19
Thời gian cứ chậm rãi trôi đi, mỗi một phút trôi qua Beomgyu lại càng trở nên sốt ruột, cậu vẫn còn chưa lót cái gì vào bụng, Park Kyung Jin không nỡ nhìn, nói Beomgyu ngồi im một chỗ, còn mình thì ra siêu thị mua một chút đồ mang về cho cậu ăn tạm.
Đến lúc về đến nhà thì lại không thấy Beomgyu đâu.
Beomgyu vội vàng chạy ra đường lớn bắt xe, bây giờ đã là gần nửa đêm, bên ngoài đã sớm không còn một bóng người, gọi xe cũng phải đợi khoảng mười phút mới có. Cậu đứng ở đó nhắn cho Park Kyung Jin rằng mình đã biết Kang Taehyun ở đâu rồi, bảo anh cứ ở nhà đợi, không cần lo lắng.
Quả nhiên khoảng mười phút sau thì xe tới, Beomgyu mở cửa ra ngồi xuống ghế sau, nói với tài xế địa chỉ được gửi đến trong điện thoại, đưa tay lên cắn cắn móng tay.
Cậu mở điện thoại ra nhìn lại nội dung tin nhắn thêm một lần nữa, không chỉ có địa chỉ, mà còn có thêm một tấm ảnh, trong ảnh Kang Taehyun đang ngồi trên giường, quay lưng lại về phía ống kính, trên cổ áo hiện lên một vết son môi nhàn nhạt.
Mẹ bà, dám ở sau lưng mình hú hí với phụ nữ!
Kang Taehyun đồ phản bội không có lương tâm tinh trùng thượng não xấu xa đê tiện!
Kang Taehyun ở bên kia hắt hơi hai cái.
Hắn đưa tay lên day day mũi, không biết mình đã nhìn đồng hồ đến lần thứ mấy trong ngày, nửa đêm rồi còn chưa chịu về nhất định cái bánh bao nếp kia cuống cuồng lên đi tìm cho xem.
Đau đầu nhìn lên đồng hồ thêm một lần nữa, không có điện thoại trong người, lại bị nhốt ở trong này, mạch máu trên trán Kang Taehyun đập lên thình thịch, rốt cuộc người phụ nữ kia lúc nào mới chịu về thả mình ra đây?
Kang Taehyun ngã xuống giường, đưa một cánh tay lên che mắt mình lại.
Muốn về nhà quá.
Đúng lúc này cánh cửa vang lên mấy tiếng lạch cạch của chìa khóa, Kang Taehyun cáu gắt đứng dậy "Bây giờ mới chịu v--"
"Kang Taehyun!"
Kang Taehyun ngạc nhiên giương mắt lên, vẻ mặt giống như không hề nghĩ đến việc Beomgyu sẽ chạy tìm đến nơi này, căn nhà nằm sâu trong một cái ngõ nhỏ, muốn tìm ra cũng không phải là chuyện gì dễ dàng, hắn vừa định mở miệng gọi tên cậu, đã bị Beomgyu khóc lóc bù lu bù loa lao đến liên tục đánh lên người mình.
"Đồ phản bội không có lương tâm tinh trùng thượng não xấu xa đê tiện!"
Kang Taehyun: ? ? ?
"Em nói cái khỉ gì vậy?" Kang Taehyun vội giữ chặt lấy hai bàn tay Beomgyu lại "Khoan đã, sao em tìm được đến đây?"
"Anh còn dám nói hả? Tôi đến bắt gian đó rồi sao!" Beomgyu rống lên.
Kang Taehyun: ? ? ? ? ?
Beomgyu thấy Kang Taehyun không phản ứng, nghĩ rằng mình đã đoán trúng rồi, vùng ra khỏi gọng kìm của hắn, hùng hùng hổ hổ xắn ống tay lên "Người phụ nữ kia đi đâu rồi? Anh giấu cô ta ở đâu rồi!"
"Yo, tìm tôi à?"
