18
Thời tiết bây giờ dường như càng lúc càng hiếm khi có nắng, Kang Taehyun nằm ở trên giường đắp chăn ngang bụng, vốn đang xem phim rất chăm chú, đột nhiên bị Beomgyu từ bên trong phòng vệ sinh chạy ra bổ nhào lên ngực mình, khóc lóc tỉ tê "Anh dám ở bên cạnh người khác!"
Kang Taehyun tháo một bên tai nghe ra, nhìn thằng nhóc đang không ngừng đấm lên ngực mình "Anh ở bên cạnh người khác lúc nào?"
Beomgyu khựng lại một lúc, sau đó lại sụt sịt nói "Em nằm mơ không được hả, anh dám ở bên cạnh người khác!"
Kang Taehyun giơ tay lên day day thái dương, cảm thấy chịu đựng được thằng nhóc này mình quả thật đúng là không phải người bình thường, hắn vỗ vỗ mông Beomgyu mấy cái "Xuống khỏi người anh ngay, mới sáng sớm phát điên cái gì đấy?"
Beomgyu mếu máo "Anh còn nói em phát điên, anh hết yêu em rồi chứ gì?"
Kang Taehyun đau đầu, ngoắc ngoắc ngón tay gọi Beomgyu, cậu hít hít mũi mấy cái rồi cúi đầu xuống, sau đó cảm nhận được trên môi mình chạm đến một mảnh mềm mại ấm áp, Kang Taehyun hôn Beomgyu đến mức cậu thở hổn hển, chạm lên môi đối phương một cái mới chịu buông ra "Như vậy được chưa?"
Beomgyu vẻ mặt hài lòng, bĩu môi nói "Tha cho anh lần này"
Kang Taehyun nhấc chân lên đá lên mông Beomgyu một cái "Tha cái đ*o"
Beomgyu liếc nhìn màn hình điện thoại Kang Taehyun "Ngày nào cũng thấy anh xem phim này, không thấy chán hả?"
Kang Taehyun vẫn nhìn vào màn hình điện thoại "Vậy sáng nào em cũng mở mắt, không thấy chán à?"
Beomgyu ghét bỏ ném gối vào người Kang Taehyun.
Kang Taehyun cầm gối lên ném ngược trở lại "Em lại ngứa da rồi đúng không?"
Thời điểm này đang là lúc gấp rút ôn thi giữa kỳ, Kang Taehyun đã thi xong, thậm chí kết quả còn rất tốt, vốn hôm nay Beomgyu được nghỉ là để ôn thi, nhưng Kang Taehyun thấy thằng nhóc này từ sáng đến giờ không phải ngồi phòng khách xem phim thì cũng là nằm trên giường đọc truyện tranh, hắn liếc Beomgyu một cái "Em định chơi bời đến bao giờ đấy?"
Beomgyu vừa ăn bánh phô mai vừa nhìn điện thoại "Một lát nữa thôi"
"Không có lát liếc gì hết" Kang Taehyun ngồi dậy cướp lấy điện thoại từ trong tay Beomgyu "Đi học bài ngay cho anh"
Beomgyu nằm trên giường ngước mắt lên "Taehyun ~~~"
"Em nũng nịu cũng vô dụng, mẹ nó, dậy học ngay cho anh. Điểm thi giữa kỳ mà được tích C thì đừng có trách"
"Tích C thì anh làm gì em hả?"
Mắt Kang Taehyun híp lại "Em thử xem?"
Beomgyu rụt cổ, không nói gì.
Kết quả Beomgyu bị Kang Taehyun ép ngồi bàn học từ chiều cho đến gần bữa tối, cậu ngồi đó gần một tiếng đồng hồ rồi mặt giấy vẫn hoàn toàn sạch sẽ không có một vết mực, lúc Kang Taehyun từ dưới nhà đi lên thì trông thấy Beomgyu ngậm bút trong miệng, nhìn chằm chằm mặt giấy trắng tinh.
Kang Taehyun đi qua gõ lên trán Beomgyu một cái "Anh tốn công nấu bữa tối cho em để em ngồi nhìn giấy à?"
