Truyen3h.Co

Suy đồi

Chương 7

VerlainTheGuy


Lộc

Cậu nhóc phục vụ


GAMESHOW CHÂN LÝ TỐI THƯỢNG

TẬP 4: THIÊN TÀI SA NGÃ – BẢN ÁN TỪ GIA ĐÌNH

Hoàng, MC quen thuộc của "Nhà Hát Khai Sáng", đứng giữa sân khấu rực rỡ ánh đèn, giọng nói đầy quyền lực và mị hoặc vang vọng khắp khán phòng. Màn hình lớn phía sau anh bừng sáng, trình chiếu hình ảnh Lộc, một chàng trai trẻ với vẻ ngoài thư sinh, đeo cặp kính cận trí thức.

"Chào mừng quý vị đến với 'Chân Lý Tối Thượng'! Đêm nay, chúng ta sẽ được chứng kiến sự sụp đổ của một 'thiên tài' thực thụ. Lộc, con cưng của một gia đình nề nếp, gia giáo, niềm tự hào của trường chuyên Amsterdam Hà Nội, luôn đứng đầu lớp, là thần đồng văn học toàn quốc! Cuộc đời cậu ta là một bức tranh hoàn hảo, một lý tưởng về 'con nhà người ta' mà bao bậc cha mẹ mơ ước!"

Những thước phim tư liệu bắt đầu chạy. Lộc xuất hiện trong những cảnh quay đầy ánh sáng: đọc sách trong thư viện với vẻ mặt tập trung cao độ, tay cầm những giải thưởng danh giá, các bằng khen sáng chói được dán đầy trên tường phòng ngủ. Cậu trả lời phỏng vấn trên truyền hình với nụ cười rạng rỡ, ánh mắt kiêu hãnh và trong sáng, nói về ước mơ, hoài bão lớn lao của mình, về lòng kính trọng dành cho cha mẹ và tình yêu thương dành cho cô em gái bé bỏng. Rồi, ống kính lia đến cảnh gia đình Lộc: cha mẹ ân cần dạy bảo, ánh mắt tràn đầy tự hào khi nhìn cậu. Kế bên là cô em gái học lớp 10, khuôn mặt trẻ thơ nhưng đôi mắt lại sắc lạnh, ẩn chứa sự ghen tị không ngừng dõi theo anh trai mình từ phía sau mỗi khi Lộc được ngợi khen hay nhận được sự ưu ái.

Hoàng tiếp tục, giọng điệu chuyển hẳn sang sự ma quái, như một lời tiên tri độc địa: "Nhưng ánh hào quang rực rỡ ấy, liệu có đủ sức che khuất những 'bóng tối' đang chực chờ nuốt chửng? Đặc biệt là khi 'bóng tối' ấy lại đến từ chính 'máu mủ' ruột thịt, từ 'tình thân' mà cậu ta tin tưởng tuyệt đối? Liệu một 'thiên tài' có thể đứng vững khi 'nền móng' của mình bị 'đào xới' bởi chính 'bản năng' ích kỷ của những người thân yêu nhất? Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm khi Lộc, 'thiên tài' của chúng ta, được chính bạn thân của em gái cậu tỏ tình. Điều đó đã châm ngòi cho sự ghen tị bùng nổ, và 'thiên thần' của gia đình đã biến thành ác quỷ!"

Màn hình lớn phía sau Hoàng đột ngột chuyển sang một khung cảnh khác, tối tăm và riêng tư hơn nhiều. Đó là phòng của Lộc. Một chiếc camera nhỏ được giấu kín một cách tinh vi, có vẻ như được đặt khéo léo sau chồng sách trên giá hoặc trong một góc khuất, lặng lẽ ghi lại mọi thứ mà Lộc không hề hay biết.

Những thước phim đầu tiên ghi lại cảnh Lộc bước ra từ phòng tắm. Hơi nước mờ ảo bao quanh cơ thể săn chắc, trắng trẻo của cậu. Từng giọt nước long lanh chảy dọc theo làn da mịn màng, xuống bờ vai rộng và cơ bắp cuồn cuộn ở cánh tay. Camera lia xuống, ghi lại rõ ràng hình ảnh con cu đang rũ nước và đùm dái hơi co lại của Lộc. Khi cậu với tay lấy khăn, camera quay được cận cảnh hõm nách trắng muốt, căng mịn của cậu, lún phún những sợi lông tơ mỏng manh.

Tiếp theo là cảnh Lộc thay đồ. Chiếc áo phông rộng không che hết được những đường nét khỏe khoắn trên cơ thể cậu. Vài khoảnh khắc ngắn ngủi, chiếc camera ẩn bắt trọn được hình ảnh bộ ngực săn chắc, với nhũ hoa hơi ửng hồng. Phần vú không quá cơ bắp nhưng vẫn đầy đặn, gợi cảm cũng hiện lên rõ nét dưới ánh sáng mờ ảo của căn phòng. Khi cậu cúi xuống nhặt đồ, ống kính lia theo, ghi lại thoáng qua một phần khe mông và lỗ hậu môn màu hồng sẫm, hơi co rút lại, chúm chím như một đóa hoa.

Một đoạn phim khác được phát, quay trong đêm khuya. Ánh sáng yếu ớt từ màn hình máy tính hắt lên khuôn mặt Lộc. Cậu đang ngồi tựa lưng vào thành giường, tay nhẹ nhàng vuốt ve bọc nước mía của mình qua lớp quần ngủ mỏng. Rồi sau đó, cậu từ từ kéo quần xuống, để lộ con cu đang cương cứng. Bàn tay Lộc nhẹ nhàng di chuyển, những ngón tay vuốt dọc thân cu, rồi nắm chặt và thủ dâm. Khuôn mặt cậu hơi nhăn lại, đôi mắt nhắm nghiền, vẻ thư sinh thường ngày biến mất, thay vào đó là sự tập trung vào khoái cảm riêng tư. Toàn bộ quá trình, từ ngón chân, nách, cu, dái, đến từng chuyển động của mông Lộc trong những khoảnh khắc riêng tư nhất đều bị chiếc camera quay lén ghi lại một cách trần trụi.

Màn hình lớn đột ngột chia đôi. Một bên vẫn là những thước phim riêng tư của Lộc. Bên còn lại, một giao diện tin nhắn quen thuộc hiện lên, hiển thị cuộc trò chuyện giữa "Em Gái" và "Hoàng":

Em Gái: Em đã gửi hết các clip rồi đấy ạ. Anh xem đi, không phí một giây nào đâu! Anh trai em không chỉ là 'thiên tài' mà còn là 'cực phẩm' đó. Em cá là anh chưa từng thấy 'hàng' nào như Lộc đâu!

Hoàng: (Gửi tin nhắn phản hồi sau vài phút) Tôi đã xem. Cậu ta đúng là có vẻ ngoài khá... hấp dẫn. Cơ thể săn chắc, da trắng mịn màng không tì vết, ngực nở nang đầy đặn, vùng nách sạch sẽ không một sợi lông thừa, và đặc biệt là con cu to, dài, nổi rõ gân xanh, đùm dái căng mọng, trĩu nặng... đúng là hàng tuyển hiếm có. Cả cái lỗ hậu môn kia nữa, màu hồng sẫm, hơi co rút, nhìn thật... kích thích.

Em Gái: Em đã nói mà! 'Hàng hiếm' đó! Em có cả clip Lộc tự sướng nữa. Anh thấy cách anh trai em thủ dâm, những biểu cảm trên mặt khi lên đỉnh, và cả lỗ hậu môn ảnh co giãn theo từng nhịp nữa. Đặc biệt là những dòng tinh dịch trắng đục bắn ra, nhiều như thác phun, trông thật... kích thích. Đảm bảo gây chấn động, làm bùng nổ rating của chương trình! Giá phải lên ít nhất 1 tỷ chứ! Lộc là 'thiên tài' quốc dân đó, ảnh hưởng rộng rãi lắm!

Hoàng: Được rồi, cô bé biết cách 'chào hàng' đấy. Với những 'tư liệu' này, khả năng 'khai thác' rất cao. Chúng tôi sẽ trả 800 triệu. Đây là mức giá cao nhất cho một 'đối tượng' chưa qua 'sử dụng', lại là người nổi tiếng như vậy.

Em Gái: 800 triệu... Hừm... Thôi được. Nhưng em có một yêu cầu nhỏ. Trước khi 'bàn giao', em muốn được 'nếm thử' anh trai mình lần cuối cùng. Coi như 'phần thưởng' riêng của em cho công sức của mình. Anh hiểu ý em chứ? Em muốn tự tay 'kiểm tra chất lượng' lần cuối, trước khi 'hàng' đến tay anh.

Hoàng: (Gửi icon mặt cười quỷ quyệt) Rất thú vị! 'Phần thưởng' đó không nằm trong hợp đồng, nhưng chúng tôi có thể linh động. Đổi lại, cô bé phải đảm bảo việc 'bàn giao' diễn ra suôn sẻ, không một chút trục trặc.Em Gái: Tuyệt vời! Vậy thì đây là kế hoạch: Tối nay, em sẽ lén cắt dây điện của hệ thống camera giám sát của gia đình, tắt chuông báo động. Sau đó, em sẽ mở hé chốt cửa sổ lớn ở phòng khách, đủ để người của anh chui lọt. Em sẽ đợi ở phòng khách để xác nhận mọi thứ đã an toàn. Anh sẽ đến lúc nào?

Hoàng: (Gửi icon ngón tay cái lên) Đúng như dự kiến. Chúng tôi sẽ có mặt lúc 12 giờ tối nay. Mọi thứ sẽ diễn ra 'êm đẹp'.

Hoàng kết thúc phần giới thiệu, giọng điệu lạnh lẽo như băng giá: "Một 'món quà' đặc biệt, một 'cuộc chơi' tàn nhẫn hơn bao giờ hết, khi 'nạn nhân' bị đẩy vào vực thẳm bởi chính 'người thân'. 'Thiên tài' Lộc... sẽ trở thành 'bằng chứng' sống cho 'chân lý tối thượng'!"

ĐÊM PHẢN BỘI

Tối hôm đó, cha mẹ Lộc vắng nhà vì một chuyến công tác đột xuất. Căn biệt thự lớn chìm trong sự yên tĩnh đáng sợ, một sự yên tĩnh tiền đề cho một cơn bão kinh hoàng sắp ập đến. Lộc, không hề hay biết về âm mưu đen tối đang diễn ra, vẫn nằm trên giường trong phòng mình, tay cầm một quyển sách cũ, chăm chú đọc những dòng văn chương bay bổng.

Đột nhiên, cánh cửa phòng bật mở với một tiếng động mạnh. Hai tên Thợ săn cao lớn, mặc đồ đen, không nói một lời, lao thẳng vào. Lộc giật mình, hoảng hốt đánh rơi quyển sách. Cậu cố gắng bật dậy, nhưng bị chúng vồ lấy.

"Các người là ai?! Buông tôi ra!" Lộc gào lên, giọng lạc đi vì kinh hãi và bất ngờ. Cậu vùng vẫy yếu ớt, ánh mắt đầy hoảng loạn.

Một tên Thợ săn vung tay đấm mạnh vào bụng Lộc. Cú đấm như trời giáng khiến Lộc khuỵu xuống, ôm bụng đau đớn, nôn khan. Ngay lập tức, chúng thô bạo lột phăng đôi tất trắng tinh (nhưng có chút ngả màu xám) đang đi của Lộc, vo tròn rồi nhét sâu vào miệng cậu, bịt kín tiếng la hét. Lộc nghẹn ứ, nếm trọn vị mồ hôi chân mằn mặn, hăng hăng của chính mình, cảm giác buồn nôn trào lên cổ họng, khiến cậu muốn ói ra tất cả những gì vừa ăn. Tiếp đó, chúng thô bạo xé toạc quần áo Lộc. Tiếng vải rách xoẹt xoẹt vang lên chói tai. Quần áo bị xé rách vụn, da thịt Lộc lộ ra. Dáng người Lộc gần như hoàn hảo, slim-fit, săn chắc nhưng vẫn giữ được nét thanh mảnh, thư sinh. Làn da cậu trắng bệch, mịn màng không tì vết, càng làm nổi bật những đường gân xanh mờ mờ dưới da. Phần ngực Lộc không quá cơ bắp nhưng nở nang, đầy đặn, với hai nhũ hoa hơi ửng hồng, cân đối trên lồng ngực. Khi cậu giãy giụa, những cơ bắp ẩn dưới lớp da mềm mại khẽ căng lên, tạo nên một vẻ đẹp vừa yếu ớt vừa gợi cảm. Vùng nách của Lộc trắng muốt, sạch sẽ, không một sợi lông thừa, hoàn toàn mịn màng và căng mướt. Khi cậu bị kéo lê, những cánh tay giơ cao làm lộ rõ hơn vùng da nhạy cảm này. Phía dưới, con cu của Lộc nổi bật với kích thước khá lớn, dài và nổi rõ những đường gân xanh. Đùm dái của cậu căng mọng, trĩu nặng, phập phồng theo từng nhịp thở dốc.

