Truyen3h.Co

smoker.kookv

28

hwamai

"Mình chết rồi hả ta?"

Kim Taehyung tỉnh đậy, em ngồi ngây ngốc trên giường ôm đầu tự hỏi. Dằm mưa có mấy tiếng mà chết thiệt thì cũng tài lắm đó.

"Em dậy rồi hả? Ăn một chút cháo nha"

Jeon JungKook bận cái tạp dề chả che được đâu vào đâu, tay chân lóng ngóng bưng phần cháo nóng hổi tới bên giường cho người thương.

Con gấu nhỏ trên giường thấy anh thì vui lắm, định nhào tới ôm anh mà chực nhớ ra là anh đã bỏ mình dằm mưa suốt mấy tiếng đồng hồ.

Hờn

Không muốn yêu cái người như anh nữa, thứ gì đâu mà cứng đầu cứng cổ quá đi.

"Anh đi về đi, tôi không có nói chuyện với anh"

Taehyung khoanh tay, phụng phịu trên giường, quay mặt đi không thèm nhìn cái tên khó ở đó nữa.

"Em ăn miếng cháo đi, còn sốt cao lắm, em bệnh... anh xót, có biết không?"

JungKook cúi đầu hối lỗi, chợt thấy cay cay nơi cánh mũi đôi chút. Anh tủi thân, đảo mắt nhìn xuống đôi bàn tay chi chít vết thương có lớn có nhỏ, là do dao vô tình cắt trúng lúc nấu cháo cho em ấy.

Anh còn ngốc đến nổi chẳng thèm bợ nó bằng dĩa cho đỡ nóng, cứ thế mà đem lên cho em bằng hai tay, gồng mình chịu đựng cái nóng từ nãy đến giờ.

"Còn biết xót tôi cơ, tưởng chẳng thèm yêu tôi nữa mà... thương hại à?"

Taehyung em lúc nào cũng độc mồm độc miệng vậy hết, làm JungKook bên này nghe xong, không kềm được liền ứa nước mắt.

"Anh xin lỗi... xin lỗi em"

Taehyung nhất thời lúng túng, em vội vàng đứng dậy bằng đôi chân chẳng còn chút sức lực nào của mình. Cuối cùng chỉ nghe thấy một tiếng va chạm rất to, thành ra chưa kịp dỗ anh người yêu câu nào, Taehyung em đã ngã nhào ra sàn, trải dài dưới đất.

JungKook nhanh chóng lau đi nước mắt trên mặt mình, anh yên lặng bế Taehyung bằng cả hai tay, còn chu đáo xoa xoa cái mông nhỏ vừa thay em đáp đất.

Taehyung không kềm được liền nhỏ giọng mếu máo, em vòng tay ôm lấy cổ người thương, bày tỏ nỗi bất bình trong lòng qua mấy cái đánh yếu ớt như mèo khều.

"Buông... em không yêu anh nữa... không yêu nữa đâu... mệt lắm ùi..."

"Anh cũng mệt... nhưng anh yêu em, yêu em nhiều lắm Taehyung"

Jeon JungKook vùi đầu vào bụng em, hít hà mùi hương mà ba ngày qua anh nhung nhớ. Hai mắt trong chốc lát đã không tự chủ được mà ngấn nước, thấm ướt cả một mảng lên áo em.

"Anh quá đáng lắm..."

"Anh xin lỗi"

"Anh hiểu lầm em..."

"Anh xin lỗi em"

"Anh không chịu nghe em giải thích..."

"Xin lỗi em"

"Anh bỏ em lại một mình... "

"Taehyung... đừng khóc nữa, anh xin lỗi em mà"

JungKook bế bổng Taehyung trên tay, anh tìm tới bên giường ngồi xuống, dùng cử chỉ dịu dàng nhất có thể, chầm chậm vuốt ve lấy thân nhỏ đang không ngừng phát run trong lòng.

Cổ họng chan chát, anh thấy mình tệ quá, lại làm người thương khóc nữa rồi.

"Em còn đau không?"

"..."

"Bé... em có còn thấy đau không?"

"Té nhẹ... không đau.."

"Anh hỏi vết thương trong lòng em"

Taehyung nghe xong, tâm tình lại trở nên buồn tủi. Bàn tay nhỏ cứ bấu vào vai áo anh, vò vẫm không ngừng.

"Là do anh nhất thời nóng giận mới khiến em chịu nhiều tổn thương thế này"

"..."

"Nhưng mà... bé đừng bỏ anh nữa nhé"

"Jung... JungKook"

"Em có biết, lúc anh không liên lạc được cho em... anh đã sợ hãi như thế nào không?"

"Em xin lỗi..."

"Anh đã tìm em khắp nơi, luôn miệng cầu xin em đừng xảy ra chuyện gì..."

"..."

"Anh sẽ không sống nổi mất..."

Jeon JungKook nức nở trong lòng em, hai tay anh vô thức siết chặt lấy thân ảnh nhỏ nhắn của Kim Taehyung, như thể muốn em luôn ở bên cạnh mình, mãi mãi không tách rời.

Anh thương em lắm, Jeon JungKook này thương Kim Taehyung lắm.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co