả buổi mới tìm được điện thoại. Ấn nút khóa màn hình, ánh sáng đột ngột khiến cậu híp mắt vì chói, vừa đúng tám giờ.
Sau khi mở đèn mới có chút hơi người, giường của Minhyung lẫn Hyeonjun vẫn còn chỉnh tề, rõ ràng đã về nhà rồi, vậy mà Sanghyeok vẫn chưa về. Mới nãy Wangho ngủ không an ổn chút nào, dường như cậu đã mơ một giấc mộng trốn đông núp tây, chẳng hiểu sao luôn bị người ta đuổi bắt, sợ tới mức vừa choàng tỉnh đã ướt nhẹp mồ hôi. Cậu tùy ý gãi gãi đầu, cầm quần áo sạch bước vào toilet.
Thời điểm Sanghyeok đẩy cửa toilet ra, Wangho mới sực nhớ mình quên khóa cửa. Một luồng gió lạnh từ phía sau lưng ập tới, Wangho bị dọa hết hồn, quay đầu nhìn sang, còn chưa kịp thấy rõ thứ gì thì bọt trên đầu đã trượt vào mắt. Cậu lập tức kêu nhẹ một tiếng, che mắt dụi dụi.
Mới dụi được hai lần đã bị người kéo ra, Sanghyeok một tay kìm cằm bắt cậu ngửa đầu, kéo đến dưới vòi sen, một tay cẩn thẩn giúp cậu rửa sạch bọt.
"Sao mà đần quá vậy." Sanghyeok lạnh giọng mắng cậu, Wangho thử giãy giụa, lại nghe thấy Sanghyeok khẽ cảnh cáo: "Cấm lộn xộn." Hơi thở khi nói phun thẳng tắp lên mặt cậu, đương nhiên là vì khoảng cách quá gần, Wangho chẳng hiểu vì sao, có một luồng tê dại từ sống lưng nhảy vọt lên, khiến cả người cậu cứng đờ ngay tắp lự.
Thật lâu sau đó, mãi đến lúc Wangho thấy đôi mắt hết khó chịu, cậu mới ra hiệu đẩy Sanghyeok một chút, nhưng Sanghyeok chẳng những không buông cậu ra, trái lại còn ép cậu cúi đầu, hai tay xoa xoa chà chà tóc cậu, không nói hai lời liền đem người tắm sạch sẽ thơm tho.
Động tác của Sanghyeok chưa tính là ôn hòa, nhưng Wangho vẫn vô cùng xấu hổ, gò má dần dần nóng lên: "Sao cậu về sớm thế?"
"Trời tối không lo về phòng thì đi đâu?" Sanghyeok thuận miệng đáp, vuốt vài sợi tóc của Wangho, bấy giờ mới chịu thả người.
"Bữa tối ăn ngon chứ?" Wangho ngẩng đầu, vì mới bị bọt chảy vào nên khóe mắt ửng hồng, hiện ra thần sắc mềm mại.
Sanghyeok nhìn chằm chằm Wangho cả buổi mới trả lời cậu: "Ăn chưa no."
"...Ồ." Wangho nhất thời im lặng, cậu không có cách nào bàn tiếp đề tài này, ngộ nhỡ cậu khuyên Sanghyeok nên ăn chút gì đó, Sanghyeok lại nói "Vậy thì ăn cậu đi", cậu hỏi tại sao chưa ăn no, Sanghyeok lại nói "Giữ bụng để ăn cậu"... Cậu luôn cảm giác mấy loại tình huống máu chó tục tỉu này rất dễ dàng phát sinh. Đâu thể trách cậu nghĩ quá nhiều, rõ ràng hôm nay Sanghyeok vô cùng bất thường, huống chi giữa hai người bọn họ cũng xảy ra không ít chuyện xấu hổ rồi.
Cuộc trò chuyện ngắn ngủi thân mật đầy lúng túng của đôi bên lại rơi vào trầm mặc lần nữa. Kỳ thực đều vì hôm nay Sanghyeok lỡ hẹn, trong lòng có chút áy náy, sau khi về phòng mới tính hỏi thăm vài câu. Vốn chỉ định gõ cửa, nào ngỡ vừa chạm nhẹ một cái, cửa lại lập tức mở toang. Sự cố lần này vượt ngoài dự đoán, mặc quần áo ướt sũng trên người hết sức khó chịu, Sanghyeok suy nghĩ một lát rồi bắt đầu cởi quần áo: "Tắm chung đi, chà giúp tớ cái lưng."
Còn chưa để Wangho kịp từ chối, hai người đã thẳng thắn đứng chung dưới một cái vòi sen, thân thể trắng muốt xen lẫn với nước da màu lúa mạch, chẳng cần biết người khác thấy thế nào, dù sao thì tình cảnh này trong mắt Wangho chính là hết sức dâm loạn.
