Truyen3h.Co

Suy đồi

Chương 6

VerlainTheGuy

Hiếu

GAMESHOW CHÂN LÝ TỐI THƯỢNG

TẬP 3: "THIẾU GIA" SA NGÃ VÌ GIA ĐÌNH

Màn hình lớn trong "Nhà Hát Khai Sáng" bừng sáng, tiếng nhạc dồn dập nổi lên. Giọng Hoàng, MC quen thuộc, vang vọng khắp khán phòng, đầy quyền lực và mị hoặc.

"Chào mừng quý vị đến với 'Chân Lý Tối Thượng'! Đêm nay, chúng ta sẽ được chào đón một 'ngôi sao' hoàn toàn mới, một 'thiên thần' được bao bọc trong 'nhung lụa', tưởng chừng như không có gì có thể chạm đến. Cậu là Hiếu, một 'thiếu gia' được cưng chiều, tin tưởng tuyệt đối vào 'tình thân' thiêng liêng và 'máu mủ' ruột thịt."

Những thước phim tư liệu bắt đầu chạy. Hiếu xuất hiện trong những cảnh quay xa hoa: lái siêu xe, vung tiền không tiếc tay trong các bữa tiệc tùng, cười nói rạng rỡ bên Hoàng và Lâm – những người bạn thân thiết nhất của cậu. Họ khoác vai, chia sẻ những bí mật thầm kín, tạo nên một bức tranh về tình bạn và cuộc sống vô lo vô nghĩ. Hiếu được cha mẹ và chị gái ôm ấp, cưng chiều, ánh mắt cậu trong sáng và đầy tin tưởng.

"Tôi tự hào về gia đình mình," giọng Hiếu trong video phỏng vấn, "Họ là tất cả đối với tôi. Tình cảm của chúng tôi là bất diệt."

Giọng Hoàng tiếp tục, giọng điệu đầy ẩn ý: "Hiếu tin vào 'tình thân' là thiêng liêng, 'máu mủ' là bất diệt. Nhưng liệu 'tình thân' có đủ sức mạnh để chống lại 'bản năng' sinh tồn? Liệu 'niềm tin' có đứng vững trước 'cám dỗ' của 'đồng tiền'?"

Màn hình chuyển cảnh đột ngột. Trong một căn phòng tối, cha mẹ và chị gái Hiếu ngồi co ro, khuôn mặt hốc hác, ánh mắt tuyệt vọng. Cha Hiếu đang gọi điện thoại, giọng van lơn đến thảm hại. "Lâm Phong, xin cậu... hãy giúp gia đình tôi... chúng tôi sẽ làm mọi thứ..."

Lâm Phong xuất hiện, đẩy một vali tiền lớn về phía họ. Ánh mắt hắn lạnh lùng, vô cảm. Cha mẹ và chị gái Hiếu run rẩy ký vào một tờ giấy, bàn tay họ run bần bật, nhưng đôi mắt lại ánh lên vẻ tham lam ghê tởm.

"Gia đình 'thiếu gia' Hiếu... đang đứng trước bờ vực 'phá sản'," giọng Hoàng vang lên, "Và để 'cứu vãn' sự nghiệp, để duy trì 'cuộc sống' xa hoa, họ đã đưa ra một 'lựa chọn' đau đớn. 'Thiếu gia' Hiếu... sẽ trở thành 'món quà' đặc biệt cho 'chân lý tối thượng'!"

BỮA ĂN CUỐI CÙNG CỦA SỰ NGÂY THƠ

Căn biệt thự sang trọng của Hiếu, giờ đây, không khí đặc quánh một sự im lặng đáng sợ. Buổi chiều hôm đó, Hiếu đi học về, vẻ mặt mệt mỏi nhưng vui vẻ, hoàn toàn không hay biết định mệnh đang chờ mình. Cậu kinh ngạc khi thấy mẹ đã dọn sẵn một bàn ăn thịnh soạn, đầy ắp những món mà cậu yêu thích. Cha và chị gái Hiếu cũng ngồi sẵn chờ cậu, nở những nụ cười gượng gạo, cố tỏ ra trìu mến. Mẹ Hiếu đặc biệt ân cần, liên tục gắp thức ăn cho cậu, ánh mắt có chút lảng tránh nhưng vẫn giữ vẻ dịu dàng giả tạo.

"Mẹ nấu nhiều món ngon quá vậy mẹ? Hôm nay có chuyện gì đặc biệt sao?" Hiếu hỏi, ánh mắt đầy sự ngây thơ và hạnh phúc.

"Không có gì đặc biệt đâu con trai, chỉ là mẹ muốn con ăn thật ngon thôi," mẹ Hiếu đáp, giọng nói ngọt ngào một cách giả tạo, ánh mắt lảng tránh ánh nhìn dò hỏi của cậu.

Hiếu bắt đầu ăn một cách ngon lành. Cha mẹ và chị gái liên tục gắp thức ăn vào bát cậu, thúc giục cậu ăn thật nhiều. Dần dần, Hiếu cảm thấy cơ thể mình nóng ran, một cảm giác lạ lùng trỗi dậy, thiêu đốt từ bên trong. Hơi thở cậu gấp gáp, mồ hôi túa ra như tắm, và dương vật cậu bắt đầu cương cứng, ngẩng cao lên khỏi quần, không thể kiểm soát. Mắt cậu như nhòe đi, đầu óc quay cuồng bởi tác dụng mạnh mẽ của xuân dược đã được trộn vào từng món ăn, thấm sâu vào cơ thể cậu.

Hiếu hoảng hốt buông đũa, tay run rẩy ôm lấy hạ bộ. "Con... con thấy lạ lắm... người con nóng quá... con..."

Chị gái Hiếu mỉm cười một cách kỳ lạ, ánh mắt đầy dục vọng pha lẫn sự lạnh lùng. Cô ta từ từ đưa tay xuống gầm bàn, nhẹ nhàng bóp lấy dương vật đang cương cứng của Hiếu qua lớp vải quần. Hiếu giật mình, rùng mình bởi cảm giác vừa ghê tởm vừa kích thích.

