31
Beomgyu kéo Kang Taehyun xuống dưới nhà trong sự ngờ vực, đối phương cũng không phản ứng gì, chỉ chậm rãi bước từng bước đi phía sau lưng cậu, ngược lại với cái đầu đang toan tính của Kang Taehyun, Beomgyu rất nhanh ném sự nghi ngờ ra chuồng gà, vì nghĩ đến việc cùng ăn sáng với Kang Taehyun vào ngày đầu tiên của năm mới đã vô cùng hào hứng.
Mẹ Choi vừa nhìn thấy Kang Taehyun thì mặt mày cũng thoải mái, nhanh chóng đứng từ ghế lên kéo Kang Taehyun ngồi xuống chiếc ghế đối diện mình, không ngừng nói về việc Beomgyu nghịch ngợm thế nào, phải chú ý đến thằng nhóc này vô cùng cực khổ, vất vả cho hắn rồi.
Kang Taehyun chỉ cười rồi nói "Không sao ạ, chỉ cần cho em ấy ăn bánh phô mai là có thể dỗ được em ấy, dì không cần phải lo lắng"
"Ôi" Mẹ Choi chỉ cảm thấy chàng thanh niên trước mặt này vừa nhã nhặn lại vừa lịch sự chu đáo, nói câu nào mát lòng câu đó, cảm thán đáp "Dì và chú không có nhiều thời gian cho Gyu, từ nhỏ nó đã quen sống với bà ngoại, lên đại học rồi cũng xa nhà, thời gian về với dì càng ít hơn. Cứ ngỡ năm nay nó sẽ ở luôn trên đấy-- Ấy, dì nói nhiều quá phải không? Ăn đi ăn đi, còn nóng mới ngon"
Kang Taehyun dạ một tiếng, liếc nhìn sắc mặt Beomgyu ngồi bên cạnh, lại ở dưới mặt bàn đưa bàn tay ra, lén lút đan vào từng ngón tay của đối phương, rốt cuộc thấy cơ mặt Beomgyu giãn ra, mới hài lòng dùng ngón tay gãi gãi vào lòng bàn tay đối phương mấy cái.
Beomgyu hơi giật mình, nhưng cũng không rụt tay về.
Cảm giác vụng trộm trước mặt phụ huynh thế này có chút kích thích.
Kang Taehyun tặng rượu quý cho chú, rồi tặng số túi còn lại cho mẹ Choi.
Tất cả mọi người đều cười nói vui vẻ, nhưng Kang Taehyun đặc biệt để ý đến người đàn ông ngồi bên cạnh mẹ Choi, chỉ thi thoảng chêm vào một vài câu hưởng ứng ừ hoặc ừm, hoàn toàn không thấy một tia hứng thú.
Ăn xong Kang Taehyun giúp mẹ Choi dọn dẹp, sau đó được thưởng nóng một chiếc lì xì màu đỏ mới cứng.
Beomgyu đứng ở phía sau Kang Taehyun chống tay lên hông, tỏ vẻ không phục "Còn con thì sao?"
Mẹ Choi úp bát lên tủ "Con cái gì?"
Beomgyu trợn mắt há miệng "Lì xì của con đâu, sao Kang Taehyun được con lại không được?"
Sau bữa cơm thái độ của mẹ Choi tốt hơn nhiều, cũng biết chàng thanh niên này đã giúp con trai mình nhiều lắm, không nhịn được dùng tay gõ lên đầu Beomgyu một cái, nhỏ giọng mắng "Con tiêu bao nhiêu tiền của tiền bối rồi mà còn đòi thêm nữa, lì xì là mẹ cho cậu ấy, con không được cướp"
Beomgyu bĩu môi một cái, nhưng ngẫm lại thì cảm thấy mẹ mình nói không sai.
Tiền nhà Kang Taehyun không lấy, tiền điện nước Kang Taehyun cũng không lấy, phí phát sinh cũng đều là do Kang Taehyun chi trả, cậu không phải làm gì hết.
Beomgyu nhìn vẻ mặt kì quái của Kang Taehyun rồi hít hít mũi, thầm nghĩ trong đầu, không có tiền nhưng hứa sẽ ngoan ngoãn với Kang Taehyun hơn nữa!
.
.
.
Mẹ Choi dặn dò Beomgyu, nếu lát nữa có thời gian, nhớ đưa Kang Taehyun qua nhà bà ngoại chơi một chuyến.
