Truyen3h.Co

SonBinh | Liên Hôn Gia Tộc

Đánh Dấu

nofishnolife__

Người ta nói con người không thể sống mà không có tình yêu, nhưng riêng Hồng Sơn thì lại cho rằng không khí, sách báo, thời sự, đồ ăn và tiền bạc là điều cần thiết hơn cả.

Nhìn Nguyên Bình giờ đây trông hệt như con mèo nhỏ giàn giụa nước mắt cùng với câu nói thật tâm kia, Hồng Sơn cũng có chút xao động. Thế nhưng, cậu lại chẳng thể làm gì khác bởi vì Phương Nghi... đã có thai rồi!!!

Hôm nay Hồng Sơn đã đưa Phương Nghi đi khám, qua kết quả xét nghiệm, cậu cũng xác định được thời gian mà cô ấy mang thai hoàn toàn trùng khớp với cái đêm cậu say, vậy nên Hồng Sơn đã quyết định sẽ về nhà, nói rõ mọi chuyện với Nguyên Bình, dù sao giữa hai người cũng không có tình yêu, lại chưa từng trải qua việc đánh dấu, nếu ly hôn thì chắc chắn sẽ không có vấn đề gì.

Hồng Sơn vốn dĩ là một người không muốn ai thương mình và càng không muốn quan tâm tới ai, bởi vì tự bản thân cậu thương cậu là đủ rồi. Kết hôn với Nguyên Bình là bị ép buộc còn có con với Phương Nghi lại là sự cố, thế nhưng so với việc bị người khác ép buộc thì Hồng Sơn chắc chắn sẽ lựa chọn dọn dẹp sự cố mà chính mình gây ra.

Nguyên Bình với Phương Nghi, một người từ nhỏ đã luôn làm cho cậu cảm thấy chán ghét, một người ở bên thì lại thấy vô cùng thoải mái. Vậy thì tại sao Hồng Sơn cậu lại phải lãng phí thời gian vào cái người mà mình không thích.

Hồng Sơn đỡ Nguyên Bình lại gần ghế sofa, cẩn thận chỉnh lại cơ thể nhũn như bún của anh ngồi cho ngay ngắn, sau đó nhanh chóng xoay người rời đi. Vài phút sau, cậu quay lại, trên tay còn cầm một ly nước giải rượu. Đôi chân nhanh chóng tiến lại gần, ngồi xuống bên cạnh Ngô Nguyên Bình, cậu đưa tay ra ôm lấy cơ thể anh, để đầu anh tựa vào ngực mình rồi sau đó từ từ đưa ly nước lên miệng anh.

Thế nhưng, Nguyên Bình lại không uống được, từng dòng nước cứ đua nhau tràn ra khóe miệng mà chảy xuống ướt hết cả một mảng áo sơ mi trắng.

Áo bị ướt, khuôn ngực đầy đà săn chắc bên trong cũng dần lấp ló lộ ra, nhìn thấy cảnh tượng hoa mỹ trước mắt, Hồng Sơn khó nhịn, yết hầu khẽ động mà nuốt xuống một ngụm nước bọt.

Cậu muốn anh phải tỉnh táo, cậu còn có chuyện muốn làm rõ ràng với anh, nghĩ đến đây, Hồng Sơn dứt khoát đưa ly nước lên miệng mình uống một ngụm lớn rồi cúi đầu, áp môi mình lên cánh môi của anh, đầu lưỡi nhẹ nhàng trườn ra tách mở khớp hàm rồi chậm rãi truyền nước từ miệng mình sang miệng anh. Hồng Sơn cứ đút nước cho anh như thế, hết ngụm này rồi lại tiếp ngụm khác. Môi Nguyên Bình thật mềm, thật thơm, không hiểu sao với cái sự va chạm này, Hồng Sơn lại cứ muốn đút mãi, đút mãi, cho đến khi ly nước đã cạn sạch, cậu còn cảm thấy có chút luyến tiếc.

