𝐟𝐚𝐤𝐞𝐧𝐮𝐭 - 𝐫𝟏𝟖 | 𝐤𝐞̉ 𝐭𝐡𝐮̀ 𝐡𝐨𝐚́ 𝐧𝐠𝐮̛𝐨̛̀𝐢 𝐭𝐢̀𝐧𝐡
15 - 17
Sanghyeok một lời thành sấm, ngày thứ hai Wangho thật sự xuống giường hết nổi, không phải vì bị thao, là vì bị bệnh, đương nhiên nếu nói cho chuẩn, thì chính là bị thao bệnh.
Lúc Sanghyeok tỉnh dậy phát hiện người trong ngực nóng hầm hập. Hắn đem môi dán lên trán Wangho, nhẹ giọng gọi bên tai thật lâu, mới nghe người mơ mơ màng màng đáp lại một tiếng, mang theo nồng nặc giọng mũi, rõ ràng mũi cũng có chút nghẹt. Cầm lấy cặp nhiệt kế đo thử, 38,6°C.
Mặc quần áo chạy ra ngoài mua thuốc cảm cúm thuốc hạ sốt, lại thêm phần cháo yến mạch và sữa bò, mở nắp để trên bàn, Sanghyeok lôi cái chăn mỏng trong tủ bọc Wangho lại, mới kéo người ra khỏi chăn một chút. Đầu Wangho choáng váng mơ hồ, vị giác khi nếm sữa bò có chút buồn nôn, nằm nhoài trên bàn cố ăn vài miếng rồi đẩy bát ra xa.
"Không ăn?" Sanghyeok cầm viên thuốc, đổi cốc nước ấm, "Uống thuốc xong thì đi ngủ."
Cả người Wangho nóng hổi ngồi thẫn thờ, mặt mũi ủ dột gật gật đầu, nhận thuốc rồi uống nước nuốt cái ực, để cốc xuống nhanh chóng trèo lên giường.
"Uống hai cốc." Sanghyeok khẽ nhíu mày, "Cái này là nước thuốc, cố tình giảm bớt sẽ dễ dính thực quản."
"Đừng lo, nó ở trong bao tử." Wangho khó chịu vung tay một cái, tự cuốn mình thành con kén chỉ chừa lại cái miệng nói nhỏ, "Nước sôi nhạt nhẽo, tớ không thích uống."
Thôi, trong lòng Sanghyeok thầm thỏa hiệp, sinh bệnh chính là mẹ thiên hạ.
Wangho ngủ một giấc thẳng cẳng đến mười một giờ, thân thể vẫn chưa hết khó chịu, nhưng đầu thì không choáng váng nặng nề như trước nữa. Sanghyeok ngồi trước máy tính mở word soạn văn bản, trên bàn để vài quyển sách, đoán chừng đang viết luận văn tốt nghiệp.
"Tỉnh?" Sanghyeok nghe được tiếng động ngoái đầu nhìn, dứt lời bấm lưu phần đang đánh dở, đứng dậy rót cốc nước ấm đưa cho đối phương. Còn chưa chờ người kia nói gì đã tự giác bổ sung: "Tớ có bỏ thêm đường phèn."
Wangho nếm thử, đúng là ngọt lịm. Trong phòng ngủ không có sẵn loại đường này, hiển nhiên Sanghyeok lại đi ra ngoài một chuyến, cậu cảm thấy hơi cảm động, cũng không muốn đấu võ mồm với người ta nữa, ngoan ngoãn nói cảm ơn.
Nhiệt độ cơ thể còn 37,5°C, Sanghyeok cầm nhiệt kế thuận miệng hỏi: "Trưa nay muốn ăn gì?"
Sau khi Wangho uống nước đường đã khôi phục lại chút tinh thần, bèn nhanh nhẹn nói: "Sườn kho nước tương!"
Sanghyeok nghe xong gật đầu, đã bị như thế mà còn muốn sườn kho nước tương, chứng tỏ bệnh vẫn chưa trở nặng lắm. Hắn đem một phần cháo thịt nạc cải thìa đưa tới, bấy giờ đến phiên Wangho bị chọc tức: "Đã bảo xương sườn cơ mà, tự dưng còn bắt ăn cháo, này là bát thứ ba rồi đấy, cậu đang âm mưu ngược đãi tớ hả?"
"Muốn ăn cái gì cậu quyết định, ăn cái gì tớ quyết định." Sanghyeok bình tĩnh nhìn sang, không thèm quan tâm tới loại trình độ phản kháng tép riu này, "Có ăn hay không?"
"Ăn!" Trong lòng Wangho ngày càng phẫn nộ, cậu tựa như tiêu diệt giai cấp kẻ thù mà xử lý hết chén cháo, vét đến sạch sành sanh.
