02. Ma
Sau khi lết tấm thân rã rời khỏi đám người trong phòng khách, Fourth lê bước vào trong để rửa mặt và trút bỏ phần dịch thể dính nháp đang rỉ ra dọc hai bên đùi. Khi đang đứng trước chiếc gương soi lớn để vốc từng ngụm nước lạnh lên khuôn mặt tái mét vì mệt mỏi, cậu bất chợt cảm thấy một luồng khí lạnh ngắt phả thẳng vào gáy. Ngay sau đó, một bàn tay với những ngón dài băng giá bắt đầu mơn trớn, trượt dọc từ cổ xuống bờ vai trần rồi luồn thẳng vào vạt quần đùi mỏng manh, bóp mạnh lấy phần hông đang sưng tấy của cậu.
Nghĩ rằng lại là một tên trong nhóm cố tình theo vào để trêu chọc hoặc đòi thêm hiệp mới, Fourth bực dọc quay đầu lại, định mắng chửi một trận cho bõ tức: "Mẹ kiếp, chúng mày chưa tha cho tao à? Muốn nắc thì cút ra..."
Lời chưa kịp dứt, một lực đẩy vô hình nhưng nặng ngàn cân bất ngờ giáng thẳng vào ngực, khiến cậu ngã nhào xuống nền gạch men lạnh ngắt. Cậu hoảng hốt ngẩng đầu quét mắt nhìn quanh phòng vệ sinh trống hoác, cửa khóa kín, hoàn toàn chẳng có lấy một bóng người. Thế nhưng, sự kinh hoàng chưa kịp định hình thì một cảm giác nhục nhã ập tới: hai cổ chân cậu bị thứ gì đó vô hình banh rộng ra hết cỡ, ép sát xuống mặt sàn bẩn thỉu.
Fourth trợn ngược mắt, toàn bộ da gà da vịt nổi ngược lên khi cảm nhận rõ một bàn tay lạnh buốt đang thô bạo vạch mông mình sang hai bên. Ngay lập tức, một vật dài, to bản và cứng ngắc như một thứ vũ khí bằng thịt trườn đến, chậm rãi cọ xát trực tiếp vào cái lỗ hậu đang phồng rộp và rát bỏng sau cả đêm bị hành hạ.
"Ai... ai đấy? Trò hề gì thế này? Đứa nào đang chơi khăm tao..." Cậu hốt hoảng hét lên, giọng nói lạc đi vì sợ hãi.
Nhưng cậu chưa kịp vùng vẫy hay thốt thêm lời nào, thứ quái đản kia không hề có một chút dạo đầu hay nương tay, bỗng nhiên lao thẳng vào trong với một lực mãnh liệt không thể kháng cự. Vì bên trong cơ thể Fourth lúc này vẫn chứa đầy thứ dịch nhờn và tinh dịch nhớp nháp từ những hiệp trước, kết hợp với cái lỗ đã bị tàn phá đến mức dãn rộng, cú đâm thọc ấy sâu hoắm đến mức cắm phập lún cán vào tận cùng cơ thể.
"A... ưm... hộc...!" Cậu thét lên một tiếng nghẹn ngào, hai mắt trợn trắng, sống lưng co quắp lại thành một đường cong đau đớn. Sức nặng đè ép lên người cậu từ cõi vô hình khiến lồng ngực như muốn nổ tung. Thứ vật thể kỳ dị ấy bắt đầu di chuyển, ra vào với tốc độ điên cuồng, khoét sâu vào vách thịt mềm mại đang rỉ máu, tạo ra những âm thanh nhóp nhép ghê rợn vang vọng trong không gian kín mít.
Nước mắt Fourth trào ra đầm đìa, lẫn lộn với mồ hôi chảy ròng ròng trên cằm. Cậu cắn chặt môi đến bật máu, hai tay cố bấu víu vào chân bồn cầu để tìm kiếm chút điểm tựa trong cơn hoảng loạn tột độ, miệng phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn giữa thứ không gian lạnh lẽo của căn biệt thự ma ám.