Nội tâm Sanghyeok giờ phút này vô cùng thẳng thắn chính trực, hắn cực kì nhanh nhẹn gội xong đầu, ném một cái găng tay tắm cho Wangho, Wangho chẳng có cách nào từ chối yêu cầu hợp lý như vậy, đành phải thở phì phò kỳ cọ lưng hộ người ta.
Dùng để tẩy da chết nha, nhà tắm công cộng Trung Hàn gì cũng có.
Tuy đây không phải lần đầu chứng kiến đối phương khỏa thân, nhưng Wangho vẫn một bên chuyên tâm chà một bên lén cảm thán. Hừ! Này thì cơ ngực, này thì cơ bụng! Cái gì gọi là cường tráng, cái gì là dương cương? Trong ánh mắt Wangho đầy ắp hâm mộ ghen tị hận, đều cùng là đàn ông, tại sao lại khác biệt lớn như vậy chứ?
Bởi vì hành vi của Sanghyeok hết sức đứng đắn, Wangho cũng dần nới lỏng cảnh giác, cảm thấy bây giờ cả hai cứ như anh em tốt cùng nhau đến nhà tắm lớn phương Bắc vậy, cậu tự ôm khư khư suy nghĩ này mà vui vẻ. Wangho là người miền Nam chính gốc, từ nhỏ đến lớn chưa từng thấy qua găng tay tắm, mỗi lần nhìn Sanghyeok đều rất hiếu kỳ, trong lòng vừa thả lòng một chút bèn nôn nóng muốn thử, chọt chọt Sanghyeok: "Cậu cũng chà lưng cho tớ với."
Wangho nói xong thì xoay người ngay, đợi cả buổi Sanghyeok mới chịu đeo găng tay chạm vào lưng cậu. Sanghyeok chưa bao giờ kỳ cọ giúp người khác, lực tay hơi lớn, Wangho không tự chủ được bắt đầu né: "Úi úi úi cậu nhẹ nhẹ thôi." Sanghyeok đành phải vừa kéo tay vừa nâng hông cậu lên để cố định người, sau đấy mới bắt đầu lại lần nữa.
Da thịt Wangho trắng nõn, lướt qua chỗ nào đỏ ửng chỗ đấy, cứ như đang bị người khác chà đạp. Wangho cong eo hơi lâu nên có chút mỏi, bèn chống tay trên đầu gối, cái mông nhỏ trắng mịn mân mê, theo động tác lên xuống của găng tay mà lắc lư trước mặt Sanghyeok, miệng huyệt giữa khe mông như ẩn như hiện. Cứ thế bất chợt, lần thay phiên kỳ cọ này dần dần thay đổi ý nghĩa.
Tốc độ di chuyển sau lưng ngày càng chậm, Wangho âm thầm nghi hoặc, đột nhiên bị tóm lấy siết vào lồng ngực, sau lưng là dương vật cứng rắn thẳng tắp chọc vào mông. Sanghyeok gặm một cái trên mặt Wangho, giọng hết sức hung ác: "Con mẹ nó cậu đúng là quá thiếu thao!"
Ánh mắt Wangho hiện rõ nồng nặc khiếp sợ, cậu vô cùng oan ức, rõ ràng chưa có làm gì hết, tại sao lại thành mẹ nó thiếu thao rồi?!
Sanghyeok không dư thời gian chờ cậu lĩnh hội hết ý nghĩa sâu xa, hắn nhanh tay dội sạch bọt trên người Wangho, lập tức đè từ phía sau hôn lên gáy Wangho, ngón tay tiến thẳng vào hang ổ địch chạm vào miệng huyệt.
Giống như có trận cuồng phong kéo tới, Wangho bị cái tay sờ sờ huyệt thăm hỏi, trong chốc lát liền đã chịu hết nổi, mềm eo dựa vào người sau lưng, hơi thở cũng bắt đầu dồn dập.
Hậu huyệt Wangho rất khít, nhưng nhanh chóng được ngón tay linh hoạt của Sanghyeok mở rộng, Sanghyeok tỉ mỉ vỗ về nếp uốn xung quanh thật lâu, rồi bất ngờ đâm sâu vào chính giữa, người trong ngực khẽ hô một tiết, thịt huyệt mềm mại nuốt hết nửa ngón tay. Phòng tắm không có gel bôi trơn, Sanghyeok lấy một ít sữa tắm bèn đem ngón trỏ cắm vào, môi cắn hôn ở trên cổ người.
Không khí ẩm ướt, hơi nước ám muội, hô hấp nóng bỏng phả vào làn da trần trụi, tiếng hít thở của hai người càng ngày càng gấp gáp, cứ như cầu thủ đang chạy đua trên sân cỏ. Wangho suýt chút nữa đã sút bay khung thành dưới sự đùa giỡn của Sanghyeok, ngón tay mãnh liệt đè nghiến tuyết tiền liệt bên trong hậu huyệt, tuyển thủ hạt giống số 0 Wangho dẫn đầu sút bóng, tỉ số tạm thời nghiêng thành 1:0.
