Truyen3h.Co

(Super Junior / KyuMin) 3840

008.

MikeTennant



Ngày thứ 584, chúng tôi cùng đi du lịch.

Kể từ ngày vào công ty, số lần được về nhà đúng vào dịp nghỉ lễ đã chỉ còn đếm trên đầu ngón tay, chúng tôi cũng đã sớm quen với việc đón năm mới cùng nhau. Thực ra, ngoại trừ vào thời khắc giao thừa có cảm thấy trống vắng một chút, hụt hẫng một chút thì còn lại đều vui vẻ. Mười ba thằng con trai vụng về tụ tập lại một chỗ nấu ăn, liền đến cả món lẩu cũng làm không xong; còn nhớ một ngày mùa đông nào đó, anh Donghae đã suýt thiêu rụi cả nửa căn bếp. Vẻ hoảng sợ tới ngây người của anh ấy, đến giờ nhắc lại vẫn còn có thể khiến chúng tôi bật cười.

Sau này, chúng tôi được đổi sang ký túc xá rộng hơn, phòng bếp trang bị thêm thật nhiều dụng cụ mới tiện lợi. Tay chân lóng ngóng như anh Ryeowook cũng có thể nhắm mắt mà chiên trứng, và thỉnh thoảng lại có một người giúp việc đến dọn dẹp sắp xếp. Nhưng chúng tôi vĩnh viễn không bao giờ còn có thể tìm lại được sự ấm áp ngập tràn trong căn phòng nhỏ thuở nào nữa.

Bởi vì hướng phát triển khác nhau, khiến lịch trình của chúng tôi không còn đồng nhất, thật lâu thật lâu không thể tụ tập đủ mặt mười ba người. Lần lượt anh Hangeng ra đi, không còn khuôn mặt mỉm cười hiền lành, cầm chiếc đĩa sứ gọi chúng tôi ra ăn sáng bằng âm thanh không thuần thục đặc trưng. Rồi đến anh Kibum ra đi, không còn người bất ngờ chạy tới thọc lét anh Leeteuk đang rửa bát và làm náo loạn cả ngôi nhà nữa. Căn phòng, cũng giống như chúng tôi, dần dần chìm cả vào quên lãng của thời gian.

Ngày thứ 584 chúng tôi cùng đi du lịch ấy, là lần duy nhất, lần đầu tiên, lần cuối cùng chúng tôi được ở bên cạnh nhau toàn vẹn và đầy đủ mười ba người. Còn nhớ đó là thời điểm đầu tháng Hai, chúng tôi vừa kết thúc quảng bá cho ca khúc mới, tương đối rảnh rỗi, bèn quyết định ra biển chơi vài ngày. Ngồi trên xe, anh Heechul vừa tựa cằm vào vai anh Hangeng mà tùy tiện chơi hộ anh ấy ván bài đang dang dở, vừa càu nhàu nói, sao lại đi ra biển cơ chứ, lạnh chết đi được, muốn làm mực đông lạnh ở đấy chắc, tôi còn đang bị ốm đấy.

Anh Hangeng biết anh Heechul sợ nhất là lạnh, trời quá lạnh sẽ khiến anh ấy cáu kỉnh, chỉ muốn cả ngày chui ở trong chăn không làm gì cả, hệt như một con mèo kiêu kỳ. Vì vậy chỉ mỉm cười mà cầm tay anh ấy cho vào túi áo mình, trực tiếp dùng bàn tay to ấm áp của mình sưởi ấm cho bàn tay lúc nào cũng giá lạnh của anh ấy.

Tôi nhớ ngày ấy, chúng tôi cười trêu anh Hangeng thế nào, nói anh ấy chẳng khác gì gà mẹ chăm con. Thế nhưng kỳ thực đều là vì bị hai anh ấy làm cảm động nên lặng lẽ mà chấp nhận, âm thầm mà bảo vệ.

Thoắt một cái, mãnh liệt không nhìn thấy đáy năm nào đã trở thành một chuyện đừng nên nhắc lại.

