☆Dùng hài tử đe doạ
Chừng sáu giờ trời gần tối, Jin co rúm lấy thân thể, ngồi trên ghế dài công viên. Ngón tay trắng xanh nắm chặt điện thoạt hết pin, ngơ ngác nhìn phương xa, nhưng ánh mắt của cậu tựa hồ mất đi tiêu cự, trống rỗng.
Đi ra bệnh viện cậu liền gọi cho Thái Hanh ở Canada xa xôi, nhưng đều là tiếng tổng đài lãnh đạm, cậu nhớ rõ tối hôm qua bọn họ còn gọi điện thoại, mà hôm nay, lại không tìm thấy người này rồi. Cảm thấy người khác đều đem trò khôi hài này trở thành một giấc mộng, tỉnh mộng, tiến hành bước tiếp theo, còn mình thì như điệp dạo chơi trong vườn, không biết kết cục bản thân ra sao.
"Cậu Kim, rốt cuộc tìm được cậu." Một thanh âm bỗng nhiên vang lên bên tai Jin, Jin ngẩng đầu, không quen biết.
"Cậu Kim, Điền bộ trưởng phái tôi tới đón cậu." Người tới cung kính nói.
"Tôi không phải, anh nhận lầm người rồi." Jin đứng lên muốn rời khỏi, thì thấy một chiếc xe lái qua, thư ký Ngô ngồi ở bên trong. Jin nhìn người tới, đi tới xe đó.
Thư ký Ngô cười xuống xe, ngữ khí ôn hòa: "Cậu Kim, mời lên xe." Nói xong mở cửa xe ra.
Jin thấy thái độ thư ký Ngô kỳ quặc, đang do dự, chợt thư ký Ngô tiến đến bên tai cậu thấp giọng: "Điền bộ trưởng kêu cậu lưu lại, hi vọng cùng cậu nói chuyện."
Jin cho dù bụng đầy hồ nghi, nhưng vẫn đi theo thư ký Ngô lên xe. Ý nghĩ của cậu rất đơn giản, cậu không còn gì mất đi nữa rồi, cũng chẳng thể về quê. Cho dù bọn họ ra tay sau lưng cậu, cậu vẫn tin anh hai nhớ cốt nhục thân tình sẽ không làm khó cậu, cha mẹ cũng nhất định sẽ đứng bên cậu. Về phần ánh mắt của người khác, cứ đi con đường của mình, để cho người khác nói gì thì nói.
Xe chạy đến bệnh viện, Jin bị thư ký Ngô dẫn đi vào trong. Jin rất kỳ quái, đây rõ ràng là hướng đi về phòng bệnh của Jung Kook, Điền Vân Sơn muốn gặp mặt mình trong đó? Không phải sợ Jung Kook gặp cậu sao sao? Nghĩ đi nghĩ lại, đến phòng bệnh rồi, thư ký Ngô ra hiệu cậu đi vào, rồi quay người rời khỏi. Jin lễ phép gõ cửa, bước chân vang lên, khuôn mặt hân hoan của Điền Đình xuất hiện trước mặt.
"Chị dâu trở về rồi, thật tốt quá, mau vào, lạnh lắm." Điền Đình một bên lôi kéo Jin vào trong, một bên lải nhải.
"Jin, tới rồi." Điền Vân Sơn đã thay đổi thần sắc nghiêm nghị hồi sáng, mỉm cười nhìn cậu gật đầu.
Jin không biết làm thế nào, cậu không biết tại đây ngắn ngủn mấy giờ ở bên trong xảy ra chuyện gì, lại khiến cho thái độ Điền Vân Sơn đối với của cậu chuyển biến 180°, chẳng phải ông ấy muốn mình lập tức rời khỏi? Sao giờ giống như chưa từng phát sinh chuyện gì hết, cùng cậu chào hỏi nói chuyện. Cái này thật là quỷ dị. Nhưng rất nhanh, Jin sẽ hiểu nguyên nhân Điền Vân Sơn biến hóa dễ dàng như thế.