"Chị... chị làm gì vậy?!" Hiếu hoảng hốt đẩy tay chị gái ra, cố gắng đứng dậy.

Đúng lúc đó, cha Hiếu đột ngột đạp mạnh vào đũng quần Hiếu, trúng vào dái cậu. Cú đá bất ngờ và đau điếng khiến Hiếu kêu lên một tiếng oai oái, cơ thể mất thăng bằng và gục xuống sàn.

Ngay lập tức, cha mẹ và chị gái Hiếu xúm vào. Họ không chút nhân nhượng, thô bạo xé toạc quần áo Hiếu. Hiếu kinh hoàng, la hét, òa khóc, vùng vẫy trong vô vọng.

"Cha mẹ! Chị! Các người làm gì vậy?! Buông con ra! Con xin các người! Đừng mà!" Hiếu khóc nấc, van xin thảm thiết, nhưng đổi lại chỉ là những ánh mắt lạnh lùng, vô cảm của chính những người thân yêu nhất. Mẹ Hiếu, với vẻ mặt vô cảm, vẫn tiếp tục gắp thức ăn vào miệng Hiếu, như thể ép cậu nuốt xuống số phận cay đắng.

Họ không cho Hiếu đứng dậy. Trong trạng thái trần truồng, dương vật ngẩng cao, Hiếu bị ép phải ăn hết bữa ăn. Dưới tác dụng khủng khiếp của xuân dược, cơ thể Hiếu không ngừng rên rỉ, co giật. Chị gái Hiếu liên tục dùng tay bóp, sục, vuốt, liếm, mút dương vật Hiếu một cách thành thục và tàn nhẫn, khiến Hiếu không ngừng rên rỉ giữa đau đớn và khoái cảm bệnh hoạn. Tinh dịch liên tục chảy ra lênh láng trên sàn nhà, hòa lẫn với nước mắt và mồ hôi của Hiếu, tạo thành một vũng hỗn độn ghê tởm. Cậu giằng xé giữa cơn đau đớn, sự nhục nhã, ghê tởm, và sự kích thích điên cuồng từ xuân dược và bàn tay của chị gái. Cậu rên rỉ, khóc nức nở, nhưng vẫn phải tiếp tục ăn và chịu đựng sự hành hạ.

CÚ ĐẤM QUYẾT ĐỊNH CỦA "CHÂN LÝ"

Ngay khi Hiếu kiệt sức, xuất tinh lần cuối cùng, tiếng còi hú vang lên, và cánh cửa phòng bật mở. Hoàng (MC) và các Thợ săn ập vào căn nhà. Họ mặc đồ đen, vẻ mặt lạnh lùng. Hoàng vẫn đeo mặt nạ MC, bước vào với vẻ mặt đắc thắng, ánh mắt sắc lạnh quét qua cảnh tượng ghê tởm trước mặt.

"Chào mừng quý vị khán giả! Gói 'quà' đặc biệt của chúng ta đã sẵn sàng! 'Thiếu gia' Hiếu, một 'ngôi sao' đã được 'chuẩn bị' kỹ lưỡng bởi chính 'gia đình' mình! Hãy cùng xem 'tình thân' sẽ 'biến đổi' như thế nào dưới bàn tay của 'chân lý tối thượng'!" Hoàng nói, nhìn thẳng vào camera, giọng hào hứng.

Các Thợ săn lao vào Hiếu. Hiếu kinh hoàng, hoảng loạn tột độ. Anh ta gào lên, la hét, cố gắng chống cự một cách yếu ớt, nhưng cơ thể đã kiệt sức và bị xuân dược làm cho nhũn nhão. Cha mẹ và chị gái Hiếu không những không cứu giúp mà còn tiếp tay cho Thợ săn. Họ giữ chặt Hiếu, mặc cho cậu kêu oai oái, khóc lóc van xin.

"Cha! Mẹ! Chị! Cứu con! Xin các người! Đừng mà! Con không muốn!" Hiếu khóc nấc, giọng khản đặc, van lơn trong vô vọng.

Cha Hiếu tiến đến, nắm lấy tóc cậu, kéo mạnh đầu Hiếu lên. Ánh mắt ông ta lạnh lẽo, vô cảm, pha lẫn một chút tàn nhẫn và tham lam, như nhìn một món đồ vật vô tri.

"Con trai," cha Hiếu rít qua kẽ răng, giọng nói không còn chút tình cảm nào, âm thanh lạnh lẽo như băng giá, "Con sinh ra không phải để sống, mà là để khai sáng. Khai sáng cái bản năng nguyên thủy, thuần khiết nhất của con, dâng hiến cho 'chân lý tối thượng' mà chúng ta đã vất vả tìm ra. Con nghĩ con là 'thiếu gia' sao? Không! Con là một con chó đĩ được chọn, một công cụ để 'cống hiến' cho sự tiến hóa của gia đình này! Con có biết không, Hiếu? Cái thân thể của con, cái vẻ ngoài 'công tử bột' này, chính là vốn liếng quý giá nhất cho cuộc 'khai sáng' vĩ đại. Cái cặc non tơ của con, cặp dái mượt mà, và cái đít trắng nõn đó... Tất cả, tất cả đều phải được khai thác triệt để, để dâng hiến cho 'chân lý'. Đó là cái 'nghĩa vụ' cao cả nhất của con! Cha, mẹ con, và cả chị con nữa... chúng ta đã nhìn con bằng ánh mắt thèm khát từ lâu rồi. Cha luôn muốn đụ đít con từ khi con bắt đầu dậy thì, để 'thanh tẩy' sự 'ngây thơ' giả tạo trong con. Mẹ con muốn nhét cặc con vô lồn mà đụ đến khi dái con bắn cạn tinh, để 'đánh thức' những dục vọng sâu kín nhất của chính bà ấy, và của con. Còn chị con, ả ta luôn muốn vục mặt vô bú con cặc trắng hồng của con, uống tinh dịch của con, để 'nuôi dưỡng' linh hồn ả bằng 'tinh hoa' từ thân thể con. Nhưng chúng ta đã kiên nhẫn chờ đến khi con được 'khai sáng'. Và giờ khắc đó đã đến. Giờ thì, số phận đã an bài. Con phải học cách 'hưởng thụ' nó. Con sẽ dùng cái cặc này, cặp dái này, và cái đít thối tha của con để 'cống hiến'. Đó là lý tưởng duy nhất của con lúc này. Đừng chống cự nữa, Hiếu. Hãy tận hưởng đi. Hãy cống hiến cho thật tốt, cho xứng đáng với những gì chúng ta đã 'hy sinh' để con có được 'vinh dự' này!"