Sự hoảng loạn ban đầu nhanh chóng bị bóp nghẹt, nuốt chửng bởi một thứ tà thuật lạnh lẽo lan tỏa từ sống lưng xuống tận đầu ngón chân. Fourth nằm liệt trên sàn phòng vệ sinh lạnh ngắt, cơ thể hoàn toàn tê liệt, không thể phát ra bất kỳ âm thanh cầu cứu nào ngoài những tiếng rên rỉ nghẹn ngào, dâm loạn thoát ra từ lồng ngực. Cơn ác mộng hiện thực hóa thành một thứ ma lực vô hình đang bủa vây, biến cậu thành một con rối mặc cho thế lực siêu nhiên dày vò.
Thứ vật thể vô hình kia không ngừng cày xới, nhồi nhét vào bên trong cơ thể Fourth với kích thước to lớn và độ cứng cáp chẳng khác nào một dương vật bằng da bằng thịt đích thực. Mỗi cú thúc của nó mang theo luồng nhiệt độc địa, đánh thẳng vào điểm nhạy cảm sâu thẳm nhất khiến khoái cảm bùng nổ dữ dội, lấn át cả nỗi sợ hãi tột cùng trong tâm trí.
"Ưm... á... không... dừng lại..." Cậu thầm gào thét trong đầu, mồ hôi vã ra như tắm, hai tay cấu chặt vào nền gạch đến mức móng tay bật máu. Thế nhưng, cái miệng phản chủ của cậu lại bật ra những âm thanh ngọt ngào, dâm mỹ đến gai người: "A... sâu quá... cái gì thế này... sướng... sướng quá... đâm chết tôi đi..."
Thứ năng lượng lạnh lẽo bám chặt lấy vòng hông Fourth, liên tục gia tốc như một cỗ máy tình dục không biết mệt mỏi. Không gian phòng vệ sinh ngập tràn tiếng va chạm da thịt nhớp nháp và tiếng bõ bõ của dịch thể bị khuấy đảo đến phát hoảng. Cậu trợn ngược mắt nhìn trần nhà, lý trí hoàn toàn vỡ vụn trước đợt sóng hoan lạc cuồn cuộn đổ ập tới, đẩy cậu chìm sâu vào vũng lầy biến thái, nhục dục không lối thoát giữa màn đêm u ám của Hua Hin.
Cơn lốc hoan lạc quái đản tiếp tục càn quét qua từng dây thần kinh của Fourth, khiến cậu không còn phân biệt được đâu là ranh giới giữa nỗi đau thể xác và thứ khoái cảm bệnh hoạn đang đè nặng lên người. Thứ năng lượng lạnh ngắt ấy như một cỗ máy tình dục không hồn, cứ thế ép chặt lấy tấm thân mềm nhũn của Fourth, liên tục gia tăng tốc độ và lực đạo trong không gian chật hẹp, kín bưng của phòng vệ sinh.
Từng cú thúc cực mạnh đâm thẳng vào sâu bên trong, khuấy đảo thứ dịch thể đặc quánh còn sót lại từ những hiệp giao cấu trước đó, tạo ra những âm thanh éc écs ướt át, vang vọng va đập vào bốn bức tường lạnh ngắt. Cậu ngửa cổ áp chặt mặt xuống nền gạch men bám bụi, đôi mắt lờ đờ trân trân nhìn vào khoảng không vô định, hoàn toàn bị tước đoạt đi quyền tự chủ. Cơ thể cậu co giật liên hồi theo mỗi nhịp đâm thọc tàn nhẫn, làn da trắng ngần nay đã chi chít những vết hằn đỏ rực và mồ hôi nhễ nhại.
"Hộc... a... không thể nào... sâu quá... chỗ đó không được..." Cậu vô thức mấp máy đôi môi khô khốc, phát ra những tiếng rên rỉ ngắt quãng, vừa van xin vừa tự hiến dâng. Khoái cảm bùng nổ từ cõi âm u khiến hạ bộ cậu tê dại, dòng dịch nhờn trào ra liên tục, hòa lẫn vào thứ năng lượng vô hình đang bám riết lấy cơ thể.
Thứ vật thể dài rộng ấy dường như chưa muốn dừng lại, nó liên tục bồi thêm những cú dập dồn dập đến mức ép Fourth phải ngửa mặt lên trần nhà mà thét lên những âm thanh dâm loạn đến gai người.
