night
"Nếu chị nói chị không muốn vào thì sao?"
Tôi cố chấp cho đến khi Minjeong chịu bế tôi vào trong xe mới thôi. Tối hôm đó, khi tôi vừa bước khỏi phòng tắm với mái tóc ướt sủng thì đã thấy Minji đang call video với ba của nó, hai người nói chuyện rất vui vẻ.
"Chong ơi, mẹ tắm xong rồi!" Thoáng thấy tôi bước ra, con trai liền khẩn trương thông báo cho người kia biết.
Thật đúng là..
Tôi lắc đầu cười khổ một tiếng rồi từ từ bước đến ngồi xuống bên cạnh con trai.
Ánh mắt khẽ liếc qua màn hình điện thoại, tôi thấy ở bên kia, Minjeong hình như đang ngồi ở thư phòng, trên người là chiếc áo choàng ngủ màu đen bóng loáng, có lẽ cũng vừa từ phòng tắm ra nên trông mái tóc của em ấy vẫn còn hơi ướt, lại thêm khuôn mặt cực phẩm đó, càng nhìn chỉ khiến con người ta càng thêm mê mệt.
"Tắm trễ vậy?"
"Em cũng vậy mà."
Minjeong liền quăng cho tôi một ánh mắt cảnh cáo: "Nhưng em là....!"
Tôi khẽ bĩu môi: "Biết rồi mà, sau này chị sẽ tắm trước 7 giờ có được chưa?"
Minjeong cười hài lòng: "Như vậy mới là bảo bối ngoan của em."
"Mẹ ơi..." Lúc này, Minji đột nhiên quay sang tôi, nói: "Con phải đi làm bài tập về nhà rồi ạ, mẹ nói chuyện với Chong nhé!"
"Ừm. Có chỗ nào không biết thì nói với mẹ!"
"Vâng ạ."
Dứt lời, thằng bé nói tạm biệt với Minjeong rồi lễ phép đưa di động cho tôi bằng hai tay.
Thấy con trai đã rời khỏi phòng, tôi mới mang di động đến trước bàn tay trang điểm, tìm vị trí thích hợp đặt nó xuống, sau đó mới cắm điện máy sấy tóc.
"Em có bận không? Nếu bận thì tắt máy đi. Chị sấy tóc xong cũng phải làm việc." Vừa nói, tôi khẽ nghiêng đầu vén mái tóc sang một bên, ánh mắt vẫn dán chặt vào màn hình.
Nhận thấy ánh mắt của người kia có chút dị thường, giống như đang nhìn chằm chằm vào một cái gì đó nhưng không phải là khuôn mặt của tôi, tôi đương nhiên biết tên kia đang để ý cái gì!
Có lẽ do tôi đã chọn mặc một chiếc váy hơi ít vải một chút cho nên mới khiến cho người kia bị phân tâm.
"Đề nghị Chủ tịch Kim tập trung trả lời câu hỏi của chị!" Tôi vươn tay gõ mấy cái lên màn hình, nghiêm túc nhắc nhở.
Minjeong thoạt đầu có chút giật mình, lập tức thu lại loại ánh mắt thèm khát kia, biểu cảm vô cùng khổ sở, người kia u ám đỡ lấy trán: "Vợ à, sao chị lại ăn mặc gợi cảm như vậy chứ? Chị biết ham muốn trong người em mãnh liệt như thế nào mà, chị ăn mặc như vậy em thực sự cảm thấy rất khó chịu. Hay là.." Nói đến đây, ánh mắt của người kia liền nổi lên tia gian tà: "..hay là chị đừng mặc gì hết."
Thật đúng là biến thái mà!
Nhưng tôi có cách trị tên biến thái này.
"Chị có cách này hay hơn. Có muốn nghe không?"
Minjeong khẽ nhướng mày: "Cách gì chứ?"
"Cúp máy!"
"Nè....em chỉ đùa một chút thôi mà."
"Thì chị cũng chỉ đùa một chút thôi mà."
Lúc này, người kia mới khôi phục lại bộ dáng nghiêm túc như ban đầu.
"Em giải quyết xong công việc mới gọi điện cho chị."