Kang Taehyun và Beomgyu đồng thời quay đầu lại, người phụ nữ mặc một chiếc váy màu đỏ đứng dựa người lên cánh cửa, trên tay xách mấy túi thức ăn cồng kềnh, giọng điệu ngả ngớn nói "Tìm ra nhanh thế, thật là lợi hại."
Kang Taehyun đau đầu, giơ tay lên day day huyệt thái dương.
Beomgyu đứng ở đó quan sát người phụ nữ từ đầu đến chân, mẹ nó, xinh đẹp như vậy, khí chất cao ngạo như vậy!
"Chị chị chị chị" Beomgyu chỉ tay vào đối phương lắp bắp một hồi, khẩu khí vừa rồi nhanh chóng biến mất không một chút dấu vết "Chị chị chị làm gì Kang Taehyun rồi!"
Kang Taehyun: .........
Kang Taehyun giữ tay Beomgyu rồi kéo người lại "Mẹ lại dọa em ấy cái gì rồi đấy?"
Beomgyu vừa định nhào đến chất vấn đối phương, nghe Kang Taehyun nói xong thì ngây ngẩn cả người "Mẹ? Mẹ gì cơ? Mẹ nào? Mẹ? Là mẹ?"
Kang Taehyun nói "Em có thể hỏi một câu một lần thôi được không?"
"Mẹ? Mẹ? Mẹ? Mẹ? Mẹ?"
"Ừ, mẹ" Mụ phù thủy đó.
Beomgyu hấp tấp nói "Nhưng chị ấy chụp ảnh anh gửi cho em" Nói xong lại vòng tay qua phía sau cổ áo đối phương "Anh xem này, là vết son môi đó! Anh tính lừa con nít hả?"
Kang Taehyun kiên nhẫn đáp "Son của mẹ anh"
"Vậy căn phòng bừa bộn thì sao?"
"Mẹ anh làm"
"Điện thoại anh đâu? Sao em gọi anh không nghe máy?"
"Mụ phù thủy đó cầm rồi"
Choi Beomgyu: ............
Kang Taehyun ôm Beomgyu đang ngẩn ngơ vào trong lòng, dùng giọng điệu không mấy thiện chí nói với Kim Jihye "Con đã nói mẹ ít bày trò đi rồi cơ mà"
"Không làm như vậy thì sao có thể dụ được đứa nhỏ kia đến đây"
Beomgyu bắt đầu nhớ lại, trong tin nhắn nhắc nhở chìa khóa nhà được cất dưới chậu hoa trước cửa, chìa khóa phòng móc ngay đầu hành lang.
Thì ra là đã có sẵn âm mưu từ trước rồi.
Kim Jihye nện giày cao gót xuống sàn nhà, tiếng động cộp cộp vang lên khiến Beomgyu hoàn toàn lạnh hết cả sống lưng, nghĩ đến việc mối quan hệ của hai người đã bị bại lộ, vội vã chui ra khỏi vòng tay Kang Taehyun rồi cúi gập người xuống "Con nhầm địa chỉ, à không không không, con không biết sao con lại ở đây, con sai rồi, là con dụ dỗ Kang Taehyun, sau này con sẽ không dám gặp anh ấy thêm một lần nào nữa, tạm biệt cô ạ!"
Kang Taehyun nhíu mày túm cổ áo Beomgyu kéo lại "Em xem ít phim thôi, nói lời buồn nôn gì vậy? Em tưởng em đang đóng phim à?"
Beomgyu quay qua liếc Kang Taehyun một cái "Anh còn đứng đó làm gì? Còn không cúi đầu xuống xin lỗi mẹ anh?"
"Không thích" Kang Taehyun nhún nhún vai, huống chi chuyện này đã bị phát hiện từ lâu rồi, là người phụ nữ này nhàm chán không có việc gì làm, mới bày ra trò này để kéo Beomgyu đến.