Vị chua dịu nhẹ của chanh cùng với vị nồng ấm của sả và gừng đã nhanh chóng lan toả ra khắp cơ thể giúp cho Nguyên Bình từ từ giải trừ lượng rượu đang có trong người. Khoảng tầm một tiếng sau, Nguyên Bình cuối cùng cũng có thể tỉnh táo hơn được một chút, thần trí cũng quay trở lại.

Anh ngồi dậy, đưa tay lên ôm lấy cái đầu ê buốt, lắc lắc vài cái cho não bộ hoạt động, khi đưa mắt nhìn lên, Nguyên Bình bỗng nhiên giật mình, trái tim thắt lại quặn đau, có lẽ anh đã uống quá nhiều cho nên bây giờ sinh ra ảo giác. Hồng Sơn làm sao có thể về nhà, làm sao lại có chuyện cậu ngồi đối diện với anh như thế kia?

Hồng Sơn thấy anh đã tỉnh liền đi thẳng vào vấn đề chính, cậu đưa tay cầm lên một tờ giấy, để lên mặt bàn rồi đẩy đến trước mặt anh.

"Đây là giấy thỏa thuận ly hôn, anh xem có gì cần bổ sung hay không?"

"Nếu không thì hãy mau ký tên vào đi!"

Nguyên Bình cũng không thấy ngạc nhiên cho lắm, điều này xảy ra anh cũng đã đoán trước được. Cầm tờ đơn ly hôn lên đọc, Nguyên Bình bỗng nhiên bật cười, người ta nói hôn lễ của anh đúng như truyện cổ tích, thế nhưng nào có ai biết được rằng khi cưới xong nó sẽ trở về hiện thực. Nguyên Bình từ từ cầm cây bút lên, bàn tay anh run run khó khăn đặt bút lên trang giấy, không biết là do men rượu tác động hay là do cảm xúc trong anh giờ đây đang vô cùng hỗn loạn.

Trước khi di chuyển ngòi bút, Nguyên Bình nhắm đôi mắt lại, hít thở thật sâu để ổn định tâm tình.

Cho đến cuối cùng, anh và cậu vẫn chẳng thể ngồi lại nói chuyện với nhau lấy một lần.

Cho đến cuối cùng, anh vẫn không học được cách chủ động chất vấn rằng tại sao cậu lại chán ghét anh như thế?

Và cho đến tận giây phút này, Nguyên Bình có thể hiểu ra, cái lạnh nhất trong cuộc đời này không phải là cơn gió buốt giá khi trời sang đông mà chính là sự bất cần, vô tâm của người mình xem là tất cả.

"Nhanh lên! Đừng có làm tốn thời gian của tôi." - Hồng Sơn mất kiên nhẫn cất lời thúc giục. Nguyên Bình chết tiệt kia! Cái bộ dạng thảm thương bây giờ của anh nhìn thật nhức mắt, cái chỗ phần áo bị ướt kia, thật không dám nhìn mà.

"Hồng Sơn, cậu có ngửi được mùi của tôi hay không?" - Nguyên Bình mở mắt ra, cầm cây bút lên bắt đầu kí, vừa đưa ngòi bút anh vừa lên tiếng hỏi.

Thế nhưng, khi bút mới kí được một chữ "Ngô", Nguyên Bình liền cảm thấy bản thân mình có gì đó không ổn, toàn thân nóng rực như phát sốt, đầu óc choáng váng ý thức mơ hồ y như lúc say rượu, áo sơ mi ban đầu chỉ ướt một mảng nhỏ thế mà giờ đây đã ướt sũng, bám chặt lấy cơ thể mĩ miều, quyến rũ của anh.

Trong căn phòng rộng lớn giờ đây lại ngập tràn một mùi hương vô cùng sống động. Đó không chỉ là mùi của quyền lực, mùi của sự giàu sang như lần đầu tiên Hồng Sơn ngửi thấy mà đó là tổng hòa mùi thơm của hai loại quả cam và đào, đặc biệt nó còn đậm mùi thơm thanh mát của hoa sen và hoa lài trắng tinh khiết. Cách tận vài thập kỷ mới xuất hiện một người có diễm phúc được tiếp nhận mùi hương đặc trưng của các loài hoa này.

