Truyen3h.Co

SonBinh | Liên Hôn Gia Tộc

Uất Ức

nofishnolife__

Sau trận hoan ái, Nguyên Bình lê bước chân mỏi mệt đi về phòng ngủ, gột rửa thân thể xong xuôi, anh liền gieo mình trên chiếc giường êm ái. Dù sao Hồng Sơn cũng không yêu anh, hôn nhân hai người là do sắp đặt, chuyện cậu có Omega khác, anh cũng cảm thấy dễ hiểu, nếu nói là cậu phản bội anh, điều đó hoàn toàn không đúng, trong cuộc tình này chỉ có anh yêu cậu, chứ với cậu, anh đâu có là gì?

Cuộc đời vốn dĩ là như thế, Alpha từ khi sinh ra đã mặc định là người làm chủ, được xã hội coi trọng, vây quanh, còn Omega lại là thành phần yếu đuối, thường xuyên bị bắt nạt và lạm dụng. Bản thân Nguyên Bình cũng là một Omega, nếu như không nhờ cái khả năng đặc biệt và gia thế khủng của mình thì chắc hẳn anh cũng sẽ giống như bao người khác, bị khinh thường, rẻ mạt. Và cho dù có muốn hay không, Nguyên Bình vẫn phải thừa nhận rằng, cuộc sống này luôn luôn tồn tại những điều không công bằng.

Alpha có thể có nhiều Omega và ngay cả Beta, nhưng với Omega sau khi bị đánh dấu thì chỉ có thể ở bên cái người đã hình thành liên kết với mình cả đời mà thôi.

Cuộc đời vốn dĩ không công bằng và đương nhiên, nó cũng chẳng vì bất cứ ai mà trở nên công bằng. Nguyên Bình mặc dù tài giỏi, trên thương trường ai ai cũng phải kính nể thế nhưng trong mắt người đời anh vẫn chỉ là một Omega, trước mặt anh thì cười cười nói nói nhưng khi quay lưng đi thì ngay lập tức họ sẽ mỉa mai và hết sức coi thường. Thế nhưng không sao, suốt mấy năm qua, kể từ khi phân hoá, Nguyên Bình đã hoàn toàn làm quen với sự bất công này rồi.
Nguyên Bình cầm điện thoại lên, mở máy ra rồi gọi cho thư kí của mình, chuông vừa mới reo, đầu bên kia đã nhanh chóng nghe máy.

"Alo?"

"Nguyên tổng, có chuyện gì thế?" - Hoàng Vũ cất giọng ngái ngủ lên tiếng hỏi.

"Ngay lập tức mang thuốc tránh thai đến cho tôi."

Cạch.

Lời Nguyên Bình vừa cất lên, cùng lúc ấy cánh cửa phòng ngủ được mở ra, Hồng Sơn vừa vào đã nghe thấy câu nói của Nguyên Bình thì bất giác có chút sững người. Anh không muốn có con cùng cậu sao? Cũng phải thôi, cậu đối với anh tệ như thế, từ nhỏ đến giờ, anh luôn dõi theo cậu, còn cậu lại... chưa từng để anh vào mắt lấy một lần.

Nguyên Bình nghe thấy tiếng mở cửa thì khẽ giật mình quay đầu lại, trông thấy người vào là Hồng Sơn, anh liền nhíu mày bày ra vẻ mặt khó hiểu "không phải cậu ta đã đi rồi sao?"

"Nguyên tổng, anh muốn thuốc tránh thai loại gì?" - Hoàng Vũ nghe Nguyên Bình nói xong ngay lập tức não bộ liền trở nên tỉnh táo, tuy rằng cậu rất muốn hỏi tại sao anh lại phải dùng đến thuốc thế nhưng bản thân là thư kí, không có quyền thắc mắc, chỉ có thể răm rắp nghe theo.

"Loại khẩn cấp, mang đến cho tôi càng nhanh càng tốt." - Nguyên Bình nói xong thì lập tức kết thúc cuộc gọi.

Ở đầu máy bên kia, khi Hoàng Vũ nghe thấy âm thanh "tút..tút" kéo dài thì ngay sau đó, cậu nhanh chóng bấm điện thoại rồi gọi đi một cuộc, đầu bên kia nhận máy, Hoàng Vũ liền vội vàng lên tiếng.

"Lê phu nhân, không xong rồi! Nguyên tổng anh ấy đòi uống thuốc tránh thai!"