Nhà của Beomgyu cách không xa nhà bà ngoại lắm, đi bộ khoảng mười phút là đến, bà ngoại của cậu năm nay đã có tuổi, thính giác và thị giác đều kém hơn so với một năm trước rất nhiều, thời điểm Beomgyu dẫn Kang Taehyun đứng trước mặt bà ngoại, bà ngoại cười vô cùng hiền lành, cầm lấy tay Kang Taehyun, không ngừng dùng tay còn lại đã nhăn nheo vỗ vỗ lên mu bàn tay hắn.
Kang Taehyun không rụt tay về, chỉ để yên cho bà vỗ.
Bà nằm ở trên giường, giọng nói đã có hơi khó nghe "Bạn gái Gyu sao cao thế, lại còn cắt tóc ngắn nữa"
Kang Taehyun: ..........
Beomgyu không nhịn được bật cười thành tiếng.
Kang Taehyun lại quay qua liếc cậu một cái, đối phương ngay lập tức im bặt.
Beomgyu không đính chính lại, chỉ ngồi xuống bên giường bà ngoại, liến thoắng không ngừng, nói cũng phải lớn hơn bình thường "Nhưng mà bà nhìn xem, anh ấy dễ nhìn lắm đúng không?"
Bà ngoại không ngừng gật đầu "Dễ nhìn, dễ nhìn"
Beomgyu lại không nhịn được ôm bụng cười vui vẻ.
Kang Taehyun vốn định nói gì đó, nhưng đến khi nhìn thấy bà ngoại cùng với Beomgyu trò chuyện vui vẻ như vậy, lại không nỡ làm phiền, đối phương nói mình là bạn gái cũng mặc kệ không phản ứng, để Beomgyu tùy hứng một một, thích làm gì thì làm.
Huống chi, cũng đâu thể nói mình là bạn trai em ấy trước mặt bà ngoại, như này cũng tốt--
Lúc này Beomgyu đột nhiên quay mặt qua, hào hứng giật giật ống tay áo Kang Taehyun nói "Bà muốn nghe anh gọi em là chồng, anh gọi em một tiếng chồng đi"
--Tốt cái đ*o ấy.
Kang Taehyun liếc nhìn Beomgyu, nghiến nghiến răng "Em nói lại lần nữa xem?"
"Gọi em một tiếng chồng đi" Mắt long lanh long lanh.
Mặc dù Kang Taehyun mải suy nghĩ, nhưng hắn vẫn biết được cuộc đối thoại của hai người, không nghe thấy bà ngoại có nói đến việc muốn nghe mình gọi Beomgyu là chồng, lúc này mới cười lạnh một tiếng, nhìn Beomgyu "Nhắc lại lần nữa"
Beomgyu biết mình không thể lừa được Kang Taehyun, rụt vai về giơ cờ trắng đầu hàng.
Kang Taehyun lại được bà ngoại tặng thêm cho một chiếc lì xì màu đỏ, nói là lì xì này được con gái chuẩn bị sẵn ở dưới gối để mừng tuổi cho bạn của Gyu, hai người chờ đến khi dì của Beomgyu về mới an tâm về nhà mẹ Choi, đi được nửa đường, Kang Taehyun bỗng nhiên vươn tay kéo cổ áo Beomgyu lại.
Beomgyu ngoảnh mặt ra phía sau, vẻ mặt kì quái đánh giá Kang Taehyun "Tiền bối, sao thế?"
Kang Taehyun rút một cái lì xì từ trong túi áo ra, đưa đến trước mặt Beomgyu, vẫn là giọng điệu thản nhiên giống như thường ngày "Cho em"
Beomgyu cúi đầu xuống nhìn, đây không phải là lì xì của mẹ Choi hay là của bà ngoại tặng cho Kang Taehyun, mà là lì xì do chính Kang Taehyun chuẩn bị từ hôm giao thừa, cậu ngạc nhiên ngẩng mặt lên.
Kang Taehyun giống như đọc được suy nghĩ của đối phương nhưng không nói gì, chỉ vươn ngón trỏ búng lên trán Beomgyu một cái, không nóng không lạnh nói "Lì xì của mẹ và bà ngoại anh không thể đưa cho em được, như vậy là không tôn trọng họ. Sao đây, chê ít à?"
Beomgyu lắc lắc đầu lia lịa, lại theo thói quen bổ nhào về phía trước ôm chặt lấy Kang Taehyun, lần này Kang Taehyun đã có chuẩn bị sẵn không bị giật lùi ra phía sau, một tay nhét lì xì vào trong túi áo Beomgyu, tay còn lại giữ eo cậu "Lì xì của anh đâu"
Beomgyu hôn lên môi Kang Taehyun một cái, không biết xấu hổ mà nói "Đây"
Kang Taehyun liếc nhìn cậu, thản nhiên nói "Anh biết mà, chỉ hỏi vậy thôi, em nghèo kiết xác như vậy, trông mong cái gì tiền với lì xì"
Beomgyu cắn lên môi Kang Taehyun một cái "Này!"