Người nằm trên giường bệnh ánh mắt chuyển qua cậu, còn kèm theo mừng rỡ như xa cách lâu ngày gặp lại. Jin chỉ thấy Điền Vân Sơn kích động nắm tay Jung Kook, hỏi: "Con biết cậu ấy, đúng không?"
"Ba." Điền Đình nhắc nhở Điền Vân Sơn đừng quá lộ liễu, nhưng Điền Vân Sơn tựa hồ không quan tâm Jin nghĩ gì, cẩn thận nắm tay Jung Kook chạm má, ôn nhu: "Kookie, biết cậu ấy không."
Jung Kook nhìn Điền Vân Sơn, sau đó lại dừng trên mặt Jin. Jin quay mắt về phía khuôn mặt quen thuộc, nhưng cười không nổi, thậm chí không biểu lộ gì. Jung Kook đại khái là mệt mỏi, nhìn chừng một phút đồng hồ, liền nhắm mắt lại ngủ rồi, Điền Vân Sơn để tay hắn vào trong chăn, kéo ngay ngắn, như đối với đứa bé hai ba tuổi, cúi người hôn nhẹ lên trán Jung Kook, sau đó mới lưu luyến đứng dậy.
"Đình Đình, con ở đây với anh hai, ba với con dâu về soạn chút quần áo." Điền Vân Sơn nói với Điền Đình.
Mặc dù Điền Đình biết Điền Vân Sơn muốn nói chuyện riêng, nhưng vẫn thuận theo gật đầu.
Điền Vân Sơn và Jin lên xe, sau đó lái xe chậm rãi khởi động xe, trên đường đi hai người im lặng, thẳng đến lái xe dừng lại, Jin mới phát hiện Điền Vân Sơn dẫn mình đến bệnh viện địa phương, hơn nữa nó có chút quen, đợi đến lúc cậu đi lên thang lầu, mnương theo ánh đèn bên đường, mới nhìn rõ tên bệnh viện. Đây là chổ cậu và "Jung Kook" lấy tinh trùng, thì ra là bệnh viện thụ tinh nhân tạo.
Jin nhìn mặt Điền Vân Sơn, không biết ông ta dẫn mình đến đây là có ý gì.
Bọn họ không đến đại sảnh, mà là vượt qua lầu chính, đến trung tâm nghiên cứu đằng sau. Cửa ra vào có người đang chờ đợi, thấy Điền Vân Sơn, lập tức cung kính chào hỏi, sau đó đưa bọn họ thừa đến thang máy đi tới lầu 7. Người kia áy náy nói: "Thật có lỗi Điền bộ trưởng, bởi vì chưa khử trùng nên không thể đi vào. Ngài xem, kia là cháu trai ngài."
Jin nghe nói như thế, mở to mắt đi đến nhìn bên trong, thế nhưng mọi thứ mơ mơ hồ hồ, căn bản không thấy rõ cái gì.
Điền Vân Sơn cười ha hả nói: "Bác sĩ Vương khổ cực. Là bé trai ah, rất tốt, rất tốt."
Nghe được Điền Vân Sơn nói..., Jin cảm thấy như sét đánh ngang tai, sao cậu lại quên con của mìmh! Từ buổi sáng cứ đắm chìm trong bi phẫn, cậu loáng thoáng cảm giác mình quên mất cái gì đó, vậy mà không nhớ ra được con của mình. Đúng vậy, đúng vậy con trai của cậu và "Jung Kook". Nghĩ tới đây, Jin lung lay, cậu vịn vách tường, đối diện là Điền Vân Sơn nhìn cậu cười mỉm đầy ẩn ý, đột nhiên nghĩ đến: Điền Vân Sơn không muốn cậu lưu lại, huống chi, đứa bé chẳng có quan hệ máu mủ gì với ông ta. Làm sao bây giờ? Làm sao bây giờ? Đại não của Jin tựa hồ đình chỉ, không cách nào suy nghĩ.