Tình hình bỗng trở nên hết sức nguy cấp, tuyển thủ hạt giống số 1 Sanghyeok không cam lòng, vội vàng tăng ba ngón tay xuyên xỏ ở hậu huyệt, chỉnh Wangho thành tư thế khom lưng, nâng dương vật của mình cắm vào.
"Bao! Á... Mang bao..." Cổ họng Wangho run rẩy kêu lên.
"Ngoan, lỡ vào rồi."
"... Hức... Ư..." Sanghyeok thúc mạnh vài cái ngay giữa hồng tâm, Wangho không ức chế nổi rên thành tiếng, liên tục bại trận trong chớp mắt, chỉ có thể cam chịu số phận mà chấp nhận hành vi gian lận của đối thủ.
Tốc độ đâm rút của Sanghyeok nhanh nhẹn lại có lực, vốn dĩ ban đầu Wangho còn thấy đau, nhưng đã sớm bị làm đến mơ hồ, cảm giác tê dại từ háng truyền lên, hậu huyệt nóng rát sưng phù, bị gậy thịt ma sát đến muốn bốc cháy.
Một lát sau khi Wangho thấy mình sắp đứng hết nổi nữa, eo mềm nhũn chẳng ra hình thù gì, cậu mới ngoái đầu nhìn Sanghyeok, ánh mắt ướt át lộ vẻ mê ly, mở miệng nhưng thốt không ra lời, chỉ có thể há to thở hổn hển, giống như đang thiếu dưỡng khí, cứ cách quãng lại truyền ra tiếng rên rỉ cao vút uyển chuyển.
Sanghyeok tạm dừng động tác cúi xuống bế người, mặt đối mặt nâng cái mông nhỏ trơn bóng của Wangho, Wangho giật mình hét một tiếng, chân đột nhiên chưa kịp đề phòng mà bị Sanghyeok nhấc lên gác ở ngang hông, cậu sợ hãi ôm lấy cổ Sanghyeok.
Sanghyeok bế người cao một chút để trên cửa toilet, nhanh chóng đem phân thân chôn vào đâm rút tốc hành. Lần này thúc Wangho mạnh đến mức cả người nảy lên, lại bị lực hút trái đất lôi về, thứ duy nhất chống đỡ cậu chính là gậy thịt cứng như sắt dưới thân. Cảm giác này quá đáng sợ, khoái cảm quá mãnh liệt, cậu chịu không nổi, thoáng cái nước mắt đã rơi xuống, chỉ có thể phí công kẹp chân cho thật chặt.
"A... Quá... Quá sâu... Ưm... " Wangho ngẩng đầu nức nở, cửa ở phía sau bị va chạm vang "Cót két", dần dần nhảy lên chung tần suất với nhịp đập trái tim cậu.
Một khi nước mắt đã rơi thì không cách nào dừng được, lông mi ướt nhẹp, tựa như phiến lá nhỏ che phủ bên trên, bị ánh đèn chiếu xuống tạo thành cái bóng. Tuyến lệ kích động rơi lã chã, đọng lại thành vũng nước nhỏ trước ngực, Sanghyeok cúi người liếm ngực Wangho, theo vệt nước mà hướng lên trên, khẽ hôn khóe mắt cậu trấn an. Hắn nghiêng đầu mút vành tai Wangho: "Muốn tớ chậm một chút sao?"
Wangho chôn mặt vào bả vai Sanghyeok, gấp gáp thở dốc, đôi môi run rẩy cả buổi mới nức nở nhỏ giọng nói: "...Muốn."
Sanghyeok cứ thế dừng lại, gậy thịt hắn chôn trong cơ thể Wangho thoáng sượt qua tuyến tiền liệt, cực kỳ chậm rãi ma sát điểm nhạy cảm, thỉnh thoảng rút ra với biên độ nhỏ rồi đâm hai lần. Bàn tay đang nâng mông thuận thế nhào nặn hai múi thịt non mềm, hàng lang co rút thúc giục động tác bên ngoài, trái lại gậy thịt trong người chỉ di chuyển nhẹ, cứ quanh co mài vào điểm kia một ít, khoái cảm tê dại từng chút từng chút kích thích vách ruột, nhưng từ đầu đến cuối vẫn khăng khăng không cho đối phương sảng khoái.
Wangho bị mài xụi lơ cả người, từ nơi sâu xa trong hậu huyệt truyền tới xương cốt cảm giác ngứa ngáy yếu mềm, làm quân lính trong lý trí cậu tan rã. Cậu kìm lòng chẳng được uốn éo trước ngực Sanghyeok, thân thể lại bị người khác nắm trong tay vững vàng, khiến tình huống càng trở nên tệ hại. Sanghyeok nhạy bén phát hiện động tác chống đối nhỏ của Wangho, khóc lóc yếu ớt bên tai chợt kéo dài, xen lẫn với mị thanh trường âm không ức chế được từ tiếng thở dốc.
