36
Sanji mơ hồ nghe thấy tiếng gọi của tảo nhỏ.
Anh vội ngẩng đầu tìm kiếm xung quanh, nhưng chẳng hề thấy bóng dáng đứa trẻ.
Có lẽ chỉ là ảo giác thôi.
Sanji cảm thấy có chút áy náy vì thái độ nghiêm khắc lúc sáng của anh với tảo nhỏ. Đứa bé kia nhạy cảm quá mức, lại thêm nỗi ám ảnh sợ bị bỏ rơi, đáng lẽ ra anh không nên từ chối bất kì mong muốn nào của nó. Nhưng lúc ấy anh càng hối hận vì đầu bếp nhỏ hơn.
Đêm qua sau khi phát hiện chiếc nhẫn trên bệ bếp biến mất, anh gấp gáp đuổi kiếm sĩ đi rồi lục tung khắp nơi trong nhà, cuối cùng không thể không nghi ngờ đứa trẻ đang mút ngón tay ngon lành nằm trong lòng anh đây.
Anh nhớ mình quả thực đã bế đầu bếp nhỏ đến gần bếp. Trái ngược với tảo nhỏ cẩn thận rụt rè, đứa bé này cái gì cũng dám bỏ vào miệng, Sanji thực sự lo rằng con mình đã nuốt mất chiếc nhẫn kia.
Anh sợ đến mức cho đứa trẻ ăn thêm một lượng lớn thức ăn mềm và men tiêu hoá, chờ cho đứa bé đi vệ sinh, thậm chí còn nôn hai lần, cũng không thấy nửa dấu vết của chiếc nhẫn.
Kiếm sĩ đột ngột đưa chiếc nhẫn tới trước mặt anh, khiến tâm trí Sanji nhiễu loạn, nhất thời chẳng biết xử lí thế nào.
Miếng kim loại quý hiếm nhỏ bé mỏng manh đó tựa như một khối bom hẹn giờ, lúc nào cũng có thể làm nổ tung quỹ tích sinh hoạt bình lặng khó khăn lắm mới có được. Theo bản năng làm anh không muốn chạm vào nó.
Tại sao ngay lúc ấy không cất chiếc nhẫn đi?
Cho dù sau đó phải nghĩ cách trả lại cho kiếm sĩ, cũng tốt hơn tình huống chẳng rõ tung tích như bây giờ.
Rốt cuộc đến cùng anh đang sợ cái gì?
Nhìn thấy con mình phải chịu khổ chỉ vì phút nhất thời do dự của bản thân, lòng Sanji đau như cắt.
Mà lại vì nỗi lo âu và hối hận của anh, trong lúc vô tình lại làm tổn thương thêm đứa con còn lại.
Chopper nói không sai, anh quả thật không có tư cách làm cha.
Vị thuyền y nhỏ sau vài tháng theo dõi tình trạng cơ thể Sanji, xác định được rằng nội tiết tố của anh đang dần ổn định mới quyết định rời đảo.
Thời điểm hai người đưa Chopper đến bến tàu, chú tuần lộc cố ý kéo anh sang một bên không yên lòng xác nhận lại lần nữa: "Sanji, cậu thật sự...không sao chứ?"
Ánh mắt Sanji nhìn theo kiếm sĩ đứng cùng hai đứa trẻ ở phía xa xa, lơ đãng đáp lời.
"Không sao đâu, lần này tôi không phải một mình."
Vừa dứt lời, anh đã bị câu trả lời của mình doạ sợ.
Chẳng biết từ bao giờ, trong tiềm thức Sanji đã có một sự ỷ lại không nên có đối với kiếm sĩ.
Chỉ cần trong nhà có tên đầu tảo kia, không hiểu sao anh cảm thấy cực kì yên tâm.
Cảm giác này không giống tín nhiệm giữa đồng đội, dường như bao hàm cả tình thân giữa hai người sống dưới một mái hiên với tư cách là cha lũ trẻ.
Ràng buộc không thể diễn tả thành lời càng lúc càng sâu khiến Sanji bất an.
Cũng giống như sinh hoạt trên giường ngày một hài hoà của bọn họ, từ đáy lòng Sanji kháng cự lại việc thân mật với kiếm sĩ, nhưng cơ thể anh không cách nào cưỡng lại nổi khoái cảm thể xác mà hắn mang tới cho anh.
Quãng thời gian hút xong một điếu thuốc đó, cũng là khoảng lặng ngắn ngủi Sanji cho phép mình lưu luyến phút giây mềm mại bên cạnh người kia.