Fourth nằm sõai người trên nền gạch men lạnh lẽo của phòng vệ sinh, hai mắt nhắm nghiền, đầu lắc lư liên tục một cách vô thức. Nhìn từ bên ngoài, trông cậu hệt như đang lên cơn mê sảng, miệng lảm nhảm những lời vô nghĩa và cơ thể co giật từng hồi không kiểm soát. Tuy nhiên, chỉ có Fourth - người đang trực tiếp trải qua cơn ác mộng kinh hoàng này - mới cảm nhận rõ ràng sự thật trần trụi và tàn khốc đang diễn ra.
Thứ vật thể vô hình, lạnh lẽo như băng giá vẫn đang cắm sâu vào bên trong cơ thể cậu, ra vào liên tục với một tốc độ điên cuồng không chút nhân nhượng. Mỗi cú thúc thô bạo ấy không chỉ mang lại cảm giác đau đớn xé da xé thịt, mà còn kích thích một luồng khoái cảm mãnh liệt, biến thái đến mức cậu không thể thốt lên lời cầu cứu nào khác ngoài những tiếng rên rỉ dâm loạn, hổn hển phát ra từ tận đáy lòng: "Ưm... á... không... cứu với... ai đó... làm ơn..."
Trong đầu Fourth, ảo ảnh về một con quái vật với dương vật khổng lồ, gớm ghiếc đang đè nặng lên người cậu hiện lên rõ mồn một. Mặc dù trong thâm tâm cậu hoảng loạn tột độ, muốn vùng vẫy thoát khỏi sự tra tấn bệnh hoạn này, nhưng cơ thể cậu lại hoàn toàn tê liệt, bất lực trước sức mạnh siêu nhiên vô hình kia. Nó cứ thế bồi thêm những nhịp dập dồn dập, ép Fourth phải ngửa cổ lên cao, miệng há hốc không ngừng thốt ra những âm thanh dâm mỹ, ghê rợn vang vọng trong không gian kín mít của phòng vệ sinh.
"A... sâu quá... chỗ đó... sướng... sướng quá... đừng dừng lại... đâm chết tôi đi..."
Không chỉ riêng Fourth đang chịu đựng cơn ác mộng quỷ dị ở phòng vệ sinh, ngay tại căn phòng ngủ chính của biệt thự Hua Hin, Phuwin cũng đang rơi vào một trạng thái tương tự đến rợn người.
Trên chiếc giường rộng lớn trải đầy ga đệm xộc xెక్, Phuwin nằm ngửa với tư thế hoàn toàn phơi bày và nhục nhã. Hai chân anh bị một lực vô hình kéo căng ra, banh bét thành một chữ M rộng đến cực hạn, ép sát đùi lên gần sát lồng ngực. Nếu lúc này có ai đó đứng nhìn bằng mắt thường, một cảnh tượng bệnh hoạn và kinh hoàng sẽ đập thẳng vào mắt: phần hạ bộ của Phuwin trống hoác, lỗ hậu vốn khít khao nay bị banh rộng ra hết cỡ, mở toang hoác một khoảng trống rỗng tơi tả, để lộ rõ cả phần niêm mạc bên trong đang ửng đỏ, sưng mọng và rỉ ra những giọt dịch nhầy nhụa dưới ánh đèn mờ ảo.
Thế nhưng, điều kỳ quái là xung quanh Phuwin hoàn toàn không có lấy một bóng người. Những kẻ khác trong nhóm đã mệt lử mà lăn ra ngủ say ở góc phòng khách, chẳng ai hay biết chuyện gì đang xảy ra.
Bản thân Phuwin đang trợn trừng hai mắt, tròng trắng nổi đầy tia máu, cơ thể cứng đờ nhưng bên trong lại chìm đắm trong một cơn cuồng phong khoái cảm ảo giác. Anh không thể cử động tay chân, chỉ có thể cảm nhận rõ mồn một từng đường nét, từng thớ thịt căng cứng của một vật thể khổng lồ vô hình - hệt như một con cặc bằng da bằng thịt với kích thước khủng khiếp - đang liên tục đâm thọc vào sâu bên trong cơ thể mình.
"Ưm... á... hộc... cái gì thế này..." Anh ú ớ thét lên trong cổ họng, nước bọt trào ra khóe môi.