MÀN KỊCH LOẠN LUÂN: KHI LỜI CẦU XIN LẶNG IM

Ngay sau những lời tàn độc của người cha, màn "khai sáng" bệnh hoạn bắt đầu. 

Hoàng (giọng thì thầm, nhưng đủ để nghe rõ trong căn phòng): "Ồ, quý vị có nghe thấy không? Tiếng khóc than của sự 'ngây thơ' đó! Nghe thật 'trong trẻo' làm sao! Nhưng đừng lo, nó sẽ sớm được 'thanh tẩy' bằng 'chân lý' mà thôi!"

Hiếu, toàn thân run rẩy, ánh mắt ngập tràn kinh hoàng và tuyệt vọng, bắt đầu gào khóc, van xin. Tiếng nức nở của cậu xé lòng, hoà lẫn với những lời cầu cứu yếu ớt, cầu mong một chút tình người từ những kẻ đã sinh ra và nuôi nấng mình. Cậu cố gắng lùi lại, co rúm người lại trên sàn nhà lạnh lẽo, nhưng không có lối thoát.

Cha Hiếu là người đầu tiên lao tới. Ông ta thô bạo giữ chặt hai tay Hiếu, đè mạnh cậu xuống sàn. Ánh mắt ông ta không còn là sự khinh miệt đơn thuần, mà là sự thỏa mãn bệnh hoạn khi nhìn thấy nỗi đau và sự bất lực của con trai. Ông ta đút mạnh dương vật của mình vào hậu môn Hiếu, bắt đầu dập liên tục, không chút thương xót. Miệng ông ta gặm cắn lấy gáy Hiếu, tạo ra những tiếng động ghê rợn, tiếng xương hàm nghiến ken két. Hiếu quằn quại, cơ thể co giật điên loạn trong sự đau đớn và nhục nhã tột cùng, những tiếng rên rỉ nghẹn lại trong cổ họng. Từng giọt nước mắt lăn dài trên khuôn mặt nhợt nhạt của cậu, hòa lẫn với mồ hôi lạnh toát.

Hoàng (giọng thì thầm, như đang tự sự với chính mình): "Nhìn kìa, quý vị! 'Thiếu gia' đang 'cống hiến' hết mình cho 'chân lý' đấy! Mỗi giọt nước mắt, mỗi tiếng rên rỉ đều là 'minh chứng' cho sự 'thức tỉnh' của cậu ta! Tuyệt vời!"

Cùng lúc đó, mẹ Hiếu không chút do dự, khuôn mặt bà ta vặn vẹo trong sự dục vọng điên cuồng. Bà ta ghì chặt lấy Hiếu, nhét dương vật của Hiếu vào âm đạo của mình và bắt đầu nhún, đẩy sâu liên tục. Miệng bà ta mút lấy núm vú Hiếu, cắn nhẹ, day miết, tạo ra những tiếng "chụt chụt" ghê tởm. Hiếu vùng vẫy trong vô vọng, cố gắng đẩy bà ta ra, nhưng sức lực cậu đã cạn kiệt, những tiếng la hét giờ chỉ còn là những âm thanh yếu ớt, vô nghĩa. Cảm giác đau đớn, ghê tởm xen lẫn sự tủi nhục tột cùng xé nát tâm hồn Hiếu. Cậu cảm thấy như mình đang bị xé toạc ra từng mảnh, bị biến thành một món đồ chơi ghê tởm.

Hoàng (giọng thích thú, khẽ cười): "Tuyệt vời! Tuyệt vời! 'Tình mẫu tử' thiêng liêng đã được 'khai sáng' một cách trọn vẹn! Đây mới chính là 'tình yêu' đích thực, tình yêu vượt qua mọi rào cản đạo đức! Cống hiến! Cống hiến đi, Hiếu!"

Trong khi đó, chị gái Hiếu, với vẻ mặt đắc thắng và ánh mắt đầy khát khao, ôm lấy chặt lấy hai chân Hiếu, giữ chặt không cho cậu vùng vẫy. Cô ta cúi xuống, tham lam mút các ngón chân của Hiếu, rồi cắn mạnh vào lòng bàn chân cậu. Hiếu rùng mình vì ghê tởm và đau đớn, nhưng không thể phản kháng.

Dưới sự tấn công dồn dập từ cả ba phía, cơ thể Hiếu co giật dữ dội. Cơn khoái cảm bệnh hoạn và sự đau đớn cùng cực hòa quyện, khiến cậu không còn kiểm soát được. Một tiếng rên rỉ đau đớn và yếu ớt thoát ra khi Hiếu xuất tinh, bắn ra đầy vào bên trong mẹ cậu. Ngay sau đó, mẹ Hiếu buông cậu ra, khuôn mặt bà ta đầy thỏa mãn và nhếch nhác.