Beomgyu ai oán ngẩng đầu lên nhìn Kang Taehyun "Anh có mắng cũng vô dụng, em không biết làm"
Kang Taehyun lại nói "Em lười thì có"
Beomgyu bĩu môi tiếp tục nhìn vào giấy.
Kang Taehyun gõ thêm một cái lên trán Beomgyu "Em có nhìn rách tờ giấy thì chữ cũng không tự chạy lên đấy nằm đâu. Ngoan ngoãn cầm bút lên học bài đi. Đồ con lợn lười biếng"
"Anh mới là con lợn lười biếng! Nói anh biết, ai sáng sớm đã nằm ườn xem phim hả, ai bắt em ngày nào cũng nấu cơm, ai bắt em đi siêu thị mỗi ngày, ai bắt em gập chăn gập chiếu?"
"Vậy em nấu cơm một mình, đi siêu thị một mình à? Đừng có nói nhảm nữa, mở sách ra học bài, chưa thấy ai lười như em"
Buổi tối hôm đó Beomgyu ngồi làm đề cương được ba môn học, kết quả đến mười một giờ đêm thì không chịu nổi nữa quyết định trèo lên giường ngủ, Kang Taehyun cất điện thoại sang một bên, nghiêng người qua, chống một tay lên đầu nhìn cậu "Xong rồi à?"
"Chưa xong" Beomgyu ngáp một cái, đưa tay lên dụi dụi mắt "Còn hai môn nữa, nhưng em buồn ngủ quá rồi, mai làm tiếp được không?"
"Giỏi lắm" Kang Taehyun cầm tay cậu kéo xuống, vuốt vuốt tóc cậu, Beomgyu thuận thế cọ cọ đầu vào lòng bàn tay đối phương, vô thức dịch sát lại gần, sau đó hoàn toàn vùi mặt mình vào lồng ngực ấm áp của Kang Taehyun, nhỏ giọng nói "Taehyun, anh thơm quá"
"Đều tắm sữa tắm giống y như nhau, em nói cái khỉ gì vậy?"
"Anh có mùi đặc biệt mà" Beomgyu bĩu môi, hít hít mấy cái "Đêm nào cũng ôm anh ngủ, nếu có một ngày bỗng dưng anh đột nhiên biến mất, vậy em phải làm sao?"
Kang Taehyun buồn cười nói "Anh thì biến đi đâu được? Mau ngủ đi, mai em có tiết một đấy"
"Sao anh biết mai em có tiết một?"
"Vì anh là Kang Taehyun"
"Nhưng sao anh biết mai em có tiết một?"
"Vì anh là Kang Taehyun"
"Nhưng mà sao anh biết mai em có tiết một?"
"Mẹ nó em nằm im rồi ngủ đàng hoàng được không vậy?"
.
.
.
Beomgyu học xong tiết ba, vội vàng cất sách vở vào cặp rồi chạy xuống lớp quản trị của Kang Taehyun, cậu đứng trước cửa đợi một hồi, sau khi Kang Taehyun tan lớp, mới lật đật đi vào, chờ đến khi lớp vãn đi gần hết, bổ nhào đến ôm lấy cổ hắn, sau đó hôn lên má người ta hai cái mới chịu đi xuống.
Kang Taehyun lau lau mặt "Dính toàn nước miếng!"
Beomgyu bĩu môi "Em còn có thể hôn môi anh được nữa đấy"
Kang Taehyun cất sách vở vào cặp "Đúng rồi, em còn biết dùng lưỡi nữa cơ mà"
"Này!" Tai Beomgyu đỏ lên, đưa tay chỉ vào mũi Kang Taehyun tố cáo "Là lưỡi anh cứ trêu chọc em thì có!"
Kang Taehyun nhún nhún vai "Nhưng em cũng rất hưởng thụ còn gì"
"Không hề!" Beomgyu phản bác.
"Có"
"Không hề!"
"Có"
"Không hề!"
"Vậy lần sau đừng mong anh hôn em nữa."
"Ơ đừng mà" (*꒦ິ꒳꒦ີ)
Kang Taehyun buồn cười kéo Beomgyu đi ra ngoài, lại không hề phát hiện ra có một đôi mắt sắc lẹm đang đứng ở phía sau cửa kéo, theo dõi từng cử chỉ hành động của bọn họ.
