Truyen3h.Co

taegyu | 애인

30

_Gomdorii_

Kang Taehyun đứng ở đó ôm Beomgyu cho đến khi tia sáng cuối cùng trên bầu trời đêm vụt tắt, Beomgyu cũng dụi đầu vào cổ đối phương không động đậy, cứ như vậy bình yên đón đêm giao thừa đầu tiên của hai người.

Mọi nhớ nhung đều được cái ôm siết của đối phương lấp đầy từng chút một.

Beomgyu vùi mặt vào cổ Kang Taehyun, hít hít mũi mấy cái, đến khi quanh người mình đều tràn ngập hương thơm trên cơ thể đối phương, mới yên tâm thỏa mãn meo meo hai tiếng.

Kang Taehyun cúi đầu nhìn Beomgyu ăn mặc rất phong phanh, bên trong áo sơ mi bên ngoài áo len mỏng, hắn theo thói quen sờ sờ thắt lưng đối phương mấy lượt, phát hiện hình như có chút nhỏ đi, ngoài miệng lại nói "Em béo ra đấy à?"

"Có anh mới béo ra ấy!" Beomgyu cắn một cái lên cổ Kang Taehyun, hài lòng khi nghe thấy đối phương hít vào một ngụm khí lạnh "Em chẳng ăn được cái gì, mỗi lần ăn là lại có cảm giác không ngon miệng"

Kang Taehyun nghe thấy vậy thì đau lòng, lại buông cậu ra, cởi áo khoác dạ bên ngoài trùm kín mít lên người Beomgyu, đối phương không chịu càng dính sát lại vào người mình, Kang Taehyun bất đắc dĩ dùng ngón tay búng vào giữa trán cậu một cái "Em sẵn sàng come out rồi hả?"

Lúc bấy giờ Beomgyu mới nhớ ra việc hai người đang ôm ấp ở ngay trước cửa nhà mình, cậu ôm ôm trán, xoay người lại nhìn vào trong cửa, sau khi thấy cửa ngoài vẫn đóng, mới yên tâm lao đến ôm đối phương, "Chú và mẹ đều vào phòng xem chương trình đón năm mới rồi, tiền bối, em nhớ anh lắm, ôm thêm một chút nữa thôi"

"Ôm từ nãy đến giờ vẫn chưa chán chắc" Kang Taehyun khựng lại động tác cúi người xuống lấy đồ, đứng thẳng lại để Beomgyu ôm mình một lúc lâu, sau đó mới vòng tay ra phía sau, nhẹ nhàng xoa xoa lên gáy đối phương mấy cái "Vào nhà thôi, lạnh chết anh rồi"

"Lạnh mà còn cởi áo khoác ra" Beomgyu liếc Kang Taehyun một cái, nói đoạn đưa tay lên định cởi áo trả lại cho Kang Taehyun, bị đối phương đè mu bàn tay lại, không nóng không lạnh nói "Em cũng lạnh còn gì, không muốn anh lạnh thì vào nhà"

Beomgyu đợi đến khi Kang Taehyun cầm xong mấy cái túi ở bên người mình lên, kéo tay Kang Taehyun, dắt hắn đến trước cửa, nhà của Beomgyu thuộc dạng không giàu cũng không nghèo, chỉ là cánh cửa đã có chút cũ kĩ, thời điểm mở ra, cho dù cậu đã cố gắng nhẹ nhàng hết sức có thể, nhưng vẫn phát ra tiếng động cọt kẹt.

Beomgyu và Kang Taehyun đánh răng xong, cậu kéo người ra rồi đẩy Kang Taehyun ngồi lên giường, liếc mắt nhìn mấy cái túi nằm lổng chổng bên cạnh, tò mò nghía đầu qua hỏi "Anh mang cái gì đến thế? Có cái gì ăn được không?"

Kang Taehyun giả điên giả khùng đáp "Mang sính lễ đến"

Beomgyu ngạc nhiên đến xổ luôn cả tiếng Anh "What?"

Kang Taehyun muốn đạp vào mông thằng nhóc này một cái "Em nhỏ giọng một chút đi được không vậy? Còn sợ bị phát hiện quá muộn à?"

Beomgyu bĩu bĩu môi không nói gì, cởi áo khoác ngoài của Kang Taehyun ra rồi móc lên giá, lại bổ nhào lên người hắn, lục lục mấy cái túi bên cạnh "Em đói quá, có đồ cay không?"

"Dạ dày em khỏe thật đấy" Kang Taehyun vừa bực mình vừa buồn cười "Không có"

Beomgyu lục lọi xong, phát hiện bên trong ngoài rượu quý cùng nước sâm ra thì toàn là mỹ phẩm và đồ hàng hiệu, nhỏ giọng nói "Em quên mất, anh không ăn được đồ cay"

Kang Taehyun chỉ nhìn Beomgyu đang ngồi trên đùi mình, vòng tay xuống dưới nhéo nhéo mông cậu một cái, nghe thấy đối phương kêu lên một tiếng, sau đó lại tự hỏi "Để em nghĩ xem em có không ăn được món gì không"

"Thôi đừng nghĩ nữa" Kang Taehyun thỏa mãn vỗ vỗ lên mông Beomgyu, nhàn nhạt nói "Cái đếch gì em chả bỏ vào mồm được"

Choi Beomgyu: ? ? ? ? ?

