Truyen3h.Co

𝘴𝘦𝘤𝘳𝘦𝘵

Chap 8

HaiiYnn

Cả hai đi bên cạnh nhau không ai nói với ai lời nào. Người đi đường nhìn vào cứ nghĩ họ là một đôi nhưng thật ra giữa họ chỉ là mối quan hệ thầy-trò.
Chu Hàn đưa cô đến một bãi đất trống rất rộng, cỏ vây quanh xen lẫn vài nhánh hoa cúc dại và lác đác vài cây xanh to. Doãn Hy bất giác bước nhanh về phía trước và đứng khựng lại. Cô khẽ nhắm mắt và tâm trí rơi vào khoảng kí ức xưa mà bồi hồi.
Lúc nhỏ, cha của cô thường đưa cô và anh Doãn Kiệt đến đây chơi. Ba người đã có những khoảng thời gian vui vẻ khi ở đây. Cả Doãn Kiệt và Doãn Hy đều là những đứa nhóc tinh nghịch và vui vẻ khi ở cạnh cha. Nhưng khi ông ấy không còn thì những thứ ấy chỉ còn là ký ức.

Khóe mắt Doãn Hy bắt đầu có những giọt long lanh rơi xuống, mũi cũng bắt đầu cảm thấy cay. Là người vốn dĩ không bao giờ yếu đuối trước mặt người ngoài nên cô nhanh tay lau lấy, hít một hơi thật sâu và trở về hiện tại. Chu Hàn đứng phía sau lưng cô quan sát, cả hai im lặng cho đến khi anh chủ động bước đến đứng bên cạnh cô.

Trước mắt hai người bây giờ là một bức tranh màu hồng nhẹ của hoàng hôn, gió thổi nhẹ nhè làm khung cảnh thêm phần lãng mạn.

- Sao thầy nhát quá vậy?

- H-hả?

Câu hỏi đột ngột đã làm Chu Hàn giật thót. Cô chỉ hỏi rồi mỉm cười quay đi làm người con trai bên cạnh thêm phần khó hiểu hơn.

Một tấm màn màu đen vừa bao trùm lấy mọi thứ xung quanh cũng là lúc hai người rời đi. Mặc dù suốt khoảng thời gian khi nãy không ai nói với ai lời nào nhưng sâu bên trong họ lại cảm thấy vô cùng thoải mái.

Doãn Hy vừa đi vừa quan sát xung quanh và ôm lấy chiếc bụng đói của mình.

- " Đói quá làm sao đây... "

Khi vừa tan học ở trường là cô liền thay đồ và chạy ngay đến nhà anh chưa kịp bỏ gì vào chiếc bụng cả. Định viện cớ tiện ghé mua đồ để anh không phải biết cô đang đói nhưng dường như chiếc bụng không nghe được kế hoạch của cô.

" Ọc... ọc..."

Chiếc bụng vừa réo lên thì Doãn Hy liền mở to mắt ôm chặt lấy để ngăn nó " lên tiếng " thêm một lần nữa. Chu Hàn bật cười trước hành động dễ thương của cô trêu ghẹo.

- Đói sao không nói? Đi thôi.

Doãn Hy bĩu môi che đi sự ngại ngùng của bản thân và bước đi theo sau anh. Đi được vài bước thì Chu Hàn dừng lại tại một tiệm mỹ nhỏ thuộc con hẻm đó. Anh quay lại nhìn cô thì Doãn Hy liên tục lắc đầu phản đối.

- E-em không c-có đói mà.

Chu Hàn nghiêng đầu khó hiểu " đói thì có gì phải chối? ".

- Vậy thì đi về thôi.

Chu Hàn rẽ sang hướng đi về nhà của mình. Doãn Hy đơ người nhìn anh " giỡn mặt hả? ", cô bước nhanh đến nắm lấy cổ tay anh. Chu Hàn khó hiểu nhìn cô thì đập vào mắt anh là hình ảnh một cô nhóc đang nũng nịu cầm lấy tay anh lắc.

- T-thầy... em đ-đói.

Anh nhìn chằm chằm cô không thể rời mắt. Đến khi Doãn Hy gọi to tên thì anh mới bàng hoàng tỉnh lại. Cả hai đi vào tiệm mỳ, không quá to, không gian thoáng và sạch sẽ. Hai người vừa ngồi xuống bàn thì một người phụ nữ mang tạp dề mừng rỡ đi đến xoa lấy đầu Chu Hàn.

- Lâu lắm rồi con không đến gặp ta đó?

- Do con bận quá thôi mà.

Người phụ nữ trước mặt là bà Trương, là chủ tiệm mỳ này và cũng là người thân duy nhất của anh. Chu Hàn liền trở thành con người khác trước mặt bà Trương làm Doãn Hy cũng phải bất ngờ.

- Cho con một tô mỳ đặc biệt.

- Thầy không ăn sao?

- Tôi ăn rồi.

Bà Trương vui vẻ vào bên trong bếp. Chu Hàn tinh tế chuẩn bị mọi thứ để trước mặt cô. Doãn Hy im lặng quan sát anh và cười thầm trong lòng.

- Có rồi đây.

Bà Trương mang một tô mỳ còn nghi ngút khói đặt trước mặt Doãn Hy. Cô cười tươi đón lấy thay lời cảm ơn. Bà ngồi cạnh hai người nhìn bằng đôi mắt âu yếm.