Mùi pheromone của Nguyên Bình tiết ra nó còn hơn cả mùi nước hoa, một khi đã bị thu hút rồi thì sẽ cảm thấy vô cùng hưng phấn và trở nên mù quáng, đã ngửi phải rồi thì lại càng muốn nhiều hơn.

"Chết mẹ rồi..."

Nguyên Bình thầm nghĩ trong đầu sau đó vội vàng đứng dậy, ngay bây giờ anh phải về phòng tìm thuốc ức chế nếu không càng để lâu chất dẫn dụ của anh sẽ toả ra càng nồng đậm. Thế nhưng, Nguyên Bình mới chỉ bước được hai bước, đôi chân ngay lập tức trở nên mềm nhũn, cơ thể từ trên xuống dưới không có lấy một chút sức lực nào mà ngã khụy xuống đất.

Nguyên Bình thê thảm đến độ bao nhiêu, Hồng Sơn giờ đây cũng chẳng khác là bao, bản thân cậu sinh ra trong một gia tộc vô cùng hùng mạnh, từ nhỏ đã được đào tạo để có thể kháng cự lại chất dẫn dụ của Omega, ngăn chặn trường hợp bị thu hút mà đi gieo giống bừa bãi. Thế nhưng giờ đây, nhìn Nguyên Bình đang nằm co ro dưới đất, toàn thân ướt sũng hệt như một con mèo nhỏ vừa yếu đuối vừa bất lực bị dồn đến bước đường cùng, trái tim cậu ngay lập tức rung động, hơn thế nữa, cái mùi hương của anh khi ngửi vào nó còn quyến rũ hơn cả xuân dược, vô cùng kích thích, kích thích đến nỗi chỉ thoáng ngửi qua thôi, con cặc Hồng Sơn ngay lập tức bùng nổ. Khoảnh khắc ấy, cậu đã nảy sinh một suy nghĩ.

Ly hôn? Ly hôn cái con mẹ gì chứ!

24 năm cuộc đời trôi qua, giờ đây Hồng Sơn mới biết thế nào là bị thu hút bởi kỳ phát tình của Omega, đối với chất dẫn dụ toả ra vô cùng nồng đậm này, Hồng Sơn hoàn toàn không có khả năng chống cự lại, cơ thể không kiểm soát mà toả ra hương rượu táo đặc trưng của chính mình.

Đối với Hồng Sơn, lượng pheromone mà Nguyên Bình tiết ra lại vô cùng tương thích với cơ thể cậu, có thể nói, tỷ lệ tương thích này phải đạt tới 100% và điều đó cũng khẳng định được rằng Nguyên Bình quả thực chính là bạn đời định mệnh của cậu.

Không Alpha hay Omega nào có thể chống lại được định mệnh của đời mình. Cho dù bây giờ cả anh hay cậu có dùng thuốc ức chế hoặc ngay cả sử dụng biện pháp đánh dấu tạm thời thì cũng không thể nào ngăn được cơn động dục đang rạo rực như con mãnh thú gào rống đòi bùng phát trong cơ thể của cả hai. Nếu hiện tại Hồng Sơn không mau chóng hình thành liên kết, thì chắc chắn sau này bất cứ lúc nào hai người ở gần nhau, lượng pheromone mà anh và cậu phát ra sẽ thu hút đối phương mạnh đến mức lên tới đỉnh điểm, cả hai người sẽ lập tức rơi vào trạng thái động dục và không thể nào kiềm chế được ham muốn làm tình, và ham muốn ấy sẽ chi phối, thao túng toàn bộ lý trí của họ.

Bản thân Nguyên Bình chưa bao giờ rơi vào trạng thái như thế này, bình thường cứ đến kỳ phát tình, chỉ cần anh dùng thuốc là cơ thể sẽ dần hồi phục, thế nhưng anh nào hay biết, thời gian sử dụng thuốc ức chế càng lâu thì khi phát tình mùi hương tỏa ra càng nồng đậm, và bây giờ lại gặp đúng Alpha tương thích với mình, ngửi thấy mùi hương vô cùng hấp dẫn đó. Nguyên Bình liền biết, anh quả thực đã không còn đường lui.

