Chương 51
Dinh thự Jakrapatr sau đêm giông bão ấy không trở về vẻ tĩnh lặng vốn có, mà chìm sâu vào một sự câm lặng đáng sợ hơn – thứ sự sống bị rút cạn linh hồn. Những tia nắng sớm của Bangkok vẫn kiên trì rọi qua khung cửa sổ căn phòng phía Đông, nhưng chúng không còn mang theo hơi ấm. Những mầm hy vọng vừa mới nhen nhóm trên hiên nhà, trong căn bếp, hay giữa khu chợ đêm náo nhiệt, giờ đây đã bị vùi lấp dưới lớp tro tàn của sự chiếm hữu điên cuồng.
Sau đêm kinh hoàng đó, William và Est không còn nói với nhau bất kỳ lời nào.
William gần như biến mất khỏi ngôi nhà. Có những đêm, Est nghe thấy tiếng động cơ xe rít nhẹ ngoài cổng vào lúc hai giờ sáng, rồi tiếng bước chân nặng nề, mệt mỏi dừng lại rất lâu trước cửa phòng cậu nhưng tuyệt nhiên không có tiếng gõ cửa. Và rồi, khi bình minh còn chưa kịp ló rạng, khi sương đêm còn đọng trên những cánh hoa hồng mà Est từng tỉa tót, hắn đã lại rời đi. Hắn lao mình vào những cuộc họp xuyên biên giới, những bản hợp đồng khắc nghiệt tại tập đoàn, như một cách để trốn chạy khỏi gương mặt nhợt nhạt và ánh mắt đầy ghê tởm của người mà hắn hằng khao khát.
Căn dinh thự vốn dĩ đã mang chút hơi ấm nhờ tiếng cười và mùi khói bếp, nay lại trở nên lạnh lẽo. Cái lạnh này không đến từ những phiến đá mun hay đồ nội thất xa hoa, mà nó toát ra từ sự tuyệt vọng của hai linh hồn đang đứng ở hai đầu chiến tuyến.
Est vẫn ở đó, nhưng cậu như một cái bóng vật vờ trong chính sự tự do mà cậu từng lầm tưởng. Cậu không còn ra sân chơi với chú cún nhỏ, cũng không còn chạm vào những nhành hoa. Cậu thường ngồi bất động bên bậu cửa sổ, nhìn xuống thảm cỏ nơi mình đã từng quỵ xuống nôn thốc nôn tháo đêm nọ. Vết bầm trên trán đã nhạt màu, nhưng vết sẹo trong lòng thì ngày càng rỉ máu. Cậu nhận ra, dù căn phòng này có mở toang cửa sổ, dù mùi linh lan có tan đi, thì xiềng xích vô hình mang tên "William Jakrapatr" vẫn luôn hiện hữu, siết chặt lấy cậu mỗi khi hắn mất kiểm soát.
Gia nhân trong nhà đi lại rón rén, họ không dám thở mạnh, không dám nhìn vào mắt Est. Sự hiện diện của cậu giờ đây giống như một lời nhắc nhở về thất bại của ông chủ.
Vào một buổi chiều muộn, khi mưa rào Bangkok bất chợt đổ xuống trắng xóa cả khu vườn, Est đứng ở hành lang nhìn thấy chiếc xe của William chậm rãi tiến vào sân. Hắn bước xuống xe, bộ suit đen ướt đẫm, tư thế oai phong lẫm liệt ngày nào giờ chỉ còn là một bóng lưng đơn độc và rệu rã. Hắn ngước nhìn lên phía hành lang, nơi Est đang đứng.
Ánh mắt họ chạm nhau giữa màn mưa mờ ảo. Không có lời xin lỗi, không có sự giải thích. Chỉ có một nỗi đau sâu hoắm kéo dài vô tận. William là người quay đi trước. Hắn không vào nhà chính mà đi thẳng về phía thư phòng riêng ở dãy nhà bên cạnh. Hắn sợ phải đối diện với thực tại rằng chính đôi tay hắn đã đập nát niềm tin cuối cùng của Est.
Đêm đó, dinh thự chìm trong bóng tối, chỉ có ánh đèn leo lắt từ thư phòng của William và hơi thở nặng nề của Est trong căn phòng trống trải. Sự lạnh lẽo bao trùm lấy họ, một cái lạnh sắc lẹm, tàn nhẫn hơn cả mười năm u tối trước đây, bởi vì lần này, họ đã từng chạm vào hơi ấm nhưng lại để nó vụt mất một cách đau đớn nhất.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co