Sanghyeok ngậm vành tai Wangho, mút đến cả cái lỗ tai đều ướt đẫm. Tai Wangho vô cùng nhạy cảm, Sanghyeok phát hiện ra chỉ cần hắn hở tí lại liếm láp, cái miệng nhỏ phía sau sẽ vô thức kẹp hắn càng chặt hơn.
"Sao lại khóc dữ như vậy?" Bả vai người trong ngực lẩy bẩy không ngừng, run rẩy kịch liệt, Sanghyeok phun hơi thở vào trong lỗ tai Wangho, dưới thân hung hăng đè nghiến, thế nhưng trên mặt lại tươi cười, giọng điệu rất ư quan tâm chăm sóc: "Nếu đã khó chịu thế này, hay là khỏi làm nữa nhé?"
Wangho ngửa người về phía sau dựa lên cánh cửa, bàn tay đang vịn bả vai Sanghyeok dùng hết sức lực, thậm chí các đốt ngón tay cũng đều trắng bệch. Khóe mắt ửng hồng thấm nhuần lim dim, ánh mắt mang theo loại cảm giác khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn, nghẹn ngào sốt ruột mà ngẩng đầu nhìn Sanghyeok. Hai mắt Sanghyeok dần trở nên nóng bỏng, khoảnh khắc đó hắn chợt nghĩ rằng, Wangho còn có thể khóc đẹp hơn nữa.
"Muốn nói gì?" Sanghyeok cúi người xuống hôn giọt nước mắt đọng lại trên gò má cậu: "Tớ đều nghe cậu."
Vẻ mặt Wangho cực kỳ đáng thương, xấu hổ cả buổi mới nhắm tịt mắt khó khăn mở miệng, thanh âm hết sức run rẩy: "Động... Hức... Động đậy..."
"Như thế này?" Sanghyeok chậm rãi rút gậy thịt ra khỏi miệng huyệt, rồi lại đẩy thật sâu về chỗ cũ.
Wangho sao chịu nổi loại tra tấn thong thả từ tốn kiểu này, khóc càng thảm thiết hơn: "A... Ừ... Nhanh, nhanh chút đi mà... Hức..."
"Được, cậu ôm chặt tớ." Sanghyeok khẽ cười một tiếng, đi sâu hết cỡ đè lên tâm huyệt, ôm người mạnh mẽ hoạt động. Wangho bị đâm đến ý chí mơ hồ, cậu cắn cổ Sanghyeok, đầu ngón tay đều đang run rẩy, chẳng mấy chốc, dưới tình huống không có bất kỳ sự đụng chạm nào giải phóng chút tinh dịch thưa thớt.
Sanghyeok điên cuồng tàn phá bừa bãi bên trong vách ruột, vạch ra huyệt thịt đỏ tươi, cuối cùng dốc hết sức lực vùi dương vật vào chỗ sâu nhất. Ngay thời khắc cao trào, hắn bừng tỉnh nghe được Wangho dùng âm thanh cực kỳ yếu ớt gọi tên hắn bên tai.
14
Trong phòng tắm ngoại trừ tiếng hô hấp dồn dập thì không còn nghe được tiếng gì khác.
Wangho cúi đầu im lặng rúc vào lồng ngực Sanghyeok, não bộ cậu hoàn toàn trống rỗng. dương vật vừa mềm xuống chậm rãi lui khỏi cơ thể, chỉ chừa lại cái miệng nhỏ không khép lại được, chất lỏng hơi trắng đục tràn ra, một ít chảy xuống dính ở sau mông, một ít thì đọng lại trên miệng huyệt đỏ tươi nhỏ tí tách.
Sanghyeok nghiêng đầu hôn mái tóc của cậu, thoáng điều chỉnh tư thế thấp xuống, thọc ngón trỏ tay phải vào hang động nhỏ mềm mại bới móc tìm tòi.
Dù trải qua bao nhiêu lần cũng không thể quen nổi cảm giác có dị vật trong người, lực độ giãy giụa của Wangho hơi mất khống chế, giống như món đồ trang trí lớn lắc lư, khiến bước chân Sanghyeok thoáng lảo đảo.
Sanghyeok ổn định lại cơ thể, bóp mạnh mông Wangho một cái: "Biết mình nặng mấy ký không hả? Còn nhúc nhích nữa ném cậu xuống đất bây giờ."
"... Miễn sao nhẹ hơn cậu là được."
Mũi miệng Wangho đều chôn trong hõm cổ hắn, thanh âm bực bội, còn mang một ít lười biếng sau khi làm tình, Sanghyeok nghe đến vui vẻ: "Bộ cậu cao bằng tớ à?"