Trong nhận thức méo mó của Phuwin lúc bấy giờ, thứ vô hình kia đang tàn nhẫn cày xới chiếc lỗ đã mở rộng toang hoác của anh. Mỗi cú nhồi nhét là một lần vách thịt bên trong bị ép bẹp dí, chịu đựng độ dài và độ thô bạo đến nghẹt thở. Cảm giác trần trụi và chân thực đến mức đáng sợ ấy khiến lý trí anh hoàn toàn sụp đổ. Anh có thể cảm nhận rõ cái đầu khấc to lớn đang cọ xát vào điểm nhạy cảm, ra vào nhịp nhàng như một cỗ máy tình dục tàng hình không bao giờ biết mệt mỏi.
"A... sướng quá... đừng... đừng đâm sâu nữa... hỏng mất..." Phuwin vô thức cong người, thốt ra những lời rên rỉ dâm loạn, khuôn mặt vặn vẹo vì sự kết hợp giữa nỗi sợ hãi tột cùng và cơn sóng hoan lạc bệnh hoạn đang bủa vây lấy tâm trí lẫn thể xác. Căn phòng chìm trong sự tĩnh mịch của màn đêm Thái Lan, chỉ còn tiếng thở dốc đứt quãng và âm thanh ảo giác vang lên đầy ám ảnh từ thân thể đang oằn mình chịu đựng của anh.
"Hự... a... ưm...!"
Phuwin thét lên một tiếng nghẹn ứ, lồng ngực nảy vọt lên cao rồi cứng đờ lại. Cú đâm sâu hoắm chạm thẳng vào điểm nhạy cảm tối thượng khiến toàn bộ hệ thần kinh của anh tê dại. Cảm giác trần trụi và nặng nề ấy chân thực đến mức ngỡ ngàng, hệt như có một gã đàn ông lực lưỡng đang đè nghiến lên người, hung hăng cày xới từng tấc thịt bên trong.
Trong lòng Phuwin lúc này, sự hoảng loạn tột độ bủa vây lấy tâm trí. Anh muốn mở miệng gào thét, muốn dùng hết sức lực để gọi tên đám người ở phòng bên cạnh, nhưng cổ họng hoàn toàn bị bóp nghẹt. Khí quản cứng đờ, ngoại trừ những tiếng rên rỉ dâm loạn, méo mó bật ra từ kẽ răng, anh chẳng thể phát ra nổi một từ cầu cứu trọn vẹn. Bản năng sinh tồn gào thét rằng đây không phải là người, rằng một thứ tà thuật ghê rợn nào đó của vùng đất Hua Hin đang đùa giỡn với thể xác mình.
Thế nhưng, sự kinh hoàng đó lại bị nghiền nát phũ phàng bởi luồng khoái cảm bệnh hoạn đang lan tỏa khắp sống lưng.
Thứ vô hình kia không cho Phuwin một giây thở dốc, nó bắt đầu càn quét, ra vào với tốc độ điên cuồng và nhịp điệu tàn bạo. Mỗi cú thúc lún cán là một lần phần bụng dưới của Phuwin lõm xuống, vách thịt mềm mại bị ép đến mức tưởng chừng như muốn rách toạc ra làm đôi. Âm thanh dịch thể ọp ẹp vang lên nhớp nháp giữa căn phòng vắng lặng, hòa lẫn với tiếng thở dốc đứt quãng của anh.
"Không... cái gì thế này... dừng lại... cứu tao với..." Anh thầm khóc thét trong tâm trí, mồ hôi vã ra như tắm, đầm đìa trên mái tóc bết bát.
Trớ trêu thay, cái miệng phản chủ của anh lại hoàn toàn đi ngược lại với lý trí. Dưới sức ép của thứ khoái cảm vô hình đang điên cuồng rót vào cơ thể, đôi môi Phuwin mấp máy, thốt ra những lời dâm mỹ, rên rỉ đến nao lòng: "A... sâu quá... sướng... sướng chết mất... ưm... a..."
Ánh đèn vàng hắt hiu từ chiếc gương soi trong phòng tắm master của căn biệt thự Hua Hin phản chiếu làn nước ấm lững lờ trôi trong chiếc bồn tắm lát đá hoa cương. Joong ngả đầu ra thành bồn, đôi mắt nhắm lại thả lỏng sau một đêm quần quật cùng đám bạn. Hơi nước mờ ảo bốc lên quyện lẫn với mùi sả chanh thoang thoảng, tạo ra một không gian tưởng chừng như vô cùng yên tĩnh và thư thái.