Ăn uống no nê không có chuyện để làm, bắt đầu rảnh rỗi sinh nông nổi, Wangho nằm ở trên giường cân nhắc, bình thường bản thân rất hiếm khi đổ bệnh, lần này sốt cao có lẽ đều do thời gian gần đây áp lực quá lớn, hơn nữa hôm qua ở trong phòng tắm quất một hiệp, nước trên người chưa lau sạch bị nhiễm lạnh, thủ phạm gây họa chính là Sanghyeok. Trong lòng suy nghĩ một chút thì thấy rất khó chấp nhận, dựa vào cái gì mà sai lầm cần trả giá của Sanghyeok lại buộc mình phải gánh thay chứ?
Wangho bò dậy í ới gọi Sanghyeok: "Cậu xem cậu xem, trước kia chúng ta có thỏa thuận đúng không, dù sao tớ cũng tính là công nhân hợp đồng rồi, tớ bị bệnh phải coi như tai nạn lao động!" Dùng tình để động lòng người, dùng lý để giác ngộ người, cậu cảm thấy rất tự hào về bản thân, bắt đầu đưa ra kết luận: "Cậu phải bồi thường cho tớ!"
"Bình thường ở nhà cậu đều cắm đầu xem truyền hình pháp luật à?" Sanghyeok khịt mũi coi thường loại chủ trương này, dứt khoát trả lời: "Cậu muốn bồi thường thế nào?"
Wangho khó xử suy nghĩ một lát: "Nói thật tớ cũng chẳng đòi hỏi gì nhiều, chỉ cần giảm bớt một hộp thôi."
"Sốt ngu người rồi hả? Đừng có ảo tưởng sức mạnh, có phải buổi trưa chưa uống thuốc không?" Sanghyeok giận đến bật cười, một hộp mười hai bao, vị tổ tông này cứ luôn được voi đòi tiên, ban chút ấm áp thì lập tức bành trướng, vô cùng được đà lấn tới, thời điểm như giờ phải chèn ép mới chịu đi vào nề nếp, thật sự không biết bốn chữ giới hạn cuối cùng viết như thế nào.
Wangho từ xã hội pháp trị ngoan ngoãn lui về xã hội nô lệ, suy nghĩ một chút vẫn thấy chưa cam tâm, thanh âm buồn rầu chôn trong chăn: "Vậy vẫn phải giảm bớt ba cái ngày hôm qua."
Sanghyeok nhìn cậu tự bọc kín người lại, chân mày hơi nhíu, vì bệnh nên nửa gương mặt nhỏ lộ ở bên ngoài càng trắng bệch, bộ dạng vô cùng đáng thương, lát sau đành mở miệng: "Nếu khỏi bệnh trước ngày mai, sẽ giảm cho cậu một hộp."
"Thật?!" Wangho ngửa đầu nhìn hắn, mắt sáng lấp la lấp lánh.
Sanghyeok nâng mí mắt liếc cậu một cái bèn nhanh chóng dời tầm mắt, lạnh giọng đáp: "Khỏe rồi hẳn tính."
Đồng bào có tín ngưỡng, quốc gia có lực lượng. Cuộc sống Wangho lại tràn đầy hi vọng, giống như cỏ nhỏ có giọt sương, bông hoa có ánh sáng. Niềm tin về một hộp dần mọc rễ trong đầu cậu, cắm lên lá cờ, loại niềm tin này khiến trong lòng cậu nảy sinh ý chí chiến đấu, dũng cảm đấu tranh với bệnh tật! Cậu cảm thấy mình có thể lập tức hát vang ca khúc về nông nô vùng dậy. thoát khỏi áp bức thống trị của giai cấp địa chủ, tiền đồ tươi sáng chạy về phía chủ nghĩa xã hội!
Một khi người dân lao động bị chèn ép có ý thức chống lại, tiềm lực chính là vô cùng vô tận, mãi đến buổi tối, trải qua thời gian tĩnh dưỡng bằng phương pháp ấp trứng nằm im trong chăn không nhúc nhích của Wangho, căn bệnh dường như kỳ tích mà lặng yên chuyển biến tốt trong lúc cậu mơ mơ màng màng ngủ. Mặc dù toàn thân đổ mồ hôi nhễ nhại, nhưng chỉ cần Wangho vừa nghĩ tới việc giảm một hộp thì cả người lại sức khỏe dồi dào tinh thần sảng khoái.
Sanghyeok tổng cộng mua bốn trôn có lài - vườn trường - tục hộp, chỉ cần triển vài lần giống như hôm qua, vậy thì chẳng mấy chốc, cậu sẽ khỏi cần hầu hạ thiếu gia họ lee nữa. Wangho quả thực hận không thể quất liền hai phát với Sanghyeok, nhưng nghĩ tới cái mông của mình, vẫn cảm thấy cần suy nghĩ kỹ hơn về việc giải phóng sự nghiệp vĩ đại này, phải ưu tiên đặt thân thể khỏe mạnh lên đầu.
Bởi vì đột nhiên đổ bệnh, bọc nệm Wangho đều bị ướt, thấm mồ hôi không tài nào ngủ được. Buổi tối hai người vẫn chen chúc nằm chung trên một cái giường chật hẹp, chỉ là lần này giường Wangho biến thành Sanghyeok.