Tim như tro lạnh.

Beomgyu tru rú lên một tiếng, nhào về phía trước đẩy ngã Kang Taehyun nằm xuống giường, sau đó hung hăng cắn lên môi đối phương.

Kang Taehyun xoay người nằm nghiêng, ôm trọn lấy Beomgyu vào trong lòng, để đầu đối phương gác lên cánh tay của mình xong, vươn đầu đến hôn lên khóe môi cậu hai cái, sau khi cảm giác lồng ngực mình đón nhận hơi ấm quen thuộc mới từ từ nhắm hai mắt lại "Anh mệt quá"

Beomgyu nghĩ đến việc Kang Taehyun ngồi máy bay đến chục giờ đồng hồ chỉ vì một câu nói của mình, cảm động đến sống mũi chua xót, vòng tay đang ôm thắt lưng đối phương lại càng siết chặt hơn, dụi dụi mái tóc vào cần cổ Kang Taehyun "Anh không biết em vui thế nào đâu"

Kang Taehyun thừa biết độ dính người của Beomgyu, thật ra từ trước đến nay hắn rất ít khi làm ra mấy trò ấu trĩ, đại khái như đón giao thừa, đứng trước hiên nhà ngắm pháo hoa, nói mấy lời hứa hẹn buồn nôn, chỉ khi đứng trước mặt Beomgyu, mọi thứ của Kang Taehyun dần trở thành ngoại lệ.

Beomgyu muốn bánh phô mai sẽ có bánh phô mai, muốn đồ cay sẽ có đồ cay, nói muốn ôm sẽ có cái ôm ấm áp, nói muốn gặp hắn, hắn sẽ ngay lập tức bay đến chỗ cậu.

Kang Taehyun nghĩ, có lẽ mình quá chiều thằng nhóc này rồi.

Nhưng cuộc sống có tồn tại vô vàn những thứ phá lệ, lại rất ngắn ngủi, cho nên việc gì mình muốn làm thì cứ làm, thích làm thì cứ làm, ví dụ như sự chiều chuộng Beomgyu của Kang Taehyun.

Không thấy Kang Taehyun nói thêm câu gì, Beomgyu cũng không dám hó hé, cậu kéo mép chăn lên thật cao, trùm kín cổ Kang Taehyun lại, sau đó hài lòng cọ cọ vào người hắn tìm một tư thế thoải mái, khúc khích từ từ nhắm chặt hai mắt lại.

Lúc này Kang Taehyun đột nhiên mở mắt ra, với tay tắt đèn đầu giường, sau đó mới vòng tay qua ôm lấy Beomgyu, lần này thật sự dần chìm vào giấc ngủ sâu.

.

.

.

Họ hàng của Beomgyu ở Daegu không nhiều lắm, chỉ có gia đình bên ngoại, sáng sớm ngày mồng một tết đã rủ nhau đến nhà Beomgyu chúc phúc, tiếng cười nói và nô đùa của trẻ con ở dưới nhà vọng lên trên lầu, vô tình đánh thức Beomgyu đang co người ngủ say.

Đầu tiên là chớp chớp mắt mấy cái, cậu khó chịu xoay ngang xoay dọc một hồi, sau lưng lại cảm nhận được cái vỗ lưng nhè nhẹ quen thuộc, Kang Taehyun vừa vỗ lưng cậu vừa nói "Còn sớm, ngủ tiếp đi"

Beomgyu giật mình mở mắt ra, phát hiện gương mặt của Kang Taehyun đối diện với tầm mắt mình ở khoảng cách gần, mới sực nhớ ra tối hôm qua Kang Taehyun đã ngồi máy bay bay đến đây, nhỏ giọng lẩm bẩm mấy tiếng "Má, cái gì mà ồn ào vậy? Có biết vừa rồi em đang mơ một giấc mơ đẹp lắm không?"

Kang Taehyun thuận miệng hỏi "Mơ thấy mộng xuân à?"

"Mới sáng sớm anh nói chuyện đàng hoàng chút đi" Beomgyu đánh vào tay Kang Taehyun một cái.

"Không thì em mơ thấy cái gì? Cưới anh?"

"Này!" Beomgyu muốn đánh người "Em không nói đâu, nói ra cảm thấy mất mặt lắm"

"Em có mặt mũi chắc"

Beomgyu bĩu môi "Sao lại không có?"

Kang Taehyun thử cử động cánh tay bị Beomgyu gối đầu đến tê rần "Sao cứ thích giữ thể diện với anh làm gì không biết"

Beomgyu nghiêng đầu qua hỏi "Khoan đã, anh vừa chửi em đấy hả?"

