Truyen3h.Co

SonBinh | Liên Hôn Gia Tộc

ADN

nofishnolife__

Lê Hồng Sơn rời khỏi Lê gia thì liền lái xe đến bệnh viện. Ban nãy mải đuổi theo Ngô Nguyên Bình cho nên cậu không cầm điện thoại theo, bây giờ lên xe mới thấy gần 30 cuộc gọi nhỡ của Phương Nghi.

Đặt chân đến bệnh viện, sau khi đã ghé qua phòng bác sĩ để hỏi về tình hình của Phương Nghi, Hồng Sơn liền sải bước về khu phòng bệnh Vip để thăm cô ta. Khi đôi chân vừa đi đến ngã rẽ của hành lang, Hồng Sơn liền thấy có một người đàn ông từ căn phòng của Phương Nghi đi ra, đầu đội mũ, mặt đeo khẩu trang. Tuy nhiên, nhìn qua vóc dáng thì Hồng Sơn có thể đoán được người đàn ông này đã có tuổi.

Người đàn ông kia đi về hướng ngược lại với Hồng Sơn cho nên không phát hiện ra sự có mặt của cậu, và ngay cả Hồng Sơn cũng chẳng mấy bận tâm, cậu nhanh chân đi về phía phòng bệnh của Phương Nghi, đưa tay lên gõ cửa, khi được sự cho phép của người bên trong, Hồng Sơn mới đẩy cửa bước vào.

Phương Nghi đang nằm truyền nước, trông thấy người đến là Hồng Sơn thì lập tức mặt mũi bừng sáng, tươi tỉnh hơn hẳn, cô ta mỉm cười sau đó cất giọng nói trong trẻo của mình:

"Sơn, anh đến rồi! Công ty có việc đột xuất hay sao?"

Hồng Sơn chầm chậm bước đến ngồi bên cạnh giường bệnh của Phương Nghi, nhìn thấy ở trên cái kệ đầu giường có hai ly nước, cậu liền lên tiếng hỏi:

"Có ai vừa đến đây sao?"

Hồng Sơn chỉ vô thức hỏi thế nhưng hành động của Phương Nghi lại khiến cậu có chút nghi ngờ. Vừa nghe thấy câu hỏi ấy Phương Nghi liền giật mình, toàn thân cô ta trong một thoáng bất cẩn đã hơi run lên. Sự bối rối từ trong ánh mắt và run rẩy nơi đầu ngón tay ấy đã lọt vào mắt Hồng Sơn một cách vô cùng rõ rệt, và câu trả lời của cô ta lại khiến cậu càng nghi ngờ thêm.

Phương Nghi mặt mày tỉnh bơ, nhìn thẳng vào Hồng Sơn mà đáp lại:

"Đó là ba em, hôm nay anh mà đến sớm chút nữa là có thể gặp ông ấy rồi."

"Vậy sao? Em còn thấy đau ở đâu không?"

"Đau chứ, đau lắm! Nhưng em chịu được... Anh không phải lo đâu" - Phương Nghi giả vờ nhíu chặt mi tâm, cắn cắn môi đáp lại.

"Vậy em nghỉ ngơi đi, anh đi gặp bác sĩ hỏi tình hình hiện tại của em."

Hồng Sơn dứt lời liền đứng dậy rời đi, thế nhưng vừa mới bước ra khỏi cánh cửa, cậu không bỏ đi mà lặng lẽ quan sát qua ô cửa kính nhỏ. Hành động ban nãy của Phương Nghi vô cùng đáng nghi, Hồng Sơn cứ đứng yên ở đó, âm thầm theo dõi nhất cử nhất động của người con gái bên trong. Đợi một lúc, cậu liền thấy Phương Nghi lấy trong túi xách ra một lọ nước hoa nho nhỏ sau đó xịt quanh người mình.

Tại sao đang ở trong bệnh viện lại phải xịt nước hoa, là do không thích mùi thuốc sát trùng ám vào cơ thể hay sao? Hồng Sơn cảm thấy khó hiểu vô cùng, định bụng sẽ đứng đó tiếp tục quan sát thì điện thoại trong túi rung lên liên hồi, thấy người gọi là Văn Hiển gọi đến thì liền nhấc máy.

"Có chuyện gì?"

"Lê tổng, Hoàng Vũ bên kia vừa báo lại, vợ anh đang tính đi du lịch dài hạn đó!"

"Sao cơ? Hiện giờ anh ấy đang ở đâu?"