Nguyên Bình nằm đó, lồng ngực phập phồng cố gắng hít thở, cơn nóng càng lúc càng dữ dội, toàn thân ướt đẫm, ngay cả hậu huyệt phía dưới cũng co thắt không ngừng rạo rực đến nỗi trào ra dâm thuỷ. Đại não bộ dần dần mất đi ý thức, cho dù anh có trăm ngàn lần không muốn, thì giờ phút này cũng chỉ có thể phơi bày toàn bộ cử chỉ khiêu gợi nhất của bản thân để cầu xin sự giúp đỡ của người trước mặt. Nước mắt nhục nhã tuôn trào, lặng lẽ mà rơi xuống, Nguyên Bình khó nhọc khẽ lên tiếng.

"Giúp tôi!"

Ý chí bảo hộ của anh cứ như sợi dây mỏng manh bị kéo căng rồi cuối cùng cũng đứt, lý trí càng lúc càng yếu ớt, cuốn theo hương của rượu táo mà mỗi lúc một vơi đi. Nguyên Bình giờ đây không thể cầm cự thêm được nữa. Ánh mắt mờ mịt cố gắng tìm kiếm bóng dáng của Hồng Sơn, thế nhưng, dục vọng xâm chiếm, đôi mắt đã sớm phủ một tầng sương, toàn bộ ánh sáng trong căn phòng này đều bị mờ đi, yếu ớt đến mức không còn nhìn rõ nữa, hình ảnh của Hồng Sơn cũng nhoè dần, hoà vào trong làn sương lờ mờ như một ảo ảnh.

"Nóng... nóng quá... Khó... chịu... Giúp với ... Hức..." - Nguyên Bình vừa khóc vừa nói.

Cơ thể Hồng Sơn đang trong kỳ phát tình bộc phát, nghe thấy lời nói khẩn cầu của anh, cậu hoàn toàn mất đi lí trí mà lao nhanh đến, bế cơ thể anh lên, quăng xuống ghế sofa mềm mại rồi dùng sức xé toang áo quần của anh. Da thịt trắng mịn, dung mạo tuy đang khóc nhưng vẫn xinh đẹp như hoa lê trong mưa, quả là một bức tranh hoàn mỹ, không có chút tỳ vết nào, tinh xảo và thanh thoát vô cùng.

"Ngô Nguyên Bình, anh đừng quên bản thân mình là Omega, đã là Omega thì không có quyền ra lệnh!"

Nguyên một con cu bóng hồng đập thẳng vào mắt anh. Từng đường gân bóng bẩy nổi rõ. Dịch tuyến tanh nồng không ngừng chảy dọc xuống hai hòn dái căng cứng. Kích cỡ của nó rất là to, anh sợ là mình sẽ rách mất.

"T-từ từ..."

Giữa cơn bão pheromone cuồng loạn, Hồng Sơn thô bạo quăng anh xuống mặt giường. Trong ánh đèn mờ ảo, nhìn cái dáng vẻ yếu ớt, lệ nhòa nhục nhã của người con trai ấy, phơi bày làn da trắng mịn tựa ngọc thạch. Lòng tự trọng của một Alpha trong cậu trỗi dậy mãnh liệt, cậu nở một nụ cười tự mãn.

"Cầu xin tôi đi!"

"G...giúp..."

"CHƯA ĐỦ!"

Chát.

Hồng Sơn tát mạnh vào mông Nguyên Bình một cái nghe rõ đau. Bàn tay của cậu như muốn hằn trên đó, trông đỏ ửng và dâm dục vô cùng.

"H...hức... N..nhanh lên đi mà...!"

Hồng Sơn một phát lút cán, cho anh ăn no sạch.