Chăn Sanghyeok mới vừa phơi khô, có mùi xà phòng mùi ánh nắng, còn có mùi Sanghyeok mà Wangho không thể lý giải. Wangho chớp chớp mắt nhìn hình dáng mơ hồ trong bóng tối của Sanghyeok, chẳng biết từ bao giờ cũng dần thiếp đi.
Ngày có suy nghĩ, đêm có giấc mộng. Trong mơ Wangho phóng khoáng tự do, sai người đi áp giải tội nhân. Sanghyeok bị quân lính trói gô đạp cho một cước, "Phịch!" quỳ gối dưới chân cậu.
Wangho cười nham hiểm hai tiếng: "Hiện tại đã trở trời rồi, khi nào thiếu gia họ lee định trả món nợ còn thiếu ta đây?"
Trên mặt thiếu gia họ lee xấu hổ giận dữ, quật cường mở miệng: "Không trả nổi."
Wangho hừ lạnh, hóa ra là coi thường cái chết. Sau đó cậu lôi người vào trong phòng, ở trên giường đại chiến ba trăm hiệp với thiếu gia họ lee.
Trời đất mù mịt đại chiến kết thúc, mặt Sanghyeok xám như tro nằm bất động trên giường, Wangho sửa sang lại quần áo, mặt lạnh lùng mà bạc bẽo nói: "Bây giờ ân oán giữa ta và ngươi đã kết thúc." Cậu phất ống tay áo, khí thế hùng hồn bước ra ngoài, trong lúc nói cười, lá chắn biến thành tro bụi.
Sáng sớm ngày hôm sau, Wangho mới thoát khỏi cảnh tượng chủ nghĩa hiện thực điêu lòi mắt trong mơ, lòng cậu có chút phiền muộn, cực kỳ không thể hiểu nổi, tại sao đến nằm mơ bản thân cũng đảm nhiệm vai trò bị đè chứ.
Vừa lim dim mở mắt đã phát hiện sắc mặt Sanghyeok phức tạp nhìn mình: "Có phải tớ không cho cậu ăn no?"
Toàn thân Wangho cứng đờ, theo cái tay Sanghyeok sờ thân dưới của mình, thế mà cậu lại mộng tinh trên giường Sanghyeok.
----
16
Rèm cửa sổ bị kéo ra, Wangho nằm nghiêng trên giường, lòng bàn tay đang nắm một cái tay của người khác sờ lên quần lót mình, vừa giương mắt đã bắt gặp hai con ngươi đen láy. Hôm trước mới chiến ba hiệp, chỉ cách có một ngày đã phát sinh loại sự cố này ngay trên giường người ta, Wangho hoàn toàn chẳng biết giải thích thế nào, chỉ có thể né tránh ánh mắt thăm dò của đối phương, tình cảnh nhất thời hết sức khó xử.
"Cậu mơ thấy ai vậy?" Tay Sanghyeok vẫn chưa rời khỏi đũng quần đối phương, tranh thủ thả dê hai lần, cười như không cười nói, "Yui Hatano? Maria Ozawa?"
"Không phải." Wangho bối rối ho khụ khụ, "Tớ đâu có thích tuýp người này."
"Thế cậu thích tuýp người nào?" Sanghyeok tiện thể hỏi, lại chợt nhớ đến cuộc nói chuyện lần trước, sắc mặt trở nên hơi khó coi, "Đừng nói là Hwara chứ?"
"Đoán mò ít thôi, không phải cô ấy!" Sanghyeok trưng vẻ mặt khó tin, Wangho nhỏ giọng lầm bầm, "Tớ vốn không mơ thấy nữ sinh."
"Ồ, không phải nữ sinh." Sắc mặt Sanghyeok ôn hòa trở lại, "Vậy chính là nam sinh rồi, tớ hả?"
"Ảo tưởng sức mạnh hả? Cậu suy nghĩ nhiều rồi!" Wangho cố gắng bình tĩnh, "Tớ chưa kịp nhìn thấy mặt."
"Quả nhiên là nam sinh." Sanghyeok gật đầu một chút, so với việc rốt cuộc có phải là mình hay không thì hắn càng quan tâm việc khác hơn, "Cậu ở phía trên, hay vẫn phía dưới?"
Sắc mặt của Wangho cứng đờ, cậu chưa kịp chuẩn bị tâm lý để trả lời vấn đề này, nhất thời chẳng nói nên lời.
"Xem ra là phía dưới." Sanghyeok cũng đoán trước được, vẻ mặt hiểu rõ, hắn nhích người tới, cách Wangho ngày càng gần, hơi thở phả thẳng tắp lên mặt người kia, "Nằm mơ cũng muốn bị đàn ông làm? Có lẽ tớ nên tự kiểm điểm mình một phen."
Sanghyeok nhanh gọn lẹ lột sạch quần áo của Wangho, bất ngờ dùng lực đè cậu dưới thân. Khe mông bị người thưởng thức bóp mạnh như bóp mì vắt, tấm lưng trần được lồng ngực nóng bỏng bao trọn, Wangho chỉ cảm thấy hô hấp nóng rực gần trong gang tấc, nụ cười trầm thấp khẽ vang bên tai: "Tớ phải nỗ lực thật tốt, để lần sau cậu còn mơ thấy tớ."