Trong căn phòng rộng lớn, vẫn còn thoang thoảng hương thơm của cả anh và cậu. Hồng Sơn thấy Nguyên Bình đã kết thúc cuộc gọi thì liền đưa tay đóng cửa rồi đi vào, cậu tiến đến bên anh, nhẹ nhàng ngồi xuống nửa bên kia của chiếc giường, hai mắt đảo quanh không biết nên nói gì, bỗng nhiên, bên cạnh cậu vang lên giọng nói của Nguyên Bình.

"Không đi?"

Nghe thấy câu hỏi của Nguyên Bình, Hồng Sơn liền đưa mắt sang nhìn, lại thấy anh mở ngăn kéo tủ lấy ra miếng dán ức chế rồi sau đó lần tìm tuyến thể trên gáy để dán nó lên. Hành động ấy của anh đã làm cho Hồng Sơn hiểu ra, Nguyên Bình ngày hôm nay đã chính thức vạch rõ ranh giới với cậu, anh không muốn có con với cậu, càng không muốn cùng cậu trải qua kỳ phát tình thêm một lần nào nữa.

Nghĩ đến đây, trái tim Hồng Sơn chợt quặn đau, cậu không biết cảm xúc hiện giờ là gì, không biết có phải là do vừa trải qua kỳ phát tình với anh hay không mà giờ đây cả về thể xác lẫn tinh thần của cậu đều điên cuồng khao khát muốn có được người con trai này, muốn chiếm hữu anh, cưng chiều anh.

Đây là lần đầu tiên Hồng Sơn ở trong căn phòng này cùng với Nguyên Bình, cái bầu không khí này cậu cũng cảm thấy rất thú vị, không hề có cảm giác ngột ngạt, gò bó như cậu đã từng nghĩ.

Hồng Sơn ngắm nhìn người con trai đang nằm bên cạnh, liệu rằng cậu với anh có thể chung sống thuận hoà hay là không? Vấn đề này, cậu chưa từng nghĩ đến, trước giờ cảm xúc của Nguyên Bình như thế nào, Hồng Sơn cậu chưa một lần thử cảm nhận.

Tâm ý của anh rất rõ ràng, mọi điều anh cấm cản, không cho cậu làm trước giờ đều là ý tốt và nếu không có sự dạy dỗ của anh, Hồng Sơn cậu tuyệt đối sẽ không thể nào được như ngày hôm nay, thế nhưng tuổi trẻ ngông cuồng không thích bị kiểm soát, lại thêm thời gian anh và cậu xa nhau quá lâu khiến cho bức tường ác cảm của cậu dành cho anh vẫn còn ở yên đó. Thế nhưng khi biết được Nguyên Bình chính là bạn đời định mệnh của mình, rào cản vững chắc mà bao năm qua cậu xây dựng nên chỉ trong một lần phát tình liền biến mất.

Hồng Sơn ngắm nhìn tấm lưng của Nguyên Bình đang hướng về phía mình, người con trai này tuy là Omega nhưng thật sự cái gì cũng giỏi, cũng thật sự rất tốt, giờ phút này đây cậu hiểu ra rồi, nhưng liệu rằng khi cậu quay đầu lại thì Nguyên Bình có còn ở đó hay không? Hai người họ đã bỏ lỡ giai đoạn lãng mạn và mãnh liệt của tình yêu mà đi tới hôn nhân, thế nhưng một khi đã trở thành vợ chồng, chữ "yêu" giờ đây đã chuyển thành chữ "thương". Kết hôn rồi, cậu chỉ cần sống cùng anh đơn giản và thực tế thôi, chỉ cần bình yên, nắm tay anh đi giữa nhân gian...vậy là đủ.

Hồng Sơn vươn tay ra, áp sát người mình lại ôm cơ thể mềm mại của anh vào lòng, cậu dụi đầu mình vào cái nơi đang toả ra hương thơm của anh, tuy nơi đó đã dán thuốc ức chế nhưng vẫn thoang thoảng toả ra mùi hương dịu nhẹ khiến cho Hồng Sơn cậu càng ngửi càng thấy mê người. Mùi hương ấy khiến cho trái tim Hồng Sơn trở nên mềm nhũn, cậu dịu giọng, thì thầm khẽ nói với anh.

"Hiện tại anh đang trong kỳ phát tình, tôi sẽ ở nhà."

Hồng Sơn nhẹ nhàng là như thế, nhưng Nguyên Bình lại lạnh giọng mà đáp lời, vừa nói, anh vừa đem tay mình gạt bỏ tay cậu ra.

