☆ Chuyển biến
Buổi tối Jin trở lại phủ hoa viên rộn ràng, Jung Kook nghe được tiếng mở cửa theo gian phòng đi ra, hắn mấy ngày nay đang thiết kế biệt thự cho ông chủ Nhậm, bình thường ban ngày nghỉ ngơi buổi tối ngủ, bởi vậy cũng không giày vò Jin, nhưng yêu cầu của hắn so với trước kia muốn nhiều, ví dụ như: trở về phải nấu cơm cho hắn, lúc hắn thiết kế xong phải nói chuyện phiếm cùng hắn, cuối tuần đi với hắn về Điền gia ăn cơm.
Jung Kook mặc đồ ở nhà rộng thùng thình, tay áo vén đến cùi chỏ, trên tay còn cầm bản vẽ, hắn ngẩng đầu nhìn thoáng qua đồng hồ treo trên tường, kim đồng hồ đã chỉ 8 điểm. "Sao về muộn vậy?"
Jin đem chìa khóa đặt trên tủ giày, một bên đổi giày một bên trả lời: "Ngày đầu đi làm, cùng mấy đồng sự nói chuyện đôi chút."
"Tôi còn chưa ăn cơm." thời điểm Jin sinh bệnh, đều là người làm trong nhà đưa cơm đến bệnh viện, sau khi bọn họ trở về, Jung Kook mới đưa ra ý kiến, theo lẽ thường nên để Jin làm cơm, không muốn Điền Vân Sơn cho người tới nấu nữa.
"Ah, biết rồi, anh chờ một chút, tôi nấu liền." Jin mặc dù nói vậy, nhưng ánh mắt lại chẳng thèm liếc nhìn Jung Kook, cậu đổi dép đi ngang qua phòng khách, trở lại gian phòng của mình mở cửa sổ ra, cầm chổi lông gà phủi phủi bụi đọng trên tủ treo quần áo, sau đó thay một bộ đồ màu xám nhạt mặc ở nhà mới đi ra.
Jung Kook dò xét cậu, "Không phải nói cậu mua quần áo sao? Xấu quá, ngày mai đổi đi."
"Ừm." Jin đeo tạp dề, tiến vào phòng bếp, mở tủ lạnh, lấy cá ướp lạnh bỏ vào thau cho rã đông, kéo ngăn tươi sống lấy ít rau xanh để xào, cậu lặt từng cọng rau, thần sắc chuyên chú giống như đang nghiên cứu vật gì.
"Cậu cứ từ tốn như vậy à?" giọng của Jung Kook vang lên sau lưng.
Jin quay đầu lại nhìn phớt qua, rồi lại cẩn thận nhặt rau, "Anh sợ mùi dầu ăn mà?"
"Tôi sợ cậu nhổ nước miếng vào hơn." Jung Kook nói năng hùng hồn đầy lý lẽ, "Độc dược cậu không dám, nhiều lắm là nhổ một bãi nước miếng giải hận."
Tay lặt rau dừng lại. Sao cậu không nghĩ đến điểm này, nhổ nước miếng vào thức ăn thật sự là một động thủ nấu cơm đầy buồn nôn của Jung Kook, hơn nữa bàn lúc nào cũng ba bốn món. Thật sự là muốn đa tạ hắn nhắc nhở mình, bản thân hắn cũng ăn no rồi, dứt khoát là nhổ cả chục bãi. Jin cảm thấy phòng bếp trở nên dễ thương, trước kia cậu xem đây là nơi tị nạn né xa Jung Kook, hiện tại càng nhiều công năng tuyệt vời.
Đang lúc Jin đắc ý, Jung Kook lại đi tới, ôm cánh tay vừa xem cậu nhặt rau vừa nói: "Bất quá nhổ nước miếng cũng không sao cả, dù sao nước miếng của cậu không phải tôi chưa nếm qua."
Jung Kook nói những lời này rõ ràng mang theo vài phần trêu chọc, Jin quả thực hoài nghi Jung Kook trước mắt bị người đánh tráo rồi, có lẽ lại đổi về Thái Hanh không chừng.
Jung Kook không thích bộ dáng Jin trở nên trì độn, nhìn mấy lần liền nói: "Cơm nước xong xuôi muốn đi ra ngoài chơi hay ở trong nhà?"
Ha ha, vẫn là Jeon Jung Kook ah. Jin cảm thấy buồn cười vì lòng còn sinh ra cảm giác vô tri, cậu ngẩng đầu: "Sao cũng được."
"Cậu rất muốn đi ra ngoài?" ngữ khí Jung Kook chợt lạnh xuống, hắn cảm thấy Jin nên biết hắn không thích cái nào, cậu hết lần này tới lần khác trêu chọc hắn tức giận, nếu như hắn không phải người ngu mà nói..., cậu thật sự muốn đi ra ngoài chơi. Có thể rõ ràng, Jin không ngốc, là cậu tưởng niệm phồn hoa bên ngoài, cậu ta trí nhớ kém à, chẳng lẽ còn muốn vào bệnh viện sao? Tư duy Jung Kook xuất hiện độ lệch lần nữa, trong nhận thức hắn biết, Jin sẽ không phản kháng ý nghĩ của hắn.