Sanghyeok xuôi theo cột sống mà liếm thẳng lên, liên tục lưu lại những nụ hôn nóng ướt, vệt nước mờ ám kéo dài trên làn da hơi ửng hồng, cực kỳ kiều diễm động lòng người. Hắn cắn xé da dẻ sau gáy Wangho, nhấc một tay vẽ vài vòng xoa nắn núm vú sưng tấy trước ngực cậu, chẳng mấy chốc đã khiến người dưới thân bật ra tiếng rên rỉ như động vật nhỏ.
Wangho quỳ sấp trên ván giường, khe mông dính đầy gel bôi trơn, hai ngón tay lúc tiến lúc lùi mở rộng trong đường ruột của cậu, đốt ngón tay thon dài xâm phạm đè nghiến điểm mẫn cảm, tiếng nước lép nhép nhanh chóng vang vọng trong không gian. Lúc đầu cậu còn muốn chống cự, về sau lại cảm thấy sớm muộn gì cũng bị chịch, đau dài không bằng đau ngắn, chịch muộn không bằng chịch sớm, vả lại thực ra Sanghyeok vẫn được xem là trym lớn kỹ năng tốt, cho nên chuyện này cũng chưa phải là hoàn toàn không thể nào tiếp thu được.
Sanghyeok lật người kia lại, làm phía sau đương nhiên thú vị, nhưng để khuất mặt Wangho cứ khiến hắn cảm thấy thiếu chút gì, hắn không muốn bỏ lỡ bất kỳ biểu cảm đáng yêu nào trên gương mặt kia. Sanghyeok tách hai chân Wangho ra đè xuống, khẽ hôn vào đầu gối, xuôi theo vùng da mềm mại nhất đùi trong mà du ngoạn, chẳng mấy chốc đã nổi lên vài chấm đỏ, tiếp tục mút mạnh một lần lại một lần lưu lại vết tích, làn da trắng nõn dần phơi bày bức tranh phong cảnh uốn lượn uyển chuyển. Sanghyeok khẽ cắn bao tinh hoàn của Wangho một chút, sau đấy thừa dịp người dưới thân đang run lẩy bẩy bèn nâng gậy thịt duyên dáng ngậm vào trong miệng.
Wangho hoàn toàn không ngờ rằng Sanghyeok sẽ làm như vậy, toàn thân cậu đều đang tỏa nhiệt, nhưng so với cậu thì khoang miệng của sanghyeok càng nóng hơn, nóng đến mức kiến cậu mất kiểm soát co rúm lại. Bộ phận quan trọng bị người phun ra nuốt vào thành thạo, đầu lưỡi thỉnh thoảng thọc mạnh vào lỗ niệu đạo, khoang miệng vận động phát ra tiếng "Òm ọp òm ọp" cực lớn, giống hệt có chiếc phách nào đó gõ vào trái tim của cậu. Chân cậu bị Sanghyeok vững vàng đặt bên hông, giãy dụa yếu ớt chẳng thể trốn thoát được, chỉ có thể bị động thừa nhận khoái cảm xâm nhập.
Wangho dùng hàm trên cắn thật chặt môi dưới mỏng manh, cố gắng muốn nuốt xuống toàn bộ âm thanh trong cổ họng. Không có cách nào kìm nén tiếng rên rỉ tựa như nước nóng sôi trào, ùng ục ùng ục nổi bọt, tận dụng mọi kẻ hở bên trong tràn ra, vừa giống tâm tư rối bời thở dài, vừa giống gào thét khi sắp sửa sụp đổ.
Ánh mắt của cậu đã có chút tan rã, đành phải vô ích trợn trừng nhìn xuống phía dưới. Sanghyeok bắt gặp ánh mặt cậu, cũng chẳng vì cổ họng khó chịu mà bộc lộ vẻ mặt yếu ớt gì, đôi tròng mắt bị khung xương lông mày cao ráo áp sát phía dưới hiện lên chút ánh nước nhưng không nhu nhược, trái lại đôi mắt sáng rực càng lộ vẻ thâm thúy, như thể có vòng xoáy khổng lồ muốn cuốn hắn vào bên trong.
Wangho phát hiện dù mình nỗ lực thế nào thì cũng hết cách chặt đứt tầm nhìn giáp nhau, cậu không thể dời mắt sang chỗ khác, giống hệt từ tính tự nhiên giữa cực S và cực N. Cậu có thể thấy rõ hình ảnh phản chiếu của mình từ trong đôi mắt kia, dùng đôi mắt bị bốc hơi đến mông lung, ánh mắt ao ước e sợ mà ngơ ngác nhìn Sanghyeok.
