Truyen3h.Co

soojun || trung khúc.

chương 73 (h)

imnothimie

trong lúc đọc mọi nguoi cho mình xin vài cmt hoặc nhận xét nha, cmt vui vui cũng được, mình cần biết có người đọc để an tâm tí 😭👀

———————
một tháng đã trôi qua kể từ khi yeonjun xuất viện. nhịp sống của cả hai đã quay về quỹ đạo, nhưng với những vết nứt mới được hàn gắn và những giới hạn mới được thiết lập.

soobin, người đã cố gắng làm việc từ xa, cuối cùng phải quay lại với núi công việc chất chồng của mình.

những buổi sáng có thời gian rảnh rỗi là những khoảnh khắc quý giá. anh sẽ nhẹ nhàng vào bếp, nấu những món ăn sáng đơn giản cho yeonjun. những ngày đó, căn hộ tràn ngập mùi thức ăn thơm lừng và tiếng trò chuyện khe khẽ.

nhưng dạo gần đây khố lượng công việc rất nhiều, số lượng hồ sơ cần anh duyệt chất đống soobin phải đến công ty trầu trực, và một cô hộ lý trẻ tuổi đã được anh thuê để lo liệu hai bữa sáng và trưa cho yeonjun

yeonjun ngồi trên xe lăn, nhìn ra cửa sổ, cậu ở nhà quanh quẫn làm mấy việc lặt vặt...

giờ đây cậu đã lấy lại ký ức, lấy lại tình yêu, nhưng đôi chân vẫn là gánh nặng lớn nhất. cậu khao khát được làm một điều gì đó ý nghĩa, một điều gì đó chỉ riêng cậu mới có thể làm cho soobin.

mong muốn lớn nhất của cậu là được tự tay nấu ăn cho soobin.

chiều qua, yeonjun đã ngập ngừng đề nghị: "anh ơi, mai anh để em thử làm gì đó trong bếp nhé? để em nấu bữa tối cho anh..."

ngay lập tức, soobin đang sắp xếp tài liệu cũng rùng mình một cái, một phản ứng không tự chủ. nỗi kinh hãi về kỹ năng bếp núc "mù tịt" của cậu hòa quyện vào nhau, tạo thành một nỗi sợ hãi kép....

"không được" soobin nói dứt khoát, giọng anh dịu dàng nhưng không chấp nhận thương lượng. "em đang hồi phục nên cứ nghỉ ngơi đi."

yeonjun cúi gằm mặt, cậu không hiểu. cậu đâu có yếu đuối đến mức không thể lặt một cọng rau.

yeonjun không biết rằng trong tâm trí soobin, việc cậu bước vào bếp không khác gì một thảm họa kép đang chờ chực. soobin không dám nói rằng anh sợ cậu nấu ăn, sợ cậu sẽ làm bỏng chính mình hoặc... làm cả hai ngộ độc...

soobin chỉ biết, anh phải bảo vệ sự an toàn của yeonjun bằng mọi giá.... cả khi sự bảo vệ đó khiến yeonjun mang chút hờn dỗi và tủi thân vì cảm thấy bị nghi ngờ và không được tin tưởng.

"ngoan," soobin nói, anh bước đến hôn lên trán cậu. "hôm nào rảnh, anh sẽ dạy em. còn giờ thì nghe lời anh."

yeonjun gật đầu, nhưng ánh mắt cậu vẫn nhìn về phía căn bếp, nơi vừa là niềm khao khát muốn cống hiến, vừa là vùng cấm địa cậu không thể bước vào.

dù đã bị từ chối nhiều lần, cậu vẫn không bỏ cuộc. khi soobin đang bận rộn đeo cà vạt chuẩn bị đi làm, cậu lại ngập ngừng lên tiếng:

"anh ơi... hay để em thử làm trứng rán với bánh mì cho anh mang đi làm nhé? em nghĩ trứng rán thì không cần..."

chưa kịp dứt lời, soobin đã rùng mình một cái rõ rệt, như thể vừa có luồng gió lạnh buốt lùa qua gáy, hoặc như tưởng tượng ra cảnh báo cháy đang kêu inh ỏi. anh xoay người lại, ánh mắt nhìn yeonjun đầy trìu mến... xen lẫn kinh hãi...

soobin nhanh chóng tiến đến, đặt tay lên vai yeonjun, giọng nói mềm mại nhưng thái độ thì cứng rắn như thép.

"không được, nhất quyết không được."

anh lảng đi, đưa ra một loạt lý do nghe có vẻ hợp lý nhưng ẩn chứa sự lo lắng gấp đôi:
"thứ nhất, chân của em bất tiện, lỡ té một cái trong bếp thì sao? anh không muốn mạo hiểm." anh nhẹ nhàng vuốt ve chân cậu.

"thứ hai..." soobin hạ giọng, ánh mắt liếc nhìn căn bếp sáng sủa. anh không dám nói to sự thật kinh hoàng kia. anh biết rõ, yeonjun mà vào bếp nấu ăn, có khi cháy mất cả căn hộ là cái chắc. người mà đến lặt rau cũng còn hỏi 'lặt đến đâu thì vừa' thì tốt nhất là nên tránh xa khu vực gas và dao nhọn.

"thứ hai là... em cần phải nghỉ ngơi. nấu nướng là công việc của anh. em chỉ cần ngoan ngoãn ngồi đây chờ anh về là được rồi."

soobin hôn nhẹ lên trán yeonjun, cố gắng dùng sự dịu dàng lấn át sự thật. 'cháy mất' không chỉ là nỗi sợ tài sản, mà còn là nỗi sợ ngộ độc tập thể! anh thà làm thêm mười tiếng đồng hồ còn hơn phải ăn món 'trứng rán cháy khét' có nguy cơ làm đổ cả căn hộ.

yeonjun bĩu môi, ánh mắt có chút tủi thân vì bị nghi ngờ khả năng. cậu không biết rằng, soobin không nghi ngờ tình yêu của cậu, mà chỉ sợ hãi kỹ năng sinh tồn của cậu mà thôi.

"em phải ở đây canh chừng đồ đạc và nghỉ ngơi là nhiệm vụ quan trọng nhất của em, rõ chưa?" soobin kết luận bằng một giọng ra lệnh, trước khi vội vã rời khỏi nhà, tránh khỏi mọi đề nghị nấu ăn tiếp theo.

chiều tối, khi thành phố đã lên đèn, soobin trở về nhà. anh biết rõ, vẫn như lúc trước, sẽ có một bóng dáng nhỏ ngồi trên xe lăn, thập thò sau cánh cửa, chờ đợi anh mở khóa. đó là khoảnh khắc anh yêu thích nhất trong ngày.

lâu rồi không trêu yeonjun bằng cái trò giả vờ lạnh lùng kia, hôm nay, anh lại nổi hứng. anh muốn xem yeonjun sẽ phản ứng thế nào.

soobin mở cửa, bước vào nhà, anh không thèm nhìn cậu, ánh mắt anh lướt qua vai cậu như thể không nhìn thấy gì...anh tự cất giày vào kệ, cũng không đưa cặp táp cho cậu cầm giúp như mọi hôm. anh thậm chí còn tự cởi cà vạt lỏng ra ngay tại cửa, thay vì khom người xuống để yeonjun mở giúp như mọi khi, đó là một nghi thức nhỏ thân mật của riêng họ.

