7
Đội bóng rổ hiếm khi có mấy cuộc vui chơi như thế. Thường thì là trước khi có giải đấu hoặc là sau khi thi đấu xong. Năm nay thì mọi người đi trước khi có giải đấu. Ai nấy cũng đều háo hức vô cùng, cố gắng lên nhóm 1 và 2 để được đi thi đấu.
Na Jaemin nằm dài trên cái giường đó cả ngày rồi, cậu thực sự ê ẩm cả người sau khi bị Park Jisung "máu lạnh" phạt đến 100 cái nhảy cóc. Còn không ngại ngần dọa rằng có camera và cậu ta sẽ đếm đủ thì mới cho rời đi nên làm cho hẳn hoi.
Park Jisung thì hay rồi, cậu may mắn vì dọa đúng người chứ không thì sẽ lỗ mất. Vì căn phòng này làm quái gì có camera. Vì nó là phòng tập khép kín nên nhà trường quyết định không lắp camera và không để bất cứ thứ gì có giá trị ở đây. Nhỏ nhất là quả bóng rổ và cầu lông.
Na Jaemin chỉ ước lúc đó mình có thể đấm vào mặt thằng nhóc xấc xược đó thật mạnh.
"Park Jisung nhà người cũng hỗn quá rồi đó. Dám quát vào mặt ta."
Cậu thầm chửi trong lòng nhưng vẫn nhẫn nại chịu phạt.
Đang chơi game hăng say thì cậu nhận được tin nhắn từ đội.
"📢THÔNG BÁO:
Nhà trường đã nhận được lịch diễn ra giải đấu và đã lên lịch luyện tập như mọi năm.
Tuy nhiên, đội chúng ta sẽ có một buổi dã ngoại 4 ngày 3 đêm để xốc dậy tinh thần trước thềm giao đấu.
Toàn bộ chuyến đi đều do gia đình Lee tài trợ.
Mời mọi người viết giấy cam kết "Tự chịu trách nhiệm với mọi tài sản cá nhân và chính tính mạng của bản thân"
Nộp lại vào buổi học gần nhất.
Cảm ơn!"
Na Jaemin đọc xong mấy dòng đó thì thật sự mệt chết thôi. Đã đau rã cả người rồi thì lại phải đi dã ngoại, cậu thực sự chẳng hứng thú tí nào. Việc đi dã ngoại cũng nằm trong một phần kế hoạch tập luyện thi đấu cường độ cao. Khi đi dã ngoại thì chắc chắn sẽ có mấy trò kiểu dạng thi đấu và từ đó lọc người cho đội tuyển luôn. Vì Na Jaemin mới năm nhất nên không biết được cái lệ này, cậu nghĩ lỏng: "Chắc là sẽ không sao đâu, mình ngồi yên là được mà. Dã ngoại chứ chưa thi đấu, bình tĩnh nào Na Jaemin."
.
Lee Jeno bước từ trong phòng âm nhạc ra, vươn vai một chút rồi tỏ ra lưỡng lự. Máy hắn bây giờ không những một tin nhắn dã ngoại mà đến cả hai cái. Một bên âm nhạc, một bên bóng rổ. Đối với hắn thì cái nào cũng quan trọng . Mỗi năm đi một cái, không xen nhau. Nhưng vì năm trước hắn đã đi cho bên bóng rổ rồi nên năm nay không thể đi lại, dù không ai biết cái suy nghĩ này của hắn nhưng hắn cũng không muốn dối lòng. Hắn cũng không hiểu làm sao mình lại phân vân nhiều đến thế, như mấy năm trước thì đã sao.
Nghĩ ngợi một lúc cũng đã quá giờ cơm. Quản gia lên gọi hắn mới chịu xuống.
"Cháu có biết là cả nhà đang đợi mình cháu không Lee Jeno. Tại sao lại xuống muộn như vậy?"
Vừa xuống tới nơi thì hắn đã bị ông nội chất vấn, chẳng biết giải thích ra sao, chỉ đành cúi đầu xin lỗi. Hắn cặm cụi ăn cơm, đến khi giúp việc bê bát canh đến mà hắn cũng chẳng để ý. Hắn với tay ra đằng trước lấy cốc nước không may làm đổ bát canh. Vừa mất ăn tay vừa bị bỏng, hắn suy nghĩ nhiều quá rồi. Ngay lúc này thì ngoài cửa có tiếng chuông. Bác giúp việc ra hỏi cửa thì nghe tiếng Park Jisung nói:
"Bác cho cháu vào gặp anh Jeno với ạ, cháu Jisung đây ạ".
Lee Jeno mở sáng đèn trên phòng, miệng vẫn xuýt xoa thổi bỏng. Hắn vốn biết Park Jisung đến đây để làm gì. Cậu lôi balo của Jeno ra rồi xếp đồ của mình vào
"Em sẽ để chung đồ dã ngoại với anh, anh đã chuẩn bị cái gì rồi để em chuẩn bị cho." Jeno vội cản cậu lại, bảo rằng vẫn phân vân rồi kể đầu đuôi cho Jisung. Nhưng Jeno vốn quên Jisung là cậu nhóc như thế nào rồi.
"Lee Jeno, cho dù anh có phân vân đến mấy thì anh vẫn phải đi với em. Thế nhé, em xuống nhà chơi đây, lát lên ngủ để mai còn đi nữa."
.