"Hoàng Vũ đang trên đường đưa anh ấy về Lê gia lấy hộ chiếu và đồ đạc."

"Chết tiệt!"

Hồng Sơn chửi rủa một câu sau đó nhanh chóng rời đi. Ngồi trên chiếc siêu xe sang trọng, Hồng Sơn nhấn mạnh ga lái hết tốc lực phi về phía trước. Gần về đến Lê gia, cậu nhớ ra trạng thái ban nãy của Phương Nghi thì liền kết nối điện thoại với tai nghe, tìm một cái tên quen thuộc rồi gọi đi.

"Alo, bao giờ anh về?"

"Mày ơi, tao mới đi chơi có được bao lâu đâu?

"Lại chuyện gì nữa đây? Vấn đề sinh lí của mày có biến đổi à?"

"Đúng vậy, nó có phản ứng với vợ của tôi!"

"Sao cơ? Không phải với Phương Nghi hay sao? Mà cũng đúng, lần đó mày xảy ra chuyện với cô ấy là trong lúc mày bị say, có thể là do hormone bị rối loạn."

"Vậy tỷ lệ tương thích của mày với Ngô Nguyên Bình là bao nhiêu?"

"Là tuyệt đối!"

"Ồ... Bạn đời định mệnh sao? Chúc mừng nhé. Mà khoan đã, vậy còn mẹ con Phương Nghi? Đứa bé đã không còn... mày tính xử trí như thế nào?"

"Xuân Bách, Phương Nghi có thai tôi cảm thấy chuyện này có gì đó kỳ lạ. Mặc dù tôi không uống được rượu nhưng cũng không thể nào một ly đã say, hơn nữa còn say đến mức không nhớ được gì. Thế nhưng ấn ký, mùi hương, hai thứ này là không thể chối bỏ."

"Mày là đang nghi ngờ Phương Nghi không phải có con với mày hay sao? Nhưng theo tao thấy thì cô ấy vô cùng đơn thuần, không thể làm ra loại chuyện vô đạo đức đó."

"Trên thế giới này điều khó đoán nhất chính là tâm tư của người khác. Xuân Bách, anh đã từng khám cho Phương Nghi một lần, cũng đã từng lấy máu xét nghiệm của Phương Nghi, tôi muốn anh tiến hành giám định ADN kiểm tra nguồn gốc của đứa bé đó!"

Hồng Sơn nói xong liền tắt máy, nhớ đến hành động run sợ đáng ngờ như tố cáo lời nói dối của Phương Nghi, trong lòng cậu bỗng nhiên cảm thấy bất an.

______

Chiếc xe đen bóng chẳng mấy chốc đã về đến Lê gia, nhìn thấy xe của Nguyên Bình để ngoài sân, trong lòng Hồng Sơn liền vui mừng, thật may là anh vẫn chưa đi, trước khi mọi chuyện sáng tỏ, anh tuyệt đối không được đi đâu hết.

Hồng Sơn nhanh chóng đi lên phòng ngủ, cánh cửa vừa mở ra cậu đã thấy Hoàng Vũ đang sắp xếp đồ đạc, Nguyên Bình thì lại không thấy đâu. Trông thấy cảnh tượng đó, Hồng Sơn không khỏi lạnh mặt, cất bước chân đi vào bên trong. Hoàng Vũ nghe thấy có tiếng động thì liền ngẩng đầu lên, đập vào mắt là bộ dạng tức giận của Hồng Sơn thì liền run sợ. Đang định lên tiếng cười cười chào hỏi, thì đôi tai của Hoàng Vũ đã nghe thấy một thanh âm đáng sợ vô cùng:

"Ra khỏi đây! Ngay lập tức!" - Hồng Sơn nghiêm giọng ra lệnh.

Nhận ra sự tức giận của Hồng Sơn, Hoàng Vũ không dám chậm trễ, lập tức đứng dậy rời đi. Trong căn phòng rộng lớn giờ đây chỉ còn tiếng nước chảy róc rách phát ra từ phòng tắm, thì ra là đang tắm. Hồng Sơn cười khẩy một cái rồi cất bước chân từ từ về cái nơi phát ra âm thanh dẫn dụ kia.

Cạch.

Cửa phòng tắm chầm chậm mở ra, đập ngay vào mắt cậu là cơ thể trần trụi của Nguyên Bình dưới dòng nước trong suốt. Nhìn thấy cảnh tượng ấy, trái tim Hồng Sơn liền đập loạn, Nguyên Bình đúng là mê dược, đối với sức hấp dẫn của anh quả thật cậu không thể nào nhịn nổi. Tiểu miêu nhỏ này, mẹ kiếp, anh đây chính là đang câu dẫn cậu mà.