soobin giữ nguyên khuôn mặt lạnh tanh, đi thẳng một mạch vào nhà. yeonjun ngơ ngác, khuôn mặt cậu chuyển từ rạng rỡ sang khó hiểu rồi dần dần là sự lo lắng. sự im lặng bất thường của soobin khiến cậu cảm thấy lạnh lẽo hơn cả không khí bên ngoài. cậu cụp mắt xuống, nhìn vào đôi bàn tay đang đặt trên đùi.
mình vừa làm gì sai sao?

cảm giác bị làm ngơ, yeonjun muốn gọi "anh ơi" nhưng lại không dám. cậu chỉ sợ, nếu cậu gọi, soobin sẽ quay lại và nói một điều gì đó lạnh nhạt. cậu cứ thế ngồi yên, trái tim đập thình thịch trong lồng ngực.

soobin đi được vài bước, khóe môi anh suýt chút nữa là bật ra tiếng cười vì sự đáng yêu của 'con mèo' đang sụm mặt sau lưng.

chưa đi được năm bước thì đã không chịu đựng nổi nữa. anh nghe thấy sự im lặng bất thường phía sau, cảm nhận được nỗi sợ hãi yếu ớt đang tỏa ra từ yeonjun, anh biết trò đùa phải kết thúc ngay lập tức.
anh quay phắt lại, ánh mắt tràn đầy sự yêu thương và nghịch ngợm.

"lừa được em rồi nhé"
trước khi yeonjun kịp phản ứng, soobin đã nhanh như cắt, cúi người bế bổng cậu lên khỏi xe lăn. anh giữ yeonjun trên tay, cười khúc khích khi cậu ngạc nhiên kêu lên một tiếng nhỏ.

anh đi đến chiếc sô pha, quăng cậu xuống một cách đầy yêu chiều, rồi ngay lập tức áp thân người mình lên cậu, dùng trọng lượng cơ thể để giữ yeonjun lại. anh cúi xuống, đặt liên tiếp hai, ba nụ hôn vội vàng, cuồng nhiệt lên môi yeonjun.

yeonjun mất vài giây để xử lý cú sốc từ sự chuyển đổi cảm xúc đột ngột này. rồi cậu hiểu ra, mình lại bị anh trêu rồi!

gương mặt cậu thoáng chốc đỏ bừng vì ngại ngùng và sự ấm ức đáng yêu. cậu thu bàn tay nhỏ xíu của mình lại, nắm chặt rồi đấm nhẹ vào ngực soobin,
"anh làm em sợ!"

soobin giữ lấy bàn tay đang đấm anh, anh cười lớn, vùi mặt vào hõm cổ yeonjun, hít một hơi thật sâu mùi hương quen thuộc. anh biết, chỉ cần nhìn thấy sự giận dỗi đáng yêu này, một ngày làm việc mệt mỏi của anh đã tan biến hết.

tối đó, sau khi mọi chuyện đã lắng xuống và cả hai đã nằm gọn gàng trên giường, soobin thực hiện nghi thức quen thuộc. anh ngồi bên cạnh, nhẹ nhàng kéo chăn ra, mang đôi vớ ấm áp vào chân yeonjun như mọi khi.

cái lạnh được xua tan, và yeonjun cảm nhận được sự chăm sóc lặng lẽ, đều đặn của anh. xong xuôi, soobin cúi người xuống, anh đặt một nụ hôn sâu lên môi yeonjun, chúc cậu ngủ ngon.

yeonjun lúc này đã lờ đờ vì buồn ngủ, nhưng cảm nhận được hơi ấm và tình yêu của soobin. cậu cố gắng vụng về hôn đáp lại anh, một cử chỉ chậm rãi nhưng chân thành, chứa đựng tất cả sự tin tưởng và yêu thương mà cậu đã nhớ lại.

soobin cảm nhận được sự dịu dàng và sự buông lỏng hoàn toàn từ yeonjun. được đà, anh không dừng lại ở môi. nụ hôn của anh ngân dài xuống cổ yeonjun, mang theo hơi thở nóng ấm và sự khao khát dồn nén.

anh khẽ kéo chiếc áo thun mỏng trên người cậu lên một chút, để lộ phần xương quai xanh và ngực. soobin trân trọng hôn ngân lên từng thớ thịt mềm mại, từ xương quai xanh xuống đến lồng ngực. mỗi nụ hôn là một lời khẳng định tình yêu, một sự xoa dịu cho những vết thương đã từng chịu đựng.

yeonjun nhắm nghiền mắt lại, không hề kháng cự, chỉ đáp lại bằng những hơi thở run nhẹ. cậu biết, đây là cách soobin trấn an cậu, là cách anh nhắc nhở cậu rằng cậu đã hoàn toàn an toàn, thuộc về anh, và anh sẽ yêu thương trân trọng từng phần cơ thể cậu, kể cả những nơi từng phải chịu đau đớn.

trong sự tĩnh lặng của màn đêm, nụ hôn của họ trở thành một lời thề nguyện thầm lặng và thiêng liêng nhất.

soobin nhẹ nhàng chống hai tay lên giường, yeonjun nằm dưới thân anh, đôi mắt lờ đờ, khuôn mặt ửng hồng vì những nụ hôn cuồng nhiệt. hai mắt soobin lúc này đã tràn ngập ám muội, ánh nhìn của anh sâu thẳm và khao khát, làm không khí trong phòng đặc quánh lại bởi hơi thở dồn dập.

anh kề sát môi vào tai yeonjun, giọng nói khàn khàn nhưng dịu dàng đến mức chỉ có cậu mới nghe thấy.
"yeonjun... cho anh được không?"

yeonjun bị hôn đến mức mặt đỏ ửng, cậu đưa một tay lên che miệng cố kìm nén tiếng thở dốc. nhìn thẳng vào soobin, thấy được sự khao khát mãnh liệt nhưng cũng đầy sự tôn trọng trong mắt anh. cậu khẽ gật đầu nhẹ.

được cho phép, anh thở ra một hơi nhẹ nhõm, rồi hôn lên hõm cổ yeonjun lần nữa. anh tham luyến hít lấy mùi hương quen thuộc trên cổ cậu, sự chấp thuận của yeonjun không chỉ là cho phép, mà là sự giao phó, khiến anh cảm thấy biết ơn vô hạn.

không để cảm xúc và lý trí giằng xé thêm nữa, soobin rất nhanh đã đem quần áo trên người yeonjun tháo ra hết. anh làm điều đó một cách cẩn thận, từng chút một, nhưng cũng đầy sự vội vã.

ánh mắt anh lướt qua cơ thể yeonjun, trân trọng từng đường nét, từng vết sẹo. anh biết, đêm nay, họ sẽ không chỉ hòa quyện thể xác, mà còn hàn gắn lại mọi vết thương và bi kịch đã chia cắt họ suốt sáu năm qua.

soobin cúi xuống hôn lên môi yeonjun để phân tán sự chú ý, cùng lúc đó, anh đưa tay thâm dò nơi thầm kín của cậu. anh làm thật chậm, thật cẩn thận, nhưng khi hai ngón tay ấm nóng tiến vào bên trong, yeonjun lập tức cong người lại, một tiếng rên rỉ nhỏ bị nén lại trong cổ họng.

cơ thể cậu giật nảy, run rẩy trong lòng soobin vì sự căng thẳng và mẫn cảm đột ngột. soobin ngừng lại ngay, nhẹ nhàng hôn lên trán cậu, để cậu có thời gian quen với cảm giác mới mẻ này.

sau một hồi lâu, cảm nhận được yeonjun đã dần thả lỏng và cơ thể đã sẵn sàng, soobin mới rút tay ra. anh hít một hơi sâu, rồi cẩn thận đem vật của mình tiến vào bên trong cậu.