Không bỏ lỡ một giây, chị gái Hiếu chồm lên, vục mặt vào dương vật Hiếu, mút chùn chụt, tiếng động dâm dục vang vọng khắp căn phòng nhỏ. Lưỡi cô ta vét sạch từng giọt tinh dịch còn sót lại, tham lam đến ghê tởm, tay cô ta xoa nắn dái Hiếu một cách thô bạo, như đang tận hưởng chiến lợi phẩm. Cùng lúc đó, cha Hiếu cũng xuất tinh đầy vào hậu môn Hiếu. Ông cúi xuống, hôn Hiếu đắm đuối, một nụ hôn dâm dục và bệnh hoạn. Lưỡi ông ta luồn sâu vào khoang miệng Hiếu, mân mê từng nơi, như muốn khám phá và chiếm hữu tất cả.

Hoàng (giọng trầm ngâm, đầy đắc thắng): "Và đây là 'khoảnh khắc' đỉnh cao của 'sự cống hiến'! 'Thiên thần' của chúng ta đã hoàn toàn 'thức tỉnh'! Cậu ta đã 'hiểu' được 'chân lý' rồi! Hãy nhìn xem, sự 'thanh bình' sau 'cơn bão' đó!"

Cơ thể Hiếu nằm đó, bất động trên sàn nhà lạnh lẽo, chỉ còn hơi thở thoi thóp. Ánh mắt cậu đờ dại, vô hồn, như một con búp bê bị bỏ mặc, một vật thể đã hoàn toàn bị tước đoạt ý chí và nhân phẩm. Tiếng khóc đã dứt, tiếng van xin đã tắt. Chỉ còn lại sự im lặng rợn người, báo hiệu rằng một phần linh hồn của Hiếu đã chết đi trong đêm tối kinh hoàng đó, đã "cống hiến" và "khai sáng" theo cách tàn bạo nhất mà gia đình cậu mong muốn. Ánh sáng mờ ảo từ chiếc camera vẫn chói lóa, chiếu rọi lên thân thể trần trụi, nhục nhã của Hiếu, như một bằng chứng sống cho sự tha hóa và hủy diệt.

Các Thợ săn nhanh chóng trói chặt Hiếu lại bằng dây thừng. Hiếu nằm vật vã trên sàn, toàn thân trần truồng, bầm dập, dương vật vẫn còn cương cứng và dính đầy dịch. Anh ta khóc không thành tiếng, đôi mắt đờ đẫn nhìn vào khoảng không, linh hồn như đã rời khỏi thể xác.

Hoàng quay sang camera, ánh mắt đầy vẻ chiến thắng. "Như quý vị đã thấy, 'tình thân' cũng chỉ là một 'giá trị' có thể 'trao đổi'! 'Chân lý tối thượng' sẽ phơi bày sự thật trần trụi nhất về 'bản năng' của con người! Hãy cùng chờ đón 'màn khai sáng' của 'thiếu gia' Hiếu!"

SÂN KHẤU CỦA SỰ SỤP ĐỔ

Ngay trên sân khấu, Hiếu bị trói nghiệt ngã vào chiếc bàn kim loại lạnh lẽo. Ánh đèn sân khấu rọi thẳng vào cơ thể trần truồng, bầm dập của cậu, phơi bày sự nhục nhã và bất lực. Hoàng, với micro trên tay, bước ra phía trước, nụ cười quỷ quyệt không rời khỏi khuôn mặt.

Hiếu ngước nhìn lên, đôi mắt sưng húp và đờ đẫn chợt lóe lên một tia sáng yếu ớt của sự kinh ngạc, rồi hóa thành nỗi kinh hoàng tột độ khi nhận ra khuôn mặt thân quen của Hoàng. Cậu cố gắng giật mạnh, những sợi dây da cứa sâu vào da thịt.

"Hoàng... mày... sao mày lại ở đây?" Hiếu thều thào, giọng khản đặc vì khóc và van xin. "Hoàng... cứu tao... xin mày... cứu tao với! Mày là bạn tao mà! Làm ơn...!"

Hoàng nhếch mép, ánh mắt chứa đầy sự lạnh lùng và khinh bỉ. Không một chút cảm xúc nào của tình bạn hiện hữu trên gương mặt đó. Cậu ta đưa micro lên miệng, giọng nói vang dội khắp khán phòng, không chỉ dành cho Hiếu mà còn cho cả những khán giả đang dõi theo.

Hoàng (qua loa, giọng nói đầy quyền lực, vang vọng khắp khán phòng): "Chào mừng quý vị khán giả thân mến đã đến với 'Chân Lý Tối Thượng'! Vâng, không để quý vị chờ đợi lâu hơn nữa, 'thiếu gia' Hiếu của chúng ta đã sẵn sàng 'khai sáng' rồi đây! Và đây là người bạn thân thiết nhất của tôi, người sẽ được 'tái sinh' ngay trước mắt chúng ta! Hãy cùng chứng kiến khoảnh khắc 'chân lý' hiện hữu trong từng thớ thịt của cậu ta!"

Hiếu lại giật mạnh, nước mắt trào ra. "Hoàng! Mày... Mày là thằng khốn nạn! Hoàng ơi, tao xin mày... đừng làm thế với tao... tao làm gì sai chứ...?!"

Hoàng cười nhạt, lắc đầu. "Sai ư, Hiếu? Sai lầm lớn nhất của mày chính là tin vào những thứ 'đạo đức' giả dối, tin vào 'tình bạn' yếu ớt này. Mày không hiểu sao? Tao không phải là bạn của mày. Tao là 'người khai sáng' cho mày! Và đêm nay, mày sẽ phải 'cống hiến' để thực sự 'thức tỉnh'!"

Ngay lập tức, màn hình lớn phía sau sân khấu bừng sáng. Những thước phim được trình chiếu khiến những tiếng xì xào trong khán giả im bặt, thay vào đó là những tiếng xuýt xoa, thích thú. Đó là những cảnh quay cận cảnh, không cắt xén về chính màn loạn luân kinh hoàng đã diễn ra trong căn nhà của Hiếu, từ góc quay rõ ràng nhất, từng chi tiết đau đớn, ghê tởm của Hiếu đều được phóng đại trên màn hình. Khuôn mặt đau đớn tột cùng của Hiếu, những giọt nước mắt tuyệt vọng, những tiếng rên rỉ bị nghẹn lại, tất cả đều được phóng đại, không một chi tiết nào bị bỏ qua.