"Cứ rên đi." Sanghyeok phun gậy thịt trong miệng ra, tay phải duỗi lên trên lần mò, giải thoát cánh môi khỏi hàm răng Wangho, sau khi mất đi áp lực thì màu môi vừa mới trắng bệch lập tức đỏ thẫm, có chút sưng, như thể một giây sau sẽ có giọt máu êm dịu xuất hiện. Sanghyeok luồn ngón trỏ vào khóe miệng của Wangho, dây dưa cùng đầu lưỡi mềm mại, nét mặt mang theo ý cười, "Trong mơ thoải mái hơn hay hiện tại thoải mái hơn?"
Ánh mắt Wangho lấp lóe giãy dụa mãnh liệt, bởi vì kiềm chế quá mức mà nom có hơi đau khổ. Sanghyeok cúi đầu xuống, tay trái lại vuốt ve miệng huyệt nho nhỏ trơn trượt kia lần nữa, màu sắc phấn nộn bởi vì ứ máu mà càng thêm hồng hào, hắn chậm rãi cúi người, như gần như xa mà hôn lên địa phương sắp sửa dung nạp hắn.
"Oái... Đừng!... A.... Aha..." Toàn bộ run rẩy dữ dội và giãy dụa của người dưới thân đều bị đè xuống, Sanghyeok nhấn Wangho lại rồi đâm lút cán, thúc đến nỗi khiến người kia run bần bật.
Bởi vì khiếp sợ bất ngờ và tâm lý hổ thẹn mà nước mắt tràn mi, tiếng rên rỉ đầu tiên phá giới, giống như hòa thượng tu bế khẩu thiền buông bỏ mọi phiền não, cánh môi mỏng kia dần hé mở, âm cuối rung động liên tục tràn ra từ giữa hàm răng, tình cờ xen lẫn chất giọng nghẹn ngào.
"Quá... Ư... Quá nhanh... Làm ơn...." Hai chân Wangho vô lực treo trên khuỷu tay Sanghyeok, mũi chân mỏi đến cực hạn, cậu mềm giọng cầu xin Sanghyeok: "Cậu... A... Chậm, chậm một chút... Hức..."
"Ngoan." Hai tay Sanghyeok vuốt ve mu bàn tay Wangho, mười ngón tay đan xen kéo người lại gần, thân dưới càng thêm kiên định liều mạng đâm rút, gân mạch của dương vật hắn phồng lên, dòng máu bên trong kích động thỏa mãn, gia tăng tần suất nhanh hơn mà hung ác khai thác hang động mềm mại từng đợt từng đợt, khiến cậu phải thừa nhận tiếng nức nở nghẹn ngào của chính mình.
"Ngoan nào." Sanghyeok lại lên tiếng trấn an, dương vật không ngừng ra sức nghiền ép tuyết tiền liệt, âm thanh cùng động tác khác nhau một trời một vực, nhu hòa giống như đang dệt một giấc mộng xinh đẹp huyền ảo, "Sẽ rất thoải mái."
"A... Chỗ đó... Đừng... Á... Đừng mà..." Vừa rồi vừa tăng tốc tần suất đỉnh lộng sau huyệt, phần bụng Sanghyeok kéo căng ra đường cong trông rất đẹp, mông eo hoạt động mạnh mẽ, mang theo mỹ cảm của sinh mệnh. Bắp thịt cả người Wangho căng cứng co rút, lại chẳng làm được chút gì, ngón chân cuộn tròn run cầm cập, vẻ mặt cậu tràn đầy mê man nhìn Sanghyeok, khóe mắt lặng lẽ chảy xuống một giọt lệ. Cậu mở to mắt gọi tên đối phương: "Sanghyeok..."
"Ừ?" Sanghyeok khẽ đáp lời, cúi người dịu dàng liếm hôn khóe mắt ẩm ướt đỏ bừng đang không ngừng rơi lệ.
Linh hồn đã bị kéo ra khỏi thân thể, Wangho cảm giác được làn da nóng bỏng của Sanghyeok dán vào, cậu bị không khí bốc hơi bao trùm, bắp thịt bủn rủn như thể bị ném vào một nồi nước nóng đang chậm rãi sôi lên, ý thức rời rạc, ngay cả xương cốt cũng muốn tan chảy.
"Sanghyeok... A..." Wangho lại kêu một tiếng, âm thanh nho nhỏ y hệt hô hấp, cậu cảm thấy có thứ gì đó nghẹn ở cổ họng tha thiết muốn bật ra. Một lát sau cậu run rẩy bắn tinh, trong tiếng kêu sợ hãi và khóc lóc, cậu cảm nhận được một luồng tinh dịch giống như súng nước cao áp phun lên trên tuyến tiền liệt, nóng đến nỗi trước mắt cậu trống rỗng.
Dương vật rút ra sau khi đã giải phóng, vách ruột mất đi dương vật bao bọc bèn co rút lại theo quán tính, dịch đục không còn bị tắc nghẽn, chậm rãi chảy ra khỏi miệng nhỏ, rơi xuống ga trải giường, thấm ướt một bãi.
Sanghyeok đi nhặt điện thoại rơi dưới chân giường, vẻ mặt mềm mại ôm người, Wangho vẫn chưa thoái khỏi trạng thái bủn rũn sau khi bắn tinh, từ từ nhắm chặt hai mắt hồi phục hô hấp, trên xương quai xanh mang theo mấy quả dâu tây.