ngay khi vừa vào trong, một cảm giác ấm nóng bao trọn lấy anh, sự chặt khít và mềm mại ấy lập tức đánh gục mọi lý trí. soobin khẽ gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng, một âm thanh thô ráp, bản năng, không thể kìm nén được.

lần xâm nhập này chậm rãi, nhưng vẫn khiến yeonjun khẽ nức nở vì cảm giác căng đầy, lập tức cong người lại,cậu nắm chặt vai soobin, nhưng thay vì đẩy ra, yeonjun lại nương người theo anh, một sự chấp nhận hoàn toàn và đầy tin tưởng.

soobin ngừng lại, anh hôn lên mắt cậu, giọng nói khàn đặc vì sự kìm nén:
"ngoan... em đau không...? anh xin lỗi," anh hỏi nhỏ, sự quan tâm đặt lên trên tất cả những khao khát bản năng.

yeonjun lắc lắc đầu, mái tóc cậu cọ vào má soobin. mặc dù hơi đau, nhưng cảm giác được anh lấp đầy, được anh chiếm hữu còn quan trọng hơn. cậu nhìn thẳng vào mắt anh, ánh mắt dâng trào sự tin tưởng tuyệt đối.
"anh... tiếp tục đi."

soobin, được sự cho phép không lời của yeonjun, bắt đầu di chuyển. anh không còn kiềm chế nữa, mọi khao khát dồn nén suốt sáu năm đột ngột được giải phóng. anh ra vào bên trong cơ thể cậu, mỗi lúc một mạnh mẽ, mỗi lúc một gấp gáp hơn.

âm thanh da thịt hòa quyện, tiếng rên rỉ nghẹn ngào của yeonjun lấp đầy căn phòng. yeonjun không thể chịu được tiết tấu nhanh như vậy. cậu thở hỗn hển, cố gắng bắt kịp hơi thở và nhịp điệu của soobin. cơ thể cậu căng cứng rồi lại mềm nhũn, đáp ứng lại mọi yêu cầu từ người yêu.

cậu ôm chặt lấy soobin, móng tay cào nhẹ lên tấm lưng rộng của anh. đây không chỉ là sự hòa hợp thể xác, mà là sự xác nhận rằng họ đã trở về với nhau, rằng không còn khoảng cách hay nỗi sợ hãi nào ngăn cản họ.

đến gần khuya, trong một cơn sóng cảm xúc dữ dội nhất, soobin thỏa mãn đem mọi thứ kìm nén, sự hối hận, nỗi nhớ, và tình yêu trút ra trong yeonjun. tất cả vỡ òa trong giây phút giao hòa

anh gục xuống, toàn thân run nhẹ, vùi mặt vào hõm cổ người dưới thân, không ngừng gọi tên cậu.

sau một thoáng lặng im soobin nhẹ nhàng nhấc đầu lên. anh nhìn gương mặt ướt đẫm mồ hôi và nước mắt của yeonjun. anh cúi xuống, rải từng nụ hôn chậm rãi, trân trọng lên khắp khuôn mặt yeonjun, từ trán, hai bên thái dương, xuống mí mắt, đến chóp mũi và cuối cùng là đôi môi sưng mọng.

mỗi nụ hôn là một lời xin lỗi, một lời hứa và sự yêu thương sâu sắc. yeonjun chỉ mỉm cười yếu ớt, cảm thấy được yêu thương và an toàn hơn bao giờ hết.

đến khi hơi thở của yeonjun đã trở nên đều đặn và cậu chìm sâu vào giấc ngủ, soobin mới nhẹ nhàng rút ra. anh tựa trán vào trán cậu một lúc lâu, cảm nhận sự bình yên hiếm có này.

sau đó, anh cẩn thận đứng dậy. lấy một chiếc khăn ấm, tỉ mỉ lau người sạch sẽ cho yeonjun, lau đi những vệt mồ hôi và dấu vết của cuộc giao hòa mãnh liệt vừa rồi. anh làm mọi thứ rất chậm, rất chu đáo.

xong xuôi, anh mặc lại quần áo ngủ cho cậu, kéo chăn đắp kín. anh nằm xuống bên cạnh, kéo yeonjun vào lòng, ôm em thật chặt.

cảm giác có yeonjun trong vòng tay mình, nguyên vẹn và thuộc về mình, sau sáu năm lạc lối và đau khổ, là sự đền đáp lớn nhất mà anh từng nhận được. soobin hít một hơi sâu mùi hương quen thuộc trên tóc cậu, một nụ cười mãn nguyện hiện trên môi. anh nhắm mắt lại, đi vào giấc ngủ sâu và bình yên nhất kể từ rất lâu rồi.

sáng hôm sau, ánh nắng len lỏi qua khe rèm, vẽ những vệt sáng lấp lánh lên ga giường. yeonjun lại thức trước anh, cậu nằm yên trong vòng tay soobin, cảm nhận rõ ràng sự mềm mại của đệm và hơi ấm tỏa ra từ cơ thể người yêu.

soobin không mặc áo, lồng ngực săn chắc trần trụi, và yeonjun mặt kề da lên đó, nghe tiếng tim anh đập đều đều sau một đêm dài cuồng nhiệt. yeonjun ngại ngùng, nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra tối qua.

cậu lật đật ngồi dậy, nhưng soobin, người không biết đã thức từ lúc nào, đã nhanh hơn. soobin nhẹ nhàng ngồi dậy, rồi kéo mạnh yeonjun xuống lại lòng mình. tay anh ôm siết eo cậu, chân cũng kẹp cậu lại không cho nhúc nhích.

mắt anh vẫn nhắm nghiền, giọng nói lười biếng, khàn
khàn vì vừa tỉnh ngủ.
"em ngủ đi... còn sớm mà."

yeonjun đẩy nhẹ vai anh, giọng cậu có chút lo lắng. "anh ơi... dậy được rồi... anh còn đi làm nữa."

soobin lười nhác rên rỉ, dụi mũi vào tóc cậu, mùi hương của cậu vẫn còn vương vấn sự mệt mỏi ngọt ngào của đêm qua.

"lo gì chứ, anh nghỉ một hôm cũng được." anh vừa nói, vừa xoa xoa bụng yeonjun, bàn tay anh vô thức dừng lại ở vùng bụng dưới, nơi vẫn còn cảm giác cằng nhẹ sau trận mây mưa dữ dội.

rồi ánh mắt anh chợt mở hé, đầy vẻ tinh nghịch. "bây giờ làm với em một cái nữa còn được, làm sao mà đi làm sớm được chứ?"

yeonjun rúc sâu vào lòng anh, cảm thấy ngượng đến chín mặt, cả người cậu nóng ran. cậu muốn vùng vẫy thoát ra vòng tay kiềm chế của anh.

soobin thấy cậu phản ứng như vậy càng cảm thấy thích thú. anh không kiêng dè, tiếp tục dùng tay xoa xoa mông cậu ngoài lớp quần.

"ngại gì chứ... cũng có phải lần đầu đâu, bé con," anh trêu chọc, giọng anh trầm ấm mang theo sự chế giễu nhẹ nhàng.

"anh..." yeonjun chỉ kịp thốt lên một tiếng, rồi úp mặt vào cổ anh. cậu biết mình không thể thắng được người đàn ông đang đầy thỏa mãn này.

soobin cười cười, một tiếng cười trầm đục đầy hạnh hạnh phúc. anh ôm yeonjun chặt hơn, hôn lên má cậu, rồi hôn lên đỉnh đầu. anh cảm thấy cực kỳ thỏa mãn không chỉ vì khoái lạc thể xác, mà vì sự kết nối chân thật, bình yên, và sự ngoan ngoãn đáng yêu của yeonjun trong vòng tay mình.