Thấy gương mặt Beomgyu căng cứng, Kim Jihye không nhịn được phá lên cười, ôm bụng không ngừng nói "Mẹ nó, dễ thương quá đi mất"
Choi Beomgyu: ..........
Cậu cảm giác tam quan mình vỡ vụn, tức giận đâu? Mắng nhiếc đâu? Ghét bỏ đâu? Rồi còn cả đưa tiền, nói "Rời xa con trai tôi ra" đâu?
Sao lại thành ra thế này?
Beomgyu thấp thỏm đứng đó quan sát nét mặt của Kim Jihye, sau đó mới chuyển thành dè dặt nhỏ giọng nói "Cô, cô có nhầm lẫn gì không ạ? Con là con trai......"
"Là con trai thì sao" Kim Jihye nhún nhún vai, khóe môi hơi nhếch lên, giờ thì cậu đã biết nhan sắc và khẩu khí của Kang Taehyun được di truyền từ ai rồi.
Kim Jihye nhìn Beomgyu một lát rồi nói tiếp "Không ai có thể ép buộc con phải yêu người nào, cũng không ai có thể ép buộc con phải rời xa người nào. Beomgyu, chỉ cần con không hối hận, Kang Taehyun không hối hận, đừng sợ, mẹ đây sẽ ở phía sau bảo vệ hai đứa"
Beomgyu còn chưa kịp cảm động, Kang Taehyun đã vội vàng cắt ngang "Anh đã nói gì nào, mẹ anh và em rất giống nhau, nói chuyện buồn nôn không chịu được"
"Này!" Kim Jihye cùng Beomgyu đồng thời thốt lên.
Beomgyu giống như được trút bỏ gánh nặng, tâm tình thả lỏng, cơ mặt cũng giãn ra, bây giờ cậu đang rất hạnh phúc, rất vui vẻ, hơi ấm từ trong lồng ngực cậu giống như đang lan tỏa khắp cơ thể vậy. Beomgyu vô thức dịch sát lại gần Kang Taehyun, siết chặt lấy ngón tay đối phương, khóe mắt cong lên, nhìn Kim Jihye rồi nói "Con sẽ không hối hận"
Choi Beomgyu không hối hận.
Kang Taehyun cũng sẽ không hối hận.
Cậu nghĩ, cho dù nam nam thì thế nào, chỉ cần hai người mãi mãi bên nhau là đủ rồi, soi mói hay mắng nhiếc gì gì đó, cậu không sợ.
Bởi vì, cậu đã có một người yêu siêu cấp Kang Taehyun.
Kang Taehyun nhìn mắt Beomgyu hơi đỏ lên, nâng tay nhéo nhéo một bên má cậu, hỏi "Nhớ anh không?"
Beomgyu bổ nhào về phía trước, quặp chặt hai chân lên người Kang Taehyun giống như thói quen, Kang Taehyun hơi giật lùi về phía sau một chút, sau đó đứng vững lại, Beomgyu vui vẻ hôn lên má Kang Taehyun hai cái, cao giọng nói "Nhớ! Nhớ chết đi được!"
Kim Jihye giơ tay lên khẽ hắng giọng, Beomgyu giật mình định lui xuống, lại bị Kang Taehyun vòng tay qua eo ôm chặt lấy, thách thức nhìn bà "Mẹ đã gọi Beomgyu đến đây, vậy cũng phải chuẩn bị sẵn tinh thần nhìn bọn con ân ái chứ"
Kim Jihye: .......... Mẹ nó đàn ông là một lũ xấu xa.
_______
Choi Beomgyu: Đời người thật lắm cạm bẫy.
Kang Taehyun: Ừ.
Choi Beomgyu: Lắm sự giả dối, thật đáng sợ.
Kang Taehyun: Ừ.
Choi Beomgyu: Là những cú lừa.
Kang Taehyun: Ừ.
Choi Beomgyu: Vậy rốt cuộc con người sống để làm gì chứ?
Kang Taehyun: Chờ chết chứ làm gì.
Choi Beomgyu: ...... ? ? ?
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co