Kang Taehyun đứng trước máy bán hàng tự động, theo thói quen ấn vào bánh phô mai, sau đó đưa đến trước mặt Beomgyu "Ăn đi, anh nghe bụng em réo mấy lần rồi đấy"
Beomgyu xoa xoa bụng mình, vẻ mặt xót xa "Con đói rồi đúng không? Ba biết mà ba biết mà"
"Mẹ nó" Kang Taehyun rủa một tiếng "Em đừng nói nữa, anh sắp nôn"
Beomgyu phẫn nộ trừng Kang Taehyun, đúng là một người không thú vị gì cả "Anh chê em buồn nôn chứ gì? Em biết thừa, em biết thừa!"
Kang Taehyun đá một cái vào mông Beomgyu "Em ngậm miệng!"
Beomgyu lại cười hì hì hai tiếng, lao đến hôn lên môi Kang Taehyun một cái.
.
.
.
Beomgyu được Kang Taehyun dặn làm đề cương đầy đủ nốt hai môn còn lại, cậu ngồi trong thư viện suốt hơn ba tiếng đồng hồ, thời điểm về đến nhà đồng hồ đã chạm mốc bảy giờ tối. Bình thường lúc này hẳn là đã ngửi thấy mùi thức ăn rồi mới phải, nhưng Beomgyu hít sâu vào mấy lần vẫn không thấy gì, cậu ngó vào trong phòng khách gọi một tiếng "Kang Taehyun?"
Không có ai đáp lại.
Beomgyu hơi nhíu mày, chậm rãi đi lên trên phòng, vừa mở cửa ra đã bị khung cảnh trước mắt dọa cho mặt mũi tái mét, bàn ghế lộn xộn, chăn gối vương vãi khắp nơi, sách vở rơi mỗi chỗ một ít, giống như vừa có một cơn lốc ghé thăm nơi này vậy.
Suy nghĩ đầu tiên xuất hiện trong đầu Beomgyu là, trong nhà có trộm?
Nhưng Kang Taehyun đâu? Kang Taehyun cũng bị trộm luôn rồi sao?
Cậu hoảng sợ, hấp tấp lấy điện thoại từ trong túi quần ra ấn vào số máy của Kang Taehyun, nhưng cho dù cậu có gọi mấy cuộc đối phương cũng không bắt máy.
Beomgyu lại hốt hoảng chạy ra khỏi nhà, nhìn ngó xung quanh một lượt xong, rồi lại gọi cho Kang Taehyun thêm một lần nữa.
Nhưng phía đầu dây bên kia vẫn như cũ không một lời hồi đáp.
Cậu gấp đến độ hốc mắt hồng cả lên.
Gọi điện cho bạn của Kang Taehyun, mọi người đều nói Kang Taehyun đã về từ khi hết tiết sáu rồi.
Lúc gần mười giờ tối, Park Kyung Jin nghe thấy giọng nói vấp lên vấp xuống của Beomgyu, nhịn không được liền bắt xe chạy thẳng một mạch đến chỗ cậu.
Thấy cậu đứng ngồi không yên, anh chỉ biết an ủi "Em đừng lo lắng, người như Kang Taehyun không dễ dàng bị bắt cóc như em nói đâu, có thể là cậu ấy vội đi đâu chưa kịp báo cho em một tiếng thôi"
Beomgyu siết chặt điện thoại trong tay "Nhưng trong phòng bừa bộn lắm, gọi điện anh ấy cũng không bắt máy, hay là chúng ta báo cảnh sát đi được không?"
Park Kyung Jin dở khóc dở cười "Mất tích 24 giờ mới được báo. Em bình tĩnh lại đã, không có chuyện gì đâu"
Beomgyu cúi thấp đầu xuống, nếu đêm nay anh ấy không về, cậu sẽ phải ngủ một mình trên một chiếc giường rộng lớn, bên cạnh không có hơi ấm của anh ấy, không có mùi hương của anh ấy, không có cái ôm của anh ấy, đột nhiên cảm thấy sống mũi bỏng rát.
Giọng nói Beomgyu trở nên nhỏ xíu "Taehyun đã hứa với em, dù có đi đâu cũng sẽ đưa em đi theo mà. Anh nói dối, nói dối"
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co