Chẳng cần đến mùi hương kích tình, hạ thân của Hồng Sơn cũng rạo rực bùng nổ. Cậu muốn anh, khao khát anh, muốn anh trọn đời trọn kiếp ở bên mình, mãi mãi không xa rời. Nhớ lại cảnh Hoàng Vũ đang thu dọn đồ đạc, Hồng Sơn liền cảm thấy buồn bực không thôi, người con trai này đúng là biết cách hành hạ cậu mà. Anh muốn rời khỏi cậu, cậu tuyệt đối sẽ không cho phép anh làm điều đó.

Vì tiếng nước xối xả rất mạnh, Nguyên Bình lại đang thả hồn theo dòng chảy suy nghĩ cho nên không hề biết đến sự tồn tại của Hồng Sơn. Tắm rửa xong xuôi, anh tắt vòi nước xoay người lại định lấy khăn tắm. Thế nhưng trước khi anh kịp dịch chuyển, cơ thể đã bị một bàn tay to lớn kéo mạnh, ôm chặt vào trong lòng.

Nguyên Bình theo phản xạ giật mình quay đầu lại, thế nhưng người đằng sau ngay lập tức ngăn cản anh. Vành tai nhạy cảm tức khắc được sự nóng ấm của chiếc lưỡi mềm mại bao lấy, liếm láp không ngừng. Trái tim Nguyên Bình đập mạnh, chớp mắt một cái liền cảm giác lưng mình chạm vào thứ gì đó ấm áp vô cùng. Chiếc lưỡi ẩm ướt của Hồng Sơn lướt xuống gáy anh, liếm láp nhè nhẹ lên tuyến thể yêu mị khiến cho anh khẽ rùng mình, co rúm người lại.

"Bình... Anh định đi đâu sao?" - Hồng Sơn gục đầu vào hõm vai anh, môi lưỡi điên đảo mà liếm mút lên đó đồng thời cậu còn cố tình toả ra lượng lớn pheromone của cơ thể mình.

"Bỏ ra!"- Nguyên Bình tức giận cố gắng vùng vẫy, thế nhưng chỉ vừa mới phản kháng, nơi hậu huyệt mẫn cảm của anh ngay lập tức bị xâm chiếm.

"Sao nào? Muốn thoát khỏi tôi? Muốn rời đi? Ngô Nguyên Bình... cho dù anh có lên trời... Lê Hồng Sơn tôi cũng lôi được anh xuống!"

"Hồng Sơn! Buông ra!"

Nguyên Bình cố gắng giãy dụa muốn thoát khỏi cơ thể Hồng Sơn thế nhưng lại bị cậu dùng tay gắt gao chế ngự cái eo thon nhỏ cho nên anh không thể tránh thoát.

"Đừng làm loạn!"

Nói xong, Hồng Sơn liền đem hai ngón tay thon dài của mình, đâm sâu vào bên trong huyệt nhỏ. Cơ thể Nguyên Bình vẫn đang ướt sũng, chính vì thế lại càng khiến cho Hồng Sơn cậu lộng hành dễ hơn. Tiểu huyệt bị đâm phát đau, cơ thể lại bị siết chặt, mùi pheromone nồng đậm xộc thẳng vào mũi khó chịu vô cùng. Nguyên Bình thật sự muốn phát hoả, gân xanh nổi đầy trán, giọng nói đầy thống giận lập tức rống lên:

"Con mẹ nó, bỏ ra! Tôi nói cậu bỏ ra!Cậu là cái thá gì mà dám quản tôi? Cậu có tư cách mẹ gì mà quản tôi? Tôi đi đâu ở đâu là việc của tôi! Cút!"

Hồng Sơn mặc kệ lời anh mắng chửi, tiếp tục sờ soạng khắp người anh khiến cho những tế bào hưng phấn và dục vọng trong cơ thể Nguyên Bình đều bị kích thích mà dâng lên không ngừng. Anh không nhịn được mà rên lên một tiếng.

"Umm..."

