Truyen3h.Co

taegyu | 애인

38

_Gomdorii_

Beomgyu đứng ở sau lưng Kang Taehyun, ló đầu ra nhìn hai người đang đứng bên dưới lầu, người đàn ông mặc tây trang phẳng phiu, các nét trên gương mặt y tương tự Kang Taehyun đến bảy tám phần. Người phụ nữ còn lại mặc một chiếc váy màu đen thoạt trông vô cùng đắt tiền, Beomgyu thậm chí còn có cảm giác ánh nhìn của cô có thể phát ra tia lửa chứa hận thù sâu đậm.

Cậu ngẩng mặt lên nhìn Kang Taehyun, phát hiện lông mày hắn đã nhíu chặt lại từ lúc nào, toàn thân căng cứng như một con thú dữ vô tình bắt gặp kẻ thù của mình vậy, cậu thức thời không dám mở miệng, ngoan ngoãn đứng đằng sau lưng hắn, hai tay bám chặt lấy tay áo đối phương.

Bầu không khí rơi vào yên lặng, anh không nói tôi cũng không mở miệng, Kang Donghwa từ đầu đến cuối không lên tiếng, chỉ có giọng nói của người phụ nữ bên cạnh vang lên "Cậu đang làm gì ở đây? Mau ra ngoài!

Kim Jihye đứng che trước mặt Kang Taehyun cùng Beomgyu, hiếm khi nghiêm túc nói "Đây là đất nhà tôi, tiền của tôi bỏ ra, con trai tôi sở hữu, ai ở ai đi chỉ có Kang Taehyun có quyền quyết định"

Người phụ nữ liếc nhìn qua Kim Jihye, nghiến răng nghiến lợi, nhưng vẫn không đáp trả lại cô bất cứ câu nào, chuyển sang nhẹ giọng nói với Kang Taehyun "Taehyun, con nghe mẹ nói, sự yêu thích này của con chỉ là nhất thời, suy nghĩ lại lần nữa được không? Con không thể như vậy, cậu ta thì có gì tốt, con trai có gì tốt?"

"Tôi phải nói rõ với dì hai điều" Kang Taehyun dùng tay đẩy nhẹ Kim Jihye qua một bên, tay còn lại siết chặt lấy bàn tay của Beomgyu, kéo cậu đứng ngang hàng với mình "Thứ nhất, tôi chỉ có một người mẹ duy nhất, ngoài Kim Jihye ra tất cả chỉ là người xa lạ"

Kang Donghwa liền giận tái mặt "Kang Taehyun!"

"Thứ hai, không ai được phép tổn thương Choi Beomgyu, ngoài em ấy ra tôi sẽ không yêu thêm một ai khác" Kang Taehyun không quan tâm đến Kang Donghwa sắp nổi giận, vế còn lại chậm rãi thoát ra khỏi đầu môi "Tôi không dễ dàng chấp nhận hôn nhân thương mại như ba của mình"

"Từ bỏ người yêu mình, chỉ vì cái mặt mũi gia đình gì đó"

Sắc mặt người phụ nữ đột nhiên tối sầm.

"Con điên rồi! Cô nổi giận, lại bị Kang Donghwa giữ tay kéo người lại, đành phải ở đó cắn răng nói "Đàn ông cùng đàn ông sao có thể ở bên nhau! Kang Taehyun, con có thể nghĩ cho mặt mũi nhà chúng ta được không? Con cùng cậu ta công khai ra bên ngoài, sau này ba mẹ phải để mặt ở đâu?"

Kim Jihye cảm thấy mắt nóng vô cùng, không rõ là đau thương vì cái gì, bà từ tốn bước xuống cầu thang, Kang Taehyun cùng Beomgyu cũng theo đuôi ngay phía sau, đến khi đứng ngay trước mặt hai người, chút giọng nói chậm rãi của cô vang lên, giống như mũi dao từng đâm từng chút một vào trái tim của Kang Donghwa.

"Chung quy cũng chỉ là nghĩ đến mặt mũi. Thay vì nghĩ đến phải đối mặt xã hội như thế nào, tại sao cô không nghĩ đến cảm xúc của thằng bé? Vì sao cứ phải cố chấp cái khái niệm đồng tính là ghê tởm! Chính người mẹ như cô mới đáng khiến người khác phải thương hại chứ không phải là Kang Taehyun" Kim Jihye cười lạnh một tiếng "Ngoài Kang Donghwa ra, mọi người đều đang dần xa lánh cô, Jin Baehwang"

Jin Baehwang: .....! ! !