"Này? Em còn dám nói này?"
"Vì anh nói em nghèo kiết xác!"
"Anh nói có chỗ nào sai không?"
Beomgyu nghiến nghiến răng "Nhưng anh không được chê người cùng anh trải qua một đời sau này như vậy!"
Kang Taehyun không phản bác vế sau "Anh chỉ nói sự thật"
"Anh như vậy là không tôn trọng em!"
"Em câm miệng"
"Sau này ra trường rồi em sẽ kiếm được tiền!"
"Đó là chuyện của sau này"
"Còn bây giờ thì sao?"
Kang Taehyun không nhịn được đá vào mông Beomgyu một cái "Anh đang nuôi em đấy còn gì!"
.
.
.
Buổi tối hôm đó Kang Taehyun cất quần áo đã khô vào trong ba lô, dự định hôm sau sẽ về trường, Beomgyu nói với mẹ Choi ngày mai cậu cũng phải về, còn dặn dò đừng cãi nhau với chú suốt nữa.
Hai người quay về phòng, Beomgyu thở phào một hơi, tranh thủ dọn quần áo vào va li, thậm chí còn muốn cuỗm luôn tấm poster to đùng trên tường mang lên nhà Kang Taehyun.
Không phải là Kang Taehyun không chú ý đến tấm poster này, vừa kéo khóa ba lô vừa hỏi "Ai đấy?"
Beomgyu theo bản năng đáp "Là người tình không bao giờ cưới!"
Kang Taehyun quay phắt đầu lại.
Beomgyu chột dạ nhìn Kang Taehyun "Em thấy anh ấy ở trên To Do rất ngầu, bữa đó thấy tấm poster này nên mới......."
Chưa kịp nói xong, Kang Taehyun đã đứng dậy, dần dần ép sát lấy người Beomgyu "Em vừa mới nói cái gì, nói lại
Beomgyu muốn vả vào cái miệng mình một cái "Là người tình....."
"Ai là người tình của em?"
Beomgyu ngẩng mặt lên nhìn chằm chằm Kang Taehyun.
Kang Taehyun lại nhớ đến lúc chiều đến nhà bà ngoại chơi, thằng nhóc này dám lừa mình, dụ mình gọi chồng, nhướng một bên lông mày lên, trầm giọng nói "Gọi chồng"
Cả mặt cùng vành tai Beomgyu đều đã đỏ bừng lên "Con trai với con trai gọi chồng cái khỉ gì!"
Kang Taehyun lại cười một tiếng "Hửm?"
Beomgyu rụt rụt cổ lại, giọng nói giống như muỗi kêu "Chồng......"
Kang Taehyun thản nhiên đáp "Không nghe thấy"
Beomgyu ngẩng mặt lên "Anh nghe thấy, rõ ràng là anh nghe thấy!"
Kang Taehyun lặp lại "Không nghe thấy "
Lần này Beomgyu lớn giọng hơn một chút "Chồng ơi"
Sắc mặt Kang Taehyun hơi tối lại, đột nhiên xoay người đè Beomgyu lên trên đệm giường, cậu cảm giác thế giới trước mặt đảo lộn, đến khi lấy lại được tinh thần thì đã bị Kang Taehyun cúi xuống hôn lấy.
Môi Kang Taehyun vừa mềm vừa lạnh, đầu lưỡi lại ấm nóng đến cả người Beomgyu bị hun chín.
Kang Taehyun càng hôn càng không thể dừng lại được, bàn tay lạnh cóng trượt theo vạt áo ngủ của Beomgyu, sờ lên làn da đã nóng bỏng.
Trong cổ họng Beomgyu tràn ra một tiếng rên rỉ thoải mái.
"Làm nhé?" Kang Taehyun ghé sát bên tai Beomgyu, trầm khàn thủ thỉ.
Beomgyu đưa hai tay lên bịt chặt miệng mình lại, không gật đầu, nhưng cũng không lắc đầu.
Kang Taehyun mỉm cười hôn lên môi Beomgyu một cái, đưa tay lên tắt công tắc đèn phòng.
_________
Tiểu kịch trường:
Kang Taehyun: Sao cậu ta lại giống anh thế?
Beomgyu: Hả, ai biết gì đâu.
Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co