đến tầm trưa, soobin rời khỏi căn hộ, miễn cưỡng tạm biệt yeonjun. sau khi tham dự một cuộc họp cổ đông căng thẳng và kéo dài, anh quay trở lại văn phòng riêng tại tập đoàn.

ngay khi bước vào, anh đã thấy đống công việc chất đống trên bàn làm việc, hợp đồng, báo cáo tài chính, và các văn kiện cần chữ ký. chỉ thoạt nhìn thôi cũng thấy nặng óc,

đặc biệt là sau khi anh đã dành hơn hai tuần chỉ tập trung vào việc chăm sóc cá nhân. anh thở dài, thắt chặt cà vạt và bắt đầu xử lý từng chồng giấy tờ, cố gắng tập trung vào những con số và điều khoản pháp lý khô khan.

anh đang cắm cúi nghiên cứu một tài liệu phức tạp về chiến lược thị trường, thì điện thoại đặt trên bàn rung lên. đó là tin nhắn từ bevis.

soobin mở khóa, lập tức quên bẵng đi mớ công việc ngổn ngang.

"tôi và saijja đã có được thông tin chính xác về han jiyeon. cậu đến executive lounge tầng 88, tháp tài chính global tower"

ánh mắt soobin lập tức trở nên sắc lạnh, cơn đau đầu vì công việc bỗng chốc tan biến, thay vào đó là sự tập trung cao độ và cơn giận dữ bộc phát. cuối cùng thì manh mối quan trọng nhất cũng đã xuất hiện. anh đứng bật dậy, không thèm nhìn lại bàn làm việc hỗn độn, đã đến lúc kết thúc trò chơi này.

chưa đầy một tiếng sau, ba người, soobin, bevis, và saijja, đã có mặt trong căn  lounge. không gian xung quanh tĩnh lặng, chỉ có tiếng máy lạnh chạy đều đều và tiếng cà phê được đặt xuống bàn. thứ ánh sáng âm u
xuyên qua cửa kính, chiếu xuống thành phố đang nằm gọn dưới chân họ.

cả ba ngồi trong căn phòng kín của khu lounge, xung quanh là nội thất da cao cấp và gỗ tối màu. vẻ ngoài của họ bình tĩnh, nhưng trong lòng đều như lửa đốt, mong chờ giây phút đối mặt và kết thúc chuỗi bi kịch kéo dài này.

không để họ phải chờ đợi lâu. rất nhanh, cánh cửa phòng họp mở ra. bà han bị người của bevis áp tới, một vệ sĩ mặc vest đen giữ chặt cánh tay bà ta. bà ta không còn là hình ảnh của một người nữ hộ sinh ngày xưa, bà ta già nua đi trông thấy, quần áo dơ bẩn, nhàu nát, và trên người vẫn còn mặc một chiếc áo khoác đồng phục công nhân cũ kỹ của khu công nghiệp. trên tay bà ta là một cái túi vải đã sờn rách.

bị ấn mạnh ngồi xuống ghế đối diện. bà han ngước lên, nhìn thấy ba người ngồi trong căn phòng sang trọng này, ánh mắt sắc lạnh của soobin, sự nghiêm nghị của bevis, và sự điềm tĩnh của saijja. bà ta thoáng thất kinh, đồng tử co lại, như đoán ra được bi kịch nào đã dẫn bà ta từ khu xưởng bẩn thỉu lên đến đỉnh cao của thành phố này. sự sợ hãi và kinh hoàng bắt đầu lan ra trên gương mặt hốc hác, nhăn nheo của bà ta.

giữa căn phòng lộng lẫy trên đỉnh tháp, sự im lặng của hai người đàn ông và saijja trở thành một loại vũ khí vô hình. bevis, người thường ngày trầm tĩnh nhất, lúc này chính là người tạo ra áp lực ghê gớm. anh khom người về phía trước, ánh mắt đinh ninh vào người phụ nữ đang run rẩy.

"bà biết tôi là ai không?" bevis hỏi, giọng anh trầm đục, khô khốc như lưỡi dao cạo.

bà han đã hoàn toàn bị động, bà ta sợ hãi lắc lắc đầu, mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán,
"vậy," bevis không để bà ta có cơ hội suy nghĩ, anh đẩy một tập hồ sơ bìa cứng trượt trên mặt bàn. "có biết... những người này không?"

đưa tay nhận lấy, bà han run rẩy nhìn vào tập tài liệu. bên trong là những bức ảnh cũ, sắc nét đến tàn nhẫn.
tấm đầu tiên, ảnh chân dung người đàn ông đứng tuổi với vẻ ngoài quyền lực, dưới đó là dòng chữ: choi kan.
tấm thứ hai, khuôn mặt dịu dàng, kèm theo cái tên: park sunan.

vừa nhìn thấy hai cái tên đầu tiên, toàn thân bà han đã thất kinh, đồng tử co rút lại. đó là những cái tên bà ta đã cố gắng dùng thời gian để chôn vùi trong bóng tối, những cái tên gắn liền với sự khởi đầu của mọi mưu đồ và tội lỗi của bà ta. bà ta biết, khi những cái tên này được nhắc đến, thì kết thúc đã đến.

nhưng nỗi kinh hoàng chưa dừng lại. khi lật sang tấm hình thứ ba, bà ta triệt để sụp đổ. đó là một bức ảnh mờ ảo, nhưng không thể nhầm lẫn, của một phụ nữ trẻ dưới đó là cái tên định mệnh: kim anong.

đến cái tên cuối cùng này, sự sợ hãi đã vượt qua ngưỡng chịu đựng. bà han gồng mình lại, tay chân không yên, bà ta bắt đầu lùi ghế và giãy giụa như một con thú bị dồn vào góc. cái tên kim anong là bằng chứng cụ thể nhất, là mấu chốt của tất cả những bi kịch mà bà ta đã gián tiếp gây ra, liên quan đến đứa con trai riêng và cuộc hôn nhân của ông bà choi.

trong một khoảnh khắc cuối cùng của sự tuyệt vọng, bà han tuột khỏi ghế, nhanh chóng quỳ sụp xuống sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. bà ta chắp hai tay lạy lục liên hồi, tiếng khóc nức nở vang lên giữa căn phòng sang trọng.

"tôi lạy cậu! tôi không biết gì hết! xin tha cho tôi! tôi không liên quan đến họ! xin đừng bắt tôi! làm ơn, tôi sẽ làm bất cứ điều gì!"

thấy người phụ nữ kia đột ngột quỳ lạy, không cần đợi một lời tra hỏi hay bằng chứng cụ thể nào được đưa ra, thái độ của bà ta đã là câu trả lời đanh thép nhất.
soobin, bevis và saijja nhìn nhau một cái. cái nhìn đó không mang sự chiến thắng cuồng nhiệt, mà là sự xác nhận lạnh lùng và nặng trĩu.

họ đã hiểu, thái độ hoảng loạn của bà han khi nhìn thấy những cái tên và bộ dạng tiều tụy hiện tại của bà ta chính là lời thú tội hoàn hảo nhất. họ không cần phải vòng vo, họ đã tìm đúng mục tiêu rồi.

mục đích của cuộc gặp này đã đạt được. giờ đây, chỉ còn lại việc làm sáng tỏ tất cả và kết thúc màn kịch bi thương này.

soobin vẫn ngồi yên, nhìn thẳng vào người phụ nữ đang quỳ lạy dưới chân mình, ánh mắt anh không hề lay động, chỉ còn sự lạnh lẽo và mệt mỏi cùng cực. sự chối tội yếu ớt của bà ta, dưới sức ép của những cái tên định mệnh, chỉ là một màn kịch thảm hại trong vở tuồng trả giá cuối cùng.

bevis nuốt khan, cố gắng kiềm chế sự phẫn nộ và ghê tởm đang cuộn trào trong lòng. anh hít sâu một hơi, giọng nói trầm tĩnh một cách đáng sợ, hoàn toàn đối lập với bộ dạng thảm hại của người phụ nữ dưới sàn.