Thật ra Wangho đã đạt tiêu chuẩn rồi, nhưng so với Sanghyeok vẫn chênh lệch không nhỏ. Chiều cao, vấn đề liên quan đến tôn nghiêm đàn ông, trái tim người miền Nam chính thống rất đau đớn! Thời điểm hai người bọn họ vẫn còn bất đồng với nhau, Wangho rất nhiều lần khóc thầm vì chuyện này, hiện tại chó cùng dứt giậu, ngẩng đầu lên chẳng thèm suy nghĩ mà nói: "Tớ cũng dư sức bế cậu đó! Chút xíu trọng lượng cỡ này, đừng bảo cậu không được chứ?"
Ngón tay Sanghyeok vẫn còn cắm trong hậu huyệt Wangho, nghe vậy tàn nhẫn nghiến mạnh một phen để chứng minh sự tồn tại, giọng nói trầm thấp rất là ái muội: "Tớ có được hay không, chính cậu phải rõ ràng nhất."
Wangho lập tức cứng họng, chỉ cảm thấy mình ngốc hết thuốc chữa, bị đè xong cứ như người mất hồn, hành động ngu xuẩn gì cũng làm được.
Chuyện Wangho bồng bế Sanghyeok là từ hồi tổ chức liên hoan năm hai đại học, chia ra hai đội cầm chiếc đũa chơi trò chuyền banh vải, hát xong hết bài mà hai người nào còn chưa kịp chuyền thì phải cùng nhau chịu phạt, bàn A bế bàn B kiểu công chúa, trùng hợp lại đến phiên Wangho và Sanghyeok. Lúc ấy là thời điểm quan hệ cả hai tồi tệ nhất, nếu chả phải vì chung một phòng ngủ cũng đâu cần tách ra ngồi hai bàn.
Mặc dù lần này ít nhiều vẫn có chút lúng túng, thế nhưng nhất định không thể hạ mình trước mặt mọi người, Sanghyeok xích lại gần khiêu khích cậu, Wangho tức hộc máu, không nói hai lời lập tức bế hắn kiểu công chúa, toàn bộ quá trình chưa vượt quá mười giây đã thả người về chỗ cũ, lưu loát đến mức ngay cả thời gian để mọi người hú hét cũng chẳng có.
Bây giờ ngồi nhớ lại, ban đầu cánh tay Wangho cứ run cầm cập như trời rét đậm, đều nhờ ông trời che chở mới chưa hại Sanghyeok té gãy xương cụt, ngay cả chuyện đó cũng dám đem ra khoe khoang, có thể thấy da mặt dày đến nhường nào. Nhưng cái này không thể trách Wangho được, số lần cậu thắng Sanghyeok chỉ đếm trong lòng bàn tay, vụ Sanghyeok bị cậu bế công chúa chỉ sợ là sự kiện khí phách đàn ông tột cùng nhất của cậu, có thể làm cậu hãnh diện suốt ba năm.
Người trong ngực lại đi vào cõi nhà trời, Sanghyeok cảm thấy thanh lý ổn thỏa rồi, rút ngón tay đi mở nước, đem người kéo xuống ôm đồm vệ sinh một chút, trùm khăn tắm lên rồi lại bế ra ngoài. Kỳ thực dù chân Wangho mềm nhũn vẫn có thể tự đi, nhưng Sanghyeok chính là không muốn để cậu xuống. Bạn cùng phòng lông mi cong cong khóe mắt ửng hồng nằm trong ngực, trên gò má điểm đám mây chiều nhẹ nhàng, bởi vì vừa nãy hoan ái quá kịch liệt mà vẻ mặt ủ rũ, mí mắt nửa khép nửa mở, ngoan ngoãn đến kỳ lạ, nếu như viết thành sách thì tiêu đề phù hợp với hiện tại nhất hẳn là "Bạn cùng phòng của tôi sao có thể đáng yêu như vậy".
Sanghyeok thoải mái đặt người lên giường, kéo chăn đắp kín lại, Wangho giùng giằng muốn bò dậy, bị Sanghyeok nhấn trở về: "Muốn làm gì? Tớ giúp cậu."
"Tớ mặc quần áo!" Wangho trợn mắt trừng Sanghyeok, nhưng giây phút nghĩ tới cái mông trần chói lóa ở trước mặt Sanghyeok có khả năng gặp nguy hiểm, vì vậy lại chậm rãi nằm xuống, ngón tay chỉ tủ quần áo của mình: "Quần lót để trong cái túi đặt phía bên trái xin cảm ơn nhiều."
Vốn dĩ nam sinh chả cần để ý chi tiết, tùy tiện tròng cái quần lót là coi như đồ ngủ được rồi, nhưng đối mặt với Sanghyeok, Wangho cảm thấy ở trần rất thiếu an toàn, rốt cuộc nhờ hắn lấy thêm cái T-shirt cũ, núp trong chăn vũ trang đầy đủ, mới xem như an tâm.
