Chapter 37: Before It Breaks
Hogwarts bắt đầu thay đổi.
Không phải theo cách đột ngột.
Mà là từng chút một.
⸻
Những hành lang vốn đã thưa người giờ gần như trống hẳn. Các giáo sư đi tuần nhiều hơn, bước chân của họ vang lên đều đặn trên nền đá lạnh. Những nhóm học sinh tụ lại gần nhau hơn, nói chuyện nhỏ lại, ánh mắt luôn liếc về phía trước như thể sợ bỏ lỡ điều gì đó.
Không ai nói ra.
Nhưng ai cũng hiểu.
Lâu đài không còn an toàn nữa.
⸻
Annetta nhận ra điều đó rõ hơn bất cứ ai.
Không phải vì cô thấy gì.
Mà vì cô cảm thấy.
Một thứ gì đó nặng nề, vô hình, bám theo từng góc tường, từng khúc rẽ, từng khoảng lặng giữa những bước chân.
Như thể cả Hogwarts đang nín thở.
⸻
Và rồi—
cô nhận ra một điều khác.
⸻
Fred Weasley không còn giống trước nữa.
⸻
Không có tiếng cười.
Không có những câu trêu chọc bất chợt.
Không có những trò đùa mà anh thường xuyên bày ra chỉ để phá vỡ bầu không khí.
Anh vẫn ở đó.
Nhưng không còn là "anh" mà mọi người quen.
⸻
Một lần, trong Đại sảnh đường, Annetta nhìn thấy George Weasley nói gì đó—có lẽ là một câu đùa quen thuộc.
Bình thường, Fred sẽ đáp lại ngay.
Nhanh hơn bất kỳ ai.
⸻
Nhưng lần này—
Fred chỉ liếc nhìn.
Rồi quay đi.
⸻
Khoảnh khắc đó trôi qua rất nhanh.
Không ai nói gì.
Nhưng Annetta thấy rõ—
George im lặng.
⸻
Tiếng cười của hai anh em—
biến mất.
⸻
Đêm xuống chậm hơn bình thường.
Hoặc có thể chỉ là cảm giác của Annetta.
⸻
Cô không quay về phòng ngay.
Thay vào đó, cô đi theo một con đường quen thuộc, nơi dẫn ra khoảng sân gần hồ đen. Không có nhiều người qua lại vào giờ này. Ánh sáng từ lâu đài hắt ra đủ để nhìn rõ, nhưng không đủ để xua đi bóng tối.
Và rồi—
cô thấy anh.
⸻
Fred ngồi ở bậc đá thấp, hơi cúi người về phía trước, hai tay chống lên đầu gối. Anh không làm gì.
Chỉ ngồi đó.
⸻
Annetta dừng lại.
Không gọi ngay.
Chỉ đứng nhìn một lúc.
⸻
Rồi cô bước lại gần.
⸻
"...Fred."
⸻
Anh không giật mình.
Chỉ ngẩng lên.
Ánh mắt chạm vào cô—rồi dừng lại ở đó.
⸻
Không có nụ cười.
⸻
Annetta tiến lại gần thêm một chút.
Khoảng cách giữa hai người không xa.
Nhưng cũng không đủ gần để chạm vào nhau.
⸻
"Bồ chưa về à?"
Cô hỏi.
Giọng rất bình thường.
⸻
Fred khẽ lắc đầu.
"Chưa."
⸻
Im lặng.
⸻
Annetta không ngồi xuống ngay.
Cô đứng cạnh anh.
Một nhịp.
Hai nhịp.
⸻
Rồi mới hạ mình xuống, cách anh một khoảng vừa đủ.
⸻
Không quá gần.
Nhưng cũng không xa.
⸻
Gió nhẹ lướt qua mặt hồ.
Không ai nói gì.
⸻
Một lúc sau, Fred lên tiếng.
Giọng anh thấp.
Khàn đi một chút.
⸻
"Tớ ghét việc này."
⸻
Annetta quay sang nhìn anh.
⸻
"Tớ ghét việc không làm được gì."
⸻
Anh không nhìn cô khi nói.
Ánh mắt dừng lại đâu đó ngoài mặt hồ đen.
⸻
"Chỉ ngồi đây... và chờ."
⸻
Câu nói rơi xuống.
Nhẹ.
Nhưng nặng.
⸻
Annetta không trả lời ngay.
Cô nhìn anh một lúc.
⸻
Rồi nói:
"Vậy thì... đừng ở một mình."
⸻
Fred khựng lại rất nhẹ.
⸻
Lần này, anh quay sang nhìn cô.
⸻
Ánh mắt không còn trống như trước.
Nhưng vẫn trầm.
⸻
Một khoảng lặng trôi qua.
⸻
Fred không nói gì.
Chỉ gật rất nhẹ.
⸻
Không phải đồng ý hoàn toàn.
Nhưng cũng không phải từ chối.
⸻
Một cơn gió lướt qua.
Annetta khẽ siết tay lại trong lòng.
Rồi buông ra.
⸻
Cô do dự.
Rất rõ.
⸻
Cuối cùng—
cô nhích lại gần hơn một chút.
Chỉ một chút.
⸻
Khoảng cách giữa hai người rút ngắn lại.
⸻
Fred không lùi.
⸻
Cũng không tiến.
⸻
Chỉ ở đó.
⸻
Ở một nơi khác trong lâu đài, những lời đồn vẫn tiếp tục lan ra.
Về Harry Potter.
Về hậu duệ của Salazar Slytherin.
Những ánh mắt nghi ngờ, những lời thì thầm, những khoảng lặng khi ai đó bước ngang qua.
⸻
Annetta đã nhìn thấy.
Đã nghe thấy.
⸻
Nhưng lúc này—
cô không nói ra.
⸻
Một nhóm giáo sư đi ngang qua phía xa.
Giọng nói thấp, gấp gáp.
⸻
"...cần phải xem xét lại—"
"...không thể tiếp tục thế này..."
"...Hiệu trưởng không có ở đây—"
⸻
Câu nói cuối cùng khiến không khí chùng xuống.
⸻
Albus Dumbledore không còn ở Hogwarts.
⸻
Điều đó—
ai cũng biết.
⸻
Fred khẽ thở ra.
Rất nhẹ.
⸻
Annetta nhìn anh.
⸻
Cô không nói gì thêm.
Không hỏi.
⸻
Chỉ ở đó.
⸻
Bên cạnh anh.
⸻
Một khoảng lặng dài trôi qua.
⸻
Rồi Fred lên tiếng.
Lần này, giọng anh thấp hơn trước.
⸻
"Nếu con bé—"
⸻
Anh dừng lại.
⸻
Câu nói không hoàn chỉnh.
⸻
Không cần hoàn chỉnh.
⸻
Annetta quay sang nhìn anh.
⸻
Nhưng không hỏi.
⸻
Fred không nhìn lại.
Ánh mắt anh dừng lại ở khoảng tối phía trước.
⸻
Một giây.
Hai giây.
⸻
Rồi anh khẽ lắc đầu.
⸻
Không nói tiếp.
⸻
Annetta vẫn im lặng.
⸻
Cô hiểu.
⸻
Có những câu—
nói ra còn đáng sợ hơn cả việc im lặng.
⸻
Gió thổi qua mặt hồ lần nữa.
⸻
Và giữa tất cả những điều đang chực chờ đổ vỡ—
hai người vẫn ở đó.
⸻
Không nói.
⸻
Nhưng không rời đi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co