Hoàng (vừa chỉ vào màn hình, vừa quay sang Hiếu, giọng điệu nhạo báng): "Nhìn đi, Hiếu! Đây là 'gia đình' cao quý của mày! Họ đã 'yêu thương' mày, 'chăm sóc' mày bằng cách trao cho mày 'chân lý' đấy! Mày thấy không, sự 'hy sinh' vĩ đại của họ? Mày chỉ là một công cụ, một phương tiện để họ đạt được 'sự khai sáng' cao hơn! Và cả mày nữa, Hiếu, mày cũng đang 'cống hiến' cho 'chân lý' này!"

Hiếu cố gắng nhắm mắt lại, nhưng vô ích. Những hình ảnh ghê tởm cứ lặp đi lặp lại, khắc sâu vào tâm trí đang bị tổn thương của cậu. Tiếng thở dốc của cha, tiếng rên rỉ giả tạo của mẹ, nụ cười thỏa mãn bệnh hoạn của chị gái – tất cả như những nhát dao đâm vào trái tim cậu.

Hoàng (tiếp tục thao túng, giọng đầy thuyết phục, như một giáo sĩ): "Mày khóc ư, Hiếu? Tại sao mày lại khóc? Đây chẳng phải là điều mày nên 'tự hào' sao? Mày đã được 'chọn', mày đã được 'cống hiến' bản thân mình cho 'chân lý' mà bao nhiêu người khao khát còn không có được! Hãy nhìn vào sự 'giải thoát' của cha mẹ và chị mày đi! Họ đã 'vượt qua' mọi rào cản đạo đức để 'khai sáng' cho mày đấy!"

Cùng lúc đó, một tên Thợ săn tiến đến, tiêm vào tay Hiếu một liều xuân dược mạnh hơn. Cơ thể cậu lại bùng cháy, dục vọng trào dâng dữ dội, nhưng trong tâm trí cậu, những hình ảnh kinh hoàng vẫn tiếp tục dày vò. Sự giằng xé giữa ham muốn thể xác bị cưỡng ép và sự ghê tởm tột độ khiến Hiếu phát ra những tiếng rên rỉ thống khổ, những tiếng gào thét của một con thú bị dồn vào đường cùng.

Hoàng (với giọng điệu chế giễu, chỉ vào dương vật đang cương cứng của Hiếu): "Ồ, 'bản năng' của 'thiếu gia' đang trỗi dậy rồi kìa! Thật mạnh mẽ! Nhưng hãy nhớ, Hiếu, bản năng này không phải là của riêng mày. Nó là để 'phục vụ', để 'cống hiến'. Mày chỉ là một kênh dẫn, một công cụ để 'chân lý' được lan tỏa! Nó sẽ biến mày thành một con chó đĩ thực sự, một kẻ chỉ biết phục tùng dục vọng và mệnh lệnh!"

Màn hình tiếp tục chiếu những thước phim bệnh hoạn, xen kẽ với những dòng chữ chạy ngang: "Tình thân là giả dối", "Dục vọng là chân lý", "Con chỉ là công cụ", "Thờ phụng bản năng". Giọng nói của Hoàng vẫn vang vọng không ngừng, lặp đi lặp lại những lời lẽ độc địa, bóp méo mọi giá trị đạo đức, cố gắng nhồi nhét vào tâm trí Hiếu một hệ tư tưởng lệch lạc, tàn nhẫn.

Dần dần, dưới tác động của thuốc, hình ảnh ghê tởm trên màn hình và giọng nói thao túng của Hoàng, sự phản kháng trong mắt Hiếu bắt đầu yếu đi. Những giọt nước mắt cạn dần, thay vào đó là một vẻ đờ đẫn, vô hồn. Cơ thể cậu vẫn co giật vì xuân dược, nhưng những tiếng rên rỉ không còn mang theo sự đau đớn hay van xin, mà trở nên mơ hồ, vô thức.

Hoàng (với vẻ mặt đắc thắng, hướng về phía khán giả): "Quý vị thấy không? 'Chân lý' đang dần 'khai sáng' tâm hồn 'thiếu gia' của chúng ta rồi đấy! Hãy chờ xem, 'sự thức tỉnh' hoàn toàn sẽ đến ngay thôi! Khi 'bản năng' chiến thắng mọi 'ảo tưởng' về tình thân và đạo đức, Hiếu sẽ trở thành một 'tín đồ' trung thành của 'Chân Lý Tối Thượng'!"

Ánh đèn sân khấu vẫn chói lóa, chiếu rọi lên thân thể trần trụi, nhục nhã của Hiếu, như một minh chứng sống cho quá trình hủy diệt nhân cách tàn khốc đang diễn ra ngay trước mắt hàng trăm con mắt của "Nhà Hát Khai Sáng". Hiếu, người từng là "thiếu gia", giờ đây chỉ còn là một con rối bị giật dây, một mảnh vụn của nhân cách đang dần tan biến.

Thời gian trên sân khấu của "Nhà Hát Khai Sáng" dường như đã bị bẻ cong, hóa thành một địa ngục trần gian. Hiếu, trần trụi và bị trói chặt vào chiếc bàn kim loại, giờ đây chỉ còn là một khối thịt run rẩy dưới ánh đèn chói lóa. Xuân dược liều cao tiêm liên tục khiến cơ thể cậu bốc cháy, dục vọng điên cuồng vật vã, không thể kiểm soát. Cơn vật vã không ngừng, tiếng rên rỉ nghẹn ngào, lý trí tan biến, chỉ còn bản năng nguyên thủy gào thét.