"AAA!! ĐAU...HỨC"

Hồng Sơn ở trong cơ thể anh điên cuồng luân động. Mặc kệ những lời cầu xin của anh. Cậu biết anh đau đớn nhưng giờ phút này Hồng Sơn cậu không dừng lại được, dục vọng hiện tại đã hoàn toàn phá vỡ bức tường thành của lí trí, cậu mơ hồ hoà theo khoái cảm mà vô thức cúi đầu, lần theo mùi hương tìm đến tuyến thể sau gáy của Nguyên Bình, há miệng đưa lưỡi ra đảo quanh liếm láp một vòng rồi sau đó hung hăng cắn thật mạnh để chất dẫn dụ của cả hai có thể hòa quyện vào nhau.

Khi răng nanh của Hồng Sơn cắm sâu vào gáy Nguyên Bình. Ngay lập tức mùi pheromone toả ra ngập tràn, bao trùm toàn bộ căn phòng, mùi hương của táo hoà quyện với hương cam và đào, đan xen vào đó là mùi rượu kết hợp cùng với hương của hoa sen và hoa lài tạo nên một mùi hương mới, một mùi hương vô cùng, vô cùng hấp dẫn.

Theo nhịp độ của Hồng Sơn, Nguyên Bình cũng đã bắt đầu thích ứng hơn, cảm nhận huyệt động trong thời gian phát tình đang được thao lộng, lấp đầy, vừa đau đớn lại vừa thoải mái. Miệng nhỏ giờ đây không còn bật lên những tiếng cầu khẩn van xin nữa mà chỉ phát ra những thanh âm rên rỉ sung sướng.

Lần đầu của anh trao cho cậu, nụ hôn đầu của anh cũng thuộc về cậu. Thế nhưng cả hai nào có biết, đây cũng là lần đầu của Hồng Sơn, nụ hôn kia... cũng là đầu của cậu.

Hồng Sơn bị kích thích, chuyển động ngày càng nhanh cự vật to lớn thúc sâu, chạm tới tận cửa sản đạo, ban đầu Hồng Sơn chỉ muốn đánh dấu Nguyên Bình, không hề có ý định gì khác, thế nhưng người con trai này cứ như có mê dược, khiến cho thần trí cậu đảo điên. Khi bản thân đạt đến cao trào, Hồng Sơn liền gầm lên một tiếng rồi phóng lượng lớn tinh dịch vào bên trong, cùng lúc ấy, cậu cũng vô thức mà mở kết phồng lên.

Nguyên Bình cảm nhận từng dòng tinh dịch nóng ấm bắn sâu vào tận sản đạo, khi cậu lên đến cao trào thì anh cũng đạt tới cực khoái, tinh thể cùng dâm dịch đua nhau bắn ra ngoài.

Khi Hồng Sơn buông tay khỏi hông Nguyên Bình, đem cự vật của mình rút ra thì ngay lập tức cơ thể anh như con thú bị hạ gục, đổ rạp xuống ghế, cơ thể yếu ớt không ngừng thở dốc. Cảm nhận được thứ ấm nóng kia đang chảy dần hoà vào trong cơ thể, Nguyên Bình đau ảo não vô cùng, sản đạo của Omega chỉ được mở ra trong thời kỳ động tình, mà ban nãy Hồng Sơn lại mở kết vậy nên tỷ lệ thụ thai của anh hiện tại chính là gần như tuyệt đối.

Nguyên Bình bất giác đưa tay sờ lên bụng nhỏ của mình, ông trời quả đúng là biết cách đoạ đày người khác. Vào cái đêm tân hôn, Hồng Sơn bỏ đi, vào cái ngày anh quyết định ly dị, cậu lại gieo vào cơ thể anh một mầm sống.

Hồng Sơn nhìn thấy hành động của anh thì ngay lập tức nhận ra ban nãy mình vừa làm cái gì. Một Alpha có thể đánh dấu nhiều Omega nhưng Omega lại chỉ có thể có một Alpha duy nhất trong cuộc đời mình.