Tôi liếc nhìn em ấy một cái rồi cầm máy sấy tóc lên, bật công tắc: "Chị biết rồi. Lát nữa chị còn phải hoàn tất bản thiết kế cho khách hàng, cho nên sẽ không có thời gian nói chuyện với em đâu."
"Thật ra chị cũng không cần phải vất vả như vậy, có biết chồng sắp cưới của chị là ai không? Tiền của em có thể.."
"Biết rồi biết rồi, Kim Minjeong là tỉ phú, chị biết chồng tương lai của chị chính là một tỉ phú. Nhưng chị cũng không thể ăn không ngồi rồi như vậy được."
Minjeong bỗng thở dài một tiếng rồi im bật.
Mới đó đã giận rồi sao?
Tôi nhẹ đặt máy sấy xuống, nhìn em ấy khẽ chớp mắt: "Em sao vậy?"
Người kia lạnh nhạt đáp: "Bây giờ em có việc phải ra ngoài một chút. Lát nữa sẽ gọi lại cho chị sau."
"Em.." Tôi vốn định hỏi em ấy muốn đi đâu, nhưng còn chưa nói xong thì đầu dây bên kia đã ngắt máy trước.
Cái tên nhỏ mọn này, tôi đã nói gì sai chứ?
Đã vậy, giờ này lại còn muốn ra ngoài, làm gì? Tìm phụ nữ sao?
Thôi bỏ đi. Ai muốn làm gì thì cứ làm. Tôi không quan tâm nữa!
...
Sấy khô tóc, tôi xuống lầu tự làm cho mình một ly cam ép rồi mang đến thư phòng, nhưng chỉ vừa mở laptop lên thì đã thấy màn hình điện thoại chợt loé sáng. Còn có thể là ai ngoài cái tên Minjeong.
Tôi không vội nhấc máy, để cho em ấy gọi thêm vài cuộc cũng có sao.
Mắt thấy màn hình hiển thị dòng chữ 'Bạn có 5 cuộc gọi nhỡ'. Môi tôi liền nâng lên ý cười đắc ý, đợi di động đỗ chuông thêm lần nữa mới chịu nhấc máy.
"Em đang ở trước cổng nhà chị."
"Em nói sao?" Tôi thật không nghĩ tới khả năng này.
Minjeong trầm giọng nói: "Xuống đây đi. Em có mua ít thức ăn cho chị và cục cưng."
"Chị..biết rồi." Giọng điệu của tôi có chút không tự nhiên.
Ngắt máy, tôi vội vã trở về phòng mặc thêm áo vào, sau đó chạy một mạch ra đến cổng.
Thấy tôi đang đi tới, Minjeong liền từ trong xe khẩn trương bước xuống, một thân quần âu áo sơ mi, sự kết hợp tuy đơn giản nhưng cuốn hút vô cùng, đúng là người đẹp thì mặc gì cũng đẹp.
Người kia bước trên đôi chân thon dài của mình lãnh đạm tiến về phía tôi, khuôn mặt của em ấy lúc này hơi lạnh.
Đôi chân vừa dừng lại Minjeong đã lập tức ôm tôi vào trong ngực, cảm nhận được cơ thể ấm áp của em ấy, nhịp tim mạnh mẽ của em ấy...trái tim tôi không khỏi run lên!
Bàn tay tôi khẽ áp lên tấm lưng rộng lớn của em ấy, nhẹ nhàng mơn trớn.
Qua một lúc, Minjeong mới từ từ buông tôi ra. Thấy em ấy chỉ nhìn tôi không nói, tôi mỉm cười rồi nhón chân đặt lên má em ấy một nụ hôn.
"Lúc nãy em quả thật có chút nóng nảy, bảo bối không giận em chứ?" Giọng điệu cực kỳ ôn nhu, vừa nói, Minjeong vừa vuốt ve đầu tôi.
"Em là vì muốn tốt cho chị nên mới như vậy thôi."
"Bảo bối của em thật hiểu chuyện! Được rồi, vào xe đi, em có chuyện này muốn nói cho chị nghe."
"Chuyện gì chứ?"
"Vào xe trước đi!"
"Nếu chị nói chị không muốn vào thì sao?"
Tôi cố chấp cho đến khi Minjeong chịu bế tôi vào trong xe mới thôi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co