1
1895, Thị trấn Alberta.
"Seokjinnie của chúng ta sẽ bước sang tuổi 18 vào tuần tới. Hah, ngày tháng trôi qua thật nhanh. Nó giống như ngày hôm qua khi đứa nhóc ấy có khuôn mặt nhỏ nhắn như một con nai dễ thương, và bây giờ trở thành người đàn ông đẹp nhất." Fubert vừa nói vừa nhìn lên trần nhà chạm khắc trong khi vuốt ve mái tóc của vợ mình.
Agatha, vợ ông hơi chế giễu và vẻ mặt khó chịu khiến Fubert nhận ra. "Tại sao em lại không thích khi anh nói đến Jin. Tại sao em lại khinh thường nó?" Ông ấy nói với giọng bình tĩnh nhưng che giấu sự bực bội của mình.
"Fubert cục cưng, em phải nói cho anh biết bao nhiêu lần đây, em không khinh thường nó, chỉ là chúng ta không nên nhận nuôi đứa nhóc đó."
Bà ấy thực sự không thích Seokjin ngay từ đầu khi Fubert cứu con trai của chị gái quá cố của mình, Jin, chứ không phải cứu con trai thứ hai của họ khỏi chết đuối. Fubert nói rằng ông không thiên vị ai cả. Hoàn cảnh khiến ông phải cứu bất cứ ai trong số họ, đứa con nhỏ của họ đã không thể nào cứu được nhưng Jin lại may mắn.
Nhưng sự bướng bỉnh của bà ấy không bao giờ hiểu được.
Niềm tự hào về vùng biển. Agatha thực sự muốn con trai đầu lòng của mình, Jimin kết hôn với Jin. Bà khinh thường Seokjin nhưng không thể khinh thường vẻ đẹp của cậu. Seokjin từ chối họ và nói rằng cậu coi Jimin như em trai của mình. Điều mà Fubert tôn trọng nhưng Agatha coi đó như một lời khinh thường vì vẻ đẹp của cậu. Điều đó thúc đẩy sự hận thù trong bà càng nhiều hơn.
Ở phía bên kia, Fubert ngạc nhiên trước Seokjin. Sự thông minh của cậu, sự hào phóng để học hỏi những điều mới, lòng tốt, sự dịu dàng của cậu, nghệ thuật của cậu trong những bài thơ hay, tài nấu ăn, ca hát ngọt ngào, bản tính nhút nhát nhưng cả tin và hào quang, quan tâm đến người khác.
Mọi thứ của Seokjin đều có gì đó dễ chịu mà Fubert cho là không bình thường. Cháu trai của ông thực sự là một người đẹp hiếm có. Ông thực sự không bao giờ thích cách vợ mình đối xử với Jin, như thể cậu là một người hầu.
"Bác ơi, Chúa có thực sự tồn tại không ạ?" Fubert - người đang đọc báo, chuyển ánh mắt sang Jin - người đang mải mê suy nghĩ. "Jin, tại sao con không chơi với bạn bè của mình hoặc đi chợ, hội chợ, tiệm bánh giống như những người khác." Jin thở dài và loay hoay với chiếc áo sơ mi hồng của mình.
"Họ không thực sự thích con. Họ luôn ruồng bỏ con." Cậu nhún vai. "Và bác biết đấy, câu hỏi này đang ăn mòn tâm trí con. Con đã không ngủ đêm qua. Hãy nhìn vào quầng thâm của con này." Cậu mở to mắt để lộ ra những quầng thâm mà bác cậu nhìn nó và cười.
Ở đây, sự tò mò của cậu chưa kết thúc trên thực tế, nó đã tăng lên, điều này đôi khi khiến Fubert khó chịu. Ông biết tìm kiếm câu trả lời ở đâu đây? Fubert chỉ muốn biết từ đâu mà Jin lại đưa ra những câu hỏi như vậy. Những câu hỏi như vậy chưa bao giờ xuất hiện trong não cậu trước đây.
"Vậy bác nghĩ sao, tại sao con người tồn tại?"
Tại đây Fubert đặt tay lên đầu, rõ ràng là bị làm phiền bởi những câu hỏi mới xuất hiện trong vài phút trước. Ông nhanh chóng nhét bánh muffin vào trong miệng Jin, khiến cậu nhóc cười khúc khích với ông bác đang khó chịu của mình.
.
.
.
.
Hai năm sau.
Fubert không còn sức khỏe tốt như xưa. Tay trái của ông đã cụt một nửa. Vì vậy, đến Luân Đôn để điều trị là lựa chọn tốt nhất cho ông ấy. Nhưng trước khi rời đi, ông muốn tặng quà cho cả hai con trai của mình, Jin và Jimin.
Jimin có năng khiếu về nông trại như ông mong muốn, và Jin, dù cậu ấy không yêu cầu bất cứ điều gì, nhưng ông biết điều tốt nhất cho cậu.
"Này Jinie, lại đây." Ông ra hiệu cho người trẻ hơn ngồi xuống giường bên cạnh ông.
"Trước khi đi, bác muốn tặng cho con một thứ." Jin đang chuẩn bị khóc, cho thấy ánh mắt đầy tò mò của mình.
"Ngày mốt, một nhà triết học khá thông minh, đáng kính trọng sẽ đến thăm thị trấn của chúng ta. Jeon Jungkook. Quý ông 35 tuổi và đã dành cả thập kỷ để nghiên cứu triết học. Rất thông minh và tài giỏi, vì vậy bác đã thuê anh ta làm gia sư cho con. Từ bây giờ con sẽ có một người đưa ra câu trả lời cho những câu hỏi ngớ ngẩn của con."
"Cảm ơn Bác thân yêu nhất của con. Yêu bác" Seokjin cười.