Lộc trần truồng, nằm co ro trên sàn, run lẩy bẩy vì lạnh, vì sợ hãi, và vì sự nhục nhã tột cùng. Nước mắt trào ra nơi khóe mắt, lăn dài xuống sàn gạch lạnh lẽo.

Hai tên Thợ săn nhanh chóng dùng dây thừng thô ráp trói chặt Lộc lại, siết chặt đến đau điếng, rồi kéo lê cậu ra khỏi phòng, xuống cầu thang bằng đá cẩm thạch. Lộc cố gắng ưm ưm, vùng vẫy một cách tuyệt vọng, đôi mắt đẫm lệ nhìn khắp nơi, mong tìm thấy một tia hy vọng, một bóng người quen.

Trên đường ra xe, ánh sáng lờ mờ từ phòng khách hắt ra. Lộc nhìn thấy em gái mình đang đứng đó, im lặng quan sát, giống như một bức tượng sống, lạnh lẽo và vô cảm. Đôi mắt cậu lóe lên tia hy vọng cuối cùng, một niềm tin ngây thơ rằng em gái sẽ cứu mình. Cậu ưm ưm, cố gắng phát ra âm thanh, ra hiệu cho em gái chạy đi, cầu mong cô bé sẽ kêu cứu, sẽ làm bất cứ điều gì để giúp anh trai mình thoát khỏi địa ngục này.

Nhưng em gái Lộc không hề nhúc nhích. Cô bé chỉ đứng đó, đôi môi nở một nụ cười nhếch mép lạ lùng, ánh mắt sắc lạnh đầy thỏa mãn và tàn nhẫn, như thể đang xem một vở kịch thú vị. Lộc chợt nhận ra. Một luồng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng cậu, còn đáng sợ hơn cả cái lạnh của cơ thể trần truồng. Chính em gái cậu mới là kẻ đã tiếp tay cho chúng, chính cô bé đã đẩy cậu vào địa ngục này. Cú sốc quá lớn khiến toàn thân Lộc cứng đờ, tinh thần như vỡ vụn thành từng mảnh. Nước mắt trào ra không ngừng, lăn dài trên gò má, hòa lẫn với mồ hôi và nỗi kinh hoàng tột độ.

Khi các Thợ săn kéo Lộc đến gần cửa phòng khách, em gái Lộc tiến lại gần, cúi xuống. Cô bé dùng bàn tay nhỏ bé, trắng muốt chạm vào khuôn mặt đẫm nước mắt của Lộc, rồi thì thầm vào tai cậu, giọng nói ngọt ngào nhưng ẩn chứa sự độc địa, như một lời nguyền rủa vĩnh viễn:

"Từ giờ bắt đầu làm chó đĩ đi anh trai thiên tài ạ, hết là cục cưng của ba mẹ rồi ha. Cái danh thần đồng văn học cũng chẳng cứu được anh đâu."

Lộc run rẩy, đôi mắt mở to nhìn em gái, nỗi đau thể xác không bằng nỗi đau tinh thần. Em gái Lộc nhếch mép cười khinh bỉ. Cô bé nắm lấy con cu mềm nhũn của anh trai, kéo lên miệng mình, bắt đầu bú mút một cách thành thục, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đau khổ, tuyệt vọng của Lộc. Nhưng dù cho em gái có cố gắng mút mạnh đến đâu, hay di chuyển điêu luyện thế nào, dương vật Lộc vẫn không thể cương lên được. Nó cứ mềm nhũn, vô hồn trong miệng cô bé. Lộc chỉ có thể rên rỉ yếu ớt, cố gắng đẩy ra nhưng vô vọng, cơ thể bị trói chặt và kiệt sức.

"Tên ngốc! Ngay cả lúc này mà cũng không cửng lên được à? Thật vô dụng!" Em gái Lộc nhếch mép cười khinh bỉ, đưa ngón tay trỏ, thọt thẳng vào hậu môn Lộc một cách thô bạo. Lộc co giật mạnh vì đau đớn và sỉ nhục, cậu thét lên một tiếng tuyệt vọng nhưng chỉ phát ra tiếng ưm ưm nghẹn ngào từ chiếc tất bịt miệng. Nước mắt chảy ra như suối. Cô bé không ngừng massage tuyến tiền liệt của Lộc một cách điêu luyện và tàn nhẫn, mặc cho Lộc quằn quại.

Một lúc sau, dưới tác động của những kích thích bệnh hoạn, dương vật Lộc từ từ cương cứng, sưng tấy và đau đớn. Em gái Lộc bú mút một cách thành thục, ánh mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt đau khổ, tuyệt vọng của anh trai. Lộc rên rỉ yếu ớt, cố gắng đẩy ra nhưng vô vọng, cơ thể bị trói chặt và kiệt sức. Cơn khoái cảm bệnh hoạn trộn lẫn sự ghê tởm, nhục nhã khiến Lộc oằn mình, xuất tinh vào miệng em gái mình.

Em gái Lộc bình thản nhổ toàn bộ tinh dịch của Lộc ra một chiếc lọ thủy tinh nhỏ đã chuẩn bị sẵn, đậy nắp cẩn thận. Cô bé nhìn chiếc lọ, rồi lại nhìn Lộc, ánh mắt đầy ranh mãnh và độc ác, như một ác quỷ đội lốt thiên thần.

"Tinh anh ngọt lắm nhưng em sẽ để dành đến ngày mai khi ba mẹ về. Em sẽ tự làm rách màng trinh rồi đổ tinh dịch của anh vào lồn em, sau đó em sẽ khóc lóc và nói với ba mẹ là anh đã cưỡng hiếp em và bỏ trốn, đống tinh dịch này sẽ là bằng chứng không thể chối cãi. Dù có thoát được thì anh cũng đừng hòng về nhà nữa, anh trai đĩ chó à."

Nói xong, cô bé cười điên loạn, tiếng cười the thé, ghê rợn vang lên giữa căn phòng trống rỗng, lạnh lẽo, như một lời nguyền rủa vĩnh viễn khắc sâu vào tâm trí Lộc. Cô bé không ngần ngại, dùng tay kéo mạnh quần lót của mình xuống, để lộ ra cái lồn non nớt, với làn da trắng nõn mịn màng bao quanh. Môi âm hộ hơi đỏ hồng và ướt át, ánh lên dưới ánh đèn mờ ảo, ẩn chứa một mùi hương tanh nồng đặc trưng của phụ nữ dậy thì. Cô bé thô bạo cúi người xuống, dí mạnh mũi Lộc vào chính cái lồn của mình, ép cậu ngửi "mùi gia đình" lần cuối. Lộc cố gắng né tránh, đầu vặn vẹo sang một bên, nhưng vô vọng. Rồi bất ngờ, cô bé dùng hột le của mình cà mạnh lên mũi Lộc, liên tục và thô bạo, khiến Lộc rên rỉ nghèn nghẹn. Hành động này càng làm tăng thêm sự kinh tởm và nhục nhã cho Lộc. Cô bé tiếp tục cà mạnh và nhanh hơn, khuôn mặt bắt đầu co giật, đôi mắt lờ đờ, và một tiếng rên rỉ nhỏ thoát ra từ cổ họng cô bé. Cô bé đã đạt cực khoái. Ngay lập tức, một dòng nước dâm ấm nóng, sánh đặc bắn thẳng vào mặt Lộc, bắn cả vào mũi và miệng cậu. Lộc nghẹn ứ, nôn khan, cảm giác mùi tanh và vị mặn lợ của nước dâm thấm vào khoang miệng, mũi, khiến cậu ghê tởm tột cùng. Những giọt nước còn lại nhểu xuống từ cái lồn của em gái, nhỏ tong tong vào khuôn mặt Lộc, càng làm tăng thêm sự bẩn thỉu và sỉ nhục.

Sau đó, cô bé đứng thẳng dậy, mỉm cười quay lưng bỏ đi, để lại Lộc trần truồng, bị bịt miệng bằng chiếc tất dơ bẩn, bị trói chặt, đang run rẩy tột độ vì cú sốc, nỗi đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần, và sự kinh hoàng tột cùng về bản chất thật của gia đình mình. Hai tên Thợ săn thô bạo lôi Lộc ra khỏi cửa, đẩy cậu vào một chiếc xe van tối om, chìm vào màn đêm tĩnh mịch.

NHÀ HÁT KHAI SÁNG: MÀN TẨY NÃO ĐẪM NƯỚC MẮT VÀ SỰ SỤP ĐỔ CỦA "THIÊN TÀI"

Lộc bị đưa đến "Nhà Hát Khai Sáng", một nơi mà ánh sáng chỉ là một phần của sự tra tấn, nơi từng tia sáng đều khoét sâu vào nỗi nhục nhã của cậu. Giờ đây, cậu bị trói chặt vào một chiếc ghế kim loại lạnh lẽo giữa sân khấu trung tâm. Những sợi dây da thô ráp siết chặt cổ tay, cổ chân, và eo cậu, ghim chặt cậu vào vị trí. Miệng cậu bị bịt bởi một chiếc vòng da dày cộp, đặc biệt được thiết kế để ép hàm cậu há rộng, không thể phát ra bất kỳ tiếng động nào ngoài những âm thanh rên rỉ yếu ớt, nghẹn ngào, khản đặc. Đôi mắt Lộc vẫn còn đờ đẫn, trống rỗng, và sưng húp vì cú sốc quá lớn từ sự phản bội tàn nhẫn của em gái mình, giờ đây chúng chỉ còn phản chiếu sự tuyệt vọng.

Hoàng, người dẫn chương trình, xuất hiện trên sân khấu, ánh đèn rọi thẳng vào gương mặt hắn, khiến nụ cười nhếch mép càng thêm vẻ độc ác. Hắn không bước đi, mà như lướt trên sân khấu, mỗi bước chân đều mang theo sự uy quyền và tàn nhẫn. Giọng nói hắn đầy kịch tính, chế giễu, vang vọng khắp khán phòng, từng lời như những nhát dao đâm thẳng vào tâm trí Lộc, cắt nát từng mảnh kí ức, niềm tin của cậu:

"Chào mừng quý vị đến với 'màn khai sáng' của 'thiên tài' Lộc! Một người từng là niềm tự hào, là 'biểu tượng' của 'sự hoàn hảo', giờ đây sẽ được 'thanh tẩy' khỏi những 'ảo ảnh' về 'đạo đức' và 'tình thân'!" Hoàng vung tay, ra hiệu cho màn hình lớn phía sau.

Lộc bị buộc phải xem những đoạn phim về cuộc sống trước đây của mình, những hình ảnh từng là niềm kiêu hãnh giờ đây biến thành lưỡi dao cứa vào tâm hồn: những thước phim chất lượng cao quay cảnh Lộc nhận bằng khen, phát biểu trước đám đông, khuôn mặt rạng rỡ và tự tin của chính mình. Phụ huynh, thầy cô, bạn bè thi nhau ca ngợi, những từ ngữ "thần đồng", "tương lai của đất nước", "niềm tự hào" vang vọng khắp khán phòng. Cứ mỗi lần một lời khen ngợi vang lên, màn hình lại xen kẽ đột ngột bằng những đoạn video quay lén cảnh em gái cậu lên kế hoạch bán anh trai, cảnh cô bé lén lút cắt dây camera, mở cửa sổ. Cảnh quay cận mặt em gái với nụ cười nhếch mép độc ác, và cảnh cô bé thì thầm những lời nguyền rủa vào tai Lộc: "Từ giờ bắt đầu làm chó đĩ đi anh trai thiên tài ạ... Cái danh thần đồng văn học cũng chẳng cứu được anh đâu."