Đột nhiên, mặt nước tĩnh lặng bỗng dao động mạnh mẽ. Một luồng khí lạnh ngắt như băng từ dưới đáy bồn ộc lên, quấn chặt lấy hai cổ chân Joong rồi bất ngờ kéo giật mạnh lên thành bồn. Joong chưa kịp định thần hay mở mắt thì hai đùi cậu đã bị một lực vô hình, thô bạo banh rộng ra hết cỡ sang hai bên, phơi bày toàn bộ phần hạ bộ giữa không trung.
"Cái gì thế này? Đứa nào..." Hắn hốt hoảng mở trừng mắt, định cất tiếng chửi thề.
Nhưng lời nói còn chưa kịp thoát ra khỏi cổ họng, một cảm giác nhức nhối, đau đớn xé thịt bất ngờ ập tới. Ngay tại nơi kín đáo nhất, lỗ hậu vốn từ trước đến nay chưa từng bị ai xâm phạm, chưa từng đón nhận bất cứ vật thể lạ nào của Joong bỗng bị một bàn tay lạnh buốt cào cấu, banh rộng toang hoác. Chưa để cậu kịp hoàn hồn sau cú sốc tinh thần tột độ, một vật thể dài ngoằng, to lớn và cứng cáp như một thứ vũ khí bằng thịt trườn tới, đâm thẳng một cú cực mạnh vào sâu bên trong.
"Hự... Á...!"
Joong trợn ngược hai mắt, máu dồn lên não khiến khuôn mặt tái mét đi vì đau đớn và hoảng loạn. Cảm giác lần đầu tiên bị một thứ to lớn thọc sâu vào cõi tư mật khiến hắn hoảng hốt đến mức tim như ngừng đập. Khác với Fourth hay Phuwin ít nhiều đã quen với việc bị người khác đâm chọc, Joong từ trước đến nay toàn đóng vai trò kẻ chủ động vây hãm người khác, chưa từng nghĩ có ngày mình lại rơi vào cảnh bị cưỡng bức thảm hại thế này. Nỗi sợ hãi lạnh sống lưng bủa vây, khiến toàn thân hắn cứng đờ, hai tay bấu chặt lấy thành bồn tắm đến mức móng tay cào rách cả lớp sơn.
Thế nhưng, sự kinh hoàng ấy chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi bị nuốt chửng bởi một cơn cuồng phong biến thái.
Thứ vô hình kia không cho Joong bất kỳ cơ hội phản kháng nào. Nó bắt đầu chuyển động, ra vào với tốc độ chóng mặt và lực đạo tàn bạo. Mỗi cú thúc lún cán là một lần phần bụng dưới của Joong nhô lên, vách thịt non nớt chưa từng chịu sự tàn phá nào nay bị cày xới đến rách bươm, tạo ra những âm thanh bõ bõ nhầy nhụa vang vọng giữa không gian phòng tắm kín mít.
Đột ngột hơn, một luồng áp lực vô hình khác lao thẳng vào cổ họng Joong, ép buộc miệng cậu há hốc ra. Cảm giác như có một cự vật thứ hai đang thọc sâu vào tận cuống họng, lấp đầy khoang miệng khiến cậu nghẹn ứ, không thể thốt lên bất kỳ âm thanh cầu cứu nào ngoài những tiếng ọ ẹ, ú ớ thảm hại. Dòng nước mắt cay đắng trào ra, hòa lẫn với nước bọt và mồ hôi nhễ nhại chảy dài trên cằm.
Joong chỉ có thể nằm đó, bất lực chịu đựng cảm giác như đang bị hai "con cặc" vô hình hành hạ đồng thời cả trên lẫn dưới. Cổ họng bị lấp đầy bởi dị vật ghê rợn, còn lỗ hậu thì liên tục bị đâm dập không thương tiếc, khoét sâu vào tận cùng tận tột của sự nhục nhã.
"Ưm... hộc... khốn kiếp..."
Nước trong bồn tắm đá hoa cương bắt đầu tràn lênh láng ra ngoài theo từng nhịp dập điên cuồng từ cõi vô hình. Joong vẫn bị ép chặt trong tư thế ngửa cổ lên thành bồn, đôi mắt trợn ngược trân trân nhìn lên trần nhà ẩm mốc. Cảm giác trinh nguyên của một kẻ từ trước đến nay chỉ biết đứng ở vị trí bề trên, thản nhiên đùa giỡn với thân thể kẻ khác, nay đã bị dẫm đạp nát bấy dưới sức mạnh quỷ dị của thứ thế lực siêu nhiên tại Hua Hin.