"Bác cũng yêu con, chú nai nhỏ của bác." Hạnh phúc là một lời nói nhỏ. Seokjin không khỏi hạnh phúc khi ôm chặt lấy người bác với tấm lòng biết ơn vô cùng. Cậu thực sự muốn có một người sẽ cung cấp cho cậu những từ ngữ và kiến thức.
.
.
.
"Chào buổi sáng, cậu Jeon! Thật tốt khi gặp lại người đàn ông có tên tuổi tuyệt vời ở đây trước mặt chúng ta. Tôi rất vui, cậu đã chấp nhận lời đề nghị làm gia sư cho cháu trai tôi."
Cả hai bắt tay nhau. Fubert có thể thấy rõ sự thông minh của anh ta qua vẻ ngoài gọn gàng sắc sảo.
Jeon Jungkook thường dạy kèm cho bất kỳ ai một cách không thường xuyên. Anh ấy sẽ chỉ chọn những người có khả năng thông qua các bài kiểm tra. Anh sẽ không bước vào nhà của bất kỳ ai để lãng phí thời gian cho những người không có sự thông minh. Nhưng Fubert là người mà anh tôn trọng và chia sẻ những mối quan hệ tốt đẹp nên anh sẽ dạy cháu trai của ông mà không cần bất kỳ điều kiện nào.
"Tôi rất vui vì ông thấy tôi có khả năng dạy cho cháu trai của ông." Fubert nở một nụ cười chào đón. Rất vui vì lời nói của anh. Trong khi vợ ông chỉ phớt lờ họ và đi về phòng.
"Cháu trai tôi luôn là người chạy qua các cánh cửa của câu hỏi và có ý chí học hỏi mạnh mẽ. Seokjin luôn dành thời gian cho sách hơn là loanh quanh với bạn bè và tán gẫu cuộc sống của người khác. Đứa nhóc ấy là con búp bê quý giá của tôi. Ồ, cậu cần phải gặp cháu trai thân yêu của tôi. " Ông ta cười khúc khích.
"Seokjin! Xuống đây đi. Cậu Jeon đến rồi."
Một giọng nói yếu ớt phát ra từ miệng ông.
Jungkook nhìn thấy một bóng dáng thanh tú đang ưu nhã bước xuống lầu. Khi cậu đến gần, tim của Jungkook đập nhanh hơn bao giờ hết, đây là điều mà anh chưa từng cảm thấy trước đây. Đôi mắt của anh không thể nào nuốt chửng hết những vẻ đẹp này của cậu. Những đặc điểm và vẻ đẹp ấy như thiên thần đó đã khiến anh kinh ngạc. Những sợi tóc đen dài nhỏ mượt của cậu vừa vặn với khuôn mặt nhỏ xinh. Anh chỉ cảm thấy vẻ đẹp này thật hiếm có.
Jin chạy nhanh xuống cầu thang trong sự phấn khích tột độ, chỉ để nhìn thấy một quý ông cao lớn với khuôn mặt điềm tĩnh. Chiếc áo choàng dài màu đen che đi cơ thể săn chắc của anh ấy, không rõ vì lý do gì lại khiến Seokjin đỏ bừng lên với màu hồng nóng bỏng trên khắp cả cơ thể. Cậu đã bị kinh ngạc bởi người đàn ông đẹp trai mà cậu đã rất muốn gặp. Làm thế nào mà anh ấy lại đẹp trai hơn tất cả những hoàng tử trong những câu chuyện cổ tích được mô tả. Cậu chưa bao giờ thấy ai đó đẹp trai như thế này.
Tất cả sự thông minh của anh đều thể hiện qua tư thế nhẫn nại của anh. Aura hét lên hối thúc Jungkook đưa tay ra và Seokjin ngoan ngoãn bắt tay lại. "Rất vui được gặp anh." Jin nói.
Jungkook bằng cách nào đó cảm thấy bình tĩnh trước giọng nói của cậu.
"Anh sẽ rất vui nếu em gọi anh như vậy. Không cần phải làm thủ tục gì cả và cũng rất vui khi được gặp em, Seokjin." Seokjin thực sự yêu cái cách mà cái tên của cậu vang lên qua giọng nói lạnh lùng của anh.
Khi Jungkook vừa nhâm nhi tách trà vừa nói chuyện với Furbert. Jin liếc trộm để nghiên cứu khuôn mặt của người lớn tuổi hơn. Đôi mắt nai to, mũi nhọn, quai hàm sắc nét, mái tóc đen nhánh rẽ ngôi gọn gàng thực sự khiến Seokjin choáng váng.
Jin thực sự thích chiếc cốc trà màu hồng yêu thích của cậu nằm gọn trong đôi bàn tay to đầy gân guốc của Jungkook. "Jin, làm ơn, con có thể lấy một tách trà khác cho Jungkook có được không?"
Jin bị kéo ra khỏi dòng suy nghĩ của mình. Và lúng túng đứng dậy đi lấy một tách trà khác cho người lớn tuổi. Khi đang làm, cậu thấy anh đang nhìn chằm chằm vào cậu, điều này khiến cậu bối rối. Cậu có thể cảm thấy nóng ran trên khắp mặt và trong bụng nhưng hoàn toàn thích cách đôi mắt đó nhìn cậu.
Trước khi Jungkook có thể quay đầu nhìn cậu một lần nữa, anh cảm thấy trái tim mình đang đập mạnh hơn, cảm nhận được thứ mà vẻ đẹp ấy sẽ lấy đi trái tim anh.
_____________
**Câu chuyện này một phần được lấy cảm hứng từ câu chuyện tình yêu tan vỡ có thật của Abelard và Héloise.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co