Đặc biệt, đoạn video em gái cậu "thưởng thức" và nhổ nước bọt vào lọ, cùng với cảnh dí mũi Lộc vào âm hộ của cô bé, tất cả được chiếu rõ ràng, lặp đi lặp lại không ngừng trên màn hình lớn, như một vòng lặp ác mộng, giày vò tâm trí Lộc. Mỗi khi cảnh quay lặp lại, Lộc lại run rẩy bần bật, cơ thể cậu co giật mạnh mẽ, những tiếng ưm ưm thống thiết bật ra khỏi vòng da bịt miệng. Nước mắt trào ra thành dòng, không ngừng tuôn rơi, ướt đẫm gò má, chảy xuống cổ, hòa vào mồ hôi lạnh. Cậu cố gắng ưm ưm, phát ra những tiếng kêu đau đớn, van xin vô vọng, nhưng chỉ có tiếng thút thít nghẹn ngào thoát ra.

Màn Tẩy Não Và Phản Ứng Cơ Thể Lộc

Hoàng liên tục châm chọc Lộc, chế giễu sự ngây thơ, mù quáng của cậu vào cái gọi là "gia đình". Hắn bước đi xung quanh chiếc ghế, đôi khi dừng lại, cúi xuống sát mặt Lộc, thì thầm những lời lẽ độc địa: "Thấy không, Lộc? Cái gia đình mà mày tin tưởng tuyệt đối, cái 'tình thân' mà mày vẫn tôn thờ, tất cả đều là giả dối! 'Thiên tài' của chúng ta bị bán đi bởi chính 'máu mủ' ruột thịt, bởi chính 'người em gái' thân yêu! 'Tình thân' của cậu, 'niềm tin' của cậu, chẳng đáng một xu! Giờ thì, thứ duy nhất cậu có là cái 'xác' này, và 'bản năng' trần trụi, yếu ớt! Hãy nhìn đi, khán giả đang 'khai sáng' cho mày đó, 'thiên tài' ạ! Mày là một kẻ ngu ngốc, Lộc! Ngây thơ đến mức đáng thương!"

Ngay sau đó, hai gã thợ săn to lớn tiến đến. Một tên dùng kim tiêm dài, sắc nhọn, tiêm vào tĩnh mạch Lộc một liều xuân dược mạnh nhất. Cảm giác nóng bừng như lửa đốt lan nhanh khắp cơ thể Lộc, không chỉ nóng rực mà còn ngứa ngáy, khó chịu đến tột cùng. Cậu bắt đầu run rẩy không kiểm soát, cơ bắp co giật từng hồi, giật nảy liên tục trên ghế. Dương vật Lộc từ từ cương cứng tột độ, sưng đỏ và đau tức, nổi rõ những đường gân xanh ngoằn ngoèo, như muốn nổ tung. Xuân dược không chỉ khiến cậu cương cứng liên tục mà còn tăng cường sự nhạy cảm của toàn bộ cơ thể đến mức tối đa, mỗi sợi lông trên da đều như đang bị châm chích. Lộc liên tục rên rỉ nghẹn ngào, tiếng ưm ưm kịch liệt bật ra qua chiếc vòng bịt miệng, co giật, vật vã trong khoái cảm và đau đớn cùng lúc. Nước dãi không ngừng chảy ra từ khóe miệng, ướt đẫm chiếc vòng da và cằm, nhỏ giọt xuống ngực. Toàn thân Lộc lúc nào cũng căng cứng và run rẩy bần bật, những sợi gân xanh nổi rõ trên cánh tay và đùi, khuôn mặt trắng bệch vì đau đớn và sợ hãi.

Hoàng tiếp tục màn tra tấn, nhắm vào niềm kiêu hãnh trí tuệ của Lộc. "Nào, 'thiên tài' Lộc! Hãy chứng minh trí tuệ của mày đi! Hay trí óc mày cũng đã thối rữa rồi?" Hắn yêu cầu Lộc giải những bài toán phức tạp mà cậu từng làm dễ dàng, đọc thuộc lòng những bài thơ hay đã từng đoạt giải quốc gia. Ánh đèn sân khấu chói chang, màn hình chiếu những công thức toán học rối rắm, những câu thơ tiếng Anh cổ điển mà Lộc từng là bậc thầy, nhưng giờ đây chúng chỉ là những kí tự vô nghĩa trong tâm trí cậu, nhảy múa điên loạn.

Lộc cố gắng tập trung, đôi mắt cậu chớp lia lịa, cố gắng nhìn những dòng chữ mờ ảo, xoay tròn trước mắt. Cậu cố gắng ưm ưm, phát ra những âm thanh định hình thành câu trả lời, nhưng xuân dược và nỗi kinh hoàng đã vắt kiệt tinh thần cậu, khiến cậu không thể tư duy. Tâm trí cậu trống rỗng, hoàn toàn mất khả năng tập trung. Cơ thể Lộc co giật liên tục, dương vật cương cứng đến nhức nhối, buộc cậu phải gồng mình chịu đựng từng cơn co thắt khó chịu. Nước mắt Lộc òa ra, tuôn xối xả như suối, lăn dài xuống sàn nhà. Cậu òa khóc nức nở nhưng chỉ có tiếng ưm ưm đau đớn thoát ra, một tiếng khóc của sự vỡ nát.

Mỗi khi Lộc sai hoặc không thể tập trung (mà điều đó là không thể trong tình trạng này), các Thợ săn sẽ thi hành hình phạt. Một tên dùng kìm điện nhỏ giật điện nhẹ vào dương vật Lộc. Dòng điện chạy qua khiến Lộc giật nảy mình, cong người lên, rên rỉ thống thiết. Dương vật cậu càng cương cứng hơn nữa, như muốn nổ tung vì đau đớn, và một dòng tinh dịch trong suốt, nhớt nháp từ từ rỉ ra từ đầu con cu, lem luốc xuống đùi, loang lổ trên ghế. Một tên khác dùng ngón tay búng mạnh vào tinh hoàn của cậu, khiến Lộc đau điếng, thót dái lên vì đau đớn tột cùng, nước mắt trào ra không ngừng, lăn xuống cả miệng bị bịt. Đồng thời, một cảm giác nóng rát bất ngờ ập đến bóng đái Lộc, khiến cậu thót hậu môn lại, cố gắng kìm nén. Thế nhưng, dưới tác động của xuân dược và sự sợ hãi tột độ, một dòng nước tiểu ấm nóng từ từ rỉ ra, làm ướt đẫm ghế và sàn nhà dưới chân cậu, thêm vào sự nhục nhã không thể tả xiết.

"Thấy chưa, Lộc? Trí tuệ không còn là vũ khí của mày nữa! Cơ thể mày giờ đây chỉ là một thứ để hành hạ và tiêu khiển!" Hoàng gằn giọng, tiếng cười vang vọng khắp khán phòng. "Mày là gì nào? Mày không còn là 'thiên tài' nữa! Mày là một con vật! Một con vật bị điều khiển bởi bản năng thấp hèn!" Hắn lặp đi lặp lại câu hỏi, như một lời nguyền rủa, đôi khi còn đá nhẹ vào chân ghế. Lộc chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ yếu ớt, những tiếng ưm ưm tuyệt vọng, đôi mắt cậu van xin thảm thiết, nhưng không một ai mảy may động lòng.

Lộc giờ đây chỉ là một cơ thể trần trụi, đau đớn, quằn quại giữa ánh đèn sân khấu. Cậu không còn là "thiên tài" Lộc ngày nào, mà chỉ là một "sinh vật bản năng" đang bị "khai sáng" theo một cách tàn bạo nhất, hoàn toàn vỡ nát dưới bàn tay của Hoàng và những kẻ săn người.

Ánh đèn sân khấu một lần nữa bùng lên, không phải rọi vào Lộc, mà chiếu thẳng vào màn hình lớn phía sau. Lộc, vẫn bị trói chặt trên ghế, giờ đây chỉ còn là một cái xác vô hồn, đôi mắt đờ đẫn nhìn về phía trước. Cậu không còn run rẩy, không còn khóc, chỉ còn lại sự trống rỗng và chấp nhận định mệnh.

Hoàng xuất hiện trở lại, giọng nói hắn vang vọng khắp khán phòng, giờ đây không còn là chế giễu mà là một sự thỏa mãn ghê rợn, như thể đang trình diễn kiệt tác cuối cùng: "Chào mừng quý vị! Sau tất cả những 'màn khai sáng' vừa rồi, quý vị đã thấy 'thiên tài' Lộc của chúng ta đã 'thức tỉnh' như thế nào. Nhưng liệu điều đó có đủ để 'thay đổi bản chất' của một 'con người' hay 'định kiến' của 'xã hội'? Hãy cùng đến với 'màn kết' đầy kịch tính, khi 'chân lý' về Lộc sẽ được 'phán xét' bởi chính những người đã sinh ra cậu ta!"

Màn hình lớn hiện lên hình ảnh cha mẹ Lộc đang ngồi trong phòng khách của căn biệt thự, khuôn mặt họ hằn rõ vẻ lo lắng và mệt mỏi sau chuyến công tác. Ngay sau đó, em gái Lộc xuất hiện, dáng vẻ yếu ớt, khuôn mặt xanh xao, hai mắt sưng húp như vừa khóc rất nhiều, nhưng ánh mắt lại liếc nhanh về phía camera, ẩn chứa một sự toan tính lạnh lùng. Lộc, từ vị trí của mình, có thể thấy rõ từng chi tiết trên màn hình, từng biểu cảm của những người thân.

"Ba mẹ ơi..." Em gái Lộc bắt đầu, giọng nói nghẹn ngào, run rẩy. "Con... con có chuyện muốn nói với ba mẹ..."

Cha mẹ Lộc lập tức ôm lấy cô bé, vỗ về an ủi. "Có chuyện gì vậy con yêu? Sao con lại khóc?" Mẹ Lộc hỏi, giọng đầy xót xa.

Em gái Lộc bắt đầu "diễn kịch", nước mắt giàn giụa, cơ thể run lên bần bật: "Tối qua... anh Lộc... anh ấy..." Cô bé ấp úng, như thể quá sợ hãi để nói ra. "Anh ấy... đã cưỡng hiếp con... rồi bỏ trốn rồi ạ!"

Sét đánh ngang tai. Khuôn mặt cha mẹ Lộc biến sắc hoàn toàn. Họ nhìn nhau, rồi nhìn đứa con gái đang nức nở trong vòng tay mình, không thể tin vào những gì vừa nghe.

"Không thể nào!" Cha Lộc gầm lên, giọng đầy phẫn nộ. "Lộc... Lộc không thể làm chuyện đó! Con bé, con nói dối đúng không?!"

Em gái Lộc lắc đầu quầy quậy, nước mắt lã chã rơi. Cô bé chủ động đứng dậy, bước đến bên mẹ, nắm lấy tay mẹ và khẽ thì thầm điều gì đó. Khuôn mặt mẹ Lộc lập tức tái mét, đôi mắt bà mở to kinh hoàng. Bà run rẩy đưa tay vào bên trong quần lót của con gái. Khi rút tay ra, trên ngón tay bà dính một ít chất lỏng đặc quánh, màu trắng đục và một vài vệt máu tươi li ti. Đó chính là tinh dịch của Lộc mà em gái đã chuẩn bị sẵn và tự bôi vào bên trong âm đạo mình, cùng với việc đã cố ý gây tổn thương nhẹ bên trong để tạo ra những vệt máu, tăng tính chân thực của chứng cứ và mô phỏng một cách chân thật nhất hậu quả của một vụ tấn công.

"Đây là... của anh ấy... ba mẹ ơi..." Em gái Lộc nức nở, đưa ra lời "khai báo" gây sốc. "Con... con đã không dám tắm rửa gì từ tối qua... Con sợ ba mẹ không tin con..."

Cha mẹ Lộc nhìn ngón tay mẹ, rồi nhìn nhau, ánh mắt đầy kinh hoàng và ghê tởm tột độ. Mẹ Lộc che miệng, bật khóc nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào vì ghê tởm và đau đớn. Cha Lộc run rẩy, cả người ông như đổ gục. Sự tồn tại của vật chứng sinh học khó chối cãi này, đặc biệt khi được chính người mẹ "khám phá" và chứng kiến, đã đánh sập mọi nghi ngờ cuối cùng của họ.

"Không! Không thể nào!" Cha Lộc lặp lại, nhưng lần này giọng ông lạc hẳn đi, không còn chút sức lực nào. "Thằng Lộc... nó... nó dám làm chuyện đồi bại này ư?!"