"tôi sẽ không làm gì bà," bevis chậm rãi nói, từng chữ như đóng đinh vào sự tuyệt vọng của bà ta. "với điều kiện, bà phải nói hết tất cả những gì bà biết."

ngồi bên cạnh, gương mặt saijja không chút dao động, cô nghiêng người về phía trước một chút, giọng nói nhỏ nhưng chứa đầy sức nặng và sự đe dọa.

"bằng không," saijja tiếp lời, lời nói của cô như một lời tuyên án cuối cùng. "chúng tôi sẽ không bao giờ để bà yên. chúng tôi cho bà trả giá cho tất cả mọi thứ bà đã làm"

nghe thấy lời hứa về sự an toàn có điều kiện, dù mong manh, bà han lập tức nắm lấy như một chiếc phao cứu sinh cuối cùng. bà ta gật đầu lia lịa, nước mắt và nước mũi hòa lẫn vào nhau trên khuôn mặt bẩn thỉu.

"tôi nói! tôi nói! tôi nói mà!" bà ta thốt lên trong tiếng nức nở, giọng nói khản đặc vì sợ hãi. "tôi sẽ nói hết!... tôi sẽ khai hết, làm ơn, đừng làm hại tôi!"

cuối cùng, sự thật đã sắp được phơi bày.

ngay khi bà han vừa thốt lên lời đồng ý, bevis lập tức hành động. anh không phí thêm một giây nào. anh ra hiệu, và tập tài liệu dày cộp được mở ra, tất cả được bày biện trên mặt bàn gỗ tối màu, dưới ánh đèn lạnh lẽo của căn phòng kín.

hình ảnh của yeonjun và zurra lúc nhỏ được đặt cạnh nhau. hồ sơ bệnh viện cũ kỹ, danh sách nữ hộ sinh, bác sĩ, ngày giờ sinh, và các bản ghi chép chi tiết về ca sinh của park sunan và kim anong, cùng với các chứng cứ về giao dịch tài chính bất minh, tất cả bày ra trên bàn như một bản án được viết bằng giấy tờ.

vừa nhìn sơ qua những dòng chữ và những bức ảnh quay cuồng đó, bà han đã biết những người này muốn bà khai cái gì.

chuyện tráo đổi của hai mươi mấy năm trước.

bà ta cứ ngỡ mọi thứ đã chìm sâu vào trong quên lãng, đã bị thời gian vùi lấp. nhưng sự thật phũ phàng hiện ra, không có tội ác nào là không thể bị đào bới. bà han run rẩy nhìn những dòng chữ quay cuồng trước mắt.

hai mươi mấy năm sống trong thân phận hèn mọn, phải rút về làm công nhân trong khu xưởng tồi tàn, tất cả là để trốn tránh. nhưng bà ta không trốn được chính lương tâm mình. nỗi ân hận và sợ hãi đã gặm nhấm lấy bà, chưa đêm nào thôi gặp ác mộng.

bevis chống tay lên bàn, ghé sát người về phía bà ta, ánh mắt anh đầy mệt mỏi:

"bà có biết chúng tôi tìm bà vất vả lắm không? ngoại trừ bà ra, tất cả những người trong ca trực đêm đó đều đã biến mất hoặc không còn khả năng. tên bác sĩ trong ca sinh của mẹ tôi đã chết vì tuổi già. hai nữ hộ sinh kia đã trốn sang nước ngoài, không có khả năng hợp tác. bà han, là người duy nhất còn sót lại, người duy nhất biết chính xác chuyện gì đã xảy ra, và ai là kẻ chủ mưu. bà nói xem?"

sự thật tàn nhẫn và cái bẫy hoàn hảo đã được giăng ra. bà han không còn lối thoát, không còn chỗ để trốn.
"tôi khai! tôi khai!" bà ta thét lên, tiếng khóc nức nở. "tôi sẽ nói hết tất cả! van xin các cậu, hãy tha cho tôi!"

sự im lặng nặng nề bao trùm căn phòng. bà han run rẩy, tiếng khóc của bà ta đứt quãng và nghẹn lại trong cổ họng. sự sợ hãi và gánh nặng tội lỗi đã tích tụ suốt hai mươi mấy năm giờ đây vỡ òa thành lời.

bà ta chậm rãi đưa tay vào chiếc túi vải cũ kỹ đặt bên hông, run rẩy mò mẫm lấy ra một chiếc hộp nhỏ bằng kim loại đã bạc màu. bà ta đặt nó lên bàn, đôi mắt chứa đầy hối hận nhìn bevis. bevis không nói gì, chỉ lạnh lùng nhận lấy. có lẽ, bên trong chiếc hộp là bằng chứng mấu chốt cuối cùng.

"tôi... tôi xin khai hết..." bà han bắt đầu, giọng bà ta khản đặc.

"năm đó, tôi là người phụ trách chính ca sinh của phu nhân park sunan. ca sinh diễn ra bất chợt, và phu nhân park lúc đó được đưa vào chỉ có một mình. người nhà không có mặt."

bevis lập tức nhớ lại. đúng vậy, đợt đó choi kan bận đi công tác đột xuất, không kịp có mặt. soobin khi ấy còn nhỏ, không được đưa vào bệnh viện.

"phu nhân park sức khỏe yếu," bà han tiếp tục, "sau khi ca sinh mổ thành công ...là một bé trai,phu nhân được đẩy vào phòng lạnh sát trùng, đứa bé được chuyển sang phòng ấp lồng vì hơi yếu."

bà ta ngước nhìn, đôi mắt van xin sự thấu hiểu.

"tối đó, tôi được phân ở lại chăm các bé ở lồng ấp, các đồng nghiệp khác đi trực ca sinh khác. khi đó... có một người phụ nữ tìm đến. bà ta không phải là người nhà bệnh nhân. bà ta yêu cầu tôi làm một chuyện động trời... tráo giúp bà ta hai đứa trẻ."

giọng bà han trở nên nghẹn ngào, run rẩy hơn.

"lúc đó tôi thất kinh! tôi sợ hãi vô cùng. tôi không bao giờ nghĩ, khi tôi đi làm... lại có trường hợp người khác tìm đến, kêu tôi làm chuyện sai trái như vậy. tôi đã từ chối ngay lập tức ... tôi không dám,

nhưng bà ta nói tiếp, bà ta nói là bà ta sẽ cho tôi một khoản tiền rất lớn."

bà han nhắm mắt lại, nước mắt chảy thành dòng.

"lúc đó, mẹ của tôi đang bị bệnh nặng, cũng đang nằm điều trị ngay trong bệnh viện này. tôi cần một số tiền để chữa bệnh cho mẹ...tôi đã dao động,

khi thấy tôi phân vân, bà ta lập tức đe dọa tôi. bà ta biết rõ về mẹ tôi, biết bà ấy nằm ở phòng nào. bà ta nói nếu tôi không nghe lời, bà ta sẽ khiến tôi mất tất cả. tôi mới sợ hãi quá... tôi không còn lựa chọn nào khác. tôi đã nhận lời vì tiền và vì mạng sống của mẹ tôi."

sự thật tàn nhẫn và nhuốm màu tuyệt vọng.