Bây giờ chuyện đã lắng xuống, Wangho chợt thấy hơi đói, buổi tối cậu chưa ăn cơm, còn bị Sanghyeok dằn vặt sống dở chết dở, cần bổ sung năng lượng. Làm một thẳng nam học ngành kỹ thuật vĩnh viễn chỉ có tiêu chuẩn tích trữ lương thực là mì gói trong phòng ngủ, Wangho chẳng ôm bao nhiêu hy vọng mở miệng hỏi Sanghyeok ngồi bên cạnh: "Cậu có gì ăn không?"
"Đói?" Sanghyeok rất ngạc nhiên: "Mới hơn chín giờ thôi mà."
"Tớ chưa ăn cơm tối..." Wangho nhỏ giọng giải thích.
"Vì sao?" Chân mày Sanghyeok nhíu lại, thế nhưng vẫn đứng dậy.
Nhìn thấy cậu và nữ thần ngày xưa của tớ đi cùng nhau nên bực bội bỏ cơm? Nói ra lý do này cũng quá mất thể diện, huống chi bản thân cậu vẫn chưa suy nghĩ thấu đáo. Wangho trầm mặc, mãi mới khàn khàn lí nhí nói: "Lúc trước không đói bụng, nhưng vừa nãy vận động mạnh quá, đói."
"Thôi đi cậu vận động? Toàn là tớ vận động." Sanghyeok hừ trào phúng một tiếng, động tác buộc dây giày trên tay vẫn không dừng lại, cột chặt rồi bước ra cửa, trước khi đi quay đầu nhìn cậu nói, "Chờ."
Wangho thầm nghĩ chắc mình điên rồi, tự dưng hôm nay chưa nói dứt ba câu đã hoàn toàn bị thao túng!
mGần kí túc xá của bọn họ có một con phố, nên chẳng mấy chốc Sanghyeok đã trở về, trên tay xách theo vài cái túi. Trời không còn sớm, Wangho thì đói bụng, hiện tại chả còn bao nhiêu hàng quán có thể đáp ứng nhu cầu chọn món, Sanghyeok chạy hết mấy tiệm, mua một suất nhỏ cháo bí đỏ, một bát mì trứng cà chua, còn sợ người ăn chưa đủ no nên mua thêm cái bánh bao.
Wangho bưng cháo húp ừng ực, tiếng tăm tiệm cháo này cũng không tệ, trong veo thơm nồng giống như mối tình đầu. Lúc nãy vẫn có thể chịu đựng được dạ dày biểu tình, bây giờ so sánh lại, Wangho lập tức từ hơi hơi đói biến thành lạc vào nạn đói, nhai nuốt khí thế ngất trời. Cháo uống được hơn nửa, mới cảm giác mình khôi phục lại chút sức sống, sinh họat rốt cuộc có ý nghĩa, cũng cảm giác có cái tay đang táy máy phía sau hông cậu.
Wangho thả bát xuống ngoái đầu trừng hắn: "Cậu cứ như thế thì tớ ăn kiểu gì?"
"Dùng miệng ăn." Động tác Sanghyeok vẫn chưa dừng, tay trái dùng sức xoa bóp, "Tớ sợ ngày mai cậu không xuống giường nổi."
Wangho nổi đóa, nhưng cậu biết nói sao bây giờ!? Nếu cậu nói "Cậu éo lợi hại đến mức đó đâu." Lỡ như Sanghyeok lại đè cậu xuống chiến ba trăm hiệp thì tiêu đời à?
Wangho cầm bánh bao lên hung hăng cắn một cái, một lát sau cảm thấy chừng này chưa đủ hả giận, cực kỳ thiếu đánh nói: "Nhân bánh gì dở tệ!"
Sanghyeok giương mắt nhìn cậu, nhân bầu và trứng gà, trước kia Wangho thường xuyên mua, hắn cũng lười trả lời, giật phăng bánh bao khỏi tay phải Wangho, lưu loát hai ba phát đã đi xuống bụng.
Wangho trợn mắt ngoác mồm chứng kiến hành vi này, Sanghyeok dửng dưng nhìn sang, giọng điệu rất là thản nhiên, một chút cũng chả giống người mắc nghẹn nói: "Còn thứ gì không ăn được để lại hết cho tớ, vừa nãy vận động mạnh, đói."
Bữa ăn chậm rì rì này trải qua một phen trắc trở mới chịu kết thúc trong trầm mặc. Thực sự hôm nay thắt lưng Wangho bị giày vò quá dã man, cậu nằm thẳng đơ xoa xoa bụng nhỏ, chả muốn nhúc nhích tẹo nào. Sanghyeok dọn dẹp xong đống hộp nhựa, đi tới giường cậu vén chăn lên, duỗi tay nắm quần lót cậu.
Wangho sợ hết hồn, lần này nói gì thì nói cũng phải liều mạng bảo vệ trinh tiết của mình, giữ chặt lưng quần túm trở về, còn chẳng thèm lo trứng đã bị siết đến mức thấy hết hình dáng: "Đcm Sanghyeok hôm nay cậu chưa uống thuốc có đúng không?!"