"Không cần đâu. Chỉ cần cậu không phát tán ra pheromone, tôi dán và uống thuốc ức chế là được, mà tốt nhất, thời gian này cậu đừng ở gần tôi!"

Chứng kiến hành động và lời nói vô cùng lạnh nhạt của Nguyên Bình, Hồng Sơn chỉ biết thở dài, cậu biết anh đang rất tức giận, là do cậu sai, vậy nên Hồng Sơn vẫn rất kiên trì mà hạ giọng dỗ dành.

"Dùng thuốc sẽ có tác dụng phụ, có tôi ở đây, anh sẽ đỡ khó chịu hơn."

"Tôi quen rồi, cậu đi đi."

Nguyên Bình mặc dù đã chấp nhận số phận của một Omega thế nhưng dù sao anh cũng là con người, cũng là một người vợ, hơn nữa...Nguyên Bình anh còn rất yêu Hồng Sơn thì làm sao có thể tránh được cảm giác khó chịu trong lòng. Thấy Hồng Sơn vẫn nằm yên đó, không hề có ý định rời đi thì liền bật dậy, làm động tác muốn ra khỏi giường, thế nhưng cơ thể anh vừa chuyển động, cánh tay đã bị Hồng Sơn nắm lấy.

"Anh đi đâu?" - Hồng Sơn nhíu mày hỏi.

"Cậu không đi thì tôi đi. Chắc một lúc nữa kì phát tình của tôi sẽ lại đến, ở cạnh cậu thật sự không ổn, ban nãy cậu đã hành tôi đủ rồi." - Nguyên Bình dùng vẻ mặt không cảm xúc nhàn nhạt đáp lại.

"Xin lỗi, ban nãy tôi không kiểm soát được. Lần sau.."

"Không có lần sau!" - Nguyên Bình gạt tay Hồng Sơn ra rồi sau đó dứt khoát đứng dậy nhanh chân rời khỏi căn phòng này.

Nhìn bóng lưng Nguyên Bình rời đi, tâm tình Hồng Sơn ngay lập tức trùng xuống. Giây phút này cậu chắc chắn đã nhận ra một điều, tương lai mai sau Hồng Sơn cậu có thể nắm giữ lấy tất cả nhưng sẽ không thể nào giữ lại được người thật lòng yêu cậu là anh.

Nguyên Bình rời đi, anh chuyển sang một căn phòng khác, biệt thự này rất to, rất rộng. Đi một vòng, Nguyên Bình quyết định chọn căn phòng cách xa phòng ngủ chính một chút, mặc dù anh đã dùng đến thuốc và miếng dán thế nhưng phòng còn hơn tránh. Hồng Sơn khi phát dục sẽ lập tức hoá thú, bản thân anh không thể không đề phòng.

Nguyên Bình nằm trong căn phòng mới miên man suy nghĩ được một lúc thì Hoàng Vũ cũng đã có mặt, trên tay cầm viên thuốc đưa đến trước mặt anh. Nguyên Bình đưa tay lên nhận lấy viên thuốc nhỏ màu trắng, trái tim anh bỗng dưng siết chặt, thật tâm vô cùng không nỡ, thế nhưng anh không thể để con mình sinh ra mà không biết đến hương vị gia đình là như thế nào.

"Nguyên tổng, anh...anh có thể suy nghĩ lại vấn đề này không?" - Hoàng Vũ trông thấy vẻ mặt phân vân của Nguyên Bình thì liền hạ giọng lên tiếng hỏi. Câu nói của cậu ngay lập tức thức tỉnh anh, suy nghĩ thông suốt, Nguyên Bình không trả lời Hoàng Vũ mà dứt khoát đem viên thuốc kia cho vào miệng rồi lấy cốc nước bên cạnh ngửa đầu lên uống cạn, sau đó anh quay trở lại giường, cất giọng tiễn khách.

"Mấy ngày sắp tới tôi sẽ không đến công ty, nếu có việc khẩn thì gửi sang cho tôi. Không có việc gì nữa, cậu về đi."

"Vậy Nguyên tổng, anh nghỉ ngơi đi, cần gì thì cứ gọi cho tôi." - Hoàng Vũ dứt lời liền xoay người rời đi, vừa đi cậu vừa chau mày suy nghĩ, không khí trong căn nhà này thật đáng sợ, cặp nào mới cưới cũng đều như này hay sao?