"Sao anh lại chửi em được chứ" Kang Taehyun ngồi dậy xỏ chân vào trong dép, hướng về phía phòng tắm, vừa đi vừa nói vọng lại "Đồ ngốc nghếch"

Choi Beomgyu: ? ? ? ? ?

Tim như tro lạnh.

Beomgyu vừa muốn theo đuôi Kang Taehyun chạy vào phòng tắm, cửa phòng lại cạch một tiếng bị mở ra, mẹ Choi ngó đầu vào trong phòng "Nhà dì đến chơi, con xuống một lát đi"

Beomgyu khựng lại động tác, mẹ Choi lại vô tình liếc mắt nhìn thấy mấy cái túi và một cái ba lô nằm gọn ở cuối giường "Vừa rồi mẹ nghe thấy có tiếng nói chuyện, có ai đến nhà mình chơi sao? Nhiều đồ như thế"

Beomgyu chột dạ đưa tay lên gãi gãi má, thật ra mẹ Choi là kiểu người phụ nữ nông thôn, mấy cái tư tưởng tiến bộ về xu hướng tính dục bà không rõ lắm, Beomgyu rất muốn ngay lập tức nói ra mối quan hệ của mình và Kang Taehyun, nhưng trong nhà này cậu không phải là một đứa bốc đồng, nếu không cẩn thận còn có thể gây rắc rối cho tiền bối.

Cậu nhìn về phía phòng tắm, ánh mắt đảo quanh "Bạn con đến chơi tối hôm qua, thấy chú và mẹ ngủ rồi nên con không nói"

"Ái chà" Mẹ Choi vừa cảm thán một tiếng, Kang Taehyun từ trong phòng tắm đi ra, mẹ Choi vừa nhìn thấy gương mặt sáng sủa của đối phương đã có hảo cảm, hiếm khi thấy con trai dẫn bạn về nhà chơi, lập tức niềm nở chào đón "Đừng khách sáo, cứ coi nhà dì như nhà mình nha"

Beomgyu theo bản năng quay mặt qua nhìn biểu cảm của Kang Taehyun, thấy hắn vẫn bình tĩnh mỉm cười "Xin phép làm phiền dì mấy ngày ạ"

"Ấy ấy ấy không cần phải như thế" Mẹ Choi cũng loáng thoáng nhớ đến người bạn mà Beomgyu thường kể với mình qua điện thoại "Quê cháu ở Ilsan đúng không? Bay xa như thế chắc mệt lắm, nghỉ ngơi thêm một lát nữa đi"

"Không sao ạ" Kang Taehyun liếc mắt nhìn Beomgyu một cái "Đêm qua Gyu chăm sóc cháu tốt lắm, sáng dậy đã hoàn toàn khỏe hẳn rồi"

Choi Beomgyu: ........

Mẹ Choi cũng không phát hiện ra điều gì kì lạ, chỉ cười nói "Gyu là một đứa trẻ rất nghịch ngợm, lại hay bày trò quậy phá, nó không gây phiền toái gì cho cháu chứ?"

Kang Taehyun nhướng một bên lông mày nhìn đôi mắt trợn to của Beomgyu, cảm thấy cái bánh bao nếp này đang sợ lắm rồi, buồn cười đáp "Không ạ. Gyu rất ngoan, từ khi chuyển đến nhà cháu đã không còn đi chơi khuya nữa, cũng không dám bỏ bài tập, học hành rất tiến bộ"

Beomgyu thừa biết trọng điểm trong câu nói của Kang Taehyun là chuyển về nhà hắn ở, nhưng mẹ Choi chỉ nghĩ đến việc ở nhà người ta thì chia đôi tiền như bình thường, đối với thái độ của Kang Taehyun vô cùng hài lòng "Một lát nữa xuống dưới nhà ăn sáng nhé, dì nấu rất nhiều, đừng ngại"

"Vâng" Kang Taehyun gật đầu một cái, lại bồi thêm một câu "Mong chú và dì có thể coi cháu giống như người nhà, như vậy cháu sẽ không ngại"

Mẹ Choi cười một tiếng, xoay người đi xuống dưới nhà, cũng không giục Beomgyu xuống gặp gia đình nhà dì nữa.

Choi Beomgyu: ? ? ? ? ?

Cậu xoay người nhìn nụ cười đang dần nhếch lên của đối phương, Kang Taehyun, anh đang định làm cái khỉ gì đấy?

__________

Tiểu kịch trường:

Choi Beomgyu: Anh từ từ, toang hết bây giờ!

Kang Taehyun: Toang cái gì mà toang, em lo ăn cơm của em đi, để anh lo.

Choi Beomgyu: Rốt cuộc anh muốn làm gì vậy?

Kang Taehyun: Truyền bá tư tưởng.

Choi Beomgyu: ? ? ? ? ?

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co