Hoàng và Lâm, hai người bạn thân nhất của Hiếu, khuôn mặt lạnh lùng che giấu đi bất kỳ thoáng thương xót nào còn sót lại. Dưới mệnh lệnh tàn nhẫn của Lâm Phong, họ phải nghiền nát Hiếu, phá hủy từng chút nhân tính cuối cùng của cậu.

Hoàng (giọng nói đều đều, đầy mỉa mai): "Thưa quý vị, 'thiếu gia' của chúng ta đang rất 'khát khao'! 'Bản năng' của cậu ta đang gào thét đòi được 'phục tùng'! Hãy cùng xem, cậu ta sẽ 'cống hiến' như thế nào để được 'giải thoát'!"

Cơn xuân dược hành hạ Hiếu đến tột cùng, cổ họng cậu khô rát như lửa đốt. Hiếu rên rỉ, cầu xin một giọt nước.

Hoàng (giọng châm biếm): "Hiếu, mày khát đúng không? Muốn uống nước ư? Vậy thì, Lâm, cho nó uống đi!"

Lâm, với cổ tay và cổ chân phải vẫn còn bó bột, khó nhọc lê lết đến gần chiếc bàn. Gương mặt hắn ta tái nhợt vì vết thương, nhưng ánh mắt lại lạnh lùng, tàn nhẫn. Hắn ta cúi thấp người xuống, nhổ ra một bãi nước bọt đặc quánh xuống sàn sân khấu ngay trước mặt Hiếu.

Hoàng (ra lệnh): "Hiếu! Bò đến đây, liếm sạch từng giọt nước bọt dơ bẩn của bạn mày dưới sàn sân khấu này! Đó là 'lý tưởng' mới của mày đấy. 'Phục tùng' bản năng, 'cống hiến' cho sự sinh tồn. Hãy cho chúng ta thấy sự 'thành tâm' của mày đi!"

Dưới sự giày vò của cơn khát và xuân dược, Hiếu vật vã, cố gắng lết về phía bãi nước bọt. Cậu không còn giữ được chút phẩm giá nào. Cậu bò, tiếng dây da cọ xát vào da thịt khô khốc, nước mắt trào ra hòa lẫn với mồ hôi. Khi đến được chỗ bãi nước bọt, Hiếu không chút do dự, cúi xuống, dùng lưỡi liếm lấy từng giọt nước bọt dơ bẩn, một cách tuyệt vọng như một con chó khát khô. Cậu uống một cách điên dại, không chút ý thức về nhân phẩm.

Hoàng với giọng nói đầy sự hài lòng, nhưng ánh mắt thoáng nét xót xa bị che giấu nhanh chóng: "Tốt lắm, Hiếu. Rất tốt. Mày đang học cách 'cống hiến' đấy. 'Bản năng' của mày đang dần 'thức tỉnh'."

Tiếp theo, cơn xuân dược đẩy Hiếu đến đỉnh điểm của sự kích thích, khiến cậu vật vã, rên rỉ, muốn tự xé nát cơ thể mình để giải tỏa. Lúc này, Lâm, vẫn lê lết, tiến lại gần Hiếu.

Hoàng: "Giờ đây, chúng ta sẽ đi sâu vào 'bản năng' của 'thiếu gia' Hiếu. Hãy cùng xem, cơ thể cậu ta sẽ 'cống hiến' cho 'chân lý' thế nào!"

Lâm, dùng tay trái, thô bạo day mạnh vào vùng nách nhạy cảm của Hiếu, khiến cậu giật bắn người, một tiếng rên đau đớn xen lẫn sự khó chịu bật ra. Hiếu quằn quại, cơ thể uốn éo trong vô vọng. Lâm ghé sát lại, khuôn mặt không biểu cảm, cười khẩy một tiếng khô khốc.

Hoàng : "Hiếu, mày muốn 'giải thoát' chứ? Vậy thì, hãy liếm sạch mồ hôi dưới nách của Lâm đi! Đó là 'tinh hoa' của sự 'thức tỉnh' đấy!"

Hiếu, trong cơn mê man, không còn suy nghĩ, chỉ biết bản năng. Cậu lập tức cúi đầu, vục mặt vào vùng nách của Lâm. Một mùi hôi nồng và chua  xộc thẳng vào mũi cậu, nhưng cậu không quan tâm. Cậu liếm lấy từng giọt mồ hôi mằn mặn, ghê tởm dưới nách Lâm. Vị mặn chát của mồ hôi, pha lẫn mùi cơ thể nồng nặc của Lâm, càng khiến Hiếu thêm điên dại. Tiếng liếm láp chùn chụt vang vọng khắp sân khấu.

Tiếp theo, Lâm dùng chân trái còn lành lặn, nhẹ nhàng nhưng đầy khiêu khích, miết dọc theo thân dương vật đang cương cứng của Hiếu, rồi lại nhấn nhẹ vào dái cậu, từng chút một, khiến Hiếu phát ra những tiếng rên rỉ đứt quãng, nghẹn ngào. Cơn kích thích vật vã hòa lẫn với sự nhục nhã tột cùng. Hắn ta lặp lại hành động đó vài lần, mỗi lần đều như một nhát dao cứa vào từng thớ thịt, từng dây thần kinh của Hiếu.

Hoàng: "Tuyệt vời! 'Thiếu gia' đang 'phản ứng' rất tốt với 'liệu pháp' này! Sự đau đớn sẽ giúp cậu ta 'khai mở' những giác quan sâu kín nhất!"

Lâm tiếp tục, hắn ta cúi người xuống, dùng đầu ngón chân trái, miết dọc theo kẽ mông, rồi nhấn mạnh vào hậu môn của Hiếu, tạo ra cảm giác nhột nhạt, tê dại và khó chịu cùng cực, nhưng cũng kích thích đến tột cùng trong cơn xuân dược. Hiếu quằn quại, cơ thể co giật theo từng nhịp chạm, trong cơn vật vã không kiểm soát được.