Hoàng Vũ rời đi, căn phòng của Nguyên Bình lập tức liền trở nên yên ắng, mặc dù cơ thể hiện tại rất đau, rất mệt mỏi thế nhưng lăn qua lăn lại mãi mà anh vẫn không thể nào ngủ được. Trong đầu vô vàn suy nghĩ hiện lên, một lần nữa, tâm trí anh liền biến thành một tảng băng trôi, Nguyên Bình nằm đó, gieo mình hoà vào trong dòng chảy của tiềm thức.

Ngay từ ngày còn nhỏ, Hồng Sơn đã luôn luôn bị gò bó dưới sự quản thúc của anh vậy nên chắc hẳn đó chính là lí do mà anh khiến cậu chán ghét. Chỉ mới vài tiếng trước, Nguyên Bình còn sẵn sàng chấp nhận ký lên tờ đơn ly hôn kia, thế nhưng hiện tại, cơ thể anh đã bị đánh dấu, cả một đời sau phải dựa dẫm, không thể rời xa Hồng Sơn. Nếu Hồng Sơn kiên quyết ly hôn, Nguyên Bình anh chắc chắn sẽ phải phá bỏ dấu ấn và cả tuyến của mình.

Nguyên Bình vẫn còn nhớ rõ những gì mẹ anh dặn dò trước khi anh bước vào lễ đường.

"Bình... Mẹ biết con rất coi trọng sự nghiệp, thế nhưng gia đình lại là sự nghiệp cuối cùng, tất cả mọi công việc khác đều phục vụ cho một mục đích - đó chính là gia đình!"

"Nhất cần thiên hạ vô nan sự, bách nhẫn trung gia hữu thái hoà! Chỉ với một chữ "cần" - cần cù chuyên tâm làm ăn thì thiên hạ sẽ nằm dưới tay con, nhưng nếu muốn gia đình hạnh phúc êm ấm thì con phải cần tới một trăm chữ nhẫn!"

"Và còn một điều cuối, con trai yêu của mẹ. Con hãy nhớ rằng...Trên thế gian này ngoài gia đình ra, sẽ không có bất cứ ai dung túng cho con. Bởi vì con sinh ra đã là Omega, họ sẽ không vì con tài giỏi hay vì con xinh đẹp mà thương hại, nương tay với con. Thế giới này tàn khốc lắm bất công lắm, con cần phải có bản lĩnh, tự mình cứu lấy chính mình."

Từng câu từng chữ của Mẹ cứ lần lượt ùa về. Nguyên Bình biết và cũng rất hiểu ý tứ của mẹ mình, anh cũng đã cố gắng vừa "cần" vừa "nhẫn" thế nhưng kết quả anh nhận được vẫn chỉ là một tờ giấy lạnh ngắt, bạc bẽo, vô tình.

Cơ thể đột nhiên có dấu hiệu lạ, tầng tầng lớp lớp tế bào bên trong anh chỉ trong nháy mắt liền như bị thiêu đốt...

"Mẹ kiếp..Hồng Sơn chết tiệt!"

Nguyên Bình thầm chửi rủa một câu sau đó nhanh chóng mở nắp lọ thuốc lấy ra vài viên thuốc ức chế, liều lượng gấp đôi bình thường rồi sau đó vội vàng cho vào miệng, nhăn nhó mà nuốt xuống. Từ khi phát tình cùng Hồng Sơn, cơ thể này dường như không còn là của anh nữa, trạng thái và thời gian phát tình hoàn toàn khác so với trước kia.

Thuốc tan ra hoà cùng mạch máu, thấm dần vào trong cơ thể giúp Nguyên Bình dễ dàng xua tan cái sự khó chịu đang trào dâng trong người. Lần nào cũng thế, cứ dùng thuốc xong là anh lại bắt đầu mê man, cơn nóng ban nãy vừa mới đánh tan lại mau chóng quay trở về. Thế nhưng nó không còn là cái nóng như thiêu như đốt rạo rực, hành hạ anh như ban nãy nữa mà nó chỉ đơn giản là nhiệt độ cơ thể của anh đang tăng cao, Nguyên Bình giờ đây...sốt rồi.

Cũng giống như Nguyên Bình, Hồng Sơn cũng không ngủ được, cậu nằm đó trằn trọc mãi, đúng ra giờ phút này cậu phải nghĩ đến hai mẹ con Phương Nghi, thế nhưng không hiểu sao trong đầu cậu giờ đây chỉ toàn là Nguyên Bình. Cậu tò mò muốn biết anh đang nghĩ gì, anh có ổn hay không, kỳ phát tình của anh...liệu có đến hay không?