Đợi đến lúc Jin thanh tỉnh chút ít thì cậu mới phát hiện mình đã ngồi trên xe, Điền Vân Sơn ở bên cạnh hút thuốc lá. Nếu như không phải sắc trời đen kịt, cậu sẽ cho rằng thời gian ngưng đọng, một màn này, cực kỳ tương tự buổi sáng. Buổi trưa Điền Vân Sơn muốn cậu phải rời khỏi, lần này lại làm cái gì nữa đây? Đứa con? ! Jin nghĩ đến khả năng này, chút khí lực phản kháng cũng bay mất, bất kể như thế nào, không thể để đứa bé vô tội trở thành vật hi sinh, mặc kệ cha nó có là ai, nó chính là con của cậu.
"Điền bộ trưởng, tôi đi, ngày mai tôi sẽ đi." Nếu không phải trên xe, Jin cơ hồ muốn quỳ xuống trước Điền Vân Sơn biểu thị thái độ của mình.
"Seokjin, cậu đừng kích động, hãy nghe tôi nói." Điền Vân Sơn quay kiếng xe xuống, một cỗ hơi lạnh thổi tới Jin. Suy tư một ngày, bi phẫn một ngày, đói bụng một ngày, cậu nhịn không nổi mà run rẩy.
"Seokjin, buổi sáng là tôi cân nhắc không chu toàn, tôi xin lỗi cậu." Điền Vân Sơn nhìn rõ cơ thể Jin cứng ngắc, sau đó nói tiếp, "Cậu có thể ở lại, nhưng tôi có điều kiện."
Jin trầm mặc, cảm giác mình cho dù mở miệng hỏi cũng là dư thừa, bởi vì Điền Vân Sơn sẽ không bởi vì cậu mà thay đổi quyết định của bản thân cho dù là nhỏ tí tẹo, cậu đành nghe theo, chỉ cần Điền Vân Sơn không ra tay với đứa bé, vô luận muốn cậu làm chuyện gì cũng được.
"Tôi muốn cậu tiếp tục ở lại chăm sóc Jung Kook, cậu cũng thấy đấy, thằng bé phản ứng rất lớn với cậu. Mặc kệ nguyên nhân gì tôi không quan tâm, chỉ cần cậu lư lại chăm sóc thằng bé là được."
Jin cười lạnh trong tâm: không sợ hắn ta biết mọi chuyện à?
Điền Vân Sơn nhìn ra suy nghĩ trong lòng cậu, nói thẳng: "Tôi sẽ nói cho nó biết cậu là vợ tôi tìm cho nó, vì nó từng hứa, nếu 30 tuổi không tìm được người thích, sẽ cho tôi tự an bài."
Jin nhớ lúc trước mình với Jung Kook giả, thì ra là Điền Vân Sơn nói chính là Thái Hanh người lần đầu gặp mặt, lời đối phương nói, không ngờ, y như ước định của Điền Vân Sơn với Jung Kook.
"Nếu như nó chịu nhận cậu, hai đứa sẽ cùng một chỗ; còn nó phản đối, cậu vẫn có thể lưu lại. Cậu hài lòng không?" Điền Vân Sơn quay đầu hỏi Jin.
Jin cắn môi im lặng, Điền Vân Sơn nói tiếp: "Cậu thích đứa bé lắm phải không."
"Cha đứa bé là người khác..." Jin há miệng, nhưng nửa câu sau cũng không thốt ra được.
"Dù là ai, đều là con của cậu không phải sao?" Điền Vân Sơn trả lời.
"Vậy ngài muốn làm gì đứa bé?"
"Sẽ không, đứa bé vô tội, tôi chưa có mất đi nhân tính, chỉ cần cậu chăm sóc tốt Jung Kook, tôi sẽ không làm gì hết." Điền Vân Sơn nói nhẹ như mây bay, Jin lại nghe kinh hồn bạt vía, cậu không khỏi suy nghĩ những lời của Điền Vân Sơn..., "Nếu như cậu không chăm sóc tốt, hoặc là có hành động gì, thì đứa bé chính là phút bốc đồng của cậu."
Jin vội vàng gật đầu, cậu chịu không nỗi kết quả như vậy, "Điền bộ trưởng, tôi sẽ chăm sóc tốt Jung Kook, không nói, không muốn gì cả. Đứa bé vô tội."
==========
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Jin thật sự rất đáng thương ah TT__TT
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co