Truyen3h.Co

stepmom (winrina)

postpone

pin_mc

Nhưng nghĩ kỹ lại, nếu những lời Minjeong nói là sự thật đi chăng nữa, thì đó chẳng qua cũng chỉ là một tờ khế ước, hoàn toàn không có giá trị trước pháp luật. Do đó, tôi không cần quá lo lắng, cứ từ từ mà giải quyết!

"Chúng ta kết hôn được, thì ly hôn cũng được. Minjeong, tôi muốn ly hôn!"

Minjeong thấy thái độ kiên quyết của tôi, chỉ cười thấp một tiếng: "Có ly hôn hay không, cũng không tới lượt chị quyết định đâu vợ!"

Nói xong, Minjeong khẽ lùi lại một chút, đầu tiên treo chiếc váy đang vắt trên vai mình lên tường, tiếp đó cầm lấy di động gọi điện cho ai đó, vừa nói vừa nhìn chằm chằm vào thân thể trần trụi của tôi:

"Tôi đang không được khoẻ, tôi muốn hoãn buổi lễ trao giải lại khoảng một giờ. Phải, cứ để bọn họ tự do ăn uống, mọi chi phí tôi sẽ chịu."

Kết thúc cuộc điện thoại đó, Minjeong bất ngờ ôm tôi đặt lên bàn trang điểm, trong khi tôi vẫn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì Minjeong đã tách hai chân của tôi ra sau đó đem vật sưng to kia thâm nhập vào bên trong nơi tư mật của tôi. Hai tay tôi khẩn trương bám chặt vào mép bàn, đầu hơi ngửa ra sau, cảm giác vật thô dài kia đã triệt để lấp đầy khoảng trống bên trong tôi, một cảm giác không thể thoả mãn hơn.

"Ưm.." Tôi thống khổ rên lên một tiếng, mặc dù Minjeong vẫn chưa động nhưng bên trong tôi đã rỉ ra rất nhiều nước. Lúc này, Minjeong mới tiến tới ngậm lấy vành tai tôi, giọng nói của em ấy vô cùng mị hoặc:

"Chị đang kẹp chặt em, điều này chứng tỏ, chị cũng rất muốn em!"

Tôi khẽ cắn môi chịu đựng, tuy rất muốn nhưng vẫn cứng miệng nói: "Cô ra ngoài cho tôi!"

"Được thôi." Dứt lời, Minjeong liền làm lời tôi, một cách chậm rì rì rút vật cương cứng kia ra, giống như đang cố ý. Quả nhiên Minjeong làm gì cũng có ý đồ riêng của mình, khi vật kia chỉ rút ra được một nửa thì tôi rõ ràng cảm nhận được, rằng chính mình đang chủ động níu kéo em ấy bằng cách thít chặt lấy gậy thịt lớn.

Minjeong thấy vậy liền đắc ý cười: "Chị thành thật ngay từ đầu thì có phải tốt hơn không?"

"Biến thái!"

"Nếu đã như vậy, lát nữa hãy xem em biến thái với chị như thế nào." Nói rồi, Minjeong đột nhiên thúc mạnh một cái khiến cho vật kia một lần nữa vùi sâu vào bên trong tôi.

"Ahh...ah..."

"Sướng không?" Năm ngón tay của người nhỏ hơn trực tiếp phủ lên bờ ngực đầy đặn của tôi, thành thạo nhào nặn ra đủ thứ hình dạng.

Tôi khẽ xuýt xoa, cảm nhận từng đợt khoái cảm đang mãnh liệt dâng trào trong thân thể mình: "Aa...chậm...chậm thôi ahh..."

Qua một lúc, Minjeong mới ôm tôi cùng ngồi xuống ghế.

"Vợ, tự mình động đi!" Minjeong khẽ vén vài sợi tóc đã ướt sủng của tôi ra sau tai, giọng nói có chút khàn khàn.

Tôi lặng im nhìn Minjeong trong giây lát, sau đó quàng tay qua cổ của cô ấy, nghiêng đầu nói: "Lát nữa sẽ trừ vào thù lao của cô!"

"Chị muốn sao cũng được."

Liền đó, tôi từ từ nâng thân thể của mình lên rồi từ từ hạ xuống, kéo theo đó là tiếng nước nhóp nhép hoà cùng những âm thanh đầy hưng phấn của chúng tôi. "Nhanh lên một chút!" Ngón tay của người kia khẽ đặt trước khe nước mẫn cảm của tôi, đều đặn xoay chuyển thành từng vòng.

Tôi thực sự không thể nhịn thêm được nữa, liền điên cuồng mà lao vào cuộc yêu.

"Ahhh...ahh...thật thoải mái.."

"Hôm nay em sẽ vắt cạn nước trong người chị.."
...

Khi cuộc hoan ái vừa kết thúc, tôi đã lập tức vùi mặt vào hõm vai của Minjeong thở hổn hển.

"Ba năm qua chị đã sống như thế nào? Có tốt không?" Minjeong khẽ ôm lấy thân thể nhỏ nhắn của tôi, ân cần hỏi.

"Ba năm qua tôi sống rất tốt, bởi vì không có sự tồn tại của cô."

"Ba năm qua, em vẫn luôn tìm kiếm chị. Jimin, em biết mình sai rồi."

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co