"Mệt à?" Sanghyeok nhìn chằm chằm xương quai xanh của người kia một lát, cái tay đang khoác lên bả vai Wangho vuốt nhẹ hai lần trên làn da bóng loáng, sau đó tiện tay tay bấm vào album ảnh mở ra kiệt tác trả thù lúc trước, "Hay là cứ ngủ tiếp chút đi?"
Tứ chi Wangho khôi phục được chút sức lực, lắc đầu, vươn tay đẩy Sanghyeok, lôi khăn tắm bắt đầu lau chùi thân thể.
"Lát nữa muốn ăn cái gì?" Sanghyeok trở về chỗ xem xong tất cả, xóa toàn bộ từng tấm một.
"Cứ làm như tớ muốn ăn cái gì thì ăn ấy? Đậu má tớ muốn ăn tiết canh đó!" Sau khi tỉnh táo Wangho hết sức xấu hổ giận dữ, giờ này phòng ngủ đã bị cắt nước nóng rồi, nhớp nháp đầy người cũng chỉ có thể cầm khăn ướt xử lý đơn giản, vừa nghĩ tới việc phải mang theo đống dấu vết sót lại vượt qua một ngày, cậu bèn cảm thấy rất chi là thiệt thòi, bắt đầu nhỏ giọng lầm bầm: "Cậu... Sao cậu cứ như vậy suốt... Còn không thèm mang bao..."
Sanghyeok ngẩng đầu nhìn cậu hồi lâu, cũng chẳng thèm để bụng về hành vi trở mặt không nhận chịch này, cả buổi mới đứng dậy xoa xoa đầu cậu: "Chờ tớ."
Wangho lau xong người lẫn mặc đồ lót chỉn chu, bèn tự giận mình co quắp nằm bất động trên giường. Đợt cảm mạo này bắt đầu bằng một hiệp, cũng kết thúc bằng một hiệp, thật mẹ nó có đầu có đuôi trước sau vẹn toàn! Cậu đã quen với tác phong sinh hoạt "Cậu nói phần cậu, tớ làm phần tớ" của Sanghyeok, cho nên chả dám chờ mong gì vào bữa cơm này, ai mà ngờ Sanghyeok thực sự mua tiết canh trở về.
Đáng nhẽ món ăn phải bóng nhẫy dầu mỡ giờ đây chẳng nhìn ra dáng vẻ vốn có, nước lèo không hề thấy một chút ớt nào. Wangho dùng vẻ mặt "Cậu có bị thiểu năng không?" nhìn Sanghyeok: "Cậu đừng gạt tớ nữa, cái này mà là nước dùng tiết canh hả?"
"Sao nói nhảm nhiều dữ vậy?" Sanghyeok nhớ tới biểu cảm muốn nói lại thôi của chủ quán khi vừa nghe câu "Tiết canh không bỏ ớt" ban nãy, còn dùng cả ánh mắt trìu mến nhìn trẻ bị đao.
Wangho cân nhắc phía dưới của mình, rốt cuộc vẫn lựa chọn lấp no bụng trước, cậu ăn một đũa: "Khó nuốt quá à."
Sanghyeok giật đôi đũa trong tay cậu nếm thử một miếng, sau đó tỏ vẻ đồng ý gật đầu: "Ăn mau, ăn không hết chơi chết cậu." Sau đó Wangho trơ mắt nhìn người này mở một phần gà xào ớt thơm nức mũi.
Tại sao lại có loại người mặt dày trơ trẽn như vậy trên đời chứ? Wangho bày tỏ sự kinh hoàng, dưới cơn phẫn nộ ăn đặc biệt sung sức.
Qua cả buổi giọng Sanghyeok mới vang lên từ bên cạnh: "Muốn ăn cái gì thì để dành trước, ngày mai dẫn cậu đi."
Wangho không trả lời, chỉ là động tác ăn uống thoáng dừng lại một chút. Cậu thấy mình nên đi bệnh viện kiểm tra thôi, chẳng biết mắc phải thói xấu gì, cớ sao dạo gần đây luôn cảm giác nhịp tim đập thất thường thế nhỉ?
17
Rốt cuộc ngày hôm sau vẫn chưa thể ăn được bữa cơm này.
Hơn bốn giờ chiều, Sanghyeok đang giặt quần áo trên ban công phòng ngủ, điện thoại di động để trên bàn đột nhiên vang lên. Wangho lớn giọng gọi Sanghyeok, trên màn hình điện thoại hiển thị mười một con số xa lạ, nhưng lúc Sanghyeok tiếp nhận cuộc gọi, âm thanh đầu dây bên kia có chút rò rỉ ra ngoài, là Hwara. Wangho nghe không rõ rốt cuộc bên kia nói cái gì, âm lượng đã bị giảm nhỏ từ trước, cậu chỉ loáng thoáng nghe được ba chữ "Rạp chiếu phim".