"người phụ nữ đó bảo tôi tráo đứa bé trai của phu nhân park sunan, với một bé gái khác chính là con của bà ta...."

bà han run rẩy chỉ vào tập hồ sơ. "bà ta là kim anong, cũng là sản phụ của bệnh viện lúc đó. bà ta chỉ sinh trước phu nhân park sunan một ngày, sinh ra một bé gái."

tất cả mọi mảnh ghép đều đã được đặt đúng chỗ. yeonjun chính là bé trai được sinh ra bởi park sunan, còn đứa trẻ đã lớn lên trong gia nhà họ choi là con gái của kim anong.

"tôi đã làm theo lời bà ta. khuya hôm đó... ông choi kan đã đến thăm vợ ngay,  nhưng mọi thứ đã chậm một bước. ông ấy chỉ nhìn thấy đứa bé gái được đặt bên cạnh park sunan... và không hề nghi ngờ."

tiếng khóc của bà han vỡ òa. bà ta đã kể hết, trút bỏ gánh nặng kéo dài hai mươi mấy năm.

bà han run rẩy chỉ vào chiếc hộp kim loại chiếc hộp mà bevis đang giữ trong tay. bà ta đã kể hết về việc tráo đổi, về động cơ tiền bạc và sự đe dọa, nhưng bà ta biết, mọi thứ chỉ mới là phân nửa của câu chuyện kinh hoàng. phân nửa còn lại nằm yên trong vật này...

"đây là chiếc hộp tôi luôn mang theo bên mình hai mươi mấy năm nay, chưa bao giờ tôi dám bỏ ở đâu khác..."

giọng bà ta đứt quãng và khô khốc vì hối hận. "năm đó, cái người phụ nữ đến mua chuột tôi đã đưa nó. bà ta bảo... sẽ có lúc tôi cần đến."

bà han nhắm nghiền mắt lại, không dám nhìn vào chiếc hộp.: "tôi... tôi chưa một lần mở ra, tôi sợ. tôi sợ hãi những gì bên trong. nó như là một lời nguyền rủa cứ đeo bám tôi mãi."

sự thật là, bà han không dám chạm vào chiếc hộp, vì nó là bằng chứng vật chất cụ thể nhất, là linh hồn của tội lỗi bà ta đã gây ra. bevis nhìn chiếc hộp cũ kỹ, rồi nhìn soobin, người đang siết chặt tay. tất cả đều hiểu, vật bên trong sẽ là bằng chứng không thể chối cãi, là mảnh ghép cuối cùng để vạch trần kẻ chủ mưu thực sự.

lời thú tội đầy nước mắt của bà han đã đẩy sự căng thẳng lên đến đỉnh điểm. lúc này bevis đã vô cùng điên cuồng bên trong, không chỉ vì những tội lỗi đã được phơi bày, mà còn vì sự thật kinh hoàng được chứa đựng trong chiếc hộp kia. anh phải dằn lại mọi cảm xúc, đến mức siết chặt tay dưới bàn khiến các khớp xương trắng bệch.

anh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp kim loại cũ kỹ trong tay mình. cả gia đình anh, giờ đây nằm gọn trong đây sao? không phải là sinh mệnh, mà là sự thật đã hủy hoại gia đình anh, đánh cắp cuộc đời yeonjun và gây ra bi kịch suốt hai mươi mấy năm. tất cả được gói gọn trong một vật nhỏ mà một người phụ nữ đã mang theo bên mình...

bevis hít một hơi sâu, kéo dài hơi thở để lấy lại sự bình tĩnh. anh biết đây là giây phút quyết định. không thể trì hoãn.

anh dùng ngón cái, từ từ mở chốt khóa đã hoen gỉ. nắp hộp bật mở.

ánh mắt của bevis, soobin, và saijja cùng đổ dồn vào vật thể nằm bên trong, thứ sẽ lật mở hoàn toàn bức màn bí mật cuối cùng.

bên trong, ngoài một vài vật dụng nhỏ không rõ ràng, là một lá thư được gấp gọn gàng, giấy đã ngả vàng. bevis dùng hai ngón tay gắp nó ra, sự căng thẳng trong phòng nín lại đến nghẹt thở.

đó là một lá thư không đề ngày tháng, nhưng có để tên... là bức thư gửi cho mẹ của anh.

"gửi sunan,

tao là kim anong đây, tao không biết bao lâu thì đám người ngu ngốc chúng mày mới tìm thấy được những dòng tao đang nói. có lẽ là khi mày đã già, hoặc có lẽ là khi mày đã chết. nhưng tao đoán là, dù thế nào đi nữa, chúng mày vẫn bị tao dắt mũi, và tao đang cười vào mặt chúng mày từ một nơi nào đó rất xa.

mày muốn biết điều gì không, sunan?

mày là bạn thân nhất của tao à?
nực cười.

tao luôn tự hỏi một điều? đó là câu hỏi của cả cuộc đời tao, rằng tại sao mày lại có được tất cả?

từ khi còn là đứa trẻ, mày có gia đình yêu thương, sống trong vòng tay bảo bọc của họ, mọi thứ đều được dọn sẵn trên đĩa bạc, ngậm cái thìa vàng. còn tao? mẹ chết, ba nát rượu, tao phải vật lộn với từng bữa ăn. xuất phát điểm tao đã thua mày

thời đi học, mày có bạn bè yêu quý, có những bữa tiệc xa hoa. còn việc học của tao phải cố gắng đến rách cả sách vở. còn mày, mày dễ dàng có được chỗ đứng trong trường, đi đến đâu cũng được hoan nghênh vì mày xinh đẹp giàu có, tao lại thua mày..

đến khi đi làm thì sao? mày nghiễm nhiên có mọi thứ từ thành tích, rồi gia đình của mày hậu thuẫn...còn tao vẫn tiếp tục làm cái nền cho mày trong công ty của cha mày. tao giỏi hơn mày, chăm chỉ hơn mày, nhưng tao vẫn mãi mãi ở dưới gót giày của mày,
mày chơi với tao chỉ để tao làm nền cho sự hoàn hảo giả tạo của mày, để sự "giúp đỡ" giả nhân giả nghĩa của mày được mọi người ca tụng. tao hận mày vì điều đó,

sau này khi lập gia đình thì sao? tao vẫn thua mày. người yêu tao bỏ tao vì thấy tao không có xuất thân tốt đẹp, còn mày lại có một người chồng giàu có, quyền lực, và trên hết, yêu thương mày đến mù quáng.

tại sao chứ? tao đã luôn cố gắng mà? mày có gì hơn tao, ngoài việc mày được mớm sẵn mọi thứ từ lúc mới sinh? tao hận mày, sunan, tao hận cái số phận tốt đẹp như mơ của mày.

tao đã tìm cách để giành lấy thứ gì đó của mày. rồi tao đã gài chồng mày. ông ta ngủ với tao vì men say và một chút thuốc tao thêm vào ly rượu, tao cố tình có cái thai trước đó với người khác, dại gì tao lại mang bầu con của chồng mày? tao ghét mày nên hận luôn chồng mày, tận xương tuỷ...

tao dùng đứa con làm bàn đạp để chen chân vào cuộc hôn nhân của mày... nhưng mày biết không? sau đó tao đã cố gắng quyến rũ hắn ta, dùng mọi thứ tao có, nhưng hắn ta không chịu. hắn ta vẫn một mực chỉ yêu mày là thế nào? tao lại thua mày, ngay cả trong trái tim người đàn ông đó.