Nhận thấy phản ứng của mèo nhỏ trong lòng, Hồng Sơn khá hài lòng, cậu rút tay ra rồi ôm anh tiến đến đứng trước chiếc gương lớn ở bồn rửa mặt, ngẩng đầu lên ngắm nhìn anh trong gương. Cơ thể quyến rũ đường cong hoàn hảo, khuôn mặt diễm mĩ tuyệt tục, hai mắt ngấn lệ như tiểu hồ tinh quyến rũ, mê hoặc con người. Nguyên Bình toàn thân toả ra yêu khí vô cùng gợi cảm kích thích Hồng Sơn càng thêm điên cuồng. Thế nhưng Hồng Sơn lại không hề hay biết, bản thân mình hiện giờ hấp dẫn cũng chẳng kém phần.

Hồng Sơn hít sâu vào một hơi, tận hưởng hương thơm ngọt của anh, sau đó khẽ cắn nhè nhẹ lên tuyến thể mẫn cảm rồi cất tiếng hỏi:

"Mắng đủ chưa? Đủ rồi thì đến lượt tôi trừng phạt anh!"

Dứt lời, Hồng Sơn mạnh bạo ra vào, phía dưới bị đâm đến sưng đỏ, bên tai vang lên những âm thanh rên rỉ nhỏ vụn cố nén trong cổ họng, cậu liền không chịu được nữa mà đẩy hông đâm sâu vào bên trong mật huyệt. Bàn tay to lớn bóp chặt cánh mông, cậu vừa ra vào một cách mạnh bạo vừa cất giọng nói cay nghiệt của mình:

"Chẳng phải anh muốn có con sao? Được! Tôi cho anh! Để xem có con rồi anh làm sao rời khỏi tôi nữa?"

"Không... umm... không được..." - Nguyên Bình hai chân mềm nhũn không còn sức, hai tay cố bám vào thành bồn làm điểm tựa, miệng thì kiên quyết chống chế thế nhưng cơ thể lại hết sức mời gọi.

Khuôn mặt xinh đẹp mỹ lệ giờ đây càng gia tăng thêm vẻ kiều diễm ướt át, môi đỏ mọng như cánh hoa anh đào không ngừng mấp máy phát ra tiếng rên nức nở yêu kiều. Hồng Sơn cười gằn, hơi thở nóng hổi phả vào gáy Nguyên Bình:

"Để xem sau khi mang thai con của tôi, anh còn dám chạy đi đâu nữa không?"

Nguyên Bình chỉ biết nức nở, đôi tay bám chặt lấy thành bồn rửa mặt đến trắng bệch, cả cơ thể run rẩy trước sự xâm nhập thô bạo.

"Bé con, anh phải nghe lời tôi... Cả đời này không được chạy khỏi tôi, nhớ rõ chưa?"

"Aa... um... đừng... sắp hỏng... đừng động... a... con tôi... Hỏng mất... Dừng lại... Cầu xin cậu... đừng vào nữa..."

"Con anh sao? Yên tâm. Bây giờ tôi sẽ gieo giống vào trong anh, Ngô Nguyên Bình... anh phải là của tôi!"

Đôi mắt của Nguyên Bình hiện lên một tia tuyệt vọng, làn da trắng tuyết theo sự đưa đẩy mà chuyển sang một màu hồng phấn, tầm nhìn trước mắt bị tầng sương mỏng làm mờ đi, nhìn vào trong gương chỉ thấy hai thân ảnh đưa đẩy mông lung hệt như ảo ảnh, thần trí anh mơ mơ hồ hồ, khoái cảm ngập đầu thế nhưng ngoài miệng vẫn ráng sức ngăn cản, một tay đặt lên thành bồn một tay ôm lấy bụng tránh cho thai nhi không bị va đập mạnh.

"Không... không được... aa... không thể tạo em bé được... um..."

"Không được cũng phải được!"

Lời vừa dứt, côn thịt rắn chắc lại hung hăng phá tan mật huyệt, thẳng tiến đâm sâu vào tận cửa sản đạo, ép cho nó phải mở ra. Cơn đau xé toạc khiến Nguyên Bình hét lên một tiếng đau đớn, nước mắt hòa cùng dòng nước lạnh buốt chảy dài. Hồng Sơn chẳng thèm để tâm đến sự phản kháng yếu ớt đó, hắn điên cuồng thúc mạnh, mỗi cú nện đều như muốn khảm sâu vào cơ thể người dưới thân. Kích thích như dòng điện mạnh xông lên tận đại não, Nguyên Bình không chịu được nữa, cơ thể xụi lơ, hai chân rã rời đứng còn không vững.

Hồng Sơn trông anh giờ đây khá chật vật thì liền ngừng động tác thao lộng, từ từ rút nam căn ra sau đó xoay người anh lại, nhẹ nhàng bế lên.