Em gái Lộc hít một hơi thật sâu, giọng nói trở nên yếu ớt nhưng đầy thuyết phục, kể lại một cách chi tiết những gì đã "xảy ra": "Tối qua... con đang ngủ... tự nhiên thấy lạnh... tỉnh dậy thì thấy anh Lộc... anh ấy... anh ấy đã trèo lên giường con, đè con xuống... tay anh ấy bịt miệng con lại, rất chặt... con không thể kêu được..."

Cô bé nức nở kịch liệt hơn, vùi mặt vào ngực mẹ: "Anh ấy xé quần áo con... rồi... rồi anh ấy đã dùng thứ đó của anh ấy... cho vào chỗ của con... rất đau... rất ghê tởm... Con đã cố gắng chống cự... nhưng anh ấy mạnh quá... rồi... rồi anh ấy... xuất tinh vào trong con... Con cảm thấy... cảm thấy rất bẩn... rất kinh tởm..."

Em gái Lộc tiếp tục, giọng nói yếu ớt nhưng đầy thuyết phục: "Sau đó... anh ấy... anh ấy bỏ đi... còn nói... con dám nói với ba mẹ, anh ấy sẽ giết con... Con sợ lắm... Con không dám kể... Con không muốn ba mẹ buồn... Nhưng anh Lộc bỏ trốn rồi... anh ấy không muốn chịu trách nhiệm...

Trên sân khấu, Lộc, dù đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng khi nhìn thấy cảnh này, đôi mắt cậu bỗng nhiên mở to hết cỡ, một tia sáng kinh hoàng cuối cùng lóe lên. Cậu cố gắng vùng vẫy kịch liệt, toàn thân giật nảy liên tục, tiếng ưm ưm thống thiết bật ra như muốn xé toạc lồng ngực. Cậu muốn gào lên phủ nhận, muốn chứng minh sự trong sạch của mình, nhưng vô vọng. Nước mắt lại trào ra, lần này không phải của nỗi đau thể xác, mà là của sự bất lực tột cùng khi bị oan uổng, bị chính máu mủ ruột thịt hãm hại một cách tàn nhẫn đến vậy.

Cha mẹ Lộc sau một hồi im lặng chết chóc, nhìn những bằng chứng "không thể chối cãi", nhìn em gái Lộc đang khóc nức nở, rồi lại nhìn hình ảnh Lộc trên màn hình. Khuôn mặt họ từ lo lắng chuyển sang thất vọng, rồi căm ghét tột cùng.

"Thằng khốn nạn!" Cha Lộc đột nhiên gầm lên, ông giơ tay lên như muốn tát, nhưng rồi lại buông thõng. "Tao không ngờ... cái thằng con trai mà tao đã dồn hết tâm huyết... lại là một thằng cầm thú như vậy! Nó dám làm chuyện đó với em gái mình!"

Mẹ Lộc cũng nức nở, ánh mắt đầy hờn giận và căm thù: "Chúng ta... chúng ta đã sai rồi... Chúng ta đã đặt niềm tin nhầm chỗ rồi! Thằng Lộc... nó không còn là con của chúng ta nữa! Chúng ta... sẽ từ mặt nó! Vĩnh viễn không bao giờ thừa nhận nó nữa!"

Lời nói của cha mẹ Lộc như những lưỡi dao sắc bén cuối cùng, đâm xuyên qua trái tim đã vỡ vụn của Lộc. Cậu đông cứng người, mọi phản ứng đều ngừng lại. Đôi mắt cậu vẫn mở to, nhưng giờ đây không còn ánh sáng. Cậu không còn nhìn thấy, không còn nghe thấy gì nữa. Cậu đã chết, không phải cái chết về thể xác, mà là cái chết của tâm hồn, của niềm tin, của mọi thứ đã tạo nên con người Lộc.

Hoàng nở một nụ cười mãn nguyện, quay về phía khán giả. "Và đó, thưa quý vị, chính là cái giá của 'ảo ảnh'! 'Thiên tài' Lộc đã hoàn toàn bị 'thanh tẩy', hoàn toàn 'khai sáng' khỏi những gì từng là 'niềm tự hào' của cậu ta! Giờ đây, cậu ta chỉ còn là một 'công cụ' phục vụ 'chân lý' mà thôi!"

Tiếng vỗ tay vang dội khắp khán phòng, hòa lẫn với tiếng khóc than của cha mẹ Lộc trên màn hình, và sự im lặng đáng sợ của chính Lộc trên sân khấu. Ánh đèn vụt tắt.

Khi ánh đèn mờ ảo dần trở lại, chỉ còn một điểm sáng nhỏ rọi xuống chiếc ghế nơi Lộc đang bị trói. Hoàng không còn đứng trên sân khấu, mà hắn đã bước xuống, tiến thẳng về phía Lộc. Hắn không vội vàng, mỗi bước chân đều chứa đựng sự tự tin và mục đích rõ ràng. Không khí trong khán phòng trở nên nặng nề, căng thẳng đến nghẹt thở. Lúc này, khán giả không còn là những người vỗ tay ồn ào, mà là những cái bóng im lặng, chăm chú theo dõi từng động thái của Hoàng.

Hoàng đứng trước Lộc, đôi mắt hắn ánh lên vẻ khát máu và thỏa mãn. Hắn đưa tay chạm nhẹ vào gò má Lộc, nơi vẫn còn hằn vết nước mắt khô và máu rỉ ra từ khóe môi. Giọng hắn trầm thấp, khàn đặc, đầy vẻ sở hữu và quyền lực, như thể đang nói với một món đồ chơi vừa được "chế tạo" xong:

"Lộc... 'thiên tài' của ta. Cuối cùng thì mày cũng đã 'sáng mắt' rồi. Gia đình, danh dự, tất cả chỉ là ảo ảnh... giờ đây, mày chỉ còn lại thân xác này, một thân xác đã được 'khai sáng' cho bản năng nguyên thủy nhất."

Hắn dừng lại, quan sát phản ứng của Lộc. Cơ thể Lộc vẫn căng cứng, run rẩy nhẹ, nhưng đôi mắt cậu thì trống rỗng, vô hồn, không còn bất kỳ tia sáng phản kháng nào. Sự im lặng của Lộc càng làm tăng thêm sự thỏa mãn của Hoàng.

"Mày biết không, Lộc? 'Con cu' của mày, nó từng là một thứ gì đó 'thiêng liêng' trong mắt mày, đúng không? Biểu tượng của 'nam tính', của 'khát vọng'... Nhưng giờ đây, nó chỉ là một công cụ. Một công cụ của bản năng, và của ta."

Hoàng cúi xuống, ánh mắt hắn dán chặt vào dương vật Lộc đang cương cứng một cách đau đớn và vô thức do tác dụng của xuân dược. Hắn không ngần ngại, dùng đầu ngón tay chạm nhẹ vào quy đầu Lộc. Cảm giác lạnh lẽo từ đầu ngón tay của Hoàng truyền đến, khiến Lộc co giật nhẹ, một tiếng ưm ưm yếu ớt bật ra từ cổ họng bị bịt kín.

"Thấy chưa? Dù mày có muốn hay không, cơ thể mày vẫn thuộc về ta. Nó sẽ phục vụ ta, sẽ thỏa mãn ta... Và mày, Lộc, sẽ học cách 'tận hưởng' điều đó."

Hoàng đưa tay xuống, từ từ vuốt ve dọc theo thân dương vật cương cứng của Lộc. Cảm giác nhột nhột, khó chịu và một chút khoái cảm bệnh hoạn bắt đầu lan tỏa trong cơ thể Lộc. Cậu run rẩy bần bật, một cơn co thắt khó chịu chạy dọc sống lưng, nhưng cậu không thể làm gì ngoài việc tiếp tục rên rỉ yếu ớt. Mỗi cử động của Hoàng đều khiến Lộc co giật nhẹ, tiếng ưm ưm càng lúc càng nghẹn ngào. Dương vật Lộc vẫn cương cứng tột độ, và một dòng tinh dịch trong suốt lại từ từ rỉ ra, chảy dài xuống đùi cậu, như một minh chứng cho sự bất lực và sự kiểm soát tuyệt đối của Hoàng.

Hoàng nhếch mép, ánh mắt hắn từ dương vật Lộc từ từ di chuyển xuống phía dưới. Hắn đưa ngón tay trỏ, chậm rãi và dứt khoát, ấn nhẹ vào hậu môn Lộc. Lỗ huyệt vốn đang co thắt dữ dội vì căng thẳng và xuân dược, nay lại càng thắt chặt hơn nữa khi có vật lạ chạm vào.

"Và đây nữa, Lộc," Hoàng thì thầm, giọng nói đầy ám ảnh. "Cánh cửa này... cũng sẽ mở ra cho ta. Mày sẽ không còn bất kỳ sự riêng tư nào. Mày sẽ hoàn toàn thuộc về ta. Ngay cả nơi kín đáo nhất của mày cũng sẽ phải phục tùng."

Hoàng tiếp tục day tròn ngón tay, tạo ra một áp lực liên tục lên hậu môn Lộc. Lộc giật nảy mình, cơ thể cậu cong lên một cách vô thức, toàn thân run rẩy kịch liệt. Cậu cố gắng rụt người lại, nhưng dây trói siết chặt không cho phép. Một tiếng ưm ưm thống thiết, dài và nặng nề, thoát ra khỏi cổ họng, cho thấy sự khó chịu tột độ. Lỗ huyệt của Lộc vẫn co thắt chặt, nhưng dưới tác động dai dẳng của Hoàng, nó bắt đầu có dấu hiệu nhượng bộ, giãn ra một chút. Hoàng không vội vàng, hắn từ từ miết ngón tay quanh bờ môi của hậu môn, cảm nhận từng phản ứng nhỏ của Lộc.

Hắn khẽ cúi người, ghé sát tai Lộc và thì thầm, từng lời như những mũi dao cuối cùng đâm vào tâm hồn cậu: "Từ giờ trở đi, mày sẽ chỉ là một công cụ... một con chó cái trung thành của ta. Mày sẽ học cách vâng lời, học cách phục tùng... Và mày sẽ học cách 'yêu thích' điều đó."

Tiếng cười khẩy của Hoàng vang vọng trong khán phòng. Ánh đèn lại vụt tắt, chỉ còn lại bóng tối và sự im lặng đáng sợ. Lộc nằm bất động, hoàn toàn vỡ nát, thân thể vẫn run rẩy trong bóng đêm, chờ đợi số phận tiếp theo.

ĐỈNH ĐIỂM: MÀN NANTAIMORI – BỮA TIỆC CỦA SỰ THA HÓA VÀ KINH HOÀNG

Lộc bị đưa đến một nhà hàng Nantaimori sang trọng, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ của khu phố cổ Hà Nội. Đây là một phòng ăn riêng tư, với ánh sáng mờ ảo và không khí nặng nề, nơi những bí mật đen tối nhất được phơi bày. Những chiếc camera quay lén được gắn kín đáo khắp nơi, thu lại mọi khoảnh khắc và phát trực tiếp đến khán giả bên ngoài.

Các nhân viên nhà hàng, những người đã quá quen thuộc với những "mặt hàng" đặc biệt này, tiến đến với thái độ vui vẻ, hồn nhiên, thậm chí có chút ngưỡng mộ, như thể đây là một "nguyên liệu" cao cấp và thú vị. Họ xem Lộc như một người mẫu đẹp, cần được chuẩn bị chu đáo để "khách hàng" thưởng thức.

Trước tiên là khâu vệ sinh. Cậu nhóc phục vụ trẻ măng, chắc còn đang tuổi học sinh cấp hai, đôi má ửng hồng vì ngượng ngùng và tò mò, nhưng động tác lại vô cùng thuần thục. Cậu ta nhẹ nhàng cầm dao cạo, bắt đầu cạo sạch sẽ toàn bộ lông trên cơ thể Lộc. Từ những sợi lông tơ mềm mại trên bắp chân, bắp tay, đến cả vùng lông vú lún phún trên ngực, lông bụng rậm rạp chạy dài đến lông mu dày đặc, và cả những sợi lông mọc quanh hậu môn Lộc. Lộc khẽ rùng mình mỗi khi lưỡi dao lướt qua da thịt nhạy cảm, cảm giác cạo sát làm cậu khẽ co giật, nhưng không thể phản kháng. Cậu nhóc vui vẻ xuýt xoa: "Ôi chao, da anh này trắng mịn màng quá chừng! Lại còn cơ bắp nữa chứ, đẹp ghê!" Cậu ta cạo xong, dùng khăn ấm lau sạch từng sợi lông tơ còn sót lại, động tác cẩn thận, tỉ mỉ như thể đang làm việc trên một pho tượng sống. Trong lúc cạo đến vùng bụng dưới của Lộc, cậu nhóc còn buột miệng: "Trời, 'cái này' còn to hơn của anh mình nữa chứ!" rồi đỏ mặt, cười khúc khích, liếc nhìn Lộc đang nằm bất động. Lộc chỉ còn biết khẽ ưỡn người, dương vật khẽ nhúc nhích theo nhịp cạo của cậu nhóc.