"Đầu óc nghĩ cái gì vậy?" Sanghyeok lạnh lùng liếc cậu một cái, lấy ra tuýp thuốc từ trong túi quần, "Phía sau cậu hơi sưng, nằm sấp cho nghiêm chỉnh, để tớ bôi thuốc giúp cậu."
Wangho mặt đỏ chót vì xấu hổ, nhưng vẫn không quá tình nguyện mở miệng: "Tự tớ bôi."
"Cậu thấy được à?" Sanghyeok giễu cợt đáp, dường như hơi mất kiên nhẫn, cảnh cáo người phía dưới lần cuối cùng, "Nhanh lên, tớ bôi, hoặc tớ nhìn cậu bôi, tự chọn."
Mẹ nó có cái gì tốt để người ta chọn đâu hả?! Bị nhìn bôi thuốc với bị nhìn thẩm du thì khác nhau chỗ nào?! Quần lót Wangho cởi đến đầu gối, nằm sấp trên giường vểnh cái mông, coi như mình đã chết rồi.
Sanghyeok nặn chút thuốc cao lên đầu ngón tay, huyệt nhỏ vừa bị mở rộng chưa lâu, ngón tay rất dễ dàng tiến vào, miệng huyệt bị làm đến sưng đỏ, màu sắc diễm lệ, vách ruột ẩm ướt mềm mại, theo chuyển động của ngón tay mà co rút, mở ra đóng lại giống như vừa mời gọi vừa níu kéo. Sanghyeok một bên bôi thuốc một bên xác nhận quan điểm trong lòng, ừ, thật mẹ nó thiếu thao!
Wangho cảm giác được hô hấp của người phía sau dần nặng nề, đều có chung trực giác phái nam khiến cậu hiểu ngay rốt cuộc xảy ra chuyện gì, tóc gáy lập tức dựng đứng, xác chết chợt vùng dậy ngoái đầu chứng minh lập trường, giọng nói hết sức kinh hoàng: "Cậu đừng manh động! Thôi thôi, tớ khỏi cần nữa!"
Sanghyeok sâu sắc nhìn cậu, chậm rãi giúp cậu mặc quần lót ngay ngắn. Sau đó Wangho trơ mắt nhìn người cất thuốc cao, đi đến cạnh giường đẩy cậu vào trong, vô cùng tự nhiên leo lên giường của mình.
Đại ca à chúng ta đâu có thân thiết như vậy mắc mớ gì cậu trèo lên giường tớ?! Nội tâm Wangho yên lặng tính toán một chút mất bao lâu thì quần áo trên người sẽ bị lột xuống, quyết định nén giận ngoan ngoãn chịu thiệt, cậu bày tỏ: Kệ mẹ nó đi! Chỉ cần thiếu gia họ lee không đè cậu, yêu thương ôm ấp có xá chi!
Sanghyeok mặt đối mặt đem người ôm vào lòng, tiếp tục xoa bóp sau lưng Wangho. Mới đầu toàn thân Wangho còn cứng nhắc muốn chống cự, sau đó bị bóp thoải mái quá, dần dần bình tĩnh lại, ngẩn người nhìn chằm chằm hàm dưới của Sanghyeok, chăm chú ngắm kỹ lưỡng. Lần đầu tiên cậu không mang theo bất kỳ thành kiến nào quan sát Sanghyeok, không thể không thừa nhận, bề ngoài của Sanghyeok đúng là chẳng chê vào đâu được! Anh tuấn rạng ngời oai phong lẫm liệt vô cùng có sức lừa tình! Chả trách Hwara thích hắn, nếu cậu là Hwara, nói không chừng cũng bị gạt từ lâu rồi.
"Đang nghĩ gì thế?" Thanh âm Sanghyeok bất thình lình vang bên tai, wangho sợ giật cả mình, nhất thời chưa kịp phản ứng, phản xạ có điều kiện buộc miệng nói ra: "Hwara."
"Sao lại nghĩ đến cô ấy?" Lần này đến lượt Sanghyeok sửng sốt, hắn cứ tưởng Wangho vẫn đang ghim chuyện bùng cơm chiều hôm nay, rồi chợt cảm thấy chả có gì đáng nói, thuận miệng trêu cậu: "Muộn thế này còn lo thương nhớ cô ấy, đừng bảo cậu thích người ta chứ?"
Trầm mặc quỷ dị lập tức lan ra, sợ nhất là không khí đột nhiên yên lặng. Lông mày Wangho nhíu rất chặt, mím môi cả buổi mà câm như hến, Sanghyeok không ngờ đến hướng đi của sự việc này, chẳng mấy chốc mặt đã đen xì.
"Fuck!" Sanghyeok bật dậy khỏi giường trong nháy mắt, cực kỳ nghiêm túc nhìn Wangho chằm chằm, "Con mẹ nó chẳng lẽ cậu thích cô ấy thật?!"