Dưới sự giày vò liên tục, cơn dâm dưới tác động của xuân dược bị đẩy lên đến đỉnh điểm. Hiếu rên rỉ, hai chân co giật dữ dội, không còn kiềm chế được nữa. Một tiếng rên lớn hơn bật ra khi Hiếu xuất tinh, tinh dịch bắn ra khắp nơi trên chiếc bàn kim loại và cả trên sàn sân khấu. Một phần bắn trúng vào ngực Hiếu, một phần bắn vào mặt Lâm. Lâm không hề chớp mắt, hắn ta chỉ nhìn chằm chằm vào Hiếu, ánh mắt vẫn lạnh lùng một cách đáng sợ.

Hoàng (qua loa, giọng đầy phấn khích giả tạo): "Tuyệt vời! 'Thiếu gia' đã 'cống hiến' rồi! Nhưng 'cống hiến' chưa đủ đâu, Hiếu! 'Chân lý' đòi hỏi sự 'thu nhận' trọn vẹn!"

Hoàng bước đến gần hơn, cúi xuống, giọng nói trầm thấp, đầy ám ảnh. "Giờ thì, Hiếu. Mày đã 'cống hiến' rồi. Nhưng để 'chân lý' thực sự thấm vào máu thịt, mày phải 'cầu xin' nó! Mày đang nóng bỏng, đúng không? Mày đang khao khát được giải thoát, đúng không? Vậy thì, uống đi! Uống hết tinh dịch của chính mày trên sàn sân khấu này! Đây là 'tinh hoa' của 'bản năng' mày đấy!"

Trong cơn mê man và đau đớn, Hiếu không còn phân biệt được gì nữa. Cậu cúi xuống, dùng lưỡi liếm sạch từng giọt tinh dịch của mình, như một con vật. Mỗi cái liếm đều đi kèm với tiếng rên rỉ vô thức, pha lẫn sự ghê tởm và thỏa mãn bệnh hoạn.

Hoàng gằn giọng: "Nói đi, Hiếu! Cầu xin đi! Hãy nói rằng mày muốn chúng tao! Mày muốn con cặc của chúng tao cắm vào cái đít dơ bẩn của mày để thỏa mãn bản năng của mày đi!"

Trong cơn vật vã không kiểm soát, Hiếu cố gắng kìm nén, nhưng bản năng đã chiến thắng. Tiếng rên rỉ bật ra, rồi dần dần, những lời cầu xin ghê tởm, méo mó thoát ra từ cổ họng cậu.

"Lâm... Hoàng... xin... xin hai thằng mày... làm ơn... cắm cặc vào đít tao đi!... làm ơn... tao... tao không chịu nổi nữa... đụ tao đi... đụ tao đi mà...!" Hiếu gào lên, tiếng nói run rẩy, đầy khao khát và nhục nhã, không còn chút dấu hiệu của sự kiêu hãnh hay nhân phẩm.

Lời van xin ghê tởm của Hiếu vang vọng khắp khán phòng của "Nhà Hát Khai Sáng", hòa lẫn với tiếng xì xào phấn khích của đám đông bệnh hoạn. Ánh đèn chói lòa vẫn rọi thẳng vào cơ thể trần trụi, run rẩy của cậu, phơi bày sự nhục nhã tột cùng. Hoàng, với nụ cười đắc thắng tột độ, bước đến bên Hiếu, ánh mắt hắn ta lóe lên sự thỏa mãn của một kẻ đã đạt được mục đích cuối cùng. Trong thoáng chốc, một tia đau đớn khó nắm bắt lướt qua trong đôi mắt Hoàng, nhưng nó nhanh chóng bị che lấp bởi sự tàn nhẫn và mệnh lệnh từ Lâm Phong.

Hoàng: "Quý vị đã nghe rõ chưa?! 'Thiếu gia' đã 'khai sáng' rồi! Cậu ta đã thực sự 'thức tỉnh' với 'bản năng' của mình! Và bây giờ, chúng ta sẽ ban cho cậu ta 'sự giải thoát' cuối cùng, một 'phần thưởng' xứng đáng cho sự 'cống hiến' của cậu ta!"

Dưới ánh mắt của hàng trăm khán giả và sự chứng kiến của Lâm - người bạn từng thân thiết giờ đây chỉ có thể lê lết và nhìn Hiếu bằng ánh mắt đau đớn, giằng xé - Hoàng gỡ những sợi dây da trói hai chân Hiếu. Cơn xuân dược vẫn đang hành hạ dữ dội, khiến Hiếu không ngừng vặn vẹo. Khi chân được tự do, bản năng bị đẩy lên cao trào, Hiếu lập tức cố gắng quỳ xuống, cơ thể run rẩy một cách thảm hại. Cậu bò lết về phía Hoàng, tiếng rên rỉ nghẹn ngào hóa thành những tiếng cầu xin đứt quãng.

"Hoàng... xin... xin mày... làm ơn... tao... tao không chịu nổi nữa... cắm cặc vào đít tao đi... đụ tao đi mà...!"

Hoàng nhìn xuống Hiếu, nhìn cái cơ thể đang quằn quại dưới chân mình, nhìn khuôn mặt biến dạng vì dục vọng và nước mắt. Hắn ta nhếch mép cười khẩy, rồi dùng chân đá nhẹ vào thái dương Hiếu, khiến cậu ngã vật ra sàn.

Hoàng (qua loa, giọng đầy miệt thị): "Mày nghĩ đơn giản vậy sao, Hiếu? Không dễ dàng thế đâu! Để được 'giải thoát', mày phải thể hiện sự 'thuận phục' tuyệt đối!"

Hoàng cởi quần, dương vật hắn ta cương cứng và nổi rõ gân xanh. Hắn ta đá Hiếu nằm sấp xuống, giẫm một chân lên lưng cậu, ghì chặt Hiếu xuống sàn sân khấu lạnh lẽo. Hiếu rên rỉ, vùng vẫy trong vô vọng.