Sau đó, cô bé phụ bếp nhỏ nhắn tiến đến vùng nách của Lộc. Khi vừa cạo xong, cô bé bỗng khựng lại, lén hít hà một hơi thật sâu vào vùng nách vừa cạo sạch. "Ưm... mùi gì mà kích thích thế này..." Cô bé lẩm bẩm một mình, đôi mắt bỗng sáng lên một cách lạ lùng. Cô bé nhìn Lộc, thấy cậu chỉ nằm đó rên rỉ yếu ớt, không thể đáp lời. "Anh trai ơi, em xin phép liếm một chút nhé? Anh không trả lời là em xem như đồng ý đó nha." Cô bé mỉm cười tinh nghịch. Lộc khẽ hít một hơi sâu, toàn thân khẽ run rẩy, dương vật giật giật nhẹ, và từ trong miệng, Lộc thì thầm, "Ừ, nhưng một chút thôi em nhé" Ngay lập tức, cô bé cúi xuống, đưa đầu lưỡi liếm nhẹ một đường ở vùng nách Lộc. "Ôi chao! Ngon quá! Vị mằn mặn, ngọt ngọt, thơm thơm... đúng là mùi của soái ca!" Cô bé kêu lên đầy thích thú, rồi tham lam liếm thêm vài cái nữa. "Này, bồ tèo! Cậu lại đây thử xem có ngon không! Cái mùi nách này đúng là đỉnh của chóp!"

Cậu nhóc phục vụ trẻ măng, đứng gần đó, thấy vậy cũng tò mò, rụt rè tiến lại. "Thiệt không á? Em cũng thử nha anh." Cậu nhóc cũng bắt chước, cúi xuống liếm một cái. "Ưm... ngon thật! Đúng là mùi hàng VIP có khác!" Cậu nhóc gật đầu lia lịa, đôi mắt tròn xoe. Lộc chỉ có thể cười gượng gạo, một nụ cười méo mó, chua chát đến tận cùng.

Tiếp theo là ông bác đầu bếp phúc hậu, bộ râu bạc phơ nhưng ánh mắt lại đầy vẻ tinh ranh và thích thú, đã quá quen với việc "chuẩn bị nguyên liệu". Ông bác cầm một miếng bọt biển mềm mại và một chai sữa tắm thảo dược cao cấp, bắt đầu tỉ mỉ kỳ cọ toàn bộ cơ thể Lộc. Bàn chân Lộc được rửa kỹ từng ngón, từng kẽ chân, ông bác còn nắn bóp nhẹ nhàng, vuốt ve mu bàn chân trần trụi. "Chà chà, đôi chân này dài thon, lại trắng nõn thế này thì ai mà chẳng thích! Cậu bé, có hay đi bộ không đấy? Hay là chỉ toàn chạy trốn thôi?" Ông bác vừa nói vừa cười hóm hỉnh, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt trống rỗng của Lộc. Sau đó đến nách, nơi vừa được "thưởng thức". Ông bác còn mân mê từng thớ cơ trên khuôn ngực Lộc, xoa xoa bắp tay rắn chắc, miệng không ngừng khen ngợi: "Này, cái ngực của cậu bé này đẹp thật đấy! Rắn chắc, cân đối, đúng là hàng tuyển! Mà cơ bắp cũng đẹp nữa chứ, nhìn là biết được tập luyện chăm chỉ lắm. Đúng là 'thần đồng' có khác, đến body cũng 'thần thánh'!"

Rồi đến lượt anh phục vụ điển trai, dáng người cao ráo, ánh mắt tinh quái. Anh ta cầm một chiếc khăn nhỏ, nhúng nước ấm, rồi khẽ trêu đùa Lộc. "Nào 'cậu bé', đến lượt 'bảo bối' của cậu đây!" Anh ta cười khúc khích, dùng đầu ngón tay trêu chọc con cu đang sưng tấy và cương cứng của Lộc, mân mê nhẹ nhàng đầu khấc, rồi dùng ngón tay cái và ngón trỏ nắn nhẹ lỗ sáo. Lộc rên rỉ yếu ớt, thân thể co giật mạnh vì cảm giác kích thích và nhục nhã. Anh phục vụ vẫn cười, giọng điệu bất cần: "Cái này đúng là 'cứng' lâu ghê, chắc được nhiều người thích đây! Sao nào, 'cậu bé' có thích không?" Anh ta nói trực tiếp với dương vật của Lộc, như thể nó là một thực thể riêng biệt. Anh ta kỳ cọ sạch sẽ từng nếp gấp, từng khe hở. "Chà, 'cái này' dài và trắng thật đấy, đẹp ghê! Mỗi tội hơi thon một chút, với cả... ôi trời, nhiều bựa tinh quá nha 'cậu bé'! Chắc ít được 'vệ sinh' kỹ càng hả?" Anh ta nói với vẻ trêu chọc, cố tình làm Lộc xấu hổ. Lộc chỉ có thể khẽ gật đầu, đôi môi méo mó cố gắng gượng cười nhưng thất bại.

Cuối cùng là chị gái đầu bếp với mái tóc búi cao gọn gàng, khuôn mặt rạng rỡ và đôi mắt lấp lánh sự vui vẻ, thích thú một cách đáng sợ, như một nghệ nhân đang hoàn thành tác phẩm của mình. Chị ta cầm một ống thụt rửa chuyên dụng. "Nào em trai ơi, đến màn 'thanh tẩy' cuối cùng đây!" Chị ta cười tươi, đưa ống thụt rửa vào lỗ đít của Lộc. Nước lạnh chảy vào, tạo ra cảm giác vừa nhức nhối vừa tê dại, khiến Lộc oằn mình, toàn thân co giật dữ dội, nước mắt trào ra. Chị ta vẫn vui vẻ trêu Lộc: "Ối, 'hàng' của chúng ta nhạy cảm ghê! Cứ thoải mái đi, lát nữa còn có nhiều 'khách VIP' đến 'thưởng thức' đấy nhé! Đảm bảo sạch sẽ cho cậu luôn!" Chị ta còn nói thêm: "Yên tâm đi, làm cái nghề này phải 'sạch' mới được việc. Đảm bảo cái lỗ 'tinh túy' của cậu không còn tí tạp chất nào!" Toàn bộ quá trình vệ sinh được thực hiện chậm rãi, kỹ lưỡng. Sau khi hoàn thành, chị ta rút ống thụt rửa ra, khẽ cúi xuống, đưa mũi hít hà một hơi thật sâu vào hậu môn Lộc. "Ưm... sạch rồi... thơm tho rồi!" Chị ta nói với vẻ hài lòng. "Nhưng mà... phải thử lại cho chắc ăn!" Chị ta không ngần ngại, đưa đầu lưỡi liếm nhẹ một vòng quanh lỗ đít Lộc. Lộc co giật mạnh, toàn thân run rẩy như bị điện giật. "Tuyệt vời! Ngon thật đấy! Mà này em trai ơi, đít cậu khít và đẹp không thua gì đít anh phục vụ của chúng ta đâu nha!" Chị ta vừa nói vừa quay sang cười với anh phục vụ. Anh phục vụ điển trai nghe vậy thì đỏ bừng mặt, ngượng chín cả người. "Trời ơi chị đầu bếp! Chị làm gì mà nói to thế! Ngượng chết đi được!" Cô nhóc phụ bếp nghe vậy thì cười phá lên, chọc ghẹo anh phục vụ: "Anh ơi, đít anh cũng ngon như đít anh này hả? Em có nên thử không ta?" làm anh phục vụ càng thêm xấu hổ.

Sau khi chị đầu bếp khen ngợi hậu môn Lộc, ông bác đầu bếp bỗng huých vai cậu nhóc phục vụ , thì thầm: "Này, nhóc! Nãy con bé kia khen đít thằng trai tơ này đẹp hơn đít cậu phụ bếp đó! Nhóc không tin thì ra mà xem!" Cậu phục vụ liền tò mò, liếc nhìn sang ông bác rồi lại nhìn sang Lộc. "Thật á bác? Để cháu xem thế nào!" Cậu ta liền bước đến bên cạnh ông bác đầu bếp, cả hai cùng cúi xuống xem xét hậu môn của Lộc. "Ôi chao! Đẹp thật bác ơi! Tròn, hồng hào, lại còn khít nữa chứ! Đúng là hàng tuyển có khác!" Cậu phục vụ trầm trồ. "Đó thấy chưa? Bác nói có sai đâu!" Ông bác đắc ý. Cậu phục vụ liền quay sang anh phụ bếp điển trai đang đứng gần đó, cười tinh quái. "Anh phụ bếp ơi! Anh lại đây xem 'đít VIP' này có khác gì đít của anh không!" Anh phụ bếp mắng "Thôi thôi thừng nhóc này, đừng trêu anh mà!" Anh ta lắp bắp, cố thụt lùi lại. Nhưng cậu nhóc phục vụ và ông bác đầu bếp đã nhanh chóng ghì chặt anh ta lại. Cậu phục vụ liền cười ranh mãnh, không nói không rằng, vạch toang quần anh phụ bếp ra, để lộ cái lỗ đít hồng hào, chúm chím của anh ta. "Trời đất! Anh phụ bếp! Đít anh đẹp thế! Chúm chím xinh chưa kìa. Nhưng vẫn chưa được bằng 'đít VIP' của chúng ta!" Cậu phục vụ cười phá lên. Anh phụ bếp kêu oai oái, gương mặt điển trai đỏ bừng vì xấu hổ, cố gắng kéo quần lên nhưng không được. Chị đầu bếp cũng tiến lại, hôn chụt vào đít anh ta, thọt ngón tay vào ngoáy một cái khiến anh phụ bếp cứng cả người, cu cửng thẳng đứng, rồi chị quay qua mắng cậu phục vụ "Đít người yêu của chị đấy, chỉ mình chị được xài thôi, đừng chọc ảnh nữa nhóc con!"

Khi Lộc đã hoàn toàn trần trụi, sạch sẽ và sáng bóng, họ dùng những sợi dây lụa đỏ mềm mại nhưng chắc chắn, buộc chặt tay và chân cậu vào các chốt trên bàn, sắp xếp cơ thể Lộc vào một tư thế "nghệ thuật" nhất. Cả bốn nhân viên cùng nhau, vừa trò chuyện vừa cười đùa, bắt đầu cẩn thận bày biện thức ăn lên cơ thể Lộc.

Cô bé phụ bếp đặt những miếng sashimi cá hồi tươi rói, thái lát mỏng tang, lên lồng ngực săn chắc nhưng đang run rẩy của Lộc. "Anh này, nhìn miếng cá hồi này tươi roi rói như da anh vậy đó! Ăn vào chắc là vạm vỡ giống anh luôn quá!" cô bé vừa nói vừa cười khúc khích. Tiếp theo, ông bác đầu bếp khéo léo sắp xếp một đĩa sushi thập cẩm lên bụng Lộc. "Này 'cậu bé', đĩa sushi này là 'tâm huyết' của cả bếp đó! Cậu phải cho khách VIP thưởng thức thật kỹ càng nha!" ông bác vừa nói vừa vỗ nhẹ vào bụng Lộc. Lộc chỉ có thể run rẩy, cảm nhận rõ rệt sự lạnh buốt của sushi trên da thịt.

Anh phục vụ điển trai thì xếp những chiếc bánh takoyaki tròn trịa, thơm phức mùi bột và mực, xung quanh dương vật đang cửng và rỉ dịch nhẹ của Lộc. "Đó đó, 'hàng' này phải được 'trang trí' thật lộng lẫy mới được! Đảm bảo khách hàng sẽ mê mẩn luôn!" Anh ta còn xếp vài viên kẹo mút đủ màu sắc, sáng bóng, xen kẽ, tạo nên một hình ảnh đầy chất nghệ thuật. Cuối cùng, chị gái đầu bếp xếp những lát bạch tuộc ngay cạnh hông cậu, rưới một chút tương ớt đỏ tươi lên bắp chân Lộc, tạo thành những vệt dài như máu đang chảy trên làn da thịt của cậu. "Cái này là để tăng thêm 'màu sắc' cho món ăn đó, nhìn cho nó 'ngon' hơn!"

