Chapter 38: The Breaking Point
Tin đồn không còn là tin đồn nữa.
Nó trở thành điều mà ai cũng nhắc tới—nhưng không ai dám nói lớn.
⸻
Hogwarts có thể sẽ đóng cửa.
⸻
Câu nói đó lan ra nhanh hơn bất cứ lời đồn nào trước đây. Trong Đại sảnh đường, những nhóm học sinh tụ lại, giọng nói hạ thấp nhưng dồn dập. Có người đã viết thư về nhà. Có người nói cha mẹ họ đang yêu cầu rút khỏi trường.
Không còn là sợ hãi mơ hồ nữa.
Mà là hoảng loạn thật sự.
⸻
Annetta ngồi giữa đám đông, nhưng không tham gia vào bất kỳ cuộc trò chuyện nào.
Cô chỉ lắng nghe.
Những mảnh câu rời rạc.
"...không thể tiếp tục thế này..."
"...an toàn của học sinh..."
"...nếu không tìm ra thủ phạm..."
⸻
Cô không cần nghe hết.
Cô hiểu đủ rồi.
⸻
Ở bàn Gryffindor, không khí còn nặng hơn.
George Weasley nói gì đó, giọng thấp, cố giữ bình tĩnh. Nhưng không ai cười.
Không có ai cười nữa.
⸻
Fred Weasley không nói gì.
Anh ngồi đó, tay đặt trên bàn, ánh mắt dừng lại ở một điểm vô định.
Không động đậy.
Không phản ứng.
⸻
Annetta nhìn anh lâu hơn một chút.
Rồi quay đi.
⸻
Một tiếng động vang lên ở phía trước.
Các giáo sư.
⸻
Minerva McGonagall bước lên, gương mặt nghiêm lại hơn bình thường.
Bà không cần nói lớn.
Cả Đại sảnh đường tự động im lặng.
⸻
"Các em sẽ trở về ký túc xá ngay sau bữa ăn."
Giọng bà rõ ràng, dứt khoát.
"Không ai được phép đi lại một mình. Không ai được rời khỏi khu vực nhà của mình—"
⸻
"Còn em gái em thì sao, giáo sư?"
⸻
Giọng nói cắt ngang.
Không lớn.
Nhưng đủ để khiến cả căn phòng đông cứng lại.
⸻
Annetta quay phắt đầu lại.
⸻
Fred đã đứng lên.
⸻
Tất cả ánh mắt dồn về phía anh.
⸻
McGonagall khựng lại một nhịp.
"Trò Weasley—"
⸻
"Giáo sư bảo tụi em ngồi yên và chờ à?"
⸻
Giọng Fred không cao.
Nhưng căng.
Một thứ căng thẳng bị dồn nén quá lâu, giờ chỉ cần một vết nứt là vỡ ra.
⸻
"Đó là em gái em, giáo sư."
⸻
Một khoảng lặng rơi xuống.
⸻
Fred không dừng lại.
⸻
"Là em gái em."
⸻
Câu nói thứ hai không còn kính ngữ.
⸻
Không ai nói gì.
⸻
George đứng phía sau, không chạm vào anh.
Không cản.
Chỉ nhìn.
⸻
McGonagall nhìn thẳng vào Fred.
Ánh mắt bà sắc, nhưng không lạnh.
⸻
"Chính vì vậy mà em càng không được hành động thiếu suy nghĩ."
⸻
Fred siết chặt tay.
Các khớp ngón tay trắng bệch.
⸻
"Ngồi yên không phải là giải pháp, giáo sư."
⸻
Một nhịp.
⸻
"Ít nhất... cũng không phải với em."
⸻
Không khí nặng đến mức khó thở.
⸻
McGonagall không đáp ngay.
Chỉ nhìn anh.
⸻
Rồi bà nói, giọng chậm lại:
"Ta hiểu."
⸻
Một nhịp.
⸻
"Nhưng em không phải người duy nhất có người thân ở đây."
⸻
Fred không trả lời.
⸻
Anh đứng yên thêm một giây.
Hai giây.
⸻
Rồi quay đi.
⸻
Không xin lỗi.
Không nói thêm.
⸻
Chỉ rời khỏi Đại sảnh đường.
⸻
Annetta nhìn theo.
⸻
Cô không đứng dậy ngay.
Chỉ nhìn.
Cho đến khi bóng anh khuất hẳn.
⸻
Rồi cô cũng đứng lên.
⸻
Không nói với ai.
Không nhìn ai.
⸻
Chỉ bước ra ngoài.
⸻
⸻
Hành lang bên ngoài gần như trống rỗng.
⸻
Annetta không cần tìm.
⸻
Cô biết anh sẽ ở đâu.
⸻
Gần hồ đen.
⸻
Gió lạnh hơn buổi tối hôm trước.
Mặt nước tối và phẳng lặng.
⸻
Fred đứng đó.
Không ngồi.
Chỉ đứng.
⸻
Annetta dừng lại cách anh vài bước.
⸻
"...Bồ không nên cãi giáo sư như vậy."
⸻
Cô nói.
Giọng không trách.
Chỉ là một nhận xét.
⸻
Fred khẽ cười.
Một tiếng cười ngắn.
Không có vui.
⸻
"Bồ cũng nghĩ vậy à?"
⸻
Anh không quay lại.
⸻
Annetta bước lại gần hơn một chút.
⸻
"Không."
⸻
Một nhịp.
⸻
"Tớ chỉ nghĩ là... bồ không phải kiểu người sẽ làm vậy."
⸻
Fred im lặng.
⸻
Rồi anh quay lại.
⸻
Ánh mắt chạm vào cô.
⸻
Lần này—
không né.
⸻
"Có lẽ tớ cũng không nghĩ mình sẽ làm vậy."
⸻
Giọng anh thấp.
Mệt.
⸻
Gió thổi qua.
⸻
Một khoảng lặng.
⸻
Rồi Fred nói:
"Bồ vẫn đi một mình à?"
⸻
Annetta khựng lại.
⸻
Câu hỏi quen.
⸻
Nhưng lần này—
không giống trước.
⸻
Cô nhìn anh.
⸻
"Không."
⸻
Một nhịp.
⸻
"Tớ đang đứng với bồ mà."
⸻
Fred không đáp ngay.
⸻
Nhưng ánh mắt anh khẽ dịu xuống.
⸻
Rất nhẹ.
⸻
Xa xa, trong lâu đài, những lời đồn vẫn tiếp tục.
Về Harry Potter.
Về hậu duệ của Salazar Slytherin.
⸻
Và đâu đó—
tin về việc Harry Potter và Ron Weasley không xuất hiện sau giờ giới nghiêm bắt đầu lan ra.
⸻
Annetta nghe thấy.
⸻
Fred cũng vậy.
⸻
Nhưng không ai nói ra.
⸻
Gió thổi qua lần nữa.
⸻
Fred nhìn ra mặt hồ.
⸻
"Chờ đợi là điều tệ nhất."
⸻
Anh nói.
⸻
Một nhịp.
⸻
"Nhưng lần này..."
⸻
Anh dừng lại.
⸻
"...tớ không biết mình có thể chờ được bao lâu."
⸻
Annetta không trả lời.
⸻
Cô chỉ đứng đó.
⸻
Bên cạnh anh.
⸻
Không chạm.
⸻
Nhưng cũng không rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co