"Tôi không đi." Vẻ mặt của Sanghyeok hơi mất kiên nhẫn, chẳng biết đối diện lại nói thứ gì, khiến hắn thay đổi quyết định trong chốc lát, nhíu mày quăng thêm câu cuối "Chờ ở đấy."
"Tớ đi ra ngoài một chuyến." Sanghyeok vội vã thay quần áo tốc hành, trước khi ra cửa rất chi là tự nhiên dặn dò, "Nếu năm giờ rưỡi tớ còn chưa trở về thì nhớ tự mình ăn cơm."
"Mắc mớ gì tới cậu, nói nhiều ghê." Wangho cà khịa hắn một chút, bản thân cũng muốn tự do mà cứ thích quản này quản nọ suốt.
Sanghyeok xoa xoa tóc Wangho, giống như đang nhìn cún cưng nhà mình cáu kỉnh: "Đi, nghe lời."
"Phắn nhanh giùm!" Wangho tức đến nỗi muốn mắng người, cậu tính hất cái tay trên đỉnh đầu ra, động tác lại chậm một nhịp so với đối phương, bàn tay trượt xuống kéo theo không khí mềm mại, mang theo cơn gió nhỏ lướt qua bên cạnh.
Sau khi Sanghyeok rời khỏi thì chỉ còn lại một mình Wangho ở trong phòng ngủ, bầu không khí yên tĩnh tràn ngập hương vị tự do, Wangho tựa vào đầu giường hưởng thụ an nhàn hiếm có, càng nghỉ ngơi càng cảm giác khó chịu, cả người cứ thấy sai sai.
Đi đổ rác, lau sạch bàn, liên tục chà nhà vệ sinh, cảm xúc vô duyên vô cớ kia vẫn không giảm bớt chút nào, Wangho chuẩn bị dẹp nốt thau nước, Sanghyeok chưa giặt xong quần áo đã lo đi ngay, vài cái áo phông hai cái quần, ngâm chung một chỗ, đen trắng lẫn lộn thành mớ bừa bộn, Wangho ghét bỏ nhìn thoáng qua, rốt cuộc quá chướng tai gai mắt, bắt đầu vươn tay cầm cái áo vò vò.
Giặt quần áo hộ tình địch cũ là loại trải nghiệm gì? Nếu để ngày xưa bắt gặp vấn đề này, Wangho sẽ cảm thấy đầu óc người kia 100% nhét đầy shit, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép lập tức hóa thân thành anh hùng bàn phím, nóng lòng muốn chui qua mạng lưới bên kia chửi người cho tỉnh. Hiện tại cậu có thể nắm chắc lương tâm trả lời, có chút ê ẩm chua chát, có chút trống rỗng, lại có chút an tâm bất ngờ. Cậu cảm thấy mình sắp bị Sanghyeok tra tấn thành M run lẩy bẩy rồi, cậu vừa vò đồ vừa nghĩ, đậu má đáng khinh thiệt!
Lúc Sanghyeok chạy đến rạp chiếu phim thì đã qua bốn mươi phút, Hwara ngồi đối mặt với hanbin ở dưới tầng trệt quán cà phê, bầu không khí trầm mặc kỳ dị. Vừa trông thấy Sanghyeok xuất hiện, vẻ mặt Hwara chợt rạng rỡ, đứng lên vẫy tay với hắn.
Hwara tình cờ đụng trúng hanbin, bị bám riết không tha, bèn nói dối mình đã có bạn trai mới. hắn không tin, buộc cô gọi điện thoại để bạn trai đến đón cô, Hwara bất đắc dĩ, đành gọi điện cho Sanghyeok xin giúp đỡ.
Sanghyeok ghét nhất loại dây dưa đùa giỡn mập mờ này, lúc đầu chẳng hề muốn tới đây chút nào, nhưng hắn càng không muốn về sau lại bị người khác liên tục quấy rối vì những chuyện giống vầy, bèn dứt khoát giải quyết sòng phẳng luôn một lần.
Hanbin thấy Sanghyeok tới thật, sắc mặt lập tức u ám, Sanghyeok không cho hắn cơ hội gây sự, tự mình mở miệng: "Chia tay thì chia tay, chưa chia tay thì nhanh quay lại, đều thẳng thắn một chút. Tôi không dư thời gian rảnh xen vào trò cười của hai người." Dứt lời quay sang Hwara: "Lần trước vì nể mặt mũi bạn học mới giúp cô. Tôi đã có đối tượng, sau này làm ơn đừng gọi điện cho tôi thêm lần nào nữa."
Người thuận gió đến cũng cưỡi gió bay, Sanghyeok phất ống tay áo, chẳng đem theo chút mây nào, toàn bộ quá trình đều nhanh đến mức giống hệt cơn ảo giác. Biểu cảm mừng rỡ vẫn còn đọng lại trên mặt Hwara, Sanghyeok đã lặn mất tăm hơi, ánh mắt hanbin u ám nhìn cô, cố gằn một nụ cười lạnh: "Em gạt tôi."
Đáy lòng Hwara còn sót lại chút ít lưu luyến và ảo tưởng với Sanghyeok, rốt cuộc tiêu tan toàn bộ vào ngày hôm nay.