Nguyên Bình vốn dĩ đã không còn sức lực, giờ đây lại bị nhấc bổng chấp chới thì liền hoảng loạn đem tay mình ôm chặt lấy cổ Hồng Sơn, hai chân vòng lên vắt lên hông cậu, thế nhưng anh không ngờ chính hành động này của anh lại khiến cho Hồng Sơn dễ dàng đâm sâu hơn. Tư thế này quả thật làm cho Nguyên Bình muốn chịu cũng chịu không nổi, thứ bên trong đâm vào thật sâu lên đến tận bụng nhỏ của anh. Mỗi bước đi của Hồng Sơn, cơ thể Nguyên Bình lại nhấp nhô lên xuống, cực căn theo đà di chuyển mà mỗi lần đâm vào đều ghé đến tận nơi sâu nhất.

Hồng Sơn bế Nguyên Bình đến bên chiếc giường lớn, cậu nằm xuống để cơ thể anh lên trên, nơi giao hoà vẫn vô cùng chặt khít, Hồng Sơn không động, Nguyên Bình cũng không động, trong căn phòng giờ đây ngoài tiếng thở dốc ra thì chẳng còn thanh âm nào khác. Anh gục đầu lên cơ thể cậu, toàn thân rã rời đau nhức vô cùng, phía dưới ngứa ngáy muốn được thao lộng thế nhưng bản thân giờ đây đến một chút sức lực nhỏ bé cũng không có. Dục vọng bên trong đang gào thét, Hồng Sơn khó nhịn, thấy Nguyên Bình cứ nằm yên đó thì liền nhíu mày cất giọng ra lệnh:

"Ngô Nguyên Bình! Mau ngồi dậy cử động cho tôi! Đừng có như một cái xác chết như vậy!"

Mặc cho Hồng Sơn đang phát tiết, Nguyên Bình vẫn nằm yên bất động, anh khó chịu, cơ thể khó chịu, huyệt động khó chịu, và khó chịu nhất chính là trái tim anh, ham muốn cùng tủi nhục, Nguyên Bình không kiềm chế được mà bật khóc, âm thanh thút thít nức nở hệt như mèo nhỏ vang lên vụn vặt, đứt quãng trong không gian tĩnh lặng:

"Hức... hức...."

Nghe thấy âm thanh ấy, trái tim Hồng Sơn như thắt lại, thấy anh khóc, cậu đau lòng vô cùng, cậu cuống quýt, vội vàng vỗ vỗ lưng anh, giọng nói cũng vì thế mà trở nên ôn nhu dịu dàng:

"Xin lỗi, bé đừng khóc nữa. Là tôi quá đáng, là tôi sai, bé ngoan... nín đi nào."

"Hức..."

"Vợ ơi... Nín đi nào..."

"Hức... hức..."

Cứ thế, một người nức nở, một người kiên trì dỗ dành, nhớ đến nãy giờ bản thân mình không khác gì cầm thú, Hồng Sơn liền ấp úng mà cất lời:

"Bé... vậy... vậy tôi rút ra nhé... đừng có khóc nữa mà..."

Nghe thấy điều đó, Nguyên Bình liền lắc đầu, hai vai rung lên rung xuống, tiếng thút thít cũng dần dần vơi đi. Nhìn thấy hành động đó của anh, Hồng Sơn liền hiểu ý, bàn tay to lớn vuốt ve nhè nhẹ tấm lưng ngọc ngà, hạ thân bên dưới cũng bắt đầu luân chuyển hết sức nhẹ nhàng. Dưới sự ôn nhu của Hồng Sơn, Nguyên Bình hưởng thụ hết mực khoái cảm, tiếng nức nở cũng được thay bằng âm thanh sung sướng yêu kiều. Từng nhịp luân động nhẹ nhàng nhưng sâu hoắm khiến Nguyên Bình không tự chủ được mà cong người đón nhận. Tiếng rên rỉ giờ đây đã mang theo dư vị của sự thỏa mãn, hòa cùng tiếng thở dốc nồng đậm của gã Alpha đang say mê trong cuộc hoan lạc.

Sau trận hoan ái kịch liệt, Hồng Sơn ôm Nguyên Bình trong lòng, nhìn anh ngủ say mà trái tim cậu trở nên mềm nhũn. Đang đắm chìm trong một biển nghĩ suy, đột nhiên điện thoại của Hồng Sơn vang lên, là Xuân Bách gọi đến, cậu liền nhanh chóng đưa lên nghe, đầu máy vừa thông, bên tai cậu đã truyền đến giọng nói gấp gáp của Xuân Bách:

"Hồng Sơn, tao mang đến cho mày một tin tức kinh người đây! Nhất định mày nghe xong sẽ rất vui..."