Nếu bây giờ... cậu đòi ly hôn, Nguyên Bình sẽ phải phá kết, điều này ảnh hưởng cực kì lớn đến sức khoẻ của anh. Hồng Sơn cho dù có ghét anh đến mức độ nào thì cũng không thể làm cái chuyện phi đạo đức đó, hơn nữa... rất có khả năng Nguyên Bình cũng mang thai. Một tháng tạo ra hai đứa trẻ, nghĩ đến điều này Hồng Sơn thật sự chỉ muốn cắn lưỡi mà chết đi cho xong.

Không gian chìm trong tĩnh lặng, ngoài tiếng thở dốc ra thì chẳng còn lại gì. Hồng Sơn không chịu được không gian ngột ngạt này vậy nên đã nhanh chóng đứng dậy, tiến về phía nhà tắm, lại một lần nữa, cậu vô tâm để anh nằm đó, đau đớn, chán nản, cô đơn một mình.

Hồng Sơn vừa đi được một lúc thì trong gian phòng có tiếng điện thoại vang lên, Nguyên Bình đang thiu thiu ngủ bỗng nhiên bị làm phiền, anh uể oải đưa tay xuống lần tìm điện thoại trong mớ quần áo hỗn độn, lười biếng không cả mở mắt ra xem ai gọi đã áp lên tai để nghe.

Câu nói "Alo" còn chưa cả vang lên, đầu dây bên kia đã vọng đến một giọng nói hết sức ngọt ngào.

"Sơn! Ngày mai anh qua chỗ em nhé? Hình như con nó muốn gặp anh rồi~"

"Cái gì thế?" Nguyên Bình bị câu nói ấy làm cho bừng tỉnh, hai mắt mở to xem lại điện thoại, hai chữ "Phương Nghi" đập ngay vào mắt khiến cho Nguyên Bình lập tức hiểu ra tất cả mọi chuyện.

"Lê Hồng Sơn không có ở đây!"

"Anh... Anh là Ngô Nguyên Bình?" - Giọng nói bên kia có phần lúng túng.

"Sao nào? Cô muốn sử dụng chung đồ với tôi?"

"Xin lỗi... em... em không ngờ mọi chuyện lại thành ra thế này."

"Anh đừng có giận anh ấy, là lỗi tại em, đáng ra em không nên..."

"Em không cố ý... Em..."

"Có thai sao? Được! Vậy chắc chắn tôi phải đón tiếp hai mẹ con cô thật chu đáo rồi!"

Nguyên Bình vừa dứt lời thì Hồng Sơn ngay lập tức xuất hiện, trên người áo quần chỉnh tề như đang chuẩn bị đi đâu đó. Trông thấy Hồng Sơn, Nguyên Bình nhặt áo sơ mi của mình lên che lấy hạ thân rồi thẳng tay vứt điện thoại xuống dưới chân cậu, khoé miệng nhếch lên kèm theo giọng nói chán ghét giống hệt bộ dạng của Hồng Sơn.

"Đi tìm vợ hai sao?"

Hồng Sơn giật mình cúi nhìn điện thoại, màn hình đã vỡ nhưng vẫn đang hoạt động thì cậu liền biết mọi chuyện đã vỡ lở rồi. Hồng Sơn cúi người nhặt điện thoại lên rồi kết thúc cuộc gọi. Giọng nói lạnh lùng cũng được cất lên.

"Tôi không đến tìm cô ấy, tôi đến công ty!" - Hồng Sơn thành thật đáp lại.

Đối với lời nói của Hồng Sơn, mặc dù là cậu nói thật nhưng với Nguyên Bình thì hoàn toàn là lời dối trá ghê tởm. Anh đứng dậy, ngẩng cao đầu mà lướt qua Hồng Sơn, vừa đi vừa nhàn nhạt tặng cho cậu một câu.

"Không cần phải vòng vo như vậy, một thân hai vợ thật bất tiện phải không? Đem cô ta về đây, tôi có tiền! Một bạch liên hoa hay cả một rừng bạch liên hoa tôi cũng nuôi được!"

__________

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co