Thứ tà vật vô hình kia hoàn toàn không có ý định nương tay. Nó giống như một con mãnh thú hung hãn vừa tìm được con mồi béo bở, liên tục bồi thêm những cú thúc lún cán với lực đạo nặng ngàn cân. Lỗ hậu vốn khít khao chưa từng bị ai chạm đến nay bị cày xới đến mức tê dại, vách thịt non mềm bên trong nóng rát lên từng hồi như có lửa đốt. Mỗi cú đâm sâu hoắm là một lần phần bụng dưới của Joong nhô hẳn lên, tạo ra những âm thanh ọ ẹp nhầy nhụa, hòa lẫn với tiếng nước văng tung tóe đầy hỗn loạn.
Khoang miệng cậu cũng bị lấp đầy bởi một áp lực vô hình khác, bức ép đến mức nước dãi không kịp nuốt trôi, chảy dài tràn ra tận cằm. Joong hoàn toàn bị khóa chặt trong một thế trận đụ tập thể quái đản giữa hai đầu, không thể nhúc nhích, càng không thể phát ra bất kỳ âm thanh cầu cứu nào ngoài những tiếng ọ ẹ, ú ớ đặc quánh trong cổ họng: "Hộc... ưm..."
Sự hoảng loạn tột độ ban đầu, khi đối diện với thứ không thể lý giải bằng khoa học, dần bị bóp méo bởi sự tàn phá quá mức của thể xác. Nỗi sợ hãi và cơn đau xé thịt ấy chậm rãi chuyển hóa thành một thứ cực khoái bệnh hoạn, lan dọc từ vùng xương cùng lên thẳng đại não khiến Joong run bần bật từng cơn.
Thứ cự vật tàng hình kia bắt đầu thay đổi nhịp điệu, nó xoay tròn phần đầu khấc bên trong, liên tục móc ngoéo và nhồi nhét vào những góc khuất nhạy cảm nhất mà trước nay Joong chưa từng khám phá trên cơ thể chính mình. Cảm giác ngứa ngáy, ê ẩm lẫn lộn với sự kích thích tột cùng khiến hai chân cậu co giật liên hồi, các ngón chân quắp chặt lại vào mép bồn tắm.
"A... ưm... không... dừng lại..." Joong thầm gào thét trong tâm trí, lý trí đã hoàn toàn vỡ vụn trước đợt sóng hoan lạc quỷ dị này.
Thứ cự vật tàng hình kia không hề có dấu hiệu mỏi mệt, nó tiếp tục dồn dập cày xới cơ thể cậu bằng những cú thúc tàn bạo, biến vị thiếu gia từng đứng trên đỉnh cao quyền lực thành một kẻ bất lực, run rẩy dưới sự đùa giỡn của cõi âm.
Mỗi nhịp dập bồi thêm là một lần Joong phải ngửa cổ chịu trận, lồng ngực phập phồng thở dốc trong khi khoang miệng vẫn bị lấp đầy bởi áp lực vô hình ngạt thở. Vách thịt bên trong lỗ hậu đã hoàn toàn tê dại, sưng phồng lên vì chịu đựng tần suất ra vào quá khủng khiếp. Dòng dịch thể hòa lẫn với nước ấm trong bồn tạo ra những âm thanh nhóp nhép, bõ bõ vang dội vào bốn bức tường lạnh ngắt.
"Ưm... hộc... á..." Joong trợn trừng hai mắt, nước mắt và mồ hôi đầm đìa trên khuôn mặt tái mét. Sự kháng cự yếu ớt cuối cùng trong tâm trí cậu đã bị nghiền nát hoàn toàn bởi cơn sóng cực khoái quỷ dị cứ liên tục dội ngược lên từ xương cùng. Cơ thể cậu co giật liên hồi, các thớ cơ căng cứng rồi mềm nhũn ra theo từng nhịp đâm sâu lún cán.