Chúng tôi tới bãi biển vào mùa đông, hiển nhiên các nhà trọ rất vắng khách. Có một ngôi nhà xinh đẹp, hơi nhỏ nhưng rất ấm cúng. Cô chủ trọ vì tuổi còn trẻ nên dễ dàng nhận ra chúng tôi, nhiệt thành cho phép chúng tôi toàn quyền sử dụng cả căn nhà, chỉ cần mỗi người ký cho cô một bản. Năm năm sau tôi quay lại, đứng từ xa nhìn vào, vẫn thấy đủ mười ba chữ ký được nâng niu lồng vào khung kính, treo ở chỗ dễ nhìn nhất trong phòng khách. Khoảnh khắc ấy thời gian như quay ngược về những năm tháng rực rỡ nhất trong sự nghiệp của chúng tôi, như thể mười ba người chúng tôi vẫn còn ở bên nhau, văng vẳng mãi bên tai lời hứa không xa rời, khiến tôi có chút hoài niệm muốn khóc.

Kỷ niệm giống như một đoạn phim nhựa cũ kỹ, theo thời gian dần dần bị hư mòn, dần dần hình ảnh không còn sắc nét. Thế nhưng vĩnh viễn ở những phân cảnh đau lòng nhất, ở những hồi ức muốn lãng quên nhất từng câu từng chữ đều trở nên đặc biệt rõ ràng. Dẫu có trải qua bao nhiêu năm tháng, vẫn có thể bóp nghẹt trái tim con người.

Bởi vì được toàn quyền sử dụng một căn nhà, chúng tôi quyết định chia ra hai người một phòng. Bàn bạc một hồi, cuối cùng lại dựa trên chính cái danh sách fan service buồn cười đó để phân cặp.

Lại nói, tuy lúc đầu chỉ định kéo dài việc chia phòng đến hết concert, nhưng sau vài tháng thấy không có vấn đề gì lớn, chúng tôi cũng lười đổi lại, thế là duy trì dây dưa đến tận bây giờ.

Còn nhớ ngày họp gia đình, anh đã híp mắt choàng tay qua cổ tôi mà nói rằng, em không chuyển phòng đâu, ở chung với Kyuhyun thích lắm.

Sau đó anh Leeteuk đã nói gì đó đại loại như là được hưởng phúc lợi chứ gì, chú cũng phải nhường nhịn cho người già bọn anh một chút chứ, nhưng mà tôi không còn lắng nghe nữa. Chỉ còn vương vấn mãi trong hồi ức mùi dầu gội đầu của anh, cũng giống với mùi dầu gội của tôi, sự ấm áp từ vòng tay anh và những lọn tóc nhẹ nhàng tùy ý chọc vào cổ tôi, len cả vào trái tim tôi, như những sợi lông vũ nhẹ nhàng vuốt ve, khiến người ta tham luyến không muốn xa rời.

Tôi thích anh ấy. Chỉ là, tôi vẫn thích anh ấy.

Thích một người là như thế nào? Là thỉnh thoảng chợt nhận ra trong vô thức mình nghĩ đến người ấy, biết là không thể thành hiện thực nhưng vẫn không ngăn được bản thân tưởng tượng ra những chuyện sẽ cùng người ấy thực hiện, những nơi muốn đi cùng người ấy. Sau đó lại ngu ngốc cố gắng thử lôi kéo người ấy, chỉ cần làm được những việc nhỏ nhất cũng đủ để cho bản thân vui sướng suốt nhiều ngày. Vừa tận lực thu liễm không để người ấy biết, lại vừa mong mỏi người ấy nhận ra tâm ý của mình. Thích một người chính là như thế, rối rắm không dám tiến cũng không dám lùi, vừa dằn vặt vừa ngọt ngào, chẳng nỡ buông tay.

Tôi cứ giữ vững tình cảm của mình lặng lẽ qua nhiều năm, những tưởng không một ai nhìn thấu. Chẳng ngờ tới ngày quay chung Seoul Song với So Nyuh Shi Dae, giờ nghỉ Jessica ngồi xuống cạnh tôi, nói khẽ một câu, vất vả rồi.

Tôi nghĩ cô ấy khách sáo, liền gật đầu đáp lại, em cũng vất vả rồi.

Cô ấy liếc nhìn tôi, sau đó lại nhìn về phía anh ở một góc xa xa, mơ hồ mỉm cười.

Hóa ra đã rõ ràng như thế đó, hiển hiện như thế đó. Ấm áp như mặt trời, mãnh liệt như thủy triều, chẳng cách nào áp chế.

Chỉ xin tôi đừng bước xa hơn nữa, chỉ xin tôi hãy cứ thích anh thôi, cảm động vì anh, nhưng đừng yêu anh.

Tôi đã cầu xin bản thân mình như thế, cuối cùng đổi lại vẫn chỉ là thất bại.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co