Biết bao câu hỏi cứ dồn dập hiện lên trong tâm trí Hồng Sơn, khiến cho cậu quyết định đứng dậy, rời khỏi phòng, cất bước đi tìm Nguyên Bình.

Hồng Sơn đi tìm hết phòng này đến phòng khác, cậu cứ kiên trì nhẹ nhàng mở cửa từng phòng để tìm kiếm anh, đôi chân bước đi không ngừng nghỉ, trong lòng Hồng Sơn thầm rủa chính mình.

"Mẹ kiếp! Xây nhiều phòng làm cái quái quỷ gì thế không biết!"

Mất một lúc, Hồng Sơn mới tìm ra Nguyên Bình, vừa đẩy cửa bước vào, ngay lập tức cậu liền hốt hoảng, toàn thân anh co ro run rẩy, mồ hôi túa ra ướt đẫm. Hồng Sơn nhanh chóng tiến lại gần anh, ngồi xuống mép giường, đưa tay lên kiểm tra thân nhiệt, vừa mới chạm vào cậu liền cảm nhận được, trán và cổ anh nóng hầm hập như lửa đốt, lồng ngực phập phồng hít thở từng hơi khó nhọc.

Hồng Sơn giờ đây mới nhận ra, bản thân đã vô tâm đến mức độ nào, bàn tay thon dài vươn tới cái tủ nhỏ trên đầu giường lấy ra một miếng dán ức chế rồi nhanh chóng dán lên tuyến thể của mình. Nguyên Bình đang vật lộn bởi sự đấu đá của ham muốn với đống thuốc kia, nếu cậu muốn ở cạnh chăm sóc anh thì nhất định phải thu toàn bộ mùi hương của mình lại.

Sau khi đã kiểm soát được pheromone của bản thân, Hồng Sơn liền đứng dậy, tiến vào phòng tắm rồi mang ra hai cái khăn khô cùng một chậu nước ấm.

Quần áo của Nguyên Bình bị mồ hôi làm cho ướt sũng cho nên Hồng Sơn đã cởi ra, sau đó nín nhịn mà lấy một cái khăn khô lau sạch toàn bộ cơ thể anh, xong xuôi, cậu liền thay cho anh một bộ quần áo khác. Tiếp đến, cậu dùng cái khăn còn lại nhúng vào chậu nước ấm, vắt kiệt nước rồi chườm lên trên trán cho anh.

Vì Nguyên Bình đang dùng thuốc ức chế cho nên không thể uống thêm thuốc hạ sốt được vì vậy Hồng Sơn chỉ còn cách hạ nhiệt cho anh khăn ấm mà thôi. Cứ cách 30 phút, Hồng Sơn lại kiểm tra thân nhiệt anh 1 lần, khăn hết ấm, cậu lại thay khăn khác, nước nguội lạnh, cậu liền thay chậu mới.

Cứ thế, cứ thế, Hồng Sơn cả đêm túc trực bên cạnh Nguyên Bình, khi trời gần sáng, cậu còn nghe thấy anh mê man nói mớ, câu nói ấy lọt vào tai khiến cho tâm can cậu như chết lặng.

"Sơn... Chúng ta sau này sẽ có tất cả...Chỉ tiếc rằng...ta không thể có nhau..."

Ngày hôm sau Nguyên Bình tỉnh dậy đã là quá trưa rồi, vừa mở mắt ra anh liền cảm nhận được thân thể của bản thân giờ đây vô lực, đầu óc nặng nề, cử động nhẹ cũng thấy choáng váng khó chịu. Thế nhưng so với sự hành hạ đêm qua thì giờ đây anh lại thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Nguyên Bình cố gắng ngồi dậy, cổ họng khô khốc, anh cần phải uống nước. Thế nhưng khi vừa mới dựng người dậy, Nguyên Bình liền phát hiện ra, quần áo trên người anh từ lúc nào đã được thay sang bộ khác. Đêm qua trong cơn mơ màng, Nguyên Bình có một cảm giác rằng có ai đó đang chăm sóc cho mình, không lẽ người đó...là Hồng Sơn sao?

Cạch

Tiếng mở cửa làm Nguyên Bình giật mình quay đầu nhìn lên, trước mắt anh là cái người mà anh không muốn thấy nhất đang cất bước từ từ tiến vào, trên tay còn bê một bát cháo nóng hổi, bốc khói nghi ngút và một ly nước. Hành động của Hồng Sơn khiến cho anh nhíu mày khó hiểu, liền lên tiếng hỏi.