Trong khi Joong đang oằn mình chịu trận trong phòng tắm, khu vực phòng khách rộng lớn của căn biệt thự ven biển Hua Hin cũng chìm vào một chiều không gian quái đản khác. Đám người trần trụi sau một hồi vắt kiệt sức lực đã lăn ra ngủ mê mệt trên thảm nhà, để mặc Pond nằm trơ trọi bên chiếc ghế sofa da bò sờn cũ.
Ban đầu, Pond chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt phả vào sống lưng, tưởng rằng lại là một tên trong nhóm cố tình chơi khăm bồi thêm hiệp mới. Nhưng chỉ vài giây sau, một lực kéo thô bạo túm chặt lấy hai cổ chân hắn, lật úp người lại theo tư thế quỳ bò nhục nhã. Trước khi Pond kịp mở miệng chửi thề, một vật thể to lớn, dài ngoằng và nóng rực một cách bất thường từ cõi vô hình đã hung hăng đâm thẳng vào bên trong cơ thể hắn.
"Hự... Mẹ kiếp, đứa nào..." Pond trợn ngược mắt, miệng há hốc thốt lên một tiếng chửi thề đứt quãng.
Thế nhưng, cảm giác đau đớn ban đầu ấy lập tức bị cuốn phăng đi bởi một luồng xuân dược lạnh lẽo nhưng cực kỳ mạnh mẽ do thứ thế lực siêu nhiên kia bơm thẳng vào huyết quản. Thân nhiệt Pond bỗng chốc nóng bừng lên, lý trí vốn dĩ tỉnh táo của một gã đàn ông từng trải nhanh chóng bị bóp méo, tan rã hoàn toàn dưới sức tàn phá của khoái cảm.
Thứ cự vật tàng hình không hề có chút khách khí, nó bắt đầu cày xới, thúc liên hồi với tốc độ chóng mặt. Mỗi cú dập lún cán đánh thẳng vào điểm nhạy cảm sâu thẳm nhất khiến toàn thân Pond run lẩy bẩy, các thớ cơ co rút lại rồi thả lỏng trong sự sung sướng đến rợn người. Lúc này, nỗi sợ hãi về một thế lực ma quái bay biến đi đâu mất, thay vào đó là bản năng dâm loạn được kích thích đến mức cực đoan.
Pond không những không phản kháng mà còn chủ động ngóc cao vòng mông săn chắc của mình lên, dùng hai tay bấu chặt vào đệm sofa, ưỡn ngực đón lấy từng cú thúc tàn bạo từ phía sau. Gương mặt hắn vặn vẹo trong sự phấn khích tột độ, hai mắt lờ đờ nhìn thẳng vào khoảng không vô định, nước dãi tươm ra từ khóe môi rơi xuống thảm nhà.
"A... ưm... sướng quá... đâm mạnh nữa đi... đúng rồi, chỗ đó..." Pond bật ra những tiếng rên rỉ dung tục, hoàn toàn vứt bỏ đi vỏ bọc phách lối thường ngày, biến thành một con đĩ cao ngạo đang sung sướng quỳ gối dâng hiến cơ thể cho bóng ma vô hình.
Thứ kia dường như càng bị kích thích bởi sự buông thả của Pond, nó càng tăng thêm tốc độ và lực đạo, khoét sâu vào vách thịt đang rỉ dịch nhớp nháp. Tiếng da thịt va đập và tiếng rên rỉ hoang dại của Pond vang vọng khắp phòng khách u tối, hòa lẫn vào tiếng sóng biển rì rào ngoài khơi xa.
Cơn mê sảng do thế lực siêu nhiên thao túng đã hoàn toàn nuốt chửng lấy lý trí của Pond. Hắn không còn nhận thức được bản thân đang ở đâu, hay xung quanh còn ai đang ngủ gục; trong đầu hắn lúc này chỉ tồn tại duy nhất cảm giác bị cày xới đến tê dại bởi cự vật tàng hình đang ngấu nghiến cơ thể mình.
Pond quỳ sấp trên chiếc sofa da, hai tay chống liệt xuống đệm mút nhàu nhĩ đến mức các cơ bắp cuồn cuộn trên cánh tay run lên bần bật. Hắn chủ động lắc hông, nhào nặn thân thể mình theo từng nhịp dập vô hình nhưng vô cùng nặng nề từ phía sau.
"A... ưm... sâu nữa... đâm lún cán vào tao đi..." Pond ngửa cổ, rên rỉ những từ ngữ dâm loạn đầy trơ trẽn, nước dãi chảy ròng ròng xuống cằm không thèm lau.