Đến giờ, cửa phòng ăn từ từ mở ra. Những thực khách bắt đầu bước vào. Lộc vẫn nhắm chặt mắt, cố lờ đi cảm giác ghê tởm đang cuộn trào trong cơ thể, ước gì mình có thể biến mất, hoặc tan chảy vào sàn nhà.

"Trời ơi! Lộc! Lộc đó hả con?!" Một tiếng la sửng sốt, quen thuộc đến thấu xương, vang lên, cắt ngang không khí. Lộc giật mình, cậu khẽ run rẩy, rồi từ từ mở mắt ra.

Đập vào mắt cậu là người phụ nữ vừa la lên, đang ôm mặt kinh ngạc, khuôn mặt méo mó vì sốc – đó chính là cô chủ nhiệm Mai! Và đau khổ hơn nữa, xung quanh cô đều là những người quen, là mẹ các bạn cùng lớp của cậu, những người bác, người cô từng dịu dàng xoa đầu cậu, khen ngợi cậu là "thiên tài", là "con ngoan trò giỏi", là "niềm tự hào của trường". Giờ đây, những khuôn mặt đó đang hóa đá, ánh mắt mở to đầy kinh hoàng, nhưng ẩn sâu bên trong là sự tò mò và một tia khoái cảm bệnh hoạn khi chứng kiến sự sụp đổ của cậu. Sự nhận ra đột ngột này đánh thẳng vào tâm trí Lộc, mang theo cơn sóng thần của sự nhục nhã, ghê tởm, và tuyệt vọng, xé toạc lớp màn vô thức do xuân dược tạo ra.

Khoảnh khắc ấy, cả căn phòng như ngừng thở. Cô Mai đứng sững lại, đôi mắt mở to đến kinh hoàng, rồi từ từ chuyển sang kinh ngạc đến tột độ. "Trời đất... Lộc... Có phải là Lộc không?!" Bà ta thốt lên, giọng lạc đi vì sốc, bàn tay bất giác che miệng vì sửng sốt, hoàn toàn không tin vào mắt mình. "Lộc... học trò cưng của tôi... con ngoan trò giỏi, niềm tự hào của trường mình... sao lại...?" Bà ta thì thầm, ánh mắt đảo loạn giữa khuôn mặt Lộc và cơ thể trần trụi của cậu, một sự ngạc nhiên và hoang mang hiển hiện rõ. Các bà mẹ phía sau cũng đồng loạt đứng hình, khuôn mặt chuyển từ ngơ ngác sang bàng hoàng tột độ. "Ôi trời đất! Là thằng Lộc thật kìa!" "Không thể nào! Thằng bé học giỏi nhất lớp ấy mà, còn được lên báo khen ngợi nữa chứ!" "Đúng là thằng Lộc rồi, tôi nhớ mà! Nó hiền khô mà sao lại ra nông nỗi này?" Những lời bàn tán bắt đầu rộ lên, xen lẫn kinh ngạc, có chút tiếc nuối nhưng cũng ẩn chứa sự tò mò và một tia khoái cảm bệnh hoạn khi chứng kiến sự sụp đổ của một "thiên tài". Sự đối lập giữa hình ảnh "thiên tài", "con ngoan trò giỏi" trong tâm trí họ và cảnh tượng nhục nhã trước mắt khiến họ vừa sốc vừa như bị cuốn hút một cách bệnh hoạn.

Lộc, trong khoảnh khắc đó, ánh mắt vẫn hướng về cô Mai, hy vọng một tia cứu rỗi cuối cùng từ người cô từng tôn kính. Cậu khẽ run rẩy, nước mắt vẫn chảy dài, cố gắng cầu xin sự giúp đỡ. "Cô... cô Mai... cứu... cứu con... cô ơi..."

Cô Mai, như bị thôi miên, từ từ tiến lại gần bàn. Bà ta khẽ cúi xuống, ánh mắt dán chặt vào khuôn mặt đẫm lệ, hoảng loạn của Lộc. "Con Lộc của cô... giỏi quá, giỏi thật đấy..." Bà ta lẩm bẩm, giọng nói nhẹ nhàng như lời ru, nhưng chứa đầy sự man rợ, như thể đang nói chuyện với một món đồ chơi. "Đúng là con nhà người ta có khác, từ học hành đến... cơ thể đều hoàn hảo. Ai ngờ lại có lúc nằm đây thế này chứ." Khuôn mặt cô Mai, vốn đã ửng đỏ, giờ đây càng thêm hằn lên vẻ dục vọng. Nụ cười đạo mạo nghiêm nghị hằng ngày trên bục giảng giờ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một nụ cười nhếch mép đầy ám muội, một sự lột xác đáng sợ. Bà ta, từ một biểu tượng của tri thức và đạo đức, giờ đã biến thành một kẻ khát khao bản năng thấp hèn. Thay vì cứu giúp Lộc, bà ta đưa bàn tay thô ráp của mình, vuốt ve khuôn mặt cậu, những ngón tay di chuyển xuống cổ, rồi lướt nhẹ qua lồng ngực. Bà ta dừng lại ở núm ti của Lộc, dùng ngón cái và ngón trỏ, cấu cấu, vê vê một cách tàn nhẫn, khiến Lộc rên rỉ đau đớn và nhục nhã. "Ôi, 'con học trò cưng' của cô, sao mà nhạy cảm thế này? Xưa nay cứ tưởng con chỉ biết cắm đầu vào sách vở thôi chứ. Giờ cô mới biết, con còn có cả 'tài năng' này nữa à?" Cô ta khẽ cắn môi, ánh mắt đầy thèm khát, rồi buông lời gạ gẫm đầy ám muội: "Núm ti con cứng ngắc thế này, chắc là nhạy cảm lắm hả?" Bà ta khẽ cắn môi, ánh mắt đầy thèm khát, một nụ cười bệnh hoạn hiện trên khuôn mặt. Chính lúc này, Lộc chợt nhận ra. Cô Mai không còn là cô giáo của mình nữa. Người phụ nữ đứng trước mặt cậu giờ đây chỉ là con quỷ khát dục, một phần của thế giới bệnh hoạn mà cậu đang bị nhấn chìm. Hy vọng trong Lộc tan vỡ hoàn toàn, thay vào đó là sự tuyệt vọng và nỗi kinh hoàng tột cùng.

Cô Mai không dừng lại. Bàn tay bà ta từ lồng ngực Lộc từ từ trượt xuống dưới, lướt qua cơ bụng săn chắc, rồi dừng lại ở vùng xương chậu. Bà ta dùng đầu ngón tay mân mê nhẹ nhàng vùng háng, rồi không ngần ngại, lướt thẳng xuống mông Lộc. Bàn tay bà ta vuốt ve, nắn bóp từng thớ thịt ở mông Lộc, rồi chầm chậm, từ từ trượt xuống khe mông, đến lỗ hậu môn. Lộc giật nảy mình, toàn thân co rúm lại vì sợ hãi và ghê tởm, nhưng cơ thể lại bất lực không thể phản kháng. Cô Mai khẽ cúi xuống, đưa mũi mình áp sát vào lỗ đít Lộc, hít hà một hơi thật sâu. "Ưm... mùi gì mà thơm thế này! Đúng là 'hàng của thiên tài' có khác!" Bà ta khen ngợi, đôi mắt ánh lên vẻ dâm dục. Rồi, bà ta thè lưỡi ra, liếm nhẹ một đường quanh lỗ hậu môn Lộc. Lộc co giật mạnh, thân thể run rẩy bần bật, nhưng từ sâu thẳm trong cơ thể, một chút khoái cảm bệnh hoạn bắt đầu len lỏi. "Ư... đừng... đừng liếm... cô... ghê tởm lắm..." Lộc kêu lên đầy nhục nhã.

Tiếp theo, cô Mai cúi hẳn người xuống, áp môi vào lỗ đít Lộc, hôn một cái thật kêu. "Chụt!" Tiếng hôn vang lên rõ mồn một trong phòng, khiến các bà mẹ khác cũng phải ngơ ngác nhìn, ánh mắt vừa ngạc nhiên vừa tò mò. Bà ta nhấm nháp, rồi bắt đầu mút lấy lỗ hậu môn Lộc, tiếng "chụt chụt" liên tục vang lên. Lộc rên rỉ, nhưng cơ thể lại khẽ đẩy mông lên, như muốn chủ động tiếp nhận sự "thưởng thức" bệnh hoạn này một cách vô thức. Sau đó, bà ta không ngần ngại, đưa ngón tay trỏ, rồi ngón giữa, rồi ngón áp út, từ từ đưa vào lỗ hậu môn Lộc, "fisting" một cách điêu luyện. "Đúng là 'tài sản' quý giá của gia đình và nhà trường mà, được 'chăm sóc' kỹ thế này cơ mà." Một nụ cười thỏa mãn hiện lên trên khuôn mặt bà ta, hoàn toàn trái ngược với vẻ đạo mạo nghiêm nghị hằng ngày trên bục giảng.

Lộc run rẩy, đôi mắt vô hồn của cậu nhìn thẳng vào cô Mai, rồi lướt qua những khuôn mặt phụ huynh khác đang dần biến thành những con thú đói. Nước mắt lã chã tuôn rơi, lăn dài trên gò má, hòa lẫn với mồ hôi và dịch chảy ra từ miệng. Cậu chỉ có thể rên rỉ yếu ớt, nhưng cơ thể lại khẽ nhúc nhích theo từng cái chạm, dương vật cũng hơi nhún nhảy theo, như một sự phối hợp vô thức. "Tại sao? Tại sao mọi người lại đối xử với con như vậy? Con đã làm gì sai? Cứu con với... xin mọi người... cứu con..." Dù không thành lời, ánh mắt tuyệt vọng của Lộc như đang gào thét câu hỏi đó, muốn được trả lời, muốn được giải thoát. Cậu cố gắng vặn vẹo cơ thể, muốn che đi phần thân dưới đang phơi bày nhưng vô vọng. Tay chân cậu bị trói chặt bởi những sợi dây lụa đỏ, mỗi cử động chỉ khiến chúng siết chặt hơn, như những con rắn độc đang xiềng xích linh hồn cậu. Lộc quằn quại trên bàn, run rẩy bần bật, một hình ảnh đáng thương đến cùng cực.

Sau phút giây kinh ngạc ban đầu, một sự thay đổi kỳ lạ bắt đầu hiện rõ trên khuôn mặt của cô giáo Mai và các bà mẹ. Ánh mắt họ không còn là sự sửng sốt đơn thuần, mà dần chuyển sang sự tò mò, và rồi, một thứ ánh sáng khác, khó diễn tả hơn, từ từ trỗi dậy – đó là sự thèm khát thầm kín bị kìm nén bấy lâu, một sự khám phá mới lạ. Họ nhìn chằm chằm vào cơ thể săn chắc, trắng nõn của Lộc, ánh mắt lướt qua lồng ngực, những đường cơ bụng, và dừng lại lâu hơn ở con cu đang cương cứng, dài và múp, cùng đùm dái to tròn, căng mọng. Vài người khẽ nuốt nước bọt.

Bà Lan, mẹ của lớp trưởng, một người phụ nữ luôn miệng khen Lộc học giỏi hơn con mình, thường xuyên lấy Lộc ra làm gương để so sánh với con trai bà, giờ đây cúi xuống, ánh mắt đầy thèm muốn. Bà ta dùng môi mút lấy từng ngón chân Lộc, day day nhẹ nhàng, rồi khẽ rên rỉ. "Ôi, chân Lộc thơm quá, sạch sẽ quá! Đúng là chân 'thiên tài' có khác, đến mùi cũng 'hấp dẫn'!" Bà ta không chần chừ, cúi hẳn người xuống, vén váy, đưa ngón chân Lộc vào âm hộ mình, nhún mạnh. Lộc giật mình, cảm nhận rõ ràng sự ấm áp, ẩm ướt của dâm thủy tuôn ra ồ ạt, ướt sũng cả mu bàn chân mình. Bà Lan rên rỉ thỏa mãn, dâm thủy chảy lênh láng xuống chân Lộc, lan ra cả tấm trải bàn, tạo thành một vũng nước nhớp nháp.