"Không phải." Jin nhàn nhạt nói, mở vòi nước rửa rau, "Tôi không thích đi ra ngoài, cũng không thích đến Hoàng Kim, nhưng nếu anh muốn đi, tôi sẽ đi. Bởi vì anh đã từng nói qua, quyền lợi nắm giữ ở trong tay anh, chừng nào anh chưa nói 'Ngừng' tôi sẽ không phản kháng."
"Cậu đang vì chuyện đứa bé mà bực với tôi?" Jung Kook dựa cửa phòng bếp, thấy Jin buộc tạp dề làm nổi bật phần hông, cậu chỉ cần hơi cúi xuống một chút, mông sẽ ngạo nghễ ưỡn lên, chân kéo căng để lộ hai đùi thon dài. Hắn bỗng nhiên bay hết nộ khí, tâm tư đều hướng một bên. Không biết, nếu như Jin nằm ở trên kia, mặc kệ bàn bếp cứng vẫn muốn cùng cậu một phen tình cảm. Ngay sau đó Jung Kook nghĩ đến, Jin trạng thái mơ hồ cùng hắn làm tình. Ý nghĩ vụt lên, hắn đi đến sau lưng Jin, đè xuống hai tay cậu đang rửa rau.
Jin bị động tác đột nhiên này làm hoảng sợ, thân thể theo bản năng căng cứng..., "tôi sắp xào rau rồi, anh không đi ra ngoài à?"
Jung Kook bỏ rau trên tay Jin xuống, từ phía sau ôm eo cậu, đầu đặt ở vai cọ qua cọ lại như mèoK làm nũng.
Jin trở tay cởi bỏ tạp dề, Jung Kook hoàn toàn không nghĩ tới Jin sẽ lĩnh hội ý của hắn hơn nữa thuận theo, có chút kinh ngạc nhìn xem cậu. Jin đem tạp dề đặt trên bếp, mặt không biểu tình hỏi: "Ở chổ này?"
Jung Kook chẳng biết tại sao lùi bước chút ít, hắn cảm thấy Jin hành động quá mức khác thường, bất quá hắn lập tức an ủi mình Jin đã nghĩ thông suốt, đem tinh lực đều phóng trên người mình, dù sao, con tương lai của bọn họ sắp sanh ra rồi, tuy cậu lúc trước cực lực phảng kháng, có thể hết thảy đã thành sự thật, cậu cũng cao hứng a. Hiện tại thái độ cũng tốt hơn nhiều phải không?
Jung Kook bởi vậy nổi lên một chút lòng thương hương tiếc ngọc, hắn đi ôm Jin vào trong ngực vuốt ve, "Trên giường, thương thế của cậu mới bớt."
Jin ôm cổ hắn, khóe miệng khẽ giương lên, "Cảm ơn."
Jung Kook ôm Jin đến phòng ngủ của hắn, chưa kịp đóng cửa đã áp Jin trên giường. Jung Kook đem tay vươn vào trong quần áo Jin, nhẹ nhàng mơn trớn da cậu, thỉnh thoảng tăng thêm lực đạo ở vài nơi mẫn cảm. Thân thể Jin cũng dần dần mềm nhũn ra, âm thanh khe khẽ phát ra từ trong miệng, nghe được lỗ tai Jung Kook đều nhuộm đỏ ửng. Trong nội tâm hắn vậy mà dâng lên một cảm giác thỏa mãn kỳ dị, hắn cắn cắn vành tai, đầu lưỡi chuyển một vòng quanh dái tai, cười nói: "Nếu cậu một mực nghe lời, tôi sẽ chẳng chửi, mắng cũng sẽ không đánh, đối với cậu tốt chút ít."
Jung Kook dừng lại, khiến Jin khó nhịn uốn éo hông động vài cái. Jung Kook thấy cậu có ý nâng cánh tay lên ôm hắn, nhưng lại có chút cố kỵ, chỉ liều mạng cầm lấy ga giường bộ dáng ẩn nhẫn, trầm thấp nở nụ cười một tiếng sau đó đem cánh tay của cậu đặt lên vai mình.
Hai mắt Jin thấm đẫm tình dục, "Nếu như tôi một mực nghe lời, anh có thể quên tội, cùng tôi bắt đầu một lần nữa sao?"
"Nếu như cậu nghe lời." Jung Kook trả lời.
"Tôi sẽ nghe lời, sẽ nghe lời." Jin trả lời không ngớt, chặt chẽ ôm cổ Jung Kook đem thân thể của hắn áp vào mình, "Những gì trước kia tôi sẽ sửa lại, tôi không ái mộ hư vinh, cũng không nghĩ đến người khác, càng sẽ không phản bội anh, nhưng, nhưng cậu đừng đánh tôi nữa, đau lắm." Jin bắt tay chuyển dời đến trên đầu Jung Kook, ngẩng đầu, đón môi của hắn hôn lên.
Đây là lần đầu Jin hôn hắn.
Với suy nghĩ này, đại não của Jung Kook dường như dừng lại, Jin đột nhiên chuyển biến mà chẳng chút hoài nghi, hắn ngốc vội vàng cởi áo Jin, để lại trên người cậu từng vệt hôn đỏ hồng, khi thấy vết sẹo lần trước của Jin, thậm chí có chút ít đau lòng, nhịn không được nhẹ nhàng hôn lên nó.
rts_spdN<#
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co