Wangho cũng ngồi dậy, đối diện với Sanghyeok, nội tâm sóng gió kinh hoàng nhưng bề ngoài lại bình tĩnh. Cậu cảm thấy ngày hôm nay của mình phải miêu tả bằng mẹ nó hai chữ: Kích động! Bốn chữ: Họa đến dồn dập! Một ngày êm đềm, chẳng những bị chơi, còn cưỡi ngựa chơi thêm nhiều lần! Chẳng những chơi nhiều lần, bí mật động trời mà mình vất vẻ che giấu suốt ba năm đã bại lộ dưới miệng lưỡi chả có tí chuyên nghiệp nào của quân địch khi thuận miệng hỏi một chút! Thắp hương bái phật cũng hết cứu được, số phận này, không một ai cứu được!
Mẹ kiếp! Sanghyeok cảm thấy bây giờ mình có thể lên diễn đàn đăng bài: Sau khi lên giường đấu súng với bạn cùng phòng đột nhiên phát hiện bạn cùng phòng thích bạn gái tôi hơn ba năm rồi làm sao bây giờ, gấp, online chờ tư vấn! Chào mọi người tôi là chủ thớt, chuyện là như vầy, hôm nay tôi đè bạn cùng phòng ở trong phòng tắm, đương nhiên cái này không quan trọng, quan trọng là sau khi lăn giường xong tôi với bạn cùng phòng đắp chăn hàn huyên tâm sự, kết quả tôi chợt phát hiện đối tượng cậu ấy thầm mến khác hẳn với những gì tôi tưởng đến tận bây giờ, người cậu ấy thích chính là bạn gái cũ tôi hẹn hò được một năm, hơn nữa theo tình hình hiện tại mà xem xét, có lẽ đã thích cô ấy ba năm... Drama mới xịn nhất trong năm!
Sanghyeok cảm thấy bản thân vẫn còn vớt vát được một chút, hắn căn cứ vào tính xác thực cụ thể mà lạnh mặt hỏi: "Chẳng phải cậu thích Eunjung sao?"
"A?" Wangho sửng sốt, nghi ngờ hỏi: "Ai nói với cậu tớ thích cổ?"
"Mẹ nó ngoài cậu ra thì còn ai?" Mặt Sanghyeok càng đen hơn, "Huấn luyện quân sự, đêm lửa trại, Minhyung hỏi cậu thích ai trong "Song Nguyệt", cậu chỉ Eunjung. Thậm chí vài ngày sau cô ấy thổ lộ với tớ chính cậu cũng tận mắt chứng kiến cơ mà?" Nếu không vì cớ gì sau đấy cậu ghét bỏ tớ?! Tất nhiên tớ phải cho rằng cậu thích cô ấy rồi!
"Ồ..." Wangho dường như cũng có chút ấn tượng về việc đó, cố gắng tìm kiếm tên và mặt người kia trong trí nhớ, sau đấy cậu rất là đồng cảm nhìn Sanghyeok, "Tớ thuận miệng nói lung tung gạt các cậu, ai ngờ cậu tin thật."
"..." Sanghyeok giận đến mức suýt đánh người, hắn hít sâu mấy cái kiềm chế bản thân, "Tách" tắt hết đèn phòng, ấn Wangho về giường rồi cũng nằm xuống, "Nhắm mắt! Ngủ!"
Wangho thấy tư thế này hơi khó chịu, muốn trở mình. "Mẹ nó đừng lộn xộn!" Sanghyeok hung dữ đánh mạnh một cái lên mông cậu, "Lần sau không ăn cơm tớ chịch chết cậu!"
Lại mắc bệnh dại gì? Ăn cơm với làm tình có chút xíu logic liên quan nào không?! Còn nữa vì sao rốt cuộc cậu vẫn nằm lì trên giường tớ?! Wangho nhớ lại biểu hiện của các em nhỏ thiểu năng trí tuệ, quyết định mặc kệ quân địch gây hấn, đồng nghĩa với việc chấp nhận tha thứ cho hắn.
"Cô ấy không tốt như vậy." Thật lâu về sau, giọng nói Sanghyeok chợt vang lên bên cạnh, giống như sợ đối phương nghe chưa hiểu, lăp lại một lần nữa, "Hwara, cô ấy không tốt như vậy." Cho nên chẳng đáng để cậu thích.
Wangho im lặng. Lại qua rất lâu, chờ đến lúc hô hấp Sanghyeok đều đặn, cậu mới dùng thanh âm khó mà nghe rõ lẩm bẩm nói, giống như đang tự nhủ chính mình: "Thật ra tớ hình như, cũng không thích cô ấy đến thế."
------
Ghê chưa, quả này là trồng cây si nhau hơi lâu lâu rồi đó chứ hổng phải giờ mới trồng đâu 🙄 Người ta chu đáo vậy mà cứ nghĩ xấu người ta hoài
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co