"Không phải đúng chứ? - Hồng Sơn cắt ngang."

"Đúng vậy, rất tiếc phải thông báo cho mày, ADN không khớp... Thật không ngờ cuộc đời của Hồng Sơn cũng có ngày bị đổ vỏ cơ đấy"

"Không phải chuyện của anh, còn một vấn đề nữa... Giáo sư Phạm là thầy của anh đúng chứ? Tôi muốn biết Nguyên Bình gặp ông ấy rốt cuộc đã nói những gì."

"Đơn giản, cho tao mười phút."

"Hai phút, tối giản câu chuyện đi"

Hồng Sơn nói xong liền tắt máy và chờ đợi, đúng hai phút sau, một tin nhắn được gửi đến, Hồng Sơn vội vàng mở ra xem, dòng chữ ngắn gọn hiện lên như ngàn nhát dao đâm vào trái tim cậu:

"Ngô Nguyên Bình muốn phá kết nhưng lại có thai nên không phá được."

Đọc xong, Hồng Sơn liền vội vàng gọi điện lại cho Xuân Bách rồi hỏi:

"Anh ấy thật sự có thai?"

"Người ta không nói cho mày biết à?"

"Chết tôi rồi... Nếu... nếu có thai mà vẫn quan hệ... thì đứa nhỏ có làm sao không?"

Hồng Sơn thật sự rất lo sợ, cậu sợ rằng vì hành động điên rồ của mình mà Nguyên Bình và đứa bé xảy ra chuyện, thế nhưng cũng may, tiếng cười của Xuân Bách đã giúp cho nỗi lo sợ của Hồng Sơn giảm bớt được phần nào:

"Haha... Lê tổng cũng biết lo lắng cơ à? Thế nhưng mày yên tâm đi, hai người vẫn có thể sinh hoạt bình thường khi mang thai, nhưng nhớ đừng mạnh bạo quá kẻo bắn em bé ra ngoài!"

"Hơn nữa thai nhi của mày mới được có mấy ngày, có khi còn đang trong kì tạo phôi thôi. Yên tâm, bây giờ chăm vợ cho tốt vào nhé."

Đáp lại Xuân Bách chỉ là những tiếng tút tút dập máy lạnh lùng của Hồng Sơn. Cậu nhìn anh, hai mắt bỗng nhiên viền đỏ, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve khuôn mặt hốc hác của anh. Cậu cúi đầu, đặt lên trán anh một nụ hôn rồi cất tiếng nói khe khẽ, âm thanh phát ra chỉ bé như con muỗi đang vo ve vậy:

"Nguyên Bình, tôi là một người chồng vô tâm và vô cùng ngu ngốc. Nguyên Bình à... Anh có tha thứ cho tôi không? Ghét anh là sai, mắng anh là sai, tức giận, không tin tưởng anh cũng là sai. Tôi biết... giờ có nói trăm ngàn lời xin lỗi cũng không thể khiến anh nguôi giận thế nhưng Hồng Sơn tôi sẽ sửa sai bằng mọi cách, sẽ luôn thật lòng với anh và không bao giờ buông tay."

Hồng Sơn nắm lấy bàn tay Nguyên Bình rồi ôm anh thật chặt, thế nhưng cậu không biết rằng, người trong lòng nãy giờ thật ra không ngủ, những lời cậu nói anh đều nghe thấy. Vậy mà thay vì cảm động, thay vì mừng rỡ bởi cuối cùng người mình thương cũng đã hiểu ra thì Nguyên Bình giờ đây lại trở nên vô cảm, đối với lời xin lỗi của Hồng Sơn, anh chẳng có lấy một chút cảm nhận nào. Một người đã từng yêu rất nhiều và bị tổn thương sâu sắc, bị phản bội, bị nghi ngờ thì sẽ trở nên vô cùng đề phòng với tất cả mọi thứ.

Nguyên Bình bất cần, thờ ơ với lời nói kia cũng là điều dễ hiểu bởi vì trái tim anh đã bị đóng băng không còn sức để yêu thêm một lần nữa, và đặc biệt là cho đến tận bây giờ, trái tim ấy... không muốn đau khổ thêm bất kì lần nào nữa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co