Kim Jihye lại đảo mắt nhìn qua Kang Donghwa đang đứng bên cạnh, đuôi mắt xinh đẹp hơi cong cong "Kang Donghwa, anh thì sao? Chỉ lo cho công việc, anh có bao giờ quan tâm đến Taehyun hay chưa? Anh đã từng hỏi chuyện học hành của nó, đã từng hỏi nó ăn đủ bữa lần nào hay chưa? Em gửi Taehyun lại cho anh không phải là cần gia cảnh giàu có của anh, mà là cần đầy đủ tình thương của cả cha và mẹ"

Dừng lại một lúc, Kim Jihye hít sâu vào một hơi, lại nói "Anh khiến em thật thất vọng"

Jin Baehwang không thấy người đàn ông đứng bên cạnh mình phản ứng, hoảng hốt nhìn Kang Donghwa, vội vàng nói "Anh, anh nói gì đi chứ? Hãy nói Taehyun đừng qua lại với thằng nhóc kia nữa, đừng quen với bất kì người cùng giới nào!"

"Jin Baehwang, hôm nay anh đưa em đến đây không phải để gây sự" Kang Donghwa rốt cuộc cũng lên tiếng, liếc nhìn Kim Jihye, lại nói "Ngày đó Taehyun tìm anh để công khai, anh cũng đã đánh nó, nếu bây giờ anh không đồng ý, vậy thì sẽ trở thành một người cha chỉ biết nuốt lời"

Kang Donghwa vẫn duy trì ánh mắt thủy chung nhìn Kim Jihye, im lặng một lúc rồi nói tiếp "Cho dù bây giờ có cấm đoán, nó đã có lựa chọn của mình thì nó vẫn sẽ tiến tới lựa chọn của nó. Jin Baehwang, chúng ta không thể quá chấp nhất mà cưỡng ép nó theo ý mình được"

"Donghwa, anh đồng ý sao? Sao có thể, vậy nhà chúng ta sẽ--"

"Hạnh phúc của con cái mới quan trọng, mặt mũi hay cái gì đó anh không cần"

Kang Donghwa thấy sắc mặt Kim Jihye đã hòa hoãn lại, nhìn đôi mắt lạnh băng của Kang Taehyun, lại nhìn một Beomgyu vì có Kang Taehyun bên cạnh mà dũng cảm đối mặt với mình, cảm thấy trong lòng đau xót một chút.

Kang Donghwa vẫn luôn để ý đến bàn tay của Kang Taehyun, từ đầu đến cuối vẫn nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé của cậu con trai bên cạnh giống như không thể tách rời, vừa kiên định vừa tràn ngập đầy yêu thương và sự bảo vệ, trong đầu lóe lên một thước phim cũ kĩ, cơn đau xót thoáng qua ngày một nặng trĩu dần.

Kang Taehyun là con trai mình, nhưng lại may mắn không thừa hưởng sự hèn nhát xấu xí đó của bản thân y.

Cuối cùng, Jin Baehwang đành trơ mắt nhìn ba người đứng ở đó, còn mình thì bị kéo ra bên ngoài.

Sau khi Kang Donghwa đi rồi, Beomgyu mới thở phào nhẹ nhõm, cậu dùng bàn tay còn lại vỗ lồng ngực mình như vừa thoát được một kiếp, cậu không dám nói một lời, bởi vì cậu sợ một khi nói ra sẽ không dừng lại được, gây cản trở cho Kang Taehyun.

Kang Taehyun buông tay ra, quay đầu cười khinh bỉ nhìn Beomgyu "Không phải em rất mạnh miệng à? Sao đây, không dám đánh lại hả?'

Beomgyu biết Kang Taehyun đang nói đến chuyện cậu từng hùng hổ đòi đánh người làm lưng Kang Taehyun bị thương, phẫn nộ trừng lớn mắt "Bây giờ anh còn đùa được! Nhìn tình hình đi, em được phép chắc? Đó là vô lễ á!"

Kim Jihye ngồi xuống ghế sô pha, hai chân bắt chéo lên nhau, thản nhiên nói "Sao không đánh? Phải đánh, mẹ cho phép"

Choi Beomgyu: ...

Kang Taehyun quay người lại nhìn mẹ một tay khoanh tay trước ngực, hỏi "Sao mẹ lại đến đây?"

"Thích không được hả?" Kim Jihye lại đổi chân, sau đó mới nói "Mẹ nghe tin có người đến thăm con, nên đón đầu trước"

Beomgyu cảm thán "Mẹ thật lợi hại!"

Kang Taehyun nói "Anh muốn nôn, đừng gọi nữa"

Beomgyu lại càng lớn giọng "Mẹ Kim mẹ Kim mẹ Kim!"