Bà Hoa, mẹ của một bạn nam thường xuyên bị Lộc vượt mặt về thành tích, người từng không ít lần ghen tị ra mặt khi Lộc được khen ngợi, tiến lại gần ngực Lộc. Bà ta dùng ngón tay nhéo mạnh núm ti Lộc, vê vê nó giữa hai ngón tay, khiến Lộc rên rỉ đau đớn. "Ôi, núm ti 'thiên tài' sao mà cứng thế này! Trông 'ngon' ghê!" Bà ta nói với vẻ khoái trá, rồi cúi xuống, ngậm lấy núm ti Lộc, mút chùn chụt, tiếng kêu "chụt chụt" vang lên rõ mồn một trong căn phòng. Lộc quằn quại, hai mắt nhắm nghiền lại vì sự nhục nhã, nhưng cơ thể lại phản ứng, núm ti càng trở nên cương cứng dưới sức mút của bà ta. Bà Hoa cười hả hê: "Đúng là 'thiên tài' có khác! Đến núm ti cũng nhạy cảm hơn người thường!" Lộc mếu máo, giọng nói run rẩy đầy đau khổ"Ư... đau... đau lắm... cô... đừng... đừng mà..."

Bà Thúy, mẹ của một nữ sinh từng tỏ tình với Lộc nhưng bị từ chối thẳng thừng, ánh mắt đầy oán hận pha lẫn sự tò mò và thèm khát trả thù. Bà ta tiến lại gần hạ bộ Lộc, cầm lấy con cu đang cương cứng. "Cái này là 'vũ khí' lợi hại của 'thiên tài' đây sao? To thế này cơ à?" Bà ta cười khẩy, dùng tay vuốt dọc thân cu Lộc, rồi mân mê đầu khấc. Bà ta đưa lưỡi rê, quét nhẹ lên lỗ sáo Lộc khiến Lộc rùng mình, toàn thân co giật mạnh, dịch lỏng trào ra nhiều hơn, cậu rên rỉ yếu ớt. Bà Thúy cười phá lên: "Đúng là 'hàng tuyển' có khác! Bảo sao lại dám 'ăn' cả em gái ruột!" Bà ta không chần chừ, ngậm cả con cu Lộc vào miệng, mút xì xụp, tiếng "chùn chụt" vang lên không ngừng. Lộc căng cứng người, toàn thân run rẩy bần bật, và chỉ vài giây sau, cậu rên rỉ một tiếng dài, toàn bộ tinh dịch của cậu bắn ra ào ạt, trào đầy khoang miệng bà Thúy, một phần còn tràn ra khóe mép bà ta. Bà Thúy nuốt ực một cái, liếm sạch những giọt tinh dịch còn vương trên khóe môi, rồi khen ngợi: "Tinh dịch con béo béo, thơm tho, cứ như phô mai ấy Lộc ơi! Đúng là 'thần đồng' có khác, đến tinh dịch cũng 'thần thánh'!" Bà ta còn đưa con cu Lộc lên mũi mình, hít hà một hơi thật sâu, rồi mỉm cười đầy khoái trá, ánh mắt rực lên vẻ hả hê khi thấy Lộc phải chịu đựng sự nhục nhã.

Bà Hạnh, một phụ huynh khá kín đáo, từng xoa đầu Lộc khen ngợi cậu là "đứa trẻ ngoan nhất", giờ đây cũng không kìm được. Bà ta tiến lại gần nách Lộc, cúi xuống, dùng đầu lưỡi liếm nhẹ một đường. "Ui, thơm thật đấy! Mùi của 'thiên tài' có khác!" Bà ta kêu lên, rồi áp miệng vào nách Lộc, bú chùn chụt, tạo ra tiếng động lớn. Các bà mẹ khác nghe thấy thì cười phá lên. "Bà Hạnh ơi, bà làm gì thế!?" Bà Lan trêu chọc. "Trời ơi, nhìn bà Hạnh kìa! Yêu 'thiên tài' quá hóa dại rồi!" Bà Hoa nói, cười ngặt nghẽo. Bà Hạnh chỉ nhún vai, tiếp tục "thưởng thức" nách Lộc, vẻ mặt đầy thỏa mãn, hoàn toàn không còn chút nào của sự đoan trang ngày thường. Bà ta thậm chí còn dùng răng khẽ cắn vào vùng cơ nách của Lộc, không quá mạnh nhưng đủ để tạo ra cảm giác nhói đau và ghê tởm tột cùng. Lộc giật nảy mình, toàn thân co giật mạnh, một tiếng "A... a... đau... đau lắm... cô ơi..." vang lên yếu ớt từ miệng cậu, nước mắt tuôn rơi như mưa. Cơ thể cậu khẽ ưỡn lên, như một phản xạ vô thức để tránh né, nhưng rồi lại buông xuôi, chấp nhận sự dày vò này. Lộc chỉ còn biết khẽ rên rỉ, cánh tay khẽ nâng lên một chút, như đang tự động dâng hiến vùng nách cho bà ta một cách vô thức.

Quay trở lại với cô Mai, sau khi "fisting" lỗ đít Lộc, bà ta rút ngón tay ra, đưa lên miệng mình, liếm một cách ngon lành. "Ôi, ngọt thật đấy! Vị của 'thiên tài' có khác!" Bà ta khen nức nở, đôi mắt lóe lên sự dâm dục không thể che giấu. Sau đó, bà ta không ngần ngại, phết một ít sốt chấm sushi màu nâu sánh lên cái lỗ đít đã bị nong rộng của Lộc. Lộc co giật mạnh vì cảm giác lạnh và xót buốt, toàn thân run rẩy quằn quại. Cô Mai không thèm để ý, bà ta lấy một miếng cá ngừ sashimi tươi rói trên ngực Lộc, chấm vào cái lỗ đít đang dính sốt, rồi đưa lên miệng ăn một cách chậm rãi, nhấm nháp như thưởng thức món ngon vật lạ. "Tuyệt vời! Tuyệt hảo! Đúng là sự kết hợp hoàn hảo của 'tinh hoa' và 'mỹ vị'!" Bà ta nói, ánh mắt đầy mê đắm và dâm dục, như thể đang ăn một món ăn cao cấp nhất thế giới, chứ không phải một miếng cá ngừ chấm vào dịch tiết của một học trò.

Sau khi cô Mai "fisting" hậu môn Lộc, bà Hoa cũng không chịu kém cạnh. Bà ta nhanh chóng tiến lại, cúi xuống, đưa ngón tay trỏ, rồi ngón giữa, rồi ngón áp út, từ từ đưa vào lỗ hậu môn Lộc, "fisting" một cách điêu luyện. Bà ta không chỉ đưa vào, mà còn bắt đầu gãi nhẹ, chọc sâu, và véo vào tuyến tiền liệt của Lộc. Lộc giật nảy mình, toàn thân cong vút lên như một cây cung, mông thót chặt lại, dái sun hẳn vào trong vì cảm giác kích thích tột độ. Dương vật của Lộc lại bắt đầu cương cứng trở lại, đứng thẳng lên. Bà Hoa cười khúc khích, "Đúng là 'thiên tài' có khác! Kích thích một tí là đã cứng đờ lên rồi!" Ngay lúc đó, bà Lan, đứng cạnh, không kìm được, vỗ mạnh lên bờ mông tròn lẳn, trắng trẻo của Lộc. "Sướng quá hả con trai? Con cứ rên rỉ thoải mái đi, tụi cô đây sẽ 'phục vụ' con đến tận cùng!" Rồi bà Lan cúi xuống, cắn mạnh lên một bên mông Lộc, khiến Lộc la lên một tiếng đau đớn "A... a... đau... đau quá... cô ơi..." nhưng cơ thể lại giật mạnh, mông càng ưỡn ra hơn. Một lúc sau, Lộc lại rên rỉ một tiếng dài, toàn bộ tinh dịch bắn ra ào ạt, vương vãi trên bụng Lộc. Bà Hoa rút tay ra, cười thỏa mãn, gắp một miếng bạch tuộc trên người Lộc, quệt vào vũng tinh dịch trắng đục trên bụng Lộc, rồi đưa vào miệng ăn một cách ngon lành. "Ngọt, béo, thơm tho... ngon hơn cả sốt cao cấp mấy bà ạ!" Bà ta nhận xét, giọng điệu đầy khoái trá. Rồi bà ta gắp một miếng bạch tuộc khác, quệt đầy tinh dịch Lộc, ép vào miệng Lộc. Lộc nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài, vừa ăn vừa nôn khan, nhưng vẫn phải nuốt xuống vì không thể chống cự. "Ư... cô... con... con đau quá..." Lộc thì thầm, tiếng nói bị bóp nghẹt bởi sự nhục nhã và kinh tởm.

Các bà mẹ phụ huynh không chỉ "thưởng thức" Lộc, mà còn ăn những món ăn được bày biện trên cơ thể cậu một cách đầy quyến rũ và thèm khát. Bà Lan đưa đũa gắp miếng sashimi cá hồi tươi rói được đặt trên núm ti nhọn hoắt của Lộc, đầu đũa khẽ miết qua núm ti cương cứng của cậu, chà sát miếng cá lên đầu ti rồi đưa lên miệng nhấm nháp một cách chậm rãi, mắt vẫn không rời khỏi khuôn mặt Lộc. "Cá hồi này tươi ngon thật, nhưng mà sao tôi thấy nó lại có vị đặc biệt thế nhỉ? Chắc là nhờ mồ hôi từ 'thiên tài' đây mà!" Bà ta cười khúc khích, ánh mắt đầy ẩn ý. Lộccảm nhận rõ sự cương cứng không mong muốn của đầu ti. Cảm giác từ ma sát của chiếc đũa trên vùng da nhạy cảm này khiến Lộc khẽ rùng mình, toàn thân co giật nhẹ.

Bà Hoa thì dùng đũa gắp một miếng sushi trên bụng Lộc, xoa lên lỗ rốn và vũng tinh còn trên bụng, rồi đưa lên miệng cắn một cách dứt khoát, ánh mắt thèm thuồng: "Đúng là sushi tuyệt hảo! Hương vị 'thiên tài' hòa quyện vào làm miếng ăn này ngon hơn gấp bội!" Bà ta còn đưa ngón tay quệt nhẹ chút tinh dịch trên bụng Lộc, liếm sạch. Bên dưới, bà Thúy nhấm nháp chiếc bánh takoyaki cạnh dương vật Lộc, thỉnh thoảng quẹt bánh lên lỗ sáo cho dính precum của Lộc rồi ăn và cười khẩy: "Cái bánh này hình như có vị 'tinh túy' của Lộc đó! Ngon lắm nha! Đúng là 'hàng độc' có khác!" Bà ta còn không ngần ngại, dùng đầu lưỡi liếm sạch từng giọt tinh dịch còn sót lại trên thân dương vật Lộc, vẻ mặt đầy thỏa mãn. Bà Hạnh thì nhâm nhi ly trà sữa trân châu, lâu lâu lại đưa ống hút vào lỗ sáo Lộc hút rột rột như muốn hút cả tinh dịch trong hai hòn dái cậu ra ngoài, tay thì mân mê đùi và bắp chân Lộc, khẽ vuốt ve, liếm láp, cảm nhận sự mềm mại của da thịt. "Trà sữa này đúng là giải khát! Ngọt ngào như 'thiên tài' vậy!" Lộc cảm thấy một sự kích thích mạnh mẽ, nhói buốt và bỏng rát từ sâu bên trong niệu đạo. Cảm giác áp lực hút, kéo giật từ bên trong, như muốn rút kiệt mọi thứ từ cơ thể, đặc biệt là tinh dịch từ hai hòn dái, gây ra sự co thắt dữ dội ở vùng bụng dưới và rùng mình toàn thân. Đây là một sự xâm phạm tột độ, khiến Lộc cảm thấy mình bị rút cạn, kiệt quệ về thể chất. Bên dưới, bà Lan cúi xuống, không chút ngần ngại, đưa đầu lưỡi liếm nhẹ từng ngón chân Lộc, day day nhẹ nhàng, rồi nắm cơm vào quanh các kẽ ngón chân Lộc cho thấm đều mồ hôi. Bà thưởng thức món cơm trộn mồ hôi chân con trai mà khen không dứt. Phía trước, bà Hoa thì lại thưởng thức món cá ngừ trộn mồ hôi nách. "Ngon như mù tạt vậy" Bà vừa nói vừa liếm sạch cá trên nách Lộc. Bà Thúy thì không chỉ nhấm nháp bánh takoyaki, mà còn đưa tay vuốt ve cặp dái của Lộc, mân mê nhẹ nhàng, rồi khẽ bóp nhẹ, khiến Lộc khẽ rên rỉ. Bà ta ghé sát mặt, hít hà mùi đặc trưng của dái Lộc, so sánh dái Lộc với cái bánh. "Hòn dái con còn to hơn cái bánh này đó Lộc à! Cô có nên cắt bớt một hòn mang về nhà làm kỷ niệm không hả Lộc?". Và cô Mai vẫn tiếp tục dùng đít thằng học trò cưng như chén đựng nước chấm hảo hạng, thỉnh thoảng lại gãi nhẹ mép đít cho giãn ra. Các bà đều vừa ăn vừa đưa mắt nhìn Lộc, ánh mắt đầy chiếm hữu và hưởng thụ, như thể Lộc là một món ăn cao cấp nhất mà họ từng được thưởng thức.