Thứ năng lượng lạnh lẽo kia như một gã tình nhân vô hình vô cùng biến thái, càng nghe tiếng rên rỉ của Pond lại càng điên cuồng trút bạo lực xuống. Mỗi cú thúc vang lên chát chúa, khuấy đảo vùng hạ bộ sưng mọng của Pond đến mức bật ra những tiếng ọ ẹp nhầy nhụa. Cơ thể hắn co rút liên hồi, từng đợt cao trào giả lập liên tục dội ngược lên đại não, khiến đôi mắt hắn trợn ngược, toàn thân mềm nhũn nhưng phần mông vẫn ngoan cố hếch cao lên.
Ánh nắng gay gắt của miền biển Hua Hin chiếu thẳng qua lớp kính cửa sổ phòng khách, xuyên qua làn khói mờ ảo của một ngày mới bắt đầu. Tiếng sóng vỗ rì rào bên ngoài bờ cát dường như xóa nhòa đi mọi dấu vết của một đêm hoan lạc quỷ dị và trụy lạc vừa qua.
Joong mở lờ mờ đôi mắt, nhíu mày ôm lấy cái đầu còn đang âm ỉ đau vì men rượu. Hắn chống tay ngồi dậy trên chiếc sofa da, ngước nhìn xung quanh. Đám đàn ông trong nhóm - từ Pond, Gemini, Fourth cho đến Phuwin - cũng bắt đầu cựa quậy tỉnh giấc sau một giấc ngủ dài vật vờ trên sàn nhà và những góc phòng khác nhau. Không gian nồng nặc mùi mồ hôi, rượu mạnh và dịch cơ thể khô cạn.
Joong lắc mạnh đầu, lầm bầm chửi thề vì cảm giác ê ẩm bất thường dọc sống lưng và phần hạ bộ, nhưng hoàn toàn không một mảy may nhớ nổi những gì đã xảy ra trong phòng tắm tối qua hay cảm giác bị thứ tàng hình cày xới đến mức phát dâm. Hắn chỉ nghĩ đơn giản đó là hậu quả của một đêm thác loạn điên cuồng cùng lũ bạn.
"Mẹ kiếp, hôm qua tụi mày chơi kiểu gì mà giờ người tao rã rời như bị xe cán thế này?" Joong vừa càu nhàu, vừa với lấy gói rít thuốc lá trên bàn, châm lửa hút một hơi dài rồi nhìn sang Pond đang ngáp ngắn ngáp dài bên cạnh.
Pond dụi mắt, bước chân có chút lảo đảo đi về phía phòng bếp để tìm nước uống, miệng lầm bầm: "Tao còn tưởng tao vừa trải qua cái cơn ác mộng quái quỷ gì cơ, người ngợm đau nhức hết cả mấy chỗ hiểm. Chắc tại tối qua uống lắm quá."
Phuwin và Fourth từ phía hành lang bước ra, sắc mặt vẫn còn tái xanh vì mệt mỏi. Cả hai ôm lấy eo mình, nhăn mặt bước đi từng bước khó nhọc. Fourth lườm nguýt Gemini một cái rõ cay đắng rồi cục súc lên tiếng: "Đúng là lũ súc sinh. Tối qua đứa nào đè tao làm một trận ra bã để rồi sáng nay cái hông tao muốn gãy đôi thế này đây?"
Gemini cười nhạt, ném chiếc khăn lạnh vào mặt Fourth rồi ngả người ra ghế: "Thì mày là đứa mở miệng đòi nắc trước chứ trách ai? Muốn trách thì trách bản thân mày dâm quá thể đi."
Không một ai trong số bọn họ hay biết, hay mảy may nhớ về những phút giây mất kiểm soát khi bị thế lực siêu nhiên trong căn biệt thự Hua Hin đùa giỡn, bẻ cong thể xác và tâm trí thành những con rối hoan lạc. Bầu không khí nhanh chóng trở lại vẻ suồng sã, bệ rạc thường nhật khi đám thanh niên bắt đầu gọi đồ ăn giao tới, chuẩn bị cho một ngày tụ tập ăn chơi tiếp theo mà không hề hay biết những cạm bẫy vô hình vẫn đang tiếp tục giăng mắc chờ đợi màn đêm buông xuống.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co