Kang Taehyun đá lên mông Beomgyu một cái "Em ngậm miệng"

Beomgyu vừa ôm mông vừa chạy đến chỗ Kim Jihye "Mẹ ơi, tiền bối lại bắt nạt con!"

Kim Jihye uống một ngụm trà "Nếu còn muốn giải quyết nốt hậu sự thì ngoan ngoãn đứng im đấy cho mẹ"

Kang Taehyun: ......

Beomgyu đứng ở sau lưng Kim Jihye thè lưỡi ra, thích thú nhìn Kang Taehyun không thể làm gì được.
.

.

.

Kim Jihye chỉ nán lại một lúc rồi lại đi, Beomgyu vừa mở cửa là nằm phịch xuống giường, nghe thấy trong phòng tắm phát ra tiếng nước liền có cảm giác an tâm đến lạ. Kang Taehyun là một người như vậy, không thích ba hoa bằng lời nói, không hay nói những lời yêu đương sến súa với mình như những cặp đôi khác, nhưng đổi lại, hắn sẽ dùng hành động để chứng minh.

Kang Taehyun từ phòng tắm bước ra, trên người mặc một chiếc áo phông mỏng, cùng một chiếc quần cộc ngang đầu gối. Hắn liếc nhìn Beomgyu đang nằm úp sấp lười biếng trên giường, quẳng khăn lau tóc sang một bên.

"Em không định đi tắm à đồ lười biếng này"

Beomgyu úp mặt vào gối, lầm bầm "Em sợ lạnh nên đã tắm từ chiều trước khi về nhà rồi"

Kang Taehyun nằm xuống giường, gác chân lên lưng Beomgyu, vừa xem điện thoại vừa thản nhiên nói "Tắm lần nữa đi"

"Mệt lắm!" Beomgyu đạp chân Kang Taehyun ra.

"Đồ ở bẩn"

"Rõ ràng em tắm rồi mà, bẩn cái gì mà bẩn, anh ngửi xem, còn thơm hơn anh nữa đó"

Chỉ nói chơi thôi, ai mà ngờ Kang Taehyun cũng dán người lại gần, cúi đầu xuống ngửi ngửi cổ Beomgyu, trong bóng tối ánh mắt hắn lóe lên tia sáng như vì những sao, cảm nhận hơi nóng vờn quanh làn da khiến Beomgyu vô thức nín thở.

Kang Taehyun quan sát nét mặt của Beomgyu một lát, sau đó cắn một cái vào cổ đối phương "Đúng là rất thơm"

Beomgyu ăn đau, giơ tay lên đẩy đầu Kang Taehyun ra, "Anh càng ngày càng giống chó!"

Thấy người trong lòng mình tay đấm chân đá, lại nhớ đến câu nói mà mình đã nói ngày hôm nay, Kang Taehyun giương khóe môi lên, ôm cả người Beomgyu vào lòng.

Beomgyu ngoan ngoãn thôi không giãy dụa nữa, cảm nhận lồng ngực cùng hơi thở ấm áp, trái tim của Kang Taehyun đang đập bên tai mình, rốt cuộc cũng bật cười.

"Tiền bối, em yêu anh nhất. Sau này có cho em bao nhiêu tiền em cũng không buông tay anh đâu"

"Em đừng có nói nhảm, vì anh còn cho em nhiều tiền hơn so với người ép em rời xa anh thì có"

"Anh có thể để em nói mấy câu sến súa một lần trong đời được không vậy?"

Kang Taehyun thò tay xuống nhéo nhéo mông Beomgyu, lại vươn đến cắn lên môi cậu một cái, giọng nói khàn khàn khàn khàn khàn "Em nghĩ sao?"

Beomgyu hơi giật lùi về phía sau "Tự nhiên anh giống sói đói như thế làm gì?"

Kang Taehyun kéo chăn lên cao thêm một chút, đầu ngón tay hơi lạnh chạm lên đầu lưỡi đang lấp ló trong miệng Beomgyu "Vừa rồi anh thấy em thò cái này ra trêu chọc anh"

Beomgyu khó khăn nói "Không hề!"

"Được" Kang Taehyun lật người một cái, nhanh chóng nằm đè lên người Beomgyu, đầu ngón tay càng lúc càng tiến sâu vào đùa nghịch hàm trên của đối phương, nghe thấy Beomgyu nức nở một tiếng, hài lòng bỏ tay ra, cúi đầu xuống cậu hôn, thời khắc bốn cánh môi cọ sát vào nhau, khàn khàn giọng nói "Vậy thì để anh trêu chọc em"

Sau đó kéo chăn trùm lên đỉnh đầu hai người.

Bạn đang đọc truyện trên: Truyen3h.Co