Sáng mở mắt ra đã thấy có chút gì đó không thoải mái, dù sao cũng đỡ hơn hôm qua vì cậu đã dùng thuốc rồi. Na Jaemin vẫn cố gắng lê từng bước chân vào nhà tắm dù bây giờ mới có hơn 4 giờ sáng. Đoàn xe bắt đầu từ 5 giờ mà giờ cậu mới dậy, đúng là phải nhanh chóng lên thôi.
Na Jaemin đến địa điểm tập trung thì thấy mọi người đang sắp đồ lên xe, cậu cũng chạy đến và chào hỏi mọi người. Gương mặt dù có tân trang đến mấy thì trông cậu vẫn phờ phạc rõ. Chẳng còn chút sức sống nào và thầm mong mọi người nhanh lên.
"Chào cậu, Na Jaemin."
Một giọng nói vô cùng ngọt ngào vang lên ngay bên cạnh cậu, Na Jaemin vẫn chưa nhận ra được đó là ai, chỉ mỉm cười chào lại.
"Tớ là Yeongeui."
Cô nàng là một người vô cùng xinh xắn, kiềm một chút dễ thương. Mái tóc của cô luôn bóng mượt và toả ra một mùi hương khá dễ chịu. Và cô là người đã lay Jaemin dậy hôm cậu bị phạt đến nhức người.
Yeongeui lại gần chỉ để hỏi xem cậu có cần giúp gì không vì trông cậu không được khoẻ. Vốn là không có gì nhưng cảnh tượng hai người cười nói vui vẻ đã vô tình đập vào mắt Lee Jeno. Gương mặt của hắn vốn đã căng giờ còn căng hơn. Chẳng thể nhìn nổi, giống như cả thế giới đắc tội với hắn vậy. Hắn vứt huỵch cái balo vào cốp, không kiêng nể gì mà kéo Yeongeui lên xe làm Jaemin đứng đơ ngay tại chỗ, trước khi lên xe hai người họ còn gượng lại nói gì đó. Jaemin cũng thế mà theo sau.
Na Jaemin chọn ghế thứ hai vì cậu say xe, nhưng đã kín chỗ rồi, chỉ có chỗ của người đang tức giận kia là còn trống. Jaemin nhìn hắn rồi nhìn vào không trung:
"Chẳng lẽ lại ngồi đó sao, vừa nãy có vẻ cậu ta không mấy vừa ý với mình."
Nhưng cậu bị nhắc nhở rồi nên đành phải ngồi xuống.
Lee Jeno quay mặt qua cửa sổ mà không để ý đến người ngồi bên cạnh mình, hắn giữ im tư thế như vậy trong 20 phút khiến Jaemin có chút khó xử. Nhưng dù có hàng ngàn cảm xúc đi chăng nữa thì không thứ gì là có thể vượt qua được cơn buồn ngủ đấy.
Cậu thiếp đi một chút, gương mặt hằn lên sự khó chịu vì bị say xe, không chịu được mà kêu lên một chút. Lee Jeno quay sang thấy cậu không mấy khoẻ khoắn gì liền kéo cậu tựa lên vai mình, phủ lên người cậu một lớp áo, cho cậu một viên kẹo cam sau khi uống thuốc say xe.
Na Jaemin ban đầu có vẻ còn ngập ngừng, nhưng vì đã quá mệt rồi nên ngồi im để Jeno giúp mình nghỉ ngơi. Cậu thấy thật thoải mái, cứ thể ngủ cho đến khi mặt trời đã lên thì mọi người dừng ở trạm nghỉ đi ăn sáng.
.
Địa điểm là một khu nghỉ dưỡng theo hướng dã ngoại. Có sân chơi rộng, hồ bơi và một căn nhà sang trọng. Mọi người lấy đồ xong thì kéo vào trong đi xem phòng. Ai cũng tò mò và Park Jisung đã mở ra một trò chơi để mọi người chọn căn phòng yêu thích.
Mọi người sẽ chơi kéo búa bao và đi lên lầu. Theo lần lượt thứ tự từ thắng đến thua đi xuống chọn phòng của mình. Có 8 căn phòng, 3 căn dành cho 4 người, 2 căn cho 6 người và 3 căn cho 2 người. Lee Jeno dễ dàng có được vị trí đầu tiên, vì đã giao kèo trước nên hắn quyết định cùng phòng với Park Jisung. Hắn chọn một căn phòng hai người, hai giường đơn và ngồi yên đó chờ đợi. Lần lượt ai nấy cũng đã về phòng của mình, rõ Park Jisung là người đi ngay sau hắn hai bước, nhưng đã gần đến cuối rồi mà vẫn chưa thấy hắn vào. Lee Jeno có chút lo lắng.
Đột nhiên cánh cửa phòng mở ra. Hắn trợn tròn mắt vì ngạc nhiên, không phải vì Park Jisung mãi mới đến, mà vì người đứng trước cửa là Na Jaemin. Lúc này Jaemin vẫn còn hơi nhức người, bước vào xếp gọn đồ và leo lên giường nằm, còn không quên cảm ơn Lee Jeno vì đã chăm sóc mình lúc trên xe.
Hắn bước ra ngoài, gương mặt không giấu nổi sự bối rối. Park Jisung lúc này cũng bước ra từ căn phòng hai người khác. Hoá ra vì không chỉ rõ nên mới nhầm như vậy. Và rồi Park Jisung vô tình phải ở chung phòng với Yeongeui. Và căn phòng đó còn là giường lớn khiến hai người khó xử. Jisung cũng van nài hắn đổi phòng cho họ. "Cậu đợi chút, tôi bảo Jaemin chuyển đồ sang."
Nhưng biết làm sao bây giờ, mèo con đang ngủ say mất rồi.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co