Truyen3h.Co

[Snarry - HPSS] Dạ khúc

Chương 29

Snitch_yeu_Vac

Chương 29

"Oooowwww. . . . . ." Harry rên rỉ khi cơn đau dữ dội xé toạc cậu.

"Harry? Harry?" một giọng nói lo lắng sốt ruột quen thuộc vang lên như thể đến từ rất xa.

Cậu buộc mí mắt như dính keo của mình tách ra. Ấn tượng mờ nhạt đầu tiên của cậu là mái tóc đỏ và những nốt tàn nhang. "R-Ron?"

Có phải cậu đã chết? cậu biết Ron không thể ở đây, vì vậy cậu chắc chắn đã chết, nhưng cậu chưa bao giờ nghĩ rằng cái chết lại đau đớn như thế này. Cậu cảm thấy cơ thể mình như đang bốc cháy, bị thiêu đốt từ trong ra ngoài.

"Không, Harry, tôi là Sam," giọng nói nhẹ nhàng sửa lại.

Sam? Tâm trí cậu lục tung danh sách anh em bà con nhà Weasley và không thể tìm thấy Sam trong đó. Vì vậy, cậu hỏi, "Sam?"

Ít nhất, cậu nghĩ mình đã hỏi. Thanh âm của cậu nghe qua khàn khàn, giống như một tiếng kêu hơn.

"Sam Edgeware," giọng nói trả lời, rồi dường như đang nói chuyện với ai đó, "Trí nhớ của cậu ấy bị sao vậy? Tôi tưởng vị trí lời nguyền đã giáng xuống là đùi cậu ấy?"

"Đó là vì thuốc giảm đau. Hãy biết ơn nó, vì không qua bao lâu nữa chúng sẽ hết tác dụng," một giọng nam trịnh trọng trả lời, nghe qua như đến từ nơi phi thường xa xôi.

Harry không thể tập trung tinh thần. Giống như thanh âm kia đã nói; cơn đau lại lần nữa làm cậu mất tập trung.

"Harry, tôi rất xin lỗi... rất xin lỗi," giọng nói quen thuộc ban đầu lại cất lên. Nghe như thể Ron... không, như thể Sam đang khóc. "Tất cả là lỗi của tôi!"

"Cái gì - sao?" Ngay cả âm tiết đơn lẻ đó cũng cần một sự chuyên chú hết sức, để có thể phát âm ra một cách mạch lạc.

"Ông Edgeware, nếu cậu định làm bệnh nhân của tôi khó chịu, thì tôi phải yêu cầu cậu rời đi ngay bây giờ," giọng nói của người lạ chính thức khiển trách người kia.

Người bệnh? Harry mơ hồ nhận ra rằng mình nhất định phải ở trong bệnh viện.

Sam đang ở đây, vì vậy bất cứ điều gì khiến cậu phải nhập viện có lẽ liên quan đến công việc. Cậu buộc mình phải suy nghĩ, cố gắng nhớ lại. Đã có một vụ án đặc biệt. Một pháp sư đã sử dụng bùa Độc đoán lên các nữ sinh Muggle. Sam và cậu đã đi bắt tên ác ôn kia, sau đó hết thảy đều loạn thành một đoàn. Cậu nhớ ánh sáng xanh của Lời nguyền Chết chóc hướng tới Sam. Cậu nhớ mình đã đẩy Sam ra khỏi đường bay của nó, bởi vì cậu biết bùa Lá chắn của mình đủ mạnh để đánh bật cả Avada Kedavra trở lại trên chính người đã phóng ra nó, còn Sam thì sẽ chết nếu bị đánh trúng. Nhưng trước khi tên khốn đó gục ngã, hắn đã tung ra một lời nguyền mà Harry chỉ đọc được trong những cuốn sách Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám của cậu, một lời nguyền mà mặc dù là quân đội của Voldemort năm đó cũng không dám sử dụng, bởi vì có quá nhiều khả năng nó sẽ bị bắn ngược trở lại vào người đã dùng nó. Khi đó Harry đã quá bận rộn đối phó với Lời nguyền Không Thể Tha Thứ kia, vì vậy lời nguyền thứ hai đã hoàn toàn trúng mục tiêu, giáng toàn lực vào đùi trái của cậu... và hiện nay, cậu đang bị dần dần ăn mòn bởi một trong những phép thuật độc ác nhất mà Thế giới phù thủy từng biết đến.