đến khi bị chồng mày hất hủi, tao sinh đứa con gái của tao. tao hoàn toàn không biết tao với mày lại có cái "diễm phúc" sinh chung một bệnh viện, có lẽ là ông trời đã quá tốt với tao, hay là quá ác với mày, tao không biết. nhưng chính giây phút đó, một ý tưởng hoang dại, hoàn hảo đã nảy ra trong đầu tao.

tao sẽ tráo con, con của tao sẽ được sống trong giàu sang, được đối xử như con ruột của mày và choi kan. còn con trai mày, cái vật chứng của tình yêu hạnh phúc kia, tao sẽ hủy hoại nó, tao sẽ dìm chết tương lai nó.

chúng mày, cả gia đình mày, quá chủ quan rồi. một ca sinh một mình, một đêm trực lỏng lẻo, và lòng tham của một nữ hộ sinh nghèo túng... tao dễ dàng dắt mũi chúng mày.

tráo được rồi, tao còn chẳng phải lo đến việc xử lý khi xét nghiệm huyết thống thế nào, khi có kết quả adn xác nhận choi kan là cha của đứa bé, ông ta sẽ phải chu cấp cho tao ăn xài. chúng mày gửi tiền cho tao để tao hành hạ con chúng mày, và đứa con gái của tao sẽ được nuôi dạy trong nhung lụa.

tao không thắng được mày, nhưng cuộc đời con của mày sẽ chết dưới tay tao.

mày đừng trách tao, sunan, hãy trách mày và gia đình thối tha của mày đã quá dễ dãi và may mắn, đã khiến tao phải trở thành con quỷ này."

khi bức thư kết thúc, đọc đến dòng cuối cùng, bevis ngồi sững sờ, hai tay siết chặt tay vịn ghế, khuôn mặt anh tái mét vì sự thù hận và độc ác kinh tởm tỏa ra từ lá thư. anh đã hiểu tất cả...

thời gian như ngưng đọng lại trong căn phòng kín. mọi thứ đã quá rõ ràng với những gì bà han đã khai và bức thư đầy thù hận kia.

bevis run rẩy buông bức thư xuống bàn, lưng anh dựa mạnh vào ghế. saijja và soobin nhanh giật lấy bức thư chóng cúi xuống đọc những dòng chữ đầy rẫy sự độc ác và ghen tị kia

tất cả những âm mưu, những bí mật ghê tởm, nếu saija không tình cờ phát hiện ra... mọi thứ sẽ chỉ nằm sâu trong nấm mồ quá khứ.

bevis từ từ nhớ lại...năm đó đúng là mẹ anh gần tới ngày sinh, nhưng bà vẫn hay đi dạo một mình. ca sinh của mẹ anh xảy ra bất chợt, lúc đó còn chẳng có ai bên cạnh, ba anh về đúng khuya hôm đó, nhưng mọi thứ đã xảy ra quá nhanh. chỉ một khắc thôi, con của ông và bà đã bị tráo đổi.

cứng đờ tại chỗ, anh nhìn chằm chằm vào chiếc hộp rỗng, rồi đột nhiên nước mắt trào ra. đó không phải là nước mắt của sự yếu đuối, mà là sự bùng nổ của nỗi đau bị dồn nén. anh gào lên một tiếng đầy ai oán, tiếng gào xé lòng.

anh đấm mạnh vào ngực mình, rồi lao về phía trước, khuỵu xuống cạnh bà han. bevis nắm chặt cổ áo người đàn bà đang co rúm vì sợ hãi.

"tại sao? tại sao bà lại ác đến như vậy?" bevis gầm gừ, nước mắt hòa lẫn trên khuôn mặt anh. "bà hại cả gia đình tôi! bà có biết em trai tôi... em trai tôi đã phải sống một cuộc đời như thế nào không?!"

ánh mắt anh quờ quạng, bắt gặp bình hoa pha lê đặt trên bàn trà gần đó. trong cơn điên loạn, anh rất nhanh đập vỡ chiếc bình xuống sàn. tiếng kính vỡ chói tai như một nhát dao, bevis nắm lấy một mảnh vỡ sắc lẹm, chìa thẳng vào người bà han đang la hét thất thanh.

"hôm nay tôi sẽ giết bà!"

cảnh tượng diễn ra quá nhanh. soobin và saijja, vừa đọc xong những dòng cuối của bức thư, đã chứng kiến khoảnh khắc điên loạn đó.

thấy bevis lao tới. soobin bật dậy, nhanh chóng lao ra can ngăn.hai người giằng co quyết liệt. bevis điên cuồng muốn lao tới người đàn bà kia, soobin phải áp chế bevis bằng toàn bộ sức lực của mình để ngăn anh lại. anh kịp thời rút mạnh mảnh vỡ sắc lẹm trong tay bevis ra. mảnh kính cắt sâu vào lòng bàn tay soobin, máu bắt đầu nhỏ xuống.

cùng lúc đó, saijja phía trên kêu lên một tiếng thất thanh, giọng cô đầy sự tuyệt vọng và đau đớn.
"anh à! chúng ta còn niran!" cô nhắc đến đứa con gái nhỏ của họ.

cái tên niran như một tiếng chuông cảnh tỉnh giữa cơn điên loạn. bevis bừng tỉnh, ý chí trả thù tàn bạo lập tức bị thay thế bằng tình yêu thương dành cho đứa con gái. anh thôi giằng co, toàn thân buông thõng run rẩy ngồi thụp xuống trên sàn nhà, tay ôm lấy đầu, tiếng nức nở đầy đau đớn và hối hận của anh vang vọng khắp căn phòng sang trọng

ngồi thụp trên sàn lạnh, chiếc áo sơ mi cao cấp đã nhăn nhúm, bàn tay anh nắm chặt đến mức các khớp xương trắng bệch. bevis nhìn vào hư vô, nhìn vào hai mươi mấy năm bị đánh cắp.

tất cả... tất cả chỉ vì một chữ đố kỵ. một sự đố kỵ mù quáng và ngu xuẩn. người đàn bà kia đã rắp tâm hủy hoại, dùng sự thù hận rẻ tiền của mình để phá tan nát cả một gia đìn

nghĩ đến cái kết mà kim anong, bevis lại thấy một cơn giận dữ lạnh lẽo dâng lên. người đàn bà kia, sao lại chết dễ dàng như thế, sự trừng phạt nhẹ nhàng đến thế? bà ta đáng lẽ phải sống trong sự đau khổ và gặm nhấm tội lỗi gấp trăm ngàn lần những gì yeonjun đã phải chịu.

anh nhắm mắt lại, đếm những cái tên mà sự đố kỵ đó đã tàn phá.

ba anh người bị lừa dối, vì thù hận mà hất hủi đánh đập đứa con trai ruột của ông..
mẹ anh người đã đứt ruột sinh ra yeonjun, bà sống trong sự dối trá và mãi mãi không được ôm đứa con trai ruột của mình trong suốt hai mươi bốn năm.
em trai anh đứa trẻ đã bị tước đi tất cả, bị ném vào bóng tối và phải lớn lên trong đau đớn, chịu sự hành hạ của kẻ thù và chính gia đình ruột rà của mình.

và cả những người còn sống, những người không liên quan trực tiếp nhưng vẫn phải chịu đựng sự dối trá này,

người vợ trân quý của anh người đã phải gánh vác mọi bí mật và nỗi đau này cùng anh.
con gái niran, sự hồn nhiên của nó đã trở thành cái neo níu giữ anh khỏi trở thành một kẻ sát nhân.