Sanghyeok cũng chả có lòng dạ nào chú ý đến hoàn cảnh của Hwara, cũng không định đi sâu vào chuyện tình cảm hiện tại của người khác, sau khi chia tay thì đối phương đã hoàn toàn trở thành người xa lạ với mình rồi.
Lúc trở về đoạn đường phía trước xảy ra tai nạn giao thông, dọc đường kẹt xe khá nghiêm trọng, chờ Sanghyeok xuống được xe đã hơn bảy giờ. Hắn tìm đại một quán cơm nhỏ ăn qua loa, lấy kẹo cao su mua bằng tiền lẻ đã thối trước đó ra nhai. Trùng hợp khi vừa tạt ngang đường tắt chạy về kí túc, mới quẹo sang một góc đã nhìn thấy Wangho đi trước mặt hắn.
Wangho là đang tản bộ tiêu cơm. Cậu quét dọn vệ sinh, giúp người giặt giũ quần áo xong đã sắp sáu giờ rồi, phòng ngủ vẫn chỉ có mỗi mình cậu. Nghỉ ngơi chốc lát, cảm giác buồn phiền bị cố ý phớt lờ lại bắt đầu bay tán loạn. Một người cũng có thể ăn tiệc mà! Wangho mở phần mềm ship đồ ăn đặt ngay phần thịt cua, bữa tối gần năm mươi tệ rất chi là sang chảnh, chờ cậu ôm tâm tình mù mịt nhét toàn bộ đồ ăn vào bụng rồi đứng lên, suýt chút nữa đã no đến mức hết chấc chân nổi. Tự tạo nghiệt thì không thể sống, cậu đành phải thay quần áo đi tản bộ trong sân trường, thuận tiện mua vài vỉ thuốc tiêu hóa nốc hơn phân nửa.
Có vô số cặp đôi vai kề vai tay trong tay lướt qua tuyến đường chính, Wangho lẻ loi một mình dần dần bắt đầu chui vào con đường nhỏ xa xôi, chưa đi được hai bước đã bị người kìm chặt cánh tay bịt miệng kéo sang bên cạnh.
Con đường này sát ngay phía ngoài trường học, hai bên đều là bụi cây, chẳng lắp đặt nổi cột đèn đường nào đàng hoàng, lẻ tẻ vài cột giấu sau cành lá sum xuê nom càng u ám hơn, cơ bản là sau buổi tối sẽ chẳng có mấy ai qua lại. Trong đầu Wangho thoáng vun vút hiện lên vài tin tức về những nam sinh đại học bị giết hại trong khu rừng nhỏ hẻo lánh, không khỏi sợ hãi luống cuống, chẳng lẽ ngày này năm sau chính là ngày giỗ của cậu?
Wangho lập tức phản kháng kịch liệt, cùi chỏ dồn sức thụi về phía sau, lại bị người bắt lấy giữa chừng. Sức lực người đứng phía sau lớn đến kinh người, kiềm chặt cậu tiến thêm vài bước đè lên thân cây, thân thể bị dính vào, không cho cậu có cơ hội nhúc nhích. Trời đã tối đen, ánh sáng trong rừng cây lại quá mờ, Wangho cố gắng ngoảnh đầu về phía sau quan sát, lại chỉ loáng thoáng nhìn thấy thân hình người kia cao hơn cậu cả khúc.
"Anh đại, có chuyện gì từ từ thương lượng, trên người em còn lại hai mươi bảy tệ ba hào, đưa cho anh hết được không?" Wangho thử đàm phán cùng đối phương. Người đứng phía sau cực kì im lặng, tiếng hít thở trong lúc im lặng bình tĩnh đến không tưởng tượng nổi, xem ra là tội phạm chuyên nghiệp có tốt chất tâm lý tốt. Wangho hơi tuyệt vọng mở miệng, dùng tình để động lòng người, dùng lý để giác ngộ người: "Nếu vẫn chưa đủ, chúng ta có thể ra ngân hàng lấy thêm, em cam đoan không báo cảnh sát, anh làm ơn thả em đi mà."
Tâm lý khẩn trương đang gào thét ở trong mạch máu, Wangho cảm thấy chân mình ngày càng mềm nhũn. Vào thời điểm cậu bắt đầu cân nhắc sau khi chết sẽ có bao nhiêu người tới tiễn đưa cậu, bên tai đột nhiên truyền đến một tiếng cười trầm thấp, sau đó tiếng cười kia càng ngày càng lớn, lồng ngực đang kề sát của hắn rung động dữ dội. Wangho nổi giận: "Sanghyeok! Con mẹ nó cậu có bị bệnh không!"
Giọng nói của Wangho vẫn còn run lẩy bẩy, mắng chửi người cũng yếu ớt ỉu xìu, hoàn toàn chưa đạt tới hiệu quả tiếng gào phẫn nộ như mong muốn. Sanghyeok lật bả vai cậu lại, mỉm cười hôn lên khóe miệng người kia một cái: "Không cướp tiền, tớ cướp sắc."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co