Trong khi "thưởng thức", những bà mẹ này không ngừng trò chuyện, bàn tán, tiếng cười khúc khích và tiếng nhóp nhép vang lên. "Này, cô Mai, nghe nói thằng Lộc nó bị gia đình bán đi đấy. Trông nó hiền lành, học giỏi, là 'con nhà người ta' mà bao nhiêu năm tôi lấy ra để dạy con mình đấy..." Bà Lan mở lời, tay vừa gắp miếng sushi trên bụng Lộc, vừa nhìn Lộc với ánh mắt phức tạp, vừa có vẻ thương hại vừa có vẻ hả hê. "Tôi cũng nghe phong thanh là do nó có chuyện gì đó trong nhà chị ạ," cô Mai đáp, ánh mắt không rời khỏi cơ thể Lộc, "chứ không thì làm sao nó lại nằm đây thế này? Ai ngờ 'thiên tài' của chúng ta lại có 'mặt tối' đáng sợ đến vậy. Đúng là 'trông mặt mà bắt hình dong'!" "Tôi thấy nó tội nghiệp đấy chứ, bị bán đi thế này... nhưng mà cũng đúng thôi, chắc nó cũng có tội gì đó mới bị như vậy. Gieo gió thì gặt bão." Bà Hoa nói với vẻ tiếc nuối giả tạo, nhưng tay vẫn không ngừng mân mê bắp chân Lộc. "Công nhận là cơ thể thằng bé này đẹp thật đấy! Nhìn cu với dái nó kìa, muốn 'thử' ghê!" "Nói khẽ thôi bà! Nhưng mà đúng là nhìn kích thích thật. Chắc đêm nay tôi về cũng phải 'thử' với chồng xem sao." Họ vừa nói vừa cười khúc khích, ánh mắt đầy vẻ dâm đãng và tò mò. Vài người còn giơ điện thoại lên, công khai quay phim, chụp ảnh. "Cái này phải gửi cho bạn bè xem mới được! Ai bảo ngày xưa nó là 'con nhà người ta' cơ!" Bà Thúy hào hứng nói, không hề để ý đến sự đau đớn tột cùng trên khuôn mặt Lộc. "Thứ học sinh giỏi mà bị bán làm đĩ đực, đúng là trò đời!" Bà Hạnh dè bỉu, giọng điệu đầy khinh miệt và hả hê. Sự đối lập giữa những lời khen ngợi Lộc trong quá khứ và hành động tàn bạo, miệt thị của họ hiện rõ một cách đáng sợ, như một sự trả thù cho những áp lực mà họ từng phải chịu đựng khi lấy Lộc ra làm gương cho con cái mình.

Giữa lúc đó, chị đầu bếp chợt cất tiếng, giọng điệu sắc sảo nhưng đầy hóm hỉnh: "Nào nào, các vị khách quý! Để 'bữa tiệc' thêm phần thịnh soạn, và để 'thưởng thức' món ăn được trọn vẹn, chúng ta hãy mời thêm 'một món ăn nữa' lên sân khấu nào!" Chị ta liếc nhìn cậu nhóc phục vụ trẻ măng, khuôn mặt ửng hồng vì thích thú, đang đứng gần đó, rồi nói thêm, giọng điệu đầy ẩn ý: "Cậu nhóc này gan lì lắm đó nha! Dám trêu đùa cái lỗ đít của người yêu chị đây mà không xin phép! Giờ thì phải 'trả giá' rồi!" Cậu nhóc phục vụ tiến lên, nụ cười tinh quái. Chị đầu bếp tiếp tục: "Nào nhóc con hãy 'biểu diễn' cho quý vị khách quý chiêm ngưỡng 'vẻ đẹp' của 'đấng tạo hóa' ban tặng cho em! Hãy để cậu trai đang nằm kia được 'thưởng thức' 'món quà' đặc biệt này, và cũng là để 'trả giá' cho cái tội dám 'quậy' đít người yêu chị!" Cậu nhóc phục vụ liền tiến đến gần Lộc, nụ cười tinh quái. Cậu ta không chần chừ, cởi bỏ quần áo của mình, để lộ cơ thể non nớt và dương vật đang cương cứng. Cậu ta cúi xuống, đưa hai hòn dái tròn, trắng trẻo, mịn màng của mình sát vào miệng Lộc. "Nào anh ơi, há miệng ra đi! Đây là 'món quà' đặc biệt dành cho anh đấy!" Lộc giật mình, toàn thân run rẩy, ánh mắt vô hồn nhìn vào cặp dái đang ve vẩy trước mặt. Cậu khẽ hé môi, và ngay lập tức, cậu nhóc phục vụ đẩy cả đùm dái vào miệng Lộc. Lộc rùng mình, cảm nhận rõ rệt sự mềm mại, ấm nóng của dái, cùng với mùi vị mặn chát của mồ hôi và mùi đặc trưng của cơ thể con trai. Cậu nhóc bắt đầu xoay xoay, day day dái trong miệng Lộc, khiến Lộc nôn khan, nước mắt tuôn rơi, nhưng cơ thể lại vô thức mút nhẹ.

Sau khi Lộc đã "thưởng thức" dái của cậu nhóc phục vụ, cậu nhóc liền rút dái ra, cười tinh quái. "Giờ thì đến lượt 'món chính' đây anh ơi!" Cậu ta nhấp con cu đang cương cứng của mình vào miệng Lộc. Lộc rùng mình, cảm nhận sự trơn tuột, ấm nóng của dương vật non nớt. Cậu nhóc bắt đầu nhấp ra nhấp vào, tốc độ ngày càng nhanh hơn, tạo ra tiếng "chùn chụt" rõ rệt. Lộc rên rỉ yếu ớt, thân thể co giật theo từng nhịp nhấp của cậu nhóc, dương vật của Lộc cũng theo đó mà cương cứng lên. Chỉ vài phút sau, cậu nhóc phục vụ rên lên một tiếng dài, toàn bộ tinh dịch non nớt của cậu bắn ra ào ạt, trào đầy khoang miệng Lộc, một phần còn bắn tung tóe lên khuôn ngực và bắp tay của Lộc. Cậu nhóc rút dương vật ra, thở hổn hển, nhìn Lộc với ánh mắt đầy tự mãn. "Đó thấy chưa anh trai đáng yêu? 'Ngon' không? Tinh dịch của trai tơ đấy!" Lộc ho sặc sụa, nước mắt nước mũi tèm lem, nôn khan dữ dội, nhưng vẫn phải nuốt xuống.

Bà Hoa liền tiến lại, gắp một miếng sushi cá hồi được đặt trên ngực Lộc. Bà ta không ngần ngại, quệt miếng sushi đó vào vũng tinh dịch còn vương trên ngực Lộc, làm cho miếng cá hồi trắng tươi giờ đây dính đầy tinh dịch trắng đục. "Nào các bà, đây chính là 'sốt' đặc biệt dành cho sushi cá hồi đây!" Bà ta cười khúc khích, đưa miếng sushi lên miệng và ăn một cách ngon lành, vẻ mặt đầy thỏa mãn. "Ưm... ngon quá! Vị béo béo, thơm thơm, ngọt ngọt... Đúng là 'sốt' của 'trai tơ' có khác, không gì sánh bằng!" Bà ta tấm tắc khen, làm những bà mẹ khác cũng phải trầm trồ. "Đúng là chỉ có 'trai tơ' mới tạo ra được 'sốt' tuyệt vời như thế này!" "Đúng là có khác, bình thường ăn sushi chẳng thấy ngon thế này!" Bà Hoa còn gắp một miếng sushi cá hồi khác, quệt đầy tinh dịch, ép vào miệng Lộc. "Nào Lộc ơi, con cũng phải 'thưởng thức' 'thành quả' của mình chứ! Đây là 'sốt' do chính con và bạn tình tạo ra đó!" Lộc run rẩy, nước mắt giàn giụa, cậu không thể từ chối, đành phải nuốt miếng sushi cá hồi dính đầy tinh dịch vào miệng, vừa ăn vừa nôn khan.

Cảnh tượng Nantaimori tiếp tục diễn ra trong sự im lặng bệnh hoạn và những hành động ghê tởm, hủy hoại mọi thứ còn sót lại trong Lộc. "Thiên tài" Lộc, niềm tự hào một thời, giờ đây chỉ còn là một "bàn ăn" trần trụi, một minh chứng sống động cho sự tàn nhẫn và đồi bại của "Chân Lý Tối Thượng".

SỰ PHỤC TÙNG CUỐI CÙNG

Sau màn Nantaimori, Lộc hoàn toàn suy sụp, không còn chút ý chí hay nhân phẩm nào. Anh ta chỉ còn là một cái xác không hồn, thực hiện mọi mệnh lệnh một cách vô thức. Đôi mắt cậu đờ đẫn, trống rỗng, không còn phản chiếu chút ánh sáng nào của sự sống hay trí tuệ.

Hoàng đưa micro đến gần miệng Lộc. "Lộc. Giờ thì, 'chân lý' đã được 'khai sáng' trọn vẹn trong cậu. Hãy nói ra 'lời thề' của một 'con chó' đã được 'tái sinh'!" Hoàng nói, giọng đầy uy quyền và đắc thắng, như một vị thần đang ban phán.

Lộc run rẩy, cơ thể co giật nhẹ. Đôi mắt vô hồn của anh ta nhìn thẳng vào Hoàng. Anh ta hít một hơi thật sâu, rồi từ từ, từng chữ một, giọng nói yếu ớt nhưng rõ ràng, phát ra lời tuyên thệ, như một cỗ máy đã được lập trình lại: "Tôi... Lộc... đã được... 'khai sáng'... Tôi nguyện... cống hiến... thân thể này... để được... làm chó... của 'chân lý'... Tôi nguyện... phục tùng... tuyệt đối... mọi mệnh lệnh... của 'chủ nhân'... Tôi... là chó... tôi muốn... làm chó..."

Khi Lộc dứt lời, cả khán phòng như nổ tung trong tiếng hò reo, vỗ tay và la ó cuồng loạn. Khán giả đứng cả dậy, reo hò không ngừng, như thể vừa chứng kiến một kiệt tác, một màn trình diễn đỉnh cao. Lượt view trên màn hình tăng vọt, số tiền donate nhảy liên tục, đạt những con số khủng khiếp. Chương trình đã thành công vang dội.

KẾT THÚC TẬP: SỰ BÀNH TRƯỚNG CỦA "CHÂN LÝ"

Hoàng đứng giữa sân khấu, nhìn Lộc, ánh mắt đầy thỏa mãn, như nhìn một sản phẩm hoàn hảo của mình. Cậu nói vào micro, tuyên bố về sự chiến thắng của "chân lý tối thượng" và hứa hẹn về những "màn khai sáng" tiếp theo sẽ còn "chấn động" hơn nữa, những "món quà" mới sẽ được dâng lên.

Tập phim kết thúc với cảnh Lộc nằm vật vã trên sân khấu, đôi mắt vô hồn, cơ thể kiệt quệ, không còn là con người mà chỉ là một vật thể vô tri, một món đồ chơi phục vụ cho những bản năng đen tối nhất. Hình ảnh anh ta được chiếu rộng rãi trên các phương tiện truyền thông của "Nhà Hát Khai Sáng", trở thành một "minh chứng" sống cho sự sụp đổ của "tình thân", "trí tuệ" và sự trỗi dậy của "bản năng", một biểu tượng mới của sự tha hóa và suy đồi.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co