Lần cuối cùng khi Harry nhìn xuống đùi mình, ở giữa đầu gối và háng cậu đã có một vết đen, ở vết đen ấy là vết giộp phồng máu to bằng đồng xu. Chỗ màu đen ấy đã từng là một phần của đùi cậu, nhưng bây giờ ở đó là một loại chất lỏng độc hại đang dần ăn mòn phần thân thể còn lại của cậu. Quá trình ăn mòn này dẫn theo sự đau đớn tột độ, và Harry thậm chí không muốn nghĩ đến việc trong bao lâu nữa cái thứ kinh tởm đó sẽ lan đến đầu gối cậu. Không có cách chữa trị. Lời nguyền đáng chết này ăn cả ma thuật, vì vậy một pháp sư càng mạnh mẽ thì tốc độ ăn mòn cũng càng nhanh. Cậu vô cùng lo âu bất an, loại cách chết này không thú vị chút nào.

Các pháp sư chữa bệnh đã nói với cậu rằng lúc mới bắt đầu, họ có thể kiểm soát cơn đau, nhưng thuốc sẽ không có tác dụng lâu dài. Lời nguyền Orbita Acidus, thường được gọi là Acid Wheeler*, là một trong những lời nguyền tồi tệ nhất mà Thế giới phù thủy từng biết đến.

*Acid Wheeler: phệ thân chi luân – ý chỉ một loại hình cụ tra tấn của phương Tây, nạn nhân sẽ bị buộc vào máy móc hình bánh xe, sau đó máy móc khởi động, những cái đinh trên cỗ máy sẽ từng chút cạo đi máu thịt của nạn nhân.

"Cậu ổn không, Harry?" Giọng nói run run của Sam kéo cậu trở lại từ những suy nghĩ vẩn vơ của mình.

Buộc mình tập trung vào khuôn mặt mơ hồ tràn đầy nước mắt đó, cậu nghiến răng nói, "Không phải lỗi của cậu."

Vì lý do nào đó, những lời này dường như khiến nước mắt Sam chảy nhiều hơn.

Vì bạn của cậu không nói gì, nên cậu lại thấy mình trôi nổi dưới ảnh hưởng của những viên thuốc giảm đau đó. Dường như trong một thời gian dài, cậu thờ ơ lạnh nhạt với chính mình, cảm thấy tình huống tựa hồ còn có thể chịu đựng, nhưng rồi cơn đau nhói ở đùi cậu nóng đỏ lên càng lúc càng đau, và cậu thức dậy với một tiếng nức nở nghẹn ngào.

"Harry?"

Đó là giọng nói của Sam, nhưng đó không phải là giọng nói mà cậu muốn nghe thấy.

"Sev'rus?" Harry kêu lên khi cơn đau lại bùng lên.

"Sev'rus? Ai là Sev'rus?" Thanh âm bối rối của Sam nghe đầy hoang mang.

Giọng của vị Lương y xa lạ đó cung cấp ra đáp án, "Sev'rus duy nhất mà tôi từng nghe nói đến là Severus Snape, bậc thầy Ma dược của Hogwarts. Tuy nhiên, người mà ông Potter đang yêu cầu không thể là ông ấy được."

"Tại sao lại không?" Lúc này, thanh âm của Sam phảng phất từ phương xa truyền đến.

"Sev'rus?" Harry kêu lên khi một làn sóng đau đớn khác bùng lên trong người cậu. Cậu cảm thấy một bàn tay ôm lấy cậu và siết chặt cậu, nhưng những ngón tay không đủ thon dài, cũng không đủ mát lạnh, không phải là Severus.

"Chúng tôi không ở cùng học viện, nhưng tôi chỉ đến Hogwarts muộn hơn hai năm so với Potter. Những trận đấu khẩu tranh cãi của cậu ấy với Snape đã trở thành huyền thoại. Chúng tôi từng cá cược xem liệu Potter có sống sót qua các lớp học của Snape đủ lâu trước khi Voldemort có cơ hội gặp được cậu ta không." vị pháp sư chữa bệnh giải thích.

"Harry?" Sam đã gọi. "Người cậu đang muốn tìm chính là Severus Snape sao?"

"Sev'rus... cần Sev'rus..." là tất cả những gì cậu có thể nặn ra được.

"Thưa ông Edgeware, cậu ấy đã dùng rất nhiều thuốc giảm đau. Tôi sẽ không quá nghiêm túc đối đãi với bất cứ điều gì cậu ấy nói," vị pháp sư khuyên.

"Ừm... bao lâu...?" Giọng nói run run của Sam dò hỏi.

"Hai ngày, nếu cậu ấy thực sự không may mắn, có thể là ba ngày," Lương y trả lời bằng một giọng nhẹ nhàng.

"Chết tiệt, các người không thể làm gì cho cậu ấy sao? Nghe nói các người là những người giỏi nhất," Sam chất vấn, nghe có vẻ tức giận, hoặc là sợ hãi.