Kiếm sĩ muốn tiến thêm một bước vào lãnh địa riêng tư của anh, sẽ làm Sanji dấy lên cảnh giác.
Anh hẳn phải là một cá thể độc lập, một người đàn ông chân chính. Anh không được phép dựa dẫm vào một người đàn ông khác, càng không được sinh ra lỗi giác không thể rời xa với kiếm sĩ.
Sanji tuyệt đối không muốn trở thành như vậy, cũng không muốn thừa nhận rằng cuộc sống như vậy chẳng tệ chút nào.
Tựa như bị đẩy xuống vách núi, mình đầy thương tích vẫn phải cố thuyết phục bản thân ngửa đầu thưởng thức phong cảnh từ dưới đáy vực.
Sanji gian nan duy trì một khoảng cách an toàn với kiếm sĩ, chỉ để bảo vệ mối quan hệ ở chung không mặn không nhạt như bây giờ.
Nhưng kiếm sĩ cứ hết lần này tới lần khác khiêu chiến giới hạn cuối cùng của anh.
Đầu tiên là một điếu thuốc, sau đó là một chiếc nhẫn.
Vào ngày sinh nhật ba mươi tuổi kia của anh.
Và cả cái đêm anh hi vọng được chết trong All Blue.
Điều anh muốn chưa bao giờ thực hiện được. Như thể kiếm sĩ vĩnh viễn sẽ làm đảo loạn cuộc đời của Sanji.
Sau khi bác sĩ kiểm tra dạ dày cho đầu bếp nhỏ, kết quả cuối cùng cho thấy không có dấu hiệu gì của dị vật. Sanji cầm tờ báo cáo trên tay vẫn không yên lòng, liên tục gặng hỏi lại.
"Ngài chắc chắn trong bụng đứa nhỏ không có cái gì chứ?"
Bác sĩ nhìn anh bằng ánh mắt khó hiểu.
"Cậu hi vọng có gì trong đó à?"
Sanji cứng đờ trong giây lát.
Tiếp nhận sự thật rằng mình đã đánh mất chiếc nhẫn không muốn nhận kia, đáy lòng anh vậy mà lại cảm thấy trống rỗng một cách khó hiểu.
Nhưng cũng may đầu bếp nhỏ không sao cả. Sanji cẩn thận quấn chặt áo khoác quanh người đứa bé, trên đường trở về nhà cố ý ghé qua khu chợ gần đó mua bánh gạo ngọt mà tảo nhỏ thích ăn nhất, nghĩ ngợi một lát, bèn thuận tay chọn thêm một bình rượu ngon.
Gió lốc điên cuồng quét ngang tứ phía, mưa ngày càng to thêm, những người bán hàng nhanh chóng đóng cửa sớm trước khi cơn bão đổ bộ, vội vã chạy về gia cố cửa sổ và mái nhà. Một vài dân cư ở khu vực sát biển đã đóng đinh ván sắt vào cửa nhà rồi tạm thời chuyển đến trú ẩn ở chỗ cao hơn.
Sanji nhìn quanh khắp quầy hàng mới tìm được loại rượu ưng ý. Thấy anh vẫn thong thả lựa rượu, ông chủ vội dọn hàng, nhịn không được nhắc Sanji mau chóng về nhà sửa sang nhà cửa tránh bão.
Sanji rõ ràng chẳng để tâm: "Trong nhà có người làm rồi."
Ông chủ ghé mắt nhìn đứa trẻ ngủ say trong ngực anh: "Tốt quá, hoá ra có người ở nhà luôn chờ cậu trở về."
Sanji không phủ nhận, chỉ cười cười, mua bình rượu đắt tiền nhất.
Đúng như dự đoán, cơn mưa lớn trút xuống rào rào như thác. Sanji cố gắng che chở đứa nhỏ trong lòng mình, mang theo bánh và rượu vội vàng trở về. Từ xa nhìn lại thấy ánh đèn hắt ra từ trong nhà, bỗng nhiên anh cảm thấy chiếc áo sơ mi đơn bạc trên người mình cũng không lạnh tới thế.
Toàn thân Sanji ướt đẫm nước mưa chạy tới trước hiên nhà, đập vào mắt đầu tiên là kiếm sĩ với khuôn mặt nghiêm túc đứng chờ trước cửa, mang theo hành lý, dắt bên cạnh là đứa con đầu lòng của cả hai.
"Đầu bếp, ta sẽ dẫn tảo nhỏ rời khỏi căn nhà này."
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co