Dưới sự chứng kiến của Lâm, người bạn không thể làm gì ngoài việc lê lết nhìn cảnh tượng ghê tởm, và của toàn bộ khán phòng, Hoàng từ từ đưa dương vật của mình vào hậu môn Hiếu. Tiếng Hiếu thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, xé lòng, nhưng nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng rên rỉ của xuân dược và sự nhục nhã.

Hoàng nói trong từng nhịp dập mạnh bạo: "Đây là 'chân lý', Hiếu! Đây là 'sự giải thoát' mà mày khao khát! Mày không còn là 'thiếu gia' nữa! Mày chỉ là một con chó cái chỉ biết phục tùng bản năng và mệnh lệnh!"

Hoàng dập mạnh mẽ, không chút thương tiếc, mỗi nhịp đều khiến Hiếu co giật và phát ra những tiếng rên rỉ thảm thiết. Đau đớn tột cùng hòa lẫn với khoái cảm bệnh hoạn mà xuân dược mang lại, tạo nên một sự hỗn loạn trong tâm trí Hiếu. Cậu không còn phân biệt được gì nữa, chỉ biết rên rỉ theo từng nhịp dập của Hoàng, tiếng rên dần biến thành tiếng hú, tiếng kêu của một con vật bị dồn vào đường cùng.

Sau những nhịp dập điên cuồng, cơ thể Hiếu co giật kịch liệt, một tiếng rên cuối cùng bật ra khi cậu đạt đến cực điểm, xuất tinh dữ dội, hòa lẫn với những gì Hoàng đang đổ vào bên trong. Cậu run rẩy, bất động, hoàn toàn kiệt sức. Cùng lúc đó, Hoàng cũng rên lên một tiếng, rồi xuất tinh dữ dội vào bên trong Hiếu. Cơ thể Hiếu lại co giật thêm một lần nữa, một tiếng rên cuối cùng bật ra, không còn là của con người, mà là của một thứ gì đó đã hoàn toàn bị phá vỡ.

Hoàng rút ra, dương vật còn dính dịch và máu. Hắn ta đứng thẳng dậy, nhìn xuống Hiếu đang nằm vật vã trên sàn, cơ thể run rẩy, ánh mắt hoàn toàn vô hồn, trống rỗng.

Hoàng với giọng nói tràn đầy sự đắc thắng, hướng về phía khán giả: "Quý vị thân mến! 'Sản phẩm' đã hoàn thiện! 'Thiếu gia' Hiếu đã chính thức 'tái sinh' và trở thành một 'tín đồ' chân chính của 'Chân Lý Tối Thượng'! Từ giờ, cậu ta sẽ chỉ sống để 'phục tùng' và 'cống hiến' cho 'bản năng' và 'chân lý' mà thôi!"

Ánh đèn sân khấu tắt dần, chỉ còn lại một vầng sáng yếu ớt, chiếu lên thân thể trần trụi, nhục nhã của Hiếu. Cậu nằm đó, không còn cử động, chỉ thở dốc một cách vô hồn. "Thiếu gia" Hiếu ngày nào đã hoàn toàn chết đi, và một thứ quái vật mới, một con rối của dục vọng và sự phản bội, đã ra đời trên sân khấu nghiệt ngã này.

SỰ PHỤC TÙNG CUỐI CÙNG

Hoàng đưa micro đến gần miệng Hiếu. "Hiếu. Giờ thì, 'chân lý' đã được 'khai sáng' trọn vẹn trong cậu. Hãy nói ra 'lời thề' của một 'con chó' đã được 'tái sinh'!" Hoàng nói, giọng đầy uy quyền và đắc thắng.

Hiếu run rẩy, cơ thể co giật nhẹ. Đôi mắt vô hồn nhìn thẳng vào Hoàng. Cậu hít một hơi thật sâu, rồi từ từ, từng chữ một, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng, phát ra lời tuyên thệ: "Tôi... Hiếu... đã được... 'khai sáng'... Tôi nguyện... cống hiến... thân thể này... để được... làm chó... của 'chân lý'... Tôi nguyện... phục tùng... tuyệt đối... mọi mệnh lệnh... của 'chủ nhân'... Tôi... là chó... tôi muốn... làm chó..."

Khi Hiếu dứt lời, cả khán phòng như nổ tung trong tiếng hò reo, vỗ tay và la ó cuồng loạn. Khán giả đứng cả dậy, reo hò không ngừng. Lượt view trên màn hình tăng vọt, số tiền donate nhảy liên tục, đạt những con số khủng khiếp. Chương trình đã thành công vang dội.

Cha mẹ và chị gái Hiếu ngồi dưới khán đài, ánh mắt họ không còn sự lo lắng hay đau khổ, mà thay vào đó là sự nhẹ nhõm đến ghê rợn, pha lẫn một chút... tự hào bệnh hoạn. Họ đã "bán" được con trai, em trai mình để đổi lấy sự tồn tại của gia đình, và giờ đây, món "hàng" này đã được "khai sáng" một cách hoàn hảo.

KẾT THÚC TẬP: SỰ BÀNH TRƯỚNG CỦA "CHÂN LÝ"

Hoàng đứng giữa sân khấu, nhìn Hiếu, ánh mắt đầy thỏa mãn. Cậu nói vào micro, tuyên bố về sự chiến thắng của "chân lý tối thượng" và hứa hẹn về những "màn khai sáng" tiếp theo sẽ còn "chấn động" hơn nữa.

Tập phim kết thúc với cảnh Hiếu nằm vật vã trên sân khấu, đôi mắt vô hồn, cơ thể kiệt quệ. Hình ảnh anh ta được chiếu rộng rãi trên các phương tiện truyền thông của "Nhà Hát Khai Sáng", trở thành một "minh chứng" sống cho sự sụp đổ của "tình thân" và sự trỗi dậy của "bản năng", một biểu tượng mới của sự tha hóa.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co