"Ông Edgeware, chúng tôi đúng là những người giỏi nhất, nhưng có một số thứ thậm chí nằm ngoài khả năng chữa lành của chúng tôi. Bất kỳ phép thuật nào được sử dụng để giải lời nguyền này cũng sẽ chỉ đẩy nhanh quá trình của nó và tăng thêm đau đớn cho cậu ấy. Nó cũng gây chết người như Avada Kedavra, nhưng lại không lấy mạng gọn gàng sạch sẽ như thế."

Sự im lặng bao trùm sau câu nói nghiệt ngã đó và chỉ còn lại sự đau đớn ngày càng kịch liệt, và cảm giác bàn tay ướt đẫm mồ hôi của Sam siết chặt tay cậu. Harry cố gắng tìm thứ gì đó để suy nghĩ, để giảm bớt cơn đau, và lại thấy suy nghĩ của mình lại hướng về Severus. Cậu có cảm giác khủng khiếp rằng cậu đang rên rỉ tên Severus hết lần này đến lần khác, cái tên ông giống như một câu thần chú chống lại cơn đau đang bùng cháy đốt xuyên toàn thân cậu.

Một lúc sau chuông reo, và tay Sam siết chặt lấy tay cậu.

Một giọng nữ nghiêm khắc, chắc chắn là một Lương y, nói, "Tôi xin lỗi, ông Edgeware, giờ thăm bệnh đã hết. Tôi phải yêu cầu ông rời đi ngay bây giờ."

"Tôi không thể ở lại với cậu ấy sao? Lương y đã nói rằng cậu ấy không còn nhiều thời gian nữa," Sam cầu xin.

"Thật sự phi thường xin lỗi, nhưng trước mắt chúng tôi phải cố gắng cho cậu ấy có được sự bình yên mà cậu ấy có thể xoay sở được lúc này," người phụ nữ nói bằng một giọng ân cần.

"Vậy lúc mấy giờ tôi có thể quay lại?" Sam hỏi, giọng nói có vẻ rất sợ hãi.

"Mười giờ sáng mai," cô đáp.

"Tôi sẽ trở lại, Harry. Tôi hứa. Cố lên, người anh em," Sam nói.

Cậu mở mắt ra vừa đúng lúc để nhìn thấy một cô gái tóc nâu xinh đẹp trong bộ áo choàng trắng của thầy thuốc, đang nắm lấy cánh tay Sam và dẫn cậu ta đi ra ngoài.

Một lúc sau cô quay lại, nhấc tấm chăn ra khỏi đùi cậu và tháo băng gạc ra khỏi đó. Khuôn mặt bầu bĩnh, xinh đẹp của cô nhăn lại khó chịu khi cô thay băng cho cậu. Sau khi kéo chăn của cậu về vị trí cũ, cô lấy một lọ nhỏ màu đen ra khỏi túi áo choàng, mở nút và nâng đầu cậu lên để nhỏ những thứ bên trong vào cái miệng đang mở ra của cậu.

Nó có hương vị thật kinh khủng, nhưng khi chất thuốc chạm vào cái dạ dày trống rỗng của cậu, ngọn lửa đang ăn mòn da thịt cậu dường như giảm đi một chút.

"C-cảm ơn," cậu thì thầm.

"Cố gắng nghỉ ngơi đi, cậu Potter. Tôi sẽ sớm đến để kiểm tra lại tình huống của cậu."

Và rồi cô để cậu lại một mình trong phòng, chỉ có đau đớn làm bạn. Thuốc giảm đau cuối cùng cũng phát huy tác dụng và ý thức cậu đã trôi đi một lúc.

Khi cậu lại lần nữa mở mắt ra, Ron và Hermione đang đứng cạnh giường cậu, nhìn chằm chằm vào cậu. Họ đang mặc áo choàng và đồng phục của trường Hogwarts. Họ trông giống như họ vẫn còn đang học năm thứ sáu hoặc thứ bảy.

Đôi mắt cậu tận tình nhìn những người bạn đã rất lâu không gặp. Cậu sớm đã quên mất mái tóc đỏ rực của Ron và cái mũi hếch của Hermione đáng yêu như thế nào.

Tự hỏi liệu có phải họ đến để mang cậu đi theo họ không, cậu đưa tay ra để chạm vào họ, nhưng khi tay cậu đến gần họ, hai người ấy dường như trở nên mờ hơn và ngày càng mơ hồ ảm đạm, và sau đó cuối cùng biến mất hoàn toàn.

"Không ... trở về đi...." cậu cầu xin, nhưng căn phòng bệnh viện trống rỗng. Chỉ có cậu và bóng dáng của cậu cùng tồn tại.

Hết chương 29

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co