- Nhóc này là...

- Dạ là Doãn Hy, học sinh của con.

- Con làm giáo viên rồi sao?

- Dạ.

Doãn Hy chăm chú ăn tô mỳ của mình vì họ nói gì cô cũng chả hiểu. Bà Trương năm nay đã ngoài 40 nhưng trông còn rất trẻ trung. Đây là tiệm mỳ của nhà bà truyền lại, tuy không to nhưng rất nổi tiếng, muốn ăn phải đặt bàn trước thì mới có chỗ ngồi. May mắn là hai người đến vào lúc tiệm đang vắng khách.

Bà Trương nhìn Doãn Hy bằng đôi mắt dịu dàng mặc dù đây là lần gặp đầu tiên.

- Con chắc thân với Chu Hàn lắm ha? Ta chưa từng thấy nó đưa ai về tiệm mỳ này ăn cả, ngoại trừ bạn thân nó thôi.

Doãn Hy đang ăn thì liền bị sặc mỳ, Chu Hàn nhanh tay đưa một cốc nước cho cô.

- Dạ... không... con với thầy ấy chỉ mới biết nhau vài ngày thôi ạ.

- Vậy sao... hay là mốt con đưa Doãn Hy đến đây thường xuyên nhé? Để thân hơn.

- Dạ?

Sau khi ăn xong, hai người chào tiệm biệt bà Trương rồi rời đi. Doãn Hy cố tình đi chậm về phía sau vì cô đang bận suy nghĩ nhiều thứ trong lòng.

- Thầy Chu Hàn!

- Hả?

Doãn Hy đứng khựng lại hét to tên anh, Chu Hàn giật mình quay lại nhìn cô khó hiểu. Trên con hẻm bây giờ chỉ có hai người và những bóng đèn đường rọi vào.

- Em... chỉ muốn hỏi là... thầy đã từng quen ai chưa?

- Chưa thì sao và có thì sao?

- Thì thầy cứ trả lời đi!

- Chưa.

- Vậy... thầy với cô Tịch Nhã là sao vậy ạ?

Chu Hàn nhướn mày khó hiểu, anh im lặng một lúc, đút hai tay vào túi quần rồi đi về phía Doãn Hy. Anh cúi mặt xuống nhìn trực diện vào gương mặt cô.

- Em có vẻ rất quan tâm về mối quan hệ của tôi và Tịch Nhã nhỉ?

Doãn Hy dần dần đơ mặt vì không nghĩ sẽ có một ngày nhìn anh với khoảng cách gần như này " có thật là bị ngốc không? ". Cô quay mặt đi chỗ khác né tránh câu hỏi của anh.

- Thì... thì em thấy thầy với cô ấy thân nên hỏi thôi.

- Thân? Có sao?

Doãn Hy mở to mắt, cô không nghĩ là anh sẽ trả lời như vậy. Tuy nhiên cô vẫn có chút không tin nên đã chủ động nhìn thẳng vào mắt anh không chút sợ hãi.

- Vậy còn em thì sao?

- Em là học sinh của tôi. Sao so sánh được?

Chu Hàn trả lời không đúng trọng tâm nên đã khiến Doãn Hy chán nản. Cô chủ động rời đi nhưng vì còn quá bận tâm vào những lời nói đó mà cô không để ý bản thân sắp đi sang một con hẻm khác. Đồng thời có một chiếc xe từ trong hẻm đó lao ra. Đèn xe rọi thẳng vào người cô, tiếng còi xe vang lên inh ỏi nhưng dường như cô không mảy may để ý. Chu Hàn thấy vậy vừa hét tên cô vừa chạy lại ôm lấy người con gái đó vào trong lòng và cả hai ngã về phía sau tránh được chiếc xe.

- Em bị gì vậy hả? Đi không nhìn đường sao? Một chút nữa là bị tông rồi đó.

Doãn Hy còn sửng người chỉ biết im lặng nghe anh mắng, tim cô bỗng đập loạn nhịp vì người con trai trước mặt.

- E-em...

- Này! Hai đứa kia!

Đám người từ chiếc xe đó bước đến gần hai người với vẻ mặt dữ tợn. Doãn Hy nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh mà đứng dậy, cô cầm lấy cổ tay Chu Hàn kéo về phía sau lưng mình.

- Muốn gì?

- A, đanh đá quá đó.

Doãn Hy thủ thế chuẩn bị xông vào đánh thì Chu Hàn giật lấy tay ra và nắm lấy tay cô chạy đi. Cả hai đâm đầu chạy về phía trước, còn bọn kia thì vẫn đuổi theo phía sau. Cô khó hiểu luôn miệng trách anh.

- Sao thầy không để em đánh bọn chúng?

- Em nghĩ em đánh lại sao?

Cả hai nấp vào một vách tường nhỏ, vì nó quá nhỏ nên cô phải áp sát mình vào cơ thể của anh. Vì sợ bọn chúng phát hiện nên hai người phải im lặng đến mức nín thở đồng thời Doãn Hy nghe được nhịp tim của anh.

- Sao tim thầy đập nhanh vậy?

- Sợ.

Ở bên ngoài vẫn còn vang vọng tiếng bước chân kèm theo những lời chửi mắng.

- Má nó, mất dấu rồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co