"Sao giờ này cậu vẫn còn ở đây?"

Hồng Sơn không trả lời anh vội, cậu tiến lên đưa ly nước lên tận miệng anh, giúp anh uống, Nguyên Bình vì đang khát cho nên cũng chẳng đôi co làm gì, trực tiếp uống cạn ly nước đầy đó. Thấy anh mệt như con mèo nhỏ ngoan ngoãn, Hồng Sơn liền thấy vui trong lòng, cậu có phải vẫn còn cơ hội hay không? Thu lại ly nước rồi đặt nó lên bàn, Hồng Sơn liền cầm lên bát cháo, múc một thìa rồi thổi nguội, vừa thổi, cậu vừa lên tiếng đáp lại anh.

"Tôi có nghe nói... Một người chồng tốt sẽ không bao giờ đi ngủ trước vào ban đêm và dậy sau vào buổi sáng, hiện tại tôi đang cố gắng thực hiện điều đó."

"Bình ơi...chúng ta bắt đầu lại được không?"

Nguyên Bình nghe thấy câu nói đầy bất ngờ của Hồng Sơn thì lập tức mở to đôi mắt ngạc nhiên mà nhìn cậu.

Hồng Sơn nói những lời này, toàn là những điều mà anh không ngờ đến nhất, nhưng rất nhanh sau đó, Nguyên Bình đã ổn định lại tinh thần, anh ngước mắt lên nhìn cậu, nghiêm túc hỏi.

"Vậy còn người kia?"

"Tôi sẽ thu xếp ổn thoả, tôi chỉ nhận con, còn vợ của Hồng Sơn tôi đây...chỉ có thể là anh, Ngô Nguyên Bình" - Hồng Sơn đưa thìa cháo lên miệng thổi nguội rồi đưa nó đến miệng anh.

"Vậy đứa bé đó được bao lâu rồi?" - Nguyên Bình không đón nhận thìa cháo mà lên tiếng hỏi. Hồng Sơn quả thực là một con người vô cùng thành thật, cậu hồn nhiên trả lời câu hỏi ấy mà không hề nghĩ rằng sẽ có bão tố đón chờ đằng sau.

"Một tháng..."

"Cái gì cơ? Cậu nói là một tháng!?"

Nguyên Bình kết hôn với Hồng Sơn cũng vừa tròn một tháng, vậy thì không phải là cái đêm tân hôn cậu bỏ anh ở lại đó sao? Hồng Sơn cậu vậy mà lại đi gieo giống trong chính ngày cưới của mình. Nghĩ đến đây, Nguyên Bình thật sự tức giận, hoả khí trong người như muốn phát nổ, mặc dù anh đã luôn nhớ rằng bản thân phải nhẫn nhịn, thế nhưng giờ đây anh đã không thể nhịn được nữa rồi.

Nguyên Bình đưa tay gạt phăng thìa cháo đang ở trước mặt mình ra, cái thìa trượt khỏi bàn tay Hồng Sơn, rơi xuống đất kêu lên chói tai, cháo văng tung toé khắp sàn nhà. Hồng Sơn giật mình nhìn thẳng vào Nguyên Bình, chỉ thấy anh toàn thân toả ra sát khí, mặt đỏ phừng phừng, khuôn miệng mấp máy bật ra câu nói.

"Lê Hồng Sơn! Cậu giỏi! Trước không làm, sau không làm, chọn đúng ngày cưới tôi mà làm! Cậu đã ghê tởm tôi đến như vậy thì không nhất thiết phải ở lại đâu!"

Trông thấy Nguyên Bình lửa giận phừng phừng, Hồng Sơn liền trở nên luống cuống, chưa bao giờ cậu thấy anh phẫn nộ đến như vậy, đang định lên tiếng giải thích thì điện thoại của Nguyên Bình bất chợt đổ chuông, là Mẹ Lê gọi đến.

Nén lại cơn giận trong lòng, Nguyên Bình nhanh chóng nghe điện thoại.

"Con đây thưa mẹ."

"Bình à, Hoàng Vũ nói hôm nay con ở nhà. Mẹ có mang chút đồ đến cho con, mẹ đang đứng ở trước cửa rồi."

Nghe thấy câu nói ấy, Nguyên Bình chỉ biết thở dài, người Lê gia quả thật là không lẫn đi đâu được, từ trên xuống dưới, từ mẹ đến con, đều rất biết chọn thời điểm...

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co