và cả đứa em gái không cùng huyết thống zurra, giây phút này anh không biết dùng từ gì khi nghĩ đến em gái nuôi? con bé vô tội, cũng là nạn nhân của sự sắp đặt ghê tởm này. nhưng cùng lúc đó, cô lại là con gái ruột của kẻ thù, là bằng chứng sống cho sự dối trá đã hủy hoại em trai anh.

sự đố kỵ của một người đã tạo ra một bi kịch kéo dài bevis nắm chặt tay hơn nữa, vmuốn bóp nghẹt nỗi đau đang xé nát lồng ngực anh. sự thật đã được phơi bày, nhưng cái giá phải trả quá đắt.

saijja không kìm được nữa. nhìn thấy chồng mình đau khổ cùng cực, người đàn ông vốn mạnh mẽ và lý trí nhất lại khuỵ xuống trên sàn nhà,trái tim cô như bị bóp nghẹt.

cô nhanh chóng khuỵ xuống bên cạnh anh, saijja vòng tay qua, ôm chặt lấy lưng bevis, tựa trán vào vai anh. cô không nói thêm lời nào về niran hay sự bình tĩnh, cô chỉ cho phép anh được yếu đuối.

giọt nước mắt cô rơi xuống vai anh. cô khóc, khóc cho bevis, cho yeonjun, cho gia đình, và cho tất cả những gì sự thù hận đã cướp đi. đó là tiếng khóc chung của hai người đã cùng nhau gánh vác bí mật và nỗi đau này suốt chặng đường dài. vòng tay cô là nơi duy nhất bevis có thể trút bỏ tất cả sự tuyệt vọng và giận dữ đang gặm nhấm anh.

tất cả những gì đã nghe, đã đọc, đã chứng kiến, tiếng khóc nức nở của bevis, sự hối hận của bà han, sự thù hận trong lá thư, và cả vết thương đang rỉ máu trên tay mình, soobin đứng thẳng người lên. anh nhìn bevis và saijja đang ôm nhau trên sàn, nhìn bà han đang co rúm.

sự lạnh lùng và lý trí lập tức trở về bao phủ lấy anh.
anh cúi xuống, nhặt lại bức thư đã nhàu nát, nhẹ nhàng vuốt phẳng nó.

rồi tiến tới, khuỵu một chân bên cạnh người đàn bà đang thất kinh kia, ánh mắt anh gần như không mang chút cảm xúc nào.

bà han thấy anh lại gần, liền sợ hãi co người lại, nghĩ rằng cơn thịnh nộ khác sắp ập đến.

"bà đừng sợ," soobin nói, giọng anh trầm ổn một cách đáng sợ. "sẽ không ai làm gì bà nữa. tôi xin lỗi vì sự quá khích của người đàn ông kia."

anh xếp bức thư lại gọn gàng, ánh mắt anh nhìn thẳng vào bà han, như xuyên thấu qua linh hồn bà ta.

"nhưng chúng tôi sẽ còn cần đến bà một lần nữa." soobin nói tiếp. "bà liệu hồn không được trốn. bà có trốn cũng không được. nếu bà hợp tác, bà sẽ an toàn. còn không thì... hậu quả khó lường."

anh đứng thẳng dậy, phủi nhẹ đầu gối. sự lạnh lùng và quyền lực của anh khiến bà han không dám hó hé một lời.
"còn bây giờ... cút đi."

nhận được lệnh ân xá, dù là tạm thời, bà han không dám chần chừ. bà ta xoay người khó khăn đứng lên, hai chân vẫn còn run rẩy vì sợ hãi, nhưng rất nhanh đã biến mất khỏi căn phòng.

căn phòng executive lounge vẫn chìm trong tiếng nức nở trầm đục của bevis và saijja. máu từ vết thương trên tay soobin đã khô lại, bám vào da thịt. anh đứng đó, nhìn xuống...

những âm thanh đau thương, những lời khai tàn nhẫn và những dòng chữ đầy thù hận từ bức thư, tất cả chợt trở nên mờ ảo, nhỏ bé.

anh nghĩ rồi vỡ lẽ, cuộc đời này vốn không phải là một bộ phim đen trắng rạch ròi. góc nhìn không còn quá gay gắt cự đoan trong tâm trí soobin. bọn họ, những nạn nhân và những kẻ thủ ác, không ai vô tội tuyệt đối, cũng không ai hoàn toàn không có nỗi khổ tâm riêng.

sự đố kỵ của con người, một căn bệnh tâm hồn đã ăn mòn lý trí của kim anong, và sự chủ quan của những người khác đã tạo nên khoảng trống cho nó tồn tại.

tất cả khởi nguồn từ nghiệp dữ được gieo bởi sân hận và sự đố kỵ, mà nghiệp lực ấy giờ đây quay trở lại. một sự thật giản đơn và tàn nhẫn, bi kịch này là vòng lặp của nhân quả, của những hành động được thúc đẩy bởi sự ghen ghét và thù hận mù quáng...

tâm trí anh rời khỏi sự hỗn loạn này, tìm về điểm tựa duy nhất, bé con đang chờ anh ở nhà, yeonjun.

mọi thứ đã sáng tỏ rồi, em của anh...

soobin cảm nhận một sự kiên định thay thế mọi hỗn loạn. anh sẽ cùng yeonjun đối diện với tất cả sự thật trần trụi. sau này, em của anh sẽ phải cố gắng đối mặt với gia đình, nhưng dẫu có như thế nào em sẽ không bao giờ phải cô độc nữa, anh sẽ luôn bên em.

soobin đặt lá thư của kim anong xuống mặt bàn đá cẩm thạch, đặt nó nằm đối diện với chiếc hộp kim loại. đó là hai vật chứng của một tội ác đã kết thúc.

anh không nói một lời từ biệt với bevis và saijja, chỉ lặng lẽ nhìn họ một khắc cuối cùng, một cái nhìn đầy sự thấu hiểu. rồi, anh không quay lại, trực tiếp rời khỏi căn phòng.

cánh cửa gỗ nặng nề khẽ đóng lại. soobin bước đi trên hành lang, để lại phía sau sự xa hoa và sự đau khổ.

ánh nắng vàng cuối ngày từ tầng tám tám đổ xuống, biến chiếc bóng anh thành một đường thẳng dài, kiên định. anh bước thẳng đến thang máy, bàn tay bị thương vẫn còn rỉ máu, nhưng đôi mắt anh đã hoàn toàn bình tĩnh.

anh đã có tất cả những gì cần có, giờ là lúc anh trở về với yeonjun.

——————

"tất cả khởi nguồn từ nghiệp dữ được gieo bởi sân hận và sự đố kỵ, mà nghiệp lực ấy giờ đây quay trở lại. một sự thật giản đơn và tàn nhẫn: bi kịch này là vòng lặp của nhân quả, của những hành động được thúc đẩy bởi sự ghen ghét và thù hận mù quáng..."

à mọi người ơi, câu này ở trên truyện mình viết, để tránh bị hiểu lầm không đáng có thì mình xin được chú thích ở đây,

câu triết lý gốc là "sân hận và đố kỵ là nguồn gốc của nghiệp dữ, vì chúng là những tâm trạng tiêu cực tạo ra hành động sai trái"

mình lấy cảm hứng từ câu này để viết ra câu trên truyện là từ những gì được học về Nhân Quả (Kamma) và nguồn gốc của khổ đau trong Phật Giáo Nguyên Thủy (Theravada)

mình muốn note lại để mọi người nắm được góc nhìn và biết đây là sự tham khảo ý tưởng triết